Chương 1738: Phá tan gông cùm xiềng xích
Hoàng Kim thiên nữ vô cùng bá liệt, nói được làm được, thật sự một cước đạp xuống. Toàn thân nàng phát sáng, như Đạo Kiếp Hoàng Kim luyện chế thành, hoàng huyết trong cơ thể sôi trào.
Năm đó, nàng quyết chiến với Diệp Phàm hơn ba ngàn chiêu, vô cùng dũng mãnh, thân thể cường tráng có thể thấy rõ. Thời gian đã qua nhiều năm, nàng trải qua độ kiếp trở thành Chuẩn đế, mở ra bảo tàng hoàng thể, mạnh hơn không biết bao nhiêu lần. Đây là hoàng thể thuật bất bại lừng danh trong tộc.
Trong mắt Hoàng Kim thiên nữ lấp lánh tia sáng điên cuồng, nàng muốn giết chết Diệp Phàm ở sở trường nhất của hắn, ở lĩnh vực mạnh nhất của hắn, một cước đạp vỡ nát Thánh thể chí cường của hắn.
- Tiểu nương thật đáng giận! Đây là muốn làm nhục sư phụ ta, muốn sống đạp nứt thân thể sư phụ ta!
Hoa Hoa siết chặt nắm tay, ngay cả phật hiệu cũng quên niệm.
Điều khiến Diệp Phàm cảm thấy bất lực là thân thể hắn hành động bất tiện, mà việc nắm giữ pháp và đạo lúc mạnh lúc yếu, chưa hoàn toàn phá vỡ nhà giam thân thể. Hiện tại hắn đang ở trong tình trạng yếu nhất, khó có thể sát thương đối phương hiệu quả.
Nhìn bàn chân vàng kia đạp thẳng xuống mặt, trong con ngươi hắn tràn ngập lửa giận, hai tay nắm chặt vang lên tiếng "dát băng", ra sức vùng vẫy.
Lúc này nếu bị đạp trên mặt, bất kể độ kiếp thành công hay không, đều注 định trở thành một vết nhục, sẽ ghim sâu trong quỹ tích cuộc đời hắn. Hiển nhiên, đối phương muốn như vậy, muốn làm nhục hắn để thỏa mối hận năm xưa.
Hiện tại muốn khống chế thiên kiếp cũng không được, việc khống chế đạo và pháp đang ở lúc yếu nhất, không thể nhốt đánh Hoàng Kim thiên nữ vào mảnh hư vực Tiên giới hồng hoang kia.
"Ầm!"
Máu vàng trong cơ thể Diệp Phàm bốc cháy, máu đỏ thẫm sôi trào, trong nháy mắt máu dọc theo những miệng vết thương kia vọt ra, hóa thành vật dẫn của một chiến ý bất khuất. Đây là một người máu, bởi vì Diệp Phàm phẫn nộ, vì hắn không cam lòng, mà từ trong máu hắn tách ra, từ mảnh nhỏ đại đạo tạo thành, hóa thành một Chiến Thần màu máu.
- Đây là máu huyết căn nguyên của Thánh thể!
Rất nhiều người kinh hô, càng có không ít người con ngươi sáng rực, nhìn chằm chằm phía trước. Thân thể cùng thức hải của Diệp Phàm như một nhà giam, vây khốn pháp và đạo của hắn, nhưng tinh huyết hắn lại không cam chịu phóng vọt ra. Trong đó ẩn chứa mảnh nhỏ đại đạo căn nguyên nhất của nhất mạch này... Loại lực lượng này rất mạnh mẽ, ngày thường sớm biểu hiện trên thân thể hắn, đây là lần đầu tiên tách rời ra, một mình hợp cùng nhau xuất kích.
- Máu huyết căn nguyên nhất của Thánh thể, đỏ thẫm như sông, thật đẹp. Đây không phải đại dược nhân thể trong truyền thuyết sao? Vừa lúc khỏi cần ta tinh luyện. Ngươi tự đưa đến cửa tốt lắm!
Hoàng Kim thiên nữ cười to, nhưng trông thế nào cũng lạnh lẽo, đặc biệt đôi con ngươi vàng lại âm lạnh đến cực điểm.
Máu huyết này cùng với thân thể Thánh thể ẩn chứa mảnh nhỏ căn nguyên, ngưng tụ thành một cỗ chiến ý đáng sợ, sợi tóc máu bay lên, rít gào một tiếng liền đánh tới.
- Này! Căn nguyên Thánh thể kia thật đúng là đại dược nhân thể, may mắn lớn đây!
