Chương 1707: Hai Đình Quyết Đấu

Đây là thời kỳ thịnh thế hoàng kim, nhưng cũng là một thời đại thảm thiết. Rất nhiều anh kiệt, với tư chất ngút trời, nhưng cuối cùng lại ảm đạm, đổ máu trên chiến trường trước cường giả mạnh hơn.

- Bất Tử Thiên Hậu còn sống! Có người gặp được tổ phụng hoàng nhiễm máu tươi đỏ hồng trong truyền thuyết kia!

Một ngày nọ, tin tức kinh động truyền đến: một Đại Thánh du hành trong vũ trụ đã gặp một tổ phụng hoàng cổ thụ thật lớn, dựng thành từ cây phượng hoàng thần mộc. Tổ chim ấy tản ra uy áp ngập trời, như có như không phát ra dao động sinh mệnh cường đại.

Tương truyền, đây là Thần sào của phu nhân Bất Tử Thiên Hoàng, nhuộm đẫm máu tươi, xưa nay chỉ ghi lại trong sử sách, chưa từng có ai nhìn thấy.

Không ngờ kiếp này nó lại xuất hiện! Một vị Đại Thánh phát hiện, tiến đến gần thăm dò, nhưng chỉ kịp thét lên một tiếng kinh hãi rồi không còn động tĩnh.

Hai đệ tử của hắn sợ hãi, sởn tóc gáy chạy trốn, loan truyền tin tức này.

- Bất khuất chiến đấu!

Nhân mã của Thiên Đình tác chiến bên ngoài, mười năm nay đánh nhau sống chết với người của Thần Đình, lớn nhỏ hơn trăm trận. Chỉ cần không liên quan đến vị sắp thành đạo kia, Thiên Đình không sợ.

Người chủ Thần Đình, hơn ba trăm năm trước đã sắp thành đạo, nhưng sau hơn ba trăm năm vẫn như cũ, chưa thể bước ra bước kia.

Ba trăm năm trước, khi các chí tôn cổ đại huyết tẩy vũ trụ bát hoang, Cái Cửu U, Khương Thái Hư, Cơ Tử, Diệp Phàm... và rất nhiều anh kiệt các tộc đều đứng dậy, nhưng không thấy bóng dáng của hắn.

Hơn ba trăm năm trôi qua, không biết có phải vì trận chiến ấy mà đạo tâm hắn dao động, hay có duyên cớ nào khác, đạo hạnh hắn vẫn không tinh tiến.

Chính vì áp lực dư luận của các tộc, người chủ Thần Đình chưa từng xuất hiện, không đích thân đối phó với Thiên Đình. Nhất là khi Diệp Phàm còn sống trở về, càng làm hắn không tiện ra tay.

Nếu hắn thật dám xuất hiện giết chết Diệp Phàm, có lẽ hắn sẽ mang ô danh bị nguyền rủa trọn đời.

Chính vì vậy, dù Thần Đình có sáng có tối chèn ép Thiên Đình, nhưng vẫn không thể đè bẹp, không ngăn cản tốc độ khuếch trương của họ.

Mười năm nay, Long Mã, Đại Bằng Vương đều tự phong Vương, thống lĩnh nhân mã một vực, đại chiến không ngừng nghỉ với Thần Đình, uy danh chấn động tinh vực!

Đời người có mấy cái mười năm, nhất là với phàm nhân, có thể khiến anh hùng bạc đầu, mỹ nhân xuất hiện nếp nhăn.

- Thần Đình các ngươi xâm phạm ranh giới ta, rốt cuộc có ý gì, còn không mau lui lại!

Một nam nhân mặc áo lông chim vàng, tỏa ra uy nghiêm khó tả.

Trong vũ trụ lạnh lẽo, đại quân mênh mông giằng co, nhân mã hai bên đông nghìn nghịt, như núi như biển, phân biệt ở hai bờ dòng sông hỗn độn. Áo giáp lấp lánh, đạo kiếm tỏa hàn quang chói mắt.

- Ngươi là ai?

Đối diện là một tráng hán cầm song kích, quát hỏi. Hắn cao hai trượng, bắp thịt cuồn cuộn, cánh tay lớn hơn đùi người thường vài lần, tóc xanh, mắt to như chuông đồng, thật hung hãn.

- Ta chính là Thiên Đình Đại Bằng Vương!

Nam nhân áo lông chim vàng thân thể to lớn, lông mày như kiếm, mắt như kim đăng, toát ra anh khí khó tả.

Người Thần Đình nghe lời ấy đều hít ngược khí lạnh. Đại Bằng Vương danh chấn tinh không nhiều năm qua, là cơn ác mộng đối với họ.

Hắn khai sáng Đại Bằng Vương Quyền, thế ùm lực mãnh, cực kỳ cường đại, động một cái có thể dập nát tinh hà, mặt trời mặt trăng đều rung chuyển theo quyền của hắn. Đây là nhân vật sớm đã phong vương một vực, thực sự tạo dựng uy danh từ trong giết chóc, giết chết rất nhiều nhân mã Thần Đình, nhiều Đại Thánh cũng không phải đối thủ của hắn. Hắn chưa từng bại!

- Đại Bằng Vương, một nhân vật phong vương! Tốt lắm! Để ta xem ngươi mạnh đến đâu, đừng lãng phí hư danh mới tốt!

Tráng hán tóc xanh cười lạnh, cầm song kích lao tới.

Hắn đến từ Thần Đình, thống trị một vùng cổ vực biên hoang, lần đầu đến chiến trường này, tự nhiên không phục, tràn ngập địch ý. Hắn muốn đánh bại từng nhân vật sớm đã phong vương của Thiên Đình.

- Kẻ nói với ta những lời như vậy đều đã chết!

Đại Bằng Vương chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt vô tình. Toàn thân hắn được bao phủ kim quang rực rỡ, con ngươi càng thêm kinh người.

- Một con bằng điểu thôi, cũng dám phong vương một vực, hiệu lệnh sinh mệnh tinh địa. Đến đây nạp mạng đi!

Tráng hán gầm to, miệng mũi phun ra từng đợt khói trắng, đó là hỗn độn khí. Cả thân thể hắn lấp lánh bảo huy, chiến lực tăng lên kinh người.

"Xoạt!"

Song kích xé rách trời cao, lưỡi kích âm trầm xé toạc vũ trụ. Hắn như Chiến Thần lao đến, quanh thân đạo pháp mãnh liệt, văn lạc khuếch tán như sóng nước, nhiều vẫn tinh lân cận nổ tung.

Đại quân hai bên đã sớm lui lại, sợ bị ảnh hưởng. Tráng hán quá cường đại, sở hữu lực lượng cực kỳ thô bạo, vung binh khí vạn vật đều vỡ nát, hóa thành bột mịn.

Đại Bằng Vương ra tay rất đơn giản, lách người tiến vào, không lui ra sau. Bàn tay vỗ lên lưỡi kích, như cự chùy giáng xuống, chấn cho song kích kêu "ông ông", suýt vỡ vụn.

Tráng hán tóc xanh run rẩy, cú vỗ nhìn như tùy tay kia khiến cả cánh tay hắn run lên. Người được xưng Thần Vương nhất bộ của Thiên Đình quả nhiên đáng sợ, khiến lòng hắn báo động, mí mắt giật giật.

Hai người đại chiến tiếp. Cự hán cao hai trượng toàn thân toát ra khói đen, như ngọn lửa âm u dưới Địa Ngục, càng lúc càng cường đại.

Nhưng Đại Bằng Vương không hề bận tâm. Áo lông chim vàng bay múa, mái tóc dài vàng tung bay như lửa, khí thế toàn thân bức người hơn cả ngọn núi cao.

- Sát!

Theo tiếng "Sát", Đại Bằng Vương hóa chưởng thành quyền, toàn thân nổ bắn kim quang, nơi nắm tay sáng lạn nhất, dao động lực lượng trấn khiếp bát hoang!

"Rắc rắc!"

Đôi kích lớn rung lên, xuất hiện vết rạn dày đặc, rồi vỡ nát tan trong vũ trụ.

"Phốc!"

Đại Bằng Vương tung một quyền mãnh liệt, đánh nát song kích, đồng thời đánh trúng thân thể tráng hán. Thân thể cao hai trượng vốn hùng tráng, giờ như con rối gỗ bị đánh bay, ngực xuất hiện một lỗ máu lớn.

"Ầm!"

Một trận mưa máu rơi tầm tả, tráng hán vỡ ra, bị hủy dưới một quyền của Đại Bằng Vương, không có chút trì hoãn.