Trong bóng tối rất nhiều người đều đôi mắt nóng cháy. Nhưng, khối thân thể màu máu này biểu hiện chiến ý ra ngoài thật đáng sợ như vậy, kinh thiên động địa, một chân quét ra chấn cho Hoàng Kim thiên nữ nhảy vọt lên không trung, lùi ra ngoài. Tuy nhiên thân thể màu máu kia cũng ảm đạm đi một ít, dù sao đây không phải thân thể Diệp Phàm, mà chỉ là một loại bản năng thiếu thần thức chủ đạo, không có biến hóa tương ứng.
- Cái đỉnh đến đây!
Trong thân thể tàn phá của Diệp Phàm, tinh khí thần đều sắp cạn kiệt, hắn quát to một tiếng, Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh rơi thẳng xuống, chìm sâu vào trong thân thể màu máu. Trong cái đỉnh có thần linh có thể thay thế ý chí của hắn mà chiến, chủ đạo thân thể màu máu, hòa tan làm một thể, đi nghênh chiến với Hoàng Kim thiên nữ.
"Ầm!"
Đây là một trận rung chuyển dữ dội! Thiên địa vỡ ra, dưới tình huống pháp và đạo của Diệp Phàm bị áp chế, mảnh nhỏ căn nguyên xuất hiện trong máu đỏ thẫm, thay hắn mà chiến. Loại lực lượng mạnh mẽ này vốn là biểu hiện cực hạn của thân thể, hiện tại bị đoạt ra, là một loại biểu hiện khủng bố, chấn cho Hoàng Kim thiên nữ mặt tái nhợt, trong miệng tràn đầy máu.
Về phần cỗ thân thể màu máu kia, cùng với cái đỉnh ở mi tâm hắn rốt cuộc thế nào, người ngoài không nhìn ra, bởi vì hắn vốn là máu tạo thành.
"Ầm!"
Quyền ý vô song, chiến khí mênh mông, thân thể máu của Diệp Phàm liều mạng đọ sức, làm vỡ nát vòm trời, đánh cho Hoàng Kim thiên nữ bật lùi ra ngoài, khóe miệng không ngừng nhỏ máu tươi.
- Không ổn! Diệp Phàm hắn đang độ kiếp mà! Căn nguyên rời khỏi thân thể quá lâu, thân thể cùng thần thức hắn bất cứ lúc nào sẽ bị Thần liên trật tự làm tan biến!
Hắc Hoàng nói.
Trong cơ thể Diệp Phàm trống rỗng, rách nát, chỉ còn sót lại một phần huyết tinh, hiện tại toàn bộ dựa vào lực của thần thức chống đỡ, sơ suất một cái là hình thần câu diệt.
- Sư phụ!
Hoa Hoa hai mắt đầy gân máu kêu to.
- Bà mẹ nó! Chuẩn đế kiếp của ta nên đến đây đi, sao còn không hiện ra, bằng không, ta nhất định đạp chết bọn chuột nhắt nhát gan này!
Bàng Bác phẫn nộ gào lên.
- Ha ha...
Hoàng Kim thiên nữ cười điên cuồng, nàng biết, thân thể máu kia rất mạnh mẽ, nhưng không kiên trì được bao lâu, bởi vì thần thức cùng thân thể Diệp Phàm một khi bị tiêu diệt, tất cả đều sẽ thành hư vô.
- Sợ run đi! Thánh thể là tội ngươi phải trả giá! Một cước đạp nát khi ngươi đang lột xác, ta nghĩ đây là báo ứng tốt nhất cho ngươi!
Hoàng Kim thiên nữ âm trầm nói, thân thể nàng liều mạng đọ sức ở thế hạ phong, bắt đầu thi triển một loại bí pháp đáng sợ. Vũ trụ tối đen bị xé rách, một đạo lại một đạo thân ảnh bước ra, như một vầng mặt trời đột nhiên xuất hiện, thần quang chiếu rọi khắp nơi. Đó là một vị lại một vị thần linh cổ xưa, mặc giáp trụ vàng, bước ra chinh chiến. Đây đều là tồn tại như Thái Dương Thần tỏa sáng vũ trụ tối đen kia.
- Đây là... Chư Thần giáng lâm!
Mọi người ai cũng biến sắc, loại bí thuật này không ngờ Hoàng Kim thiên nữ lại luyện thành. Quả nhiên không hổ là Cổ Hoàng nữ, tục truyền bí thuật này không phải chỉ thiên phú và huyết mạch là luyện thành được, mà rất thần bí, cần mở ra nghi thức hiến tế nào đó mới được. Không hề nghi ngờ, loại bí thuật này cực kỳ mạnh mẽ, trên bầu trời dày đặc, nơi nơi đều là thân ảnh vàng, trong miệng đều quát ra một đạo Thần âm:
- Sát!