Mọi người ồ lên, đều kinh sợ, nhất là nhân mã Thần Đình càng mất tinh thần. Tráng hán này thực lực rất mạnh, xưng tôn tổ tông ở một vực, có thể tranh hùng trên chân lộ duy nhất nhưng bị Thần Đình chiêu an, liền dừng lại. Không ngờ một nhân vật cường đại như vậy lại bị người mặc áo lông chim vàng đánh cho nổ tung.

- Thật đáng sợ! Đại Bằng Vương Quyền pháp này quả thực vô địch, ngay cả một vị Đại Thánh chí cường đều có thể dễ dàng giết chết!

- Cường đại đến khó tin! Chuẩn Đế không ra, còn mấy người chế phục hắn! Không hổ là Thần Vương nhất bộ của Thiên Đình, thật sự có thể xưng tôn ở một vực!

Mọi người kinh sợ, kẻ phong vương của Thiên Đình mặc áo lông chim vàng này quá cường đại, quả thực không thể địch lại, khiến ai cũng hồn bay phách lạc, nơm nớp lo sợ.

- Nghe nói, Đại Bằng Vương Quyền có bóng dáng của Thiên Đế Quyền. Năm đó con kim bằng này dựng thân trên đầu vai Thánh thể Diệp Phàm, được dẫn dắt, cùng ngộ đạo dưới cây bồ đề!

Khi có người nói ra chuyện cũ này, mọi người chau mày. Nghĩ đến chỉ riêng quyền pháp này đã vô địch, khiến người ta bị khí tức áp bách không gì sánh nổi, vậy Thiên Đế Quyền chân chính sẽ thế nào? Lòng mọi người run lên.

- Sát!

Đại Bằng Vương vung tay, thiên binh thiên tướng phía sau khởi động, đông nghìn nghịt tấn công phía trước. Hắn lại dẫn đầu lao đi, máu huyết và binh khí gãy đoạn cùng bay tung lên. Truyện Online Tại Truyện FULL

Ở một tinh vực khác cũng đại chiến. Long Mã, một trong những nhân vật tự phong vương thống lĩnh một vực của Thiên Đình, đối mặt bao vây tiễu trừ mà không kinh hoảng, trực tiếp bày ra Bát Bộ Sát Trận Thai, quét ngang bốn phương.

Đây là thứ nó tốn nhiều nước bọt Hắc Hoàng mới đưa cho, sát trận tinh nghiên nhiều năm, phục hồi là Đại Đế sát trận. Dù chỉ có hai góc, nhưng đáng sợ kinh người.

Cả tinh vực rơi vào mưa máu gió tanh. Long Mã phản kích hào hứng, trực tiếp mã đạp tinh không, thi triển bí quyết chữ "Hành" cùng đại thuật sát sinh của Thiên Đình, ầm sát vị chí cường giả lĩnh quân kia.

Lĩnh quân Đại Thánh vừa chết, dù đối phương dốc hết cao thủ, lần này bao vây tiễu trừ mà đến, cũng hoàn toàn tan vỡ. Long Mã suất lĩnh đại quân phản công, huyết tẩy các lộ quân Thần Đình.

Ở Tử Vi Tinh vực, Yến Nhất Tịch và Lệ Thiên gặp áp lực cực lớn, vì Thần Đình không quên nơi này. Đây là Đế tinh lẫy lừng tiếng tăm, giờ là một phần lãnh thổ kiểm soát của Thiên Đình.

Lần này, có cường giả quán thế đánh tới, cầm trong tay Thần khí người chủ Thần Đình ban cho, là do Chuẩn Đế tự tay luyện chế!

Nơi đây trở thành một trong những chiến trường chính yếu và đáng sợ nhất, tình thế nguy cấp. Binh khí Chuẩn Đế tỏa uy lực ngập trời trấn áp xuống, vô cùng khủng bố.

Không ai kháng cự được!

Ai cũng không nghĩ lần này Thần Đình lại mãnh liệt như vậy. Ngoài Đế chủ chưa xuất hiện, các thế lực khác đã vận dụng hơn nửa, thực sự có ý muốn một lần tiêu diệt Thiên Đình.

Năm xưa Nhân Hoàng từng nhập chủ Tử Vi Tinh vực, sau đó mới quân lâm vũ trụ, bễ nghễ bát hoang, để lại nhiều truyền thuyết.

Lần này, gặp công kích quá mãnh liệt, Yến Nhất Tịch và Lệ Thiên đều bị trọng thương. Bọn họ cô thân, dù chỉnh hợp nhân mã cả vực rất đông, vẫn không thể so sánh với Thần Đình.

Chủ lực Thần Đình đánh tới, chỉ riêng Đại Thánh đã có tám chín vị, bóng tối còn có thêm hay không không thể biết. Cộng thêm kiện thần kiếm Chuẩn Đế chìm nổi, đánh xuống liên tiếp từng đạo hàn quang, không thể chống lại.

"Rắc rắc!"

Cuối cùng, Thần Nữ Lô bị hủy, bên ngoài nứt nẻ, mảnh nhỏ bong ra.

Yến Nhất Tịch và Lệ Thiên sắc mặt trắng bệch, không kiên trì được nữa, bị tia sáng binh khí Chuẩn Đế quét trúng, nguyên thần bị thương.

- Tử Vi Tinh vực bị đánh hạ chắc rồi!

Một Đại Thánh cười lạnh, cầm Chuẩn Đế kiếm, ngạo nghễ đứng dưới vòm trời, chỉ về phía sư huynh đệ Nhân Dục Đạo, định tuyệt sát.

Nhưng đúng lúc này, một dao động đáng sợ đột nhiên tràn ra. Trong Thần Nữ Lô vỡ vụn, tiên quang rực rỡ phát ra, một tiểu lô bay lên, sáng chói.

Nó chỉ lớn bằng nắm tay trẻ con, trong suốt rực rỡ, khuếch tán từng đợt Đế uy, rung động nhân gian!

- Cái gì? Đó là...

Người Thần Đình sợ run.

"Ông!"

Tiểu lô rung chuyển, chùm tia sáng ngút trời, xé mở vũ trụ hóa thành đạo tiên quang tấn công tới. "Rắc" một tiếng trực tiếp đánh đứt Chuẩn Đế kiếm, rồi làm nó vỡ vụn.

Đám người Thần Đình kinh hãi. Đây là loại binh khí gì? Chuẩn Đế kiếm Đế chủ luyện chế kinh khủng biết bao, rõ ràng đã đánh nát Thần Nữ Lô, sao từ trong đó lại bay ra một cái lô nhỏ?

- A...

Một vị Đại Thánh kêu thảm thiết, khi đến gần cái lô nhỏ liền bị nghiền ép thành thịt vụn, bị hào quang rực rỡ đập nát vụn. Cảnh tượng kinh người biết bao!

- Đây là một kiện pháp khí tiếp cận chiến binh của Đại Đế. Mạnh hơn binh khí Chuẩn Đế bình thường không ít, gần như sắp hóa thành Đế binh, sao có thể thế?!

Người Thần Đình kinh sợ lùi lại, nhưng đã chậm. Lệ Thiên và Yến Nhất Tịch nhìn nhau, nắm cái lô này, đại sát tứ phương, quét ngang tinh không, để lại vô số máu và mảnh xương vụn.

Đến hôm nay, họ mới biết bí mật cuối cùng của Thần Nữ Lô. Không hổ là binh khí Hằng Vũ Đại Đế tự tay luyện chế cho tổ sư Nhân Dục Đạo, quả thực dụng tâm lương khổ. Bên trong ẩn chứa một kiện binh khí Chuẩn Đế, khi gặp nguy, sẽ tự chủ lao ra. Ngày thường sẽ không để người cầm Thần Nữ Lô quá phụ thuộc vào binh khí này.

- Không ngờ Thần Đình động tác lớn như vậy, ba trăm năm qua hiếm thấy, dám đánh lén, bổn hoàng đến đây!

Đại hắc cẩu từ vực khác chạy điên cuồng đến, trên đầu treo quyền trượng Thiên Đình, mắt phát ra tia sáng dọa người.

Sau nó, Đoạn Đức cũng đến, được bộ chúng Thiên Đình mời đến, vì cuộc tập kích này áp lực quá lớn.

Ai ai cũng không ngờ, Thần Đình dốc sức như vậy, rất có khí thế muốn một lần tiêu diệt Thiên Đình, mà nơi này là một trong những chiến trường chính.

Khi họ đến nơi, phát hiện Tử Vi Tinh vực đã bình yên vô sự, một cái lô Chuẩn Đế chìm nổi, lập tức ngẩn người.