Bọn họ đồng thời ra tay, phù văn vàng đầy trời như có sinh mệnh lan tràn, rồi biến thành sóng biển vàng đánh ra, "ầm" một tiếng đánh cho người máu bay tung tóe.
- Đến đây còn không chịu dừng đi!
Sau khi thân thể máu bật lùi không tan biến, ngược lại đột nhiên hào quang rực rỡ, có ý tránh đi. Bởi vì đúng lúc này pháp và đạo của Diệp Phàm lại dao động tới một vị trí đỉnh cao, có thể vận dụng loại lực lượng này. Máu huyết đảo ngược quay về, chìm sâu vào trong cơ thể Diệp Phàm, toàn thân hắn hào quang pháp đạo sáng lấp lánh, các loại bí thuật bộc phát, hơn nữa đã khống chế được lôi quang thiên kiếp.
"Ầm!"
Hoàng Kim thiên nữ cũng bị chấn vào trong mảnh hư giới Tiên vực kia, bị Tiên thú tấn công, gần như phải độ kiếp, bên ngoài rơi xuống một mảng vàng kim.
Mọi người trợn mắt há hốc mồm. Vốn tưởng hiện tại thân thể hắn bị trói buộc, nắm chắc giết chết hắn, nhưng vẫn bị Diệp Phàm vượt qua, tránh được một kiếp.
Hoàng Kim thiên nữ cùng Thần Minh ở cùng nhau trong mảnh hư giới Tiên vực kia. Hiện tại nơi đó thật đáng sợ, bọn họ gặp phiền toái lớn.
- Chấm dứt đi!
Long nữ trông thấy tất cả, sợi tóc trong một tia sáng trong sừng rồng lấp lánh xông thẳng lên trời cao, cầm Vạn Long Linh trong tay định đi vào trong lôi hải.
Mọi người đều trong lòng bồn chồn lo lắng, tu sĩ mạnh mẽ nhanh chóng lùi lại. Đùa cái gì vậy, dám mang theo hoàng khí đi vào. Chỉ có con của Cổ Hoàng mới dám như vậy, bởi vì hơi vô ý để kiện cổ khí này độ kiếp, nơi này không ai sống sót được!
- Các ngươi ai cũng sợ huynh đệ ta sao, ngay cả dũng khí đối mặt chiến một trận với hắn cũng không có?
Thánh Hoàng tử quát lớn, hắn đập một gậy gần chết Thần hổ, vọt tới ngăn cản đường đi của Long nữ.
- Vừa rồi ta còn chưa động sát khí đâu, nghĩ dù sao đều là huyết mạch Thái Cổ Hoàng, ta không muốn xé rách mặt, ngươi đừng ép ta!
Long nữ nói. Nàng có vốn nói ra câu này, bởi vì trong tay nàng nắm giữ pháp khí Hoàng Đạo không sứt mẻ. Ai có thể chống đỡ? Tiên thiết côn của Hầu tử sớm bị cắt làm hai đoạn, khẳng định không ngăn được.
- Hầu tử tiếp lấy Thanh Liên!
Đột nhiên, Hắc Hoàng xuất hiện trong một tòa trận đài lấp lánh, nó ném cho Thánh Hoàng tử một gốc cây Thanh Liên, rồi trực tiếp biến mất tại chỗ. Đây là Hỗn Độn Thanh Liên của Diệp Phàm, lúc độ kiếp hắn không dám mang theo bên người. Vật này không thể so với trước, hiện tại vật ấy hóa hình, vạn nhất thật sự là Thanh Đế thức tỉnh rồi cùng theo độ kiếp, vậy vũ trụ không biết bị hủy diệt thành bộ dáng gì nữa.
Long nữ thấy thế, cười lạnh một tiếng, cất bước đi vào trong lôi hải.
- Cùng lắm thì mọi người cùng nhau độ kiếp!
Thánh Hoàng tử rít gào, tung một côn đánh văng Thần hổ ra, bỏ qua tên Chuẩn đế bại tướng này, vả lại sinh mệnh đã không còn bao lâu. Hắn theo vào trong lôi hải. Quả nhiên Thanh Liên lập tức run rẩy, điên cuồng cắn nuốt lực lượng thiên kiếp, lập tức cao lớn thêm một thước. Mọi người đều nhảy rộn trong lòng, trên cây Thanh Liên càng thêm sinh khí và sáng bóng mạnh mẽ, càng thêm trong suốt, ướt át và xanh biếc tươi mới. Duy nhất khiến mọi người may mắn là sau khi hấp thu lực lượng lôi hải, nó không độ kiếp, vẫn là một gốc cây Thanh Liên.
- Chết đi!
Long nữ vừa đi vào liền thúc động Vạn Long Linh, trực tiếp diệt sát Diệp Phàm. Nàng không phải đến quyết đấu, mà mục đích đơn giản là muốn giết chết địch thủ này.
- Cút!
Thánh Hoàng tử nổi giận, một tay cầm Thanh Liên, một tay cầm Tiên thiết côn đen, ngăn cản đường phía trước, không cho nàng ta tổn thương tới Diệp Phàm đang độ kiếp, đang ở trạng thái yếu nhất.
Long nữ cười lạnh, cây Thanh Liên của đối phương chỉ có thể bị động phòng thủ, không có lực công kích, mà trong tay nàng mới là pháp khí Hoàng Đạo chân chính, quyền chủ động ở trong tay nàng. Nàng không chỉ ngăn chặn Thanh Liên và công kích của đoạn thiết côn, còn phá mở hư giới Tiên vực cứu thoát hai vị con của Cổ Hoàng kia. Thần Minh nổi giận, Hoàng Kim thiên nữ rống vỡ nát trời cao, hai người phóng vọt tới hướng Diệp Phàm, còn Long nữ thì ngăn chặn hầu tử cứu viện.
- A... Mở ra cho ta!
Truyền đến thanh âm trời sụp đất nứt, toàn thân Diệp Phàm bốc cháy trong ngọn lửa rực rỡ, pháp liên trời xanh đánh xuống trói trên người hắn, cùng tàn tích của chí tôn giằng co trong cơ thể hắn. Vốn vết rách đã lan rộng, hiện tại rốt cục đến cực hạn.
"Rắc!"
Trong cơ thể Diệp Phàm dường như có thứ gì đó bị đứt đoạn, loại thanh âm này còn khủng bố hơn cả sấm sét lôi đình. Ngay sau đó một đạo tiên quang vọt lên xuyên qua vũ trụ, chém phá càn khôn. "Ầm" một tiếng, tứ cực thiên địa đều run rẩy, Diệp Phàm rống to, thân thể như một con giao long giãy thoát nhà giam, bay lên trời, dập nát trói buộc của thần liên trật tự pháp tắc, khiến chúng đứt đoạn.
- Thành công rồi!
- Độ kiếp viên mãn!
Tiếng kêu vang kinh sợ. Diệp Phàm trong muôn vàn khó khăn này đã đột phá, dập nát hết thảy gông cùm xiềng xích và kẻ ngăn cản, bước ra một bước quan trọng nhất của cuộc đời mình.
- Quấy nhiễu ta độ kiếp, nghĩ như vậy là có thể giết ta sao? Các ngươi... không được!
Diệp Phàm như rồng nhảy vượt chín tầng trời, "ầm" một tiếng, cả thân thể phát ra hào quang vạn trượng, pháp và đạo mãnh liệt, mà thân thể càng mạnh mẽ hơn. Bí quyết chữ "Hành" vừa động, lập tức thời không như ngưng đọng lại, mọi người khiếp sợ mở to con ngươi, thân thể Diệp Phàm hóa lớn, một cước đạp xuống Hoàng Kim thiên nữ, như ngọn núi lớn hạ xuống.
"Ầm!"
Một cước này hoàn toàn không thể tránh né, thật sự quá nhanh. Trong vầng kim quang vạn trượng đó, bàn chân to của Diệp Phàm hạ xuống, Hoàng Kim thiên nữ bị buộc chỉ có thể dùng cứng chọi cứng, hai tay đều chấn lên, đánh lên phía trời xanh. Nhưng một cước này lực lượng quá mạnh mẽ, nghiền nát pháp tắc của nàng, mang theo hào quang mãnh liệt cuồn cuộn áp chế, nàng bị bao phủ phía dưới.
Mọi người chấn động từ xa nhìn lại. Một bàn chân to của Diệp Phàm sau khi đạp xuống, Hoàng Kim thiên nữ dùng toàn lực chống lại, hai tay chống đỡ khó khăn lắm mới chặn được bàn chân to kia. Về phần tay quyền của Diệp Phàm sớm đã đánh tới phía Thần Minh. Thiên Đế Quyền vô song, dập nát chân không, trấn sát xuống, Thần Minh rống giận nhưng lại trực tiếp bị đè ép xuống.
Xa xa nhìn lại, thân ảnh như Thần ma kia, một chân đạp Hoàng Kim thiên nữ, một quyền đè Thần Minh phải quỳ sụp phục xuống. Loại khí thế chỉ có ta độc tôn này, lại oai hùng chí cao vô thượng này, chấn nhiếp mọi người tại đây!
Đề xuất Voz: Ma, Quỷ, Ngải