- Không xong! Mau đi Man Hoang Tinh! Đại quân đáng sợ nhất của Thần Đình đã nhắm về phía đó, dã nhân không chống lại được!

Hắc Hoàng hét lớn.

Mọi người biến sắc. Man Hoang Tinh có bí trận vào tổng bộ Thiên Đình, vạn nhất bị phá, hậu quả không dám tưởng tượng.

Giờ khắc này, không chỉ họ, mà Long Mã, Đại Bằng Vương, Hoa Hoa trấn thủ Phật vực rộng lớn, tất cả đều xuất động nhân mã, đi cứu viện Man Hoang Tinh.

Khi họ đến nơi, nhìn thấy máu và mảnh xương vô tận, trong vũ trụ tàn chân đứt đoạn, thi hài vô số, cảnh tượng nơi đây nhuộm đỏ như địa ngục.

Lòng mọi người chìm xuống, cảm giác áp lực vô cùng!

- Chẳng lẽ Đông Phương Dã bọn họ đều chết trận?

Mọi người sợ hãi.

Nhưng khi hạ xuống trọng địa Man Hoang Tinh, cảnh tượng trong dãy núi khiến mọi người ngẩn ngơ, rồi không biết nói gì.

Dã nhân tất bật, đang tự mình đốt nướng. Người chết quá nhiều, đông đảo chủng tộc Thần Đình xâm phạm, đủ loại tộc đàn. Hiện tại hắn đang làm bếp.

Bên cạnh hắn, Nhân Ma lão gia được hầu hạ ăn uống thoải mái, không biết đã nuốt bao nhiêu thịt nướng.

- Lão tổ tông ăn thấy thế nào?

Đông Phương Dã hỏi. Lần này hoàn toàn nhờ vào Nhân Ma! Khi chủ lực Thần Đình đánh tới, nếu không có Nhân Ma Đông Phương Thái Nhất đột nhiên xuất hiện, nơi này chắc chắn bị san bằng, không ai chống cự nổi đội quân Thần Đình quá mạnh kia.

Nhân Ma đến nơi, toàn cục thay đổi. Những cường địch đó không thể đặt chân xuống tinh vực này, dù là Đại Thánh cũng không được. Một trận chiến qua đi, tất cả đều thành thức ăn của Nhân Ma lão gia.

- Mùi vị cũng không tệ! Đại khái ăn no rồi!

Nhân Ma ợ một tiếng, nói.

Mọi người chấn động! Tất cả đại quân không phải là con người đều bị lão ăn sạch!

- Đây là món hầm chung giao, thần hổ, máu loan... cường giả các tộc chưng trong một lò, thêm gia vị đặc biệt nhất của Man tộc ta, mùi vị thơm ngon... Lần này chế thành món canh cho ngài, mau nếm thử!

Đông Phương Dã ân cần mang tới một cái đỉnh lớn. Không ngờ là mô phỏng theo Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh của Diệp Phàm, giờ thành cái nồi lớn nấu canh.

Mọi người không nói nên lời! Vừa rồi còn lo lắng, không ngờ kết quả lại như vậy. Đại quân Thần Đình vô số kể đều thành con mồi của Nhân Ma lão gia, chui vào bụng lão.

Điều này thật khiến người ta không thốt nên lời.

Trận chiến này, Thần Đình dốc sức đến, xuất động đại quân vô số, không ngờ lại kết thúc như vậy, khiến lòng người kinh ngạc đồng thời muốn cười to.

Đây là cuộc đại quyết đấu lần đầu tiên giữa Thần Đình và Thiên Đình, vốn tưởng sẽ quy mô hoành tráng, không ngờ đầu voi đuôi chuột, kết quả ngoài dự liệu.

Nhưng chuyện này cũng khiến mọi người cảnh giác: mâu thuẫn giữa hai đại giáo không thể hòa giải, đạt mức độ nghiêm trọng nhất định, bằng không sao có cuộc chinh phạt quy mô này.

Trong vũ trụ, bầu không khí căng thẳng. Đã có cuộc chinh phạt đầu tiên, nhất định sẽ có lần thứ hai. Có lẽ thời gian không còn xa.

- Thiên Đình khinh người quá đáng, khiêu khích Thần Đình, diệt đại quân ta. Đây là muốn khai chiến toàn diện sao?

- Thần Đình các ngươi còn mặt mũi nói vậy sao? Rõ ràng muốn càn quét chúng ta, kết quả đại bại trở về, còn bày ra bộ dáng khổ chủ!

Đã xảy ra chuyện này, tự nhiên không thiếu tiếng ồn ào. Khắp tinh vực không còn yên lặng, nơi nơi mùi thuốc súng nồng nặc.

Khu vực giáp ranh giữa Thần Đình và Thiên Đình rung chuyển, khó yên lặng. Một số người bỏ đi, sợ bị cuộc chinh phạt giữa hai tổ chức lớn ảnh hưởng lây lan.

Đến lúc này, mọi người mới chợt phát hiện: không ngờ Thiên Đình lại cường đại như vậy, dám chiến đấu chống lại Thần Đình.

Trong quá khứ, người chủ Thần Đình rất khiêm tốn, vì chưa lần nào tham gia huyết chiến chí tôn, có lẽ tự thấy không chút mặt mũi, nên không xuất hiện. Nhưng tốc độ khuếch trương đại giáo của hắn không yếu đi, sớm thành quái vật lớn, nhiều năm qua khiến mọi người kính sợ.

Ai cũng không ngờ, hôm nay sau hơn ba trăm năm, Thiên Đình âm thầm phát triển đến bước này, có thể chiến đấu ngang hàng với quái vật lớn Thần Đình kia.

Khu vực giáp ranh giữa hai bên rung chuyển, khó yên lặng, mọi người theo dõi xem quyết đấu cuối cùng giữa hai tổ chức lớn sẽ thế nào.

Thậm chí, ánh mắt mọi người nhắm nhìn chân lộ duy nhất, giờ tạm thời chuyển hướng chú ý về nơi này.

- Diệp Phàm ra rồi!

- Cái gì? Ảm đạm rời Đế lộ, quy ẩn mười năm sau, hắn lại xuất hiện ư?

- Hắn ở đâu?

- Đi tới phiến tinh vực giáp ranh giữa Thiên Đình với Thần Đình kia!

Những tin tức này như mọc cánh truyền đi khắp nơi, thậm chí qua con đường đặc biệt truyền vào chân lộ duy nhất, khiến lòng mọi người khó bình tĩnh.

Diệp Phàm có bệnh kín, gặp vấn đề lớn, ngay cả Đế lộ cũng không đánh tiếp được, chỉ đành rời đi. Nhưng hắn vẫn là nhân tố bất định. Mặc kệ hắn ra sao, một khi xuất hiện nhất định đã chuẩn bị nghênh địch.

Một con Huyết Nha bay ngang vũ trụ, dài mấy ngàn trượng. Trên lưng nó có vài người, trong đó có Diệp Phàm đã quy ẩn mười năm.

- Thánh thể Diệp Phàm đến đây!

- Đúng là hắn!

Đây là một tòa cự thành trên một tinh tú hoang vắng. Tinh tú này không có sinh cơ, vốn là tử tinh.

Nhưng từ xưa đến nay cự thành này rất phồn hoa, luôn có người đến người đi, vì là nơi đặc biệt ở vùng giao giới giữa mấy đại tinh vực.

Nhiều tu sĩ cường đại thường lui tới, hoặc trao đổi kinh văn, bán Thần liệu, thu mua bí khí... xưa nay chưa suy tàn.

Ngày nay, nơi này vẫn thế. Dù ở giữa Thần Đình và Thiên Đình, tu sĩ cường đại không giảm nhiều, dân bản xứ rất đông.

- Diệp Phàm đến đây rồi! Gần đại quân Thần Đình như hổ rình mồi, hắn thực dám xuất hiện ư!

Trên biên giới, Thần Đình tập trung nhiều hỏa lực, áp bức nghẹt thở. Trong đó có chí cường giả, người cầm binh khí Chuẩn Đế, thậm chí một vị Phó Giáo chủ Thần Đình cũng đến.

Dưới áp lực này, Diệp Phàm xuất hiện, đến biên cương, vào trong cự thành, khiến lòng người kinh sợ.

- Hắn... hắn muốn làm gì? Chẳng lẽ định một mình chống lại đại quân Thần Đình?!

Đề xuất Tiên Hiệp: Mị Lực Điểm Đầy, Kế Thừa Trò Chơi Tài Sản
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN