Chương 1754: Lão nhân đốn củi
Bất Tử Thiên Hậu giá lâm, mang theo khí thế đứng trên thiên hạ, muốn lão nhân đốn củi nhường lại di chỉ Thiên Đình.
"Tắm trong máu chư Đế tọa hóa sống lại, nhất mạch này rốt cuộc đáng sợ đến mức nào..."
Mọi người suy nghĩ rất nhiều, cảm thấy lưng lạnh toát. Ở thời cổ đại xa xôi ấy, rốt cuộc đã xảy ra bao nhiêu huyết án? Nếu truyền ra, nhất định kinh thiên động địa, khiếp sợ quỷ thần. Rất nhiều người cảm thấy lạnh thấu xương.
Trên lịch sử, cái chết của một vài Đại Đế dường như không bình thường, lẽ nào có liên quan đến chuyện này?
Còn nhớ, Tiên Phủ thế giới ở Trung Châu của Bắc Đẩu Tinh Vực, đã từng phát hiện Thái Hoàng bị bầm thây gây chấn động. Một vị chí tôn có lực công kích kinh người như vậy, khi đi lên con đường thành tiên lại thân thể vỡ nát mà chết, máu chảy xuống đến nay còn đang bùng cháy.
Hơn nữa, có người còn nghe được trong khu vực ấy truyền ra tiếng rống giận dữ khủng bố của tồn tại cấp Cổ Hoàng, lớn tiếng quát mắng Bất Tử Thiên Hoàng... Liên tưởng đến những chuyện này, khiến toàn thân mọi người lạnh lẽo.
Đó phải là một người ở thời đại lâu dài cỡ nào? Lẽ nào nói xỏ xuyên qua sử sách tu luyện dài dòng hay sao? Hắn... vẫn còn sống, điều này quả thực không thể tưởng tượng, dọa khiếp lòng người.
Một tiếng thét dài truyền ra, chấn động chư thiên. Hoàng Sào vẫn như cũ mông lung, bao phủ trong màn sương máu lượn lờ, chỉ có thể nhìn thấy mơ hồ một cây huyết phượng hoàng tạo thành hình dáng Thần sào. Đúng lúc này, thân ảnh một người cao lớn dựng thân ở phía trên nhìn xuống nơi này, âm thanh lạnh lùng nói:
"Thiên Hoàng là tiên thần, thiên hạ không ai có thể đo lường!"
Mặt trời, trăng, sao cùng nhau rơi xuống, xoay chuyển quanh hắn. Hắn như trung tâm vũ trụ, nơi đó tinh hà vạn đạo, cảnh tượng kinh người.
Đây là một nam nhân tuyệt mỹ, giống như một vị Thần, đầy đầu tóc dài màu bạc buông xuống đến thắt lưng, lấp lánh ánh sáng, không một chút biểu hiện già cả.
Hắn trông rất trẻ tuổi, anh khí kinh người, như một Thần minh trẻ tuổi từ viễn cổ đi tới, sống đến kiếp này, cả thế gian cùng tôn sùng.
Đúng là Nhật Nguyệt thần tướng. Đây không phải hư thân khi hắn đối phó với Diệp Phàm, Nhân Ma, mà là bản thể chân chính từ phần mộ bước ra, huyết khí tràn đầy.
"Này! Tám đại thần tướng trong truyền thuyết, mỗi người đều từng tỏa sáng muôn đời, thực lực cường đại đến nghịch thiên. Không ngờ không chỉ một người còn sống sót. Đáng tiếc, cũng không còn rầm rộ! Năm đó trong số các ngươi đúng là có người thiếu chút nữa Thành Đạo nha! Hiện tại đều trở thành phượng hoàng bị nhổ lông!"
Lão nhân miệng đầy răng vàng khẽ lẩm bẩm, rồi sau đó dẫn đứa cháu đi tưới cây tiên mộc. Lão cũng không ngẩng đầu lên nói:
"Trên gió lớn, để ý đừng bị thổi xuống dưới! Nơi này đã không phải năm đó, không ở đỉnh phong không nên đứng trên đỉnh núi. Quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ, nam nhân không đứng trên tổ chim!"
"Ầm!"
Màn sương máu mênh mông, Thần sào cực lớn đè xuống, che phủ bầu trời. Di chỉ Thiên Đình đều rung chuyển. Bất Tử Thiên Hậu cùng hai đại thần tướng bức tới gần.
"Thiên Hậu nếu muốn liều mạng chiến một trận, ta sẽ đón tiếp!"
Trên đạo đài Âm Dương, lão đạo nhân kia bay lên, nhìn lên trời cao, ánh mắt trầm tĩnh.
Phía sau, Chu Nghị và Lâm Giai đều chấn động. Đã rất lâu không nhìn thấy lão nhân đốn củi như vậy. Lúc này, lão không hề già nua, mà như một thanh Thần đao tuốt ra khỏi vỏ, chém về phía bầu trời.
"Rắc!"
Trong đôi mắt lão nhân đốn củi bắn ra hai tia sáng vạch ra trên hư không hai cái khe nứt lớn, như đao ngân vang, như kiếm rung chuyển "leng keng"!
"Ngươi còn có thể chiến một trận không? Trận chiến năm đó chúng ta đều bị thương. Hiện tại quyết đấu tiếp đối với ai cũng không có lợi!"
Hoàng Sào đang ép tới gần, bên trong truyền ra thanh âm giòn tan của Thiên Hậu.
Vô thanh vô tức, Khôn Thiên thần tướng cũng xuất hiện, đứng song song với Nhật Nguyệt thần tướng, đứng trên Hoàng Sào, đều chuẩn bị đại quyết chiến.
Mà đúng lúc này, đại hán râu quai nón bước ra một bước, đi tới cạnh sư tôn. Đồng thời, lão nhân miệng đầy răng vàng bỏ lại thùng gỗ trong tay, buông đứa cháu, cũng đi tới bên cạnh, giằng co với hai đại thần tướng trên bầu trời.
"Để chúng ta nhìn thử xem, thần tướng năm xưa lợi hại cỡ nào, còn lại được mấy thành công lực!"
Đại hán râu ria xồm xồm khí phách hào hùng cười nói.
Lão nhân răng vàng khẽ lắc đầu, nói:
"Ta ghét nhất là đánh nhau, đánh đánh giết giết thật không có ý nghĩa gì! Ta thích nghiên cứu các loại hoa cỏ, các loại huyết mạch... Huyết thống của Thiên Hậu, ta nghĩ nhất định rất đặc biệt đi, thật sự rất chờ mong nha!"
"Ngươi đi chết đi!"
Khôn Thiên thần tướng sắc mặt âm trầm, bước ra một bước, ngay lập tức bay xuống, đánh tới hướng lão nhân kia.
Mặc dù tám đại thần tướng thái cổ địa vị cao cả, ngạo khí ngút trời, thậm chí không đặc biệt tôn kính Bất Tử Thiên Hậu, nhưng không thể dễ dàng tha thứ cho người ngoài bất kính với Thiên Hậu.
Lão nhân không mảy may lùi bước, quét lên một luồng lốc xoáy màu vàng xông lên tận trời, một bàn tay khô vàng cứng chọi cứng với một kích của binh khí thần tướng.
Tiếng nổ mạnh động trời truyền đến, có mặt trời trăng sao vỡ nát. Mọi người đều hoảng sợ, lão nhân đáng khinh này không ngờ lại cường thế, điên cuồng như vậy, tay không dám đối chọi với thần tướng ngày xưa.
Phù văn đầy trời, nơi đó có một mảnh tinh hà bị dập nát. Khôn Thiên thần tướng thần thông là chủ chưởng thiên địa, lấy ra căn nguyên vũ trụ làm của mình dùng. Hắn chụp tới một mảnh tinh không vũ trụ lại bị lão nhân đánh nổ tung.
Thiên qua màu đen trong tay Khôn Thiên thần tướng cũng "ong ong" rung chuyển, như gặp phải một đòn nghiêm trọng, cả người hắn đều loạng choạng mấy cái, suýt nữa bị thương nặng.
Kết quả này khiến không ai không hoảng sợ!
Tám đại thần tướng ngày xưa nha, để lại rất nhiều truyền thuyết, không ngờ lại có người có thể chống lại.
"Quả nhiên phượng hoàng bị nhổ lông không bằng gà! Ngươi còn lại mấy thành công lực, còn có thể khôi phục đến đỉnh phong sao? Nếu có thực lực năm đó, lão nhân ta lập tức bay trốn rồi!"
Lão nhân răng vàng khẽ cười hắc hắc, càng ngày càng có vẻ đáng khinh.
Khôn Thiên im lặng, có thể sống sót là một kỳ tích. Nếu không nhờ cắn nuốt bộ phận cặn của tiên đan, có thể hắn còn chưa tỉnh lại.
"Thật bất ngờ nha! Lão đốn củi ngươi lại tìm ra một cao thủ tuyệt thế như vậy giúp ngươi. So ra kém thần tướng năm xưa, nhưng cũng không xa lắm!"
Bất Tử Thiên Hậu trong Hoàng Sào lên tiếng, thanh âm giòn tan động lòng người, giống như một cô gái đang tức giận.
"Thiên Hậu! Cho ta hai trăm cân máu phượng hoàng, ta bán mình cho ngươi, nguyện trung thành với ngươi!"
Lão nhân đáng khinh thực không có tiết tháo nói.
"Gia gia!"
Dưới tiên thụ, đứa nhỏ bĩu môi, vẻ mặt không vui, cảm thấy gia gia mình rất mất mặt.
"Ta vì ai chứ? Còn không phải vì ngươi! Kiếm chút máu phượng hoàng, dùng trên người ngươi để tương lai đối phó với cái trứng đá kia!"
Lão nhân lẩm bẩm, rồi sau đó ánh mắt nóng bỏng nhìn lên bầu trời, nói với Hoàng Sào:
"Thế nào Thiên Hậu? Nếu không ta giảm cho ngươi năm mươi phần trăm, một trăm cân máu phượng hoàng là được!"
Mọi người trong lòng giật mình, nhìn đứa nhỏ, lại nhìn lão nhân đáng khinh, rốt cuộc có lai lịch gì vậy? Định đối phó với trứng đá kia, là chỉ viên trứng đá ấp dưới Bất Tử Thiên Đao sao? Thật kinh người!
Khôn Thiên thần tướng lao xuống, công kích lão nhân, còn Nhật Nguyệt thần tướng cũng đầu đầy tóc bạc trắng bay múa, nhắm về phía đại hán râu ria xồm xồm, phát sinh đại chiến kịch liệt.
Một lát sau, trong Hoàng Sào truyền ra thanh âm bảo Khôn Thiên và Nhật Nguyệt thần tướng lui về sau, sợ bọn họ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bởi vì hai người không còn đại thần thông viên mãn của năm xưa.
"Ngươi sợ rồi à! Thừa nhận không bằng ta?"
Lão nhân dáng vẻ đáng khinh lộ vẻ mặt hưng phấn, như con gà trống chiến thắng, khí phách hùng hùng hổ hổ hiên ngang đi.
Nhưng sau khi lui trở về, mặt lão biến thành quả mướp đắng, dùng sức phủi phủi tay, liên tục kêu lên thảm thiết:
"Đau chết mất! Con bà nó! Không phải phượng hoàng bị nhổ lông sao, sao vẫn lợi hại như vậy!"
Mọi người tức cười. Vừa rồi lão nhân này dùng tay không chống lại binh khí đối phương, một lóng tay liền dập nát mặt trời trăng sao mà. Sao bây giờ kêu lên đau đớn, cảm giác tụt hậu nghiêm trọng sao?
Dưới cây tiên mộc, đứa nhỏ bưng kín mặt, cảm thấy thật thẹn thùng. Là gia gia mình biểu hiện không tiết tháo mà thấy đỏ mặt.
"Ngươi và ta nếu tiếp tục chiến một trận sống chết, khẳng định đều có nguy hiểm tính mạng. Vậy ba kích quyết thắng bại đi!"
Trong Hoàng Sào truyền ra thanh âm của Thiên Hậu.
"Được! Để sống lâu vài năm, cứ chiến ít vài chiêu đi!"
Lão đạo nhân ngẩng đầu, sau đó bay ngược lên trời cao.
Trong phút chốc, nơi đó trắng xóa như sóng thần vỡ đê, Thần âm và dao động lớn chấn cho rất nhiều người chết ngất. May mà trong di chỉ Thiên Đình có cấm chế vô thượng, bằng không có nói mọi người đều phải máu tươi bắn tung tóe cũng không sai biệt lắm.
Lão nhân đốn củi và Hoàng Sào bị bao phủ, không nhìn thấy họ quyết đấu, nhưng mọi người đều cảm ứng được dao động lớn này.
Họ trực tiếp bay vào vũ trụ, đứt đoạn từng dãy tinh hà. Như có pháp tắc Hoàng Đạo phát ra, sao nói gì là ước định ba chiêu, rất nhanh thấy đã qua ba mươi lần va chạm.
Loại va chạm này khiến mọi người khiếp sợ, một lần so với một lần lực lượng mạnh hơn, mọi người đều hít thở không thông.
Phiến tinh hệ trong vũ trụ bị ảnh hưởng vỡ nát, hoàn toàn bị hủy diệt. Mọi người còn nhẩm đếm, sợ hãi phát hiện trận chiến đã thăng cấp theo thời gian trôi qua, đã qua ba trăm chiêu.
"Đây là đang quyết một trận tử chiến mà!"
Bàng Bác cảm thán.
Diệp Phàm, Hầu tử, Nhân Ma, Hắc Hoàng ai nấy đều lộ vẻ mặt ngưng trọng. Cấp độ đại chiến này ảnh hưởng quá lớn đến họ, mỗi người đều từ xa theo dõi, hy vọng nhìn thấy hết.
Trên thực tế, các Cổ Hoàng tử khác cũng vậy, dùng Thiên Nhãn từ xa theo dõi trận chiến trong tinh không.
Vật đổi sao dời, trận chiến này không ngờ sau ba ngàn chiêu mới kết thúc. Hoàng Sào của Bất Tử Thiên Hậu chậm rãi di chuyển, sau đó rời khỏi phiến tinh hệ này.
Trước khi đi, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của nàng truyền khắp nơi:
"Huyết mạch Cổ Hoàng theo ta đi, tương lai sẽ có một thế giới Tiên vực chân chính chờ các ngươi bước vào!"
Hôm nay, một sự kiện so với một sự kiện càng khiến người ta giật mình! Bất Tử Thiên Hậu trước mặt mọi người mời chào Cổ Hoàng tử, nói thẳng ra một tin tức như vậy, khiến mọi người biến sắc.
"Phốc!"
Lão nhân đốn củi không gì che giấu, liên tục hộc ra mấy ngụm máu lớn, thân thể lảo đảo sắp ngã, ngay cả mi tâm xuất hiện một cái lỗ máu. Thân mình đáp xuống trên đạo đài.
Mọi người đều sắc mặt trắng bệch, đây là đã trải qua một trận chiến thế nào?
Chu Nghị và Lâm Giai vội bước lên, lấy ra một cái hồ lô vỏ xanh, trút ra một viên kim đan cho lão đạo nhân ăn vào.
Lão còn bị thương thế này, nhưng Bất Tử Thiên Hậu không truy kích theo xuống, có thể thấy nữ nhân tuyệt đại trong Hoàng Sào chắc chắn cũng bị thương nặng, không kém bao nhiêu so với lão nhân đốn củi!
"Vù!"
Một đạo xích quang phóng xuống, ai cũng không nghĩ tới sau khi Bất Tử Thiên Hậu rời đi, mới vừa bình tĩnh trở lại, một con Xích Long đột nhiên hiện ra đánh xuống, nhắm thẳng vào lão nhân đốn củi.
Dao động này quá kịch liệt, quá khủng bố, làm cho tất cả trận văn trong di chỉ Thiên Đình đều sáng lên, phát ra uy lực.
"Đế chủ đến đây!"
"Hắn cũng muốn đi vào nơi này!"
Đám người Diệp Phàm, Bàng Bác biến sắc.
Lão nhân đốn củi khẽ quát một tiếng, trong miệng phun ra một đạo tiên quang, chém về phía con Xích Long kia.
"Lớn mật!"
Bên kia, lão nhân miệng đầy răng vàng khẽ mắng một tiếng. Một đạo xích quang khác đánh tới phía lão, muốn đoạt đi cây tiên mộc khô héo kia.
Trên thực tế, đạo quang này mới là thật, Xích Long phóng tới lão nhân đốn củi tuy có chiến lực mạnh, nhưng chỉ là hóa thân.
"Ầm!"
Lão nhân đáng khinh bị chấn thối lui, không ngăn được Đế chủ.
"Là hắn, chủ nhân Thần Đình, kẻ sắp thành đạo! So với Bất Tử Thiên Hậu và lão nhân đốn củi tuyệt không yếu kém, là cao thủ tuyệt thế cùng cấp!"
Rất nhiều người kinh hô.
"Ư ù!"
Cây tiên mộc từ mặt đất nhô lên, sắp rời đi. Đế chủ đến đây, cường thế xuất kích, khiến mọi người đều run lên, dường như không ai ngăn chặn được.
Ngay cả Diệp Phàm và Bàng Bác đều thấy khó tin.
"Ngươi vì cây tiên căn này mà đến, nhưng dù có cho ngươi cũng không thành đạo được!"
Lão nhân đốn củi nói.
Lão nhân bức lui đạo hóa thân kia, rồi từng bước đi tới trước tiên thụ, cố định nó, giằng co với chí cường giả mặc Xích Long giáp trụ, toàn thân bọc trong vầng hào quang đỏ lấp lánh kia.
Mọi người nhớ tới một truyền thuyết: tiên thụ của Thiên Đình ẩn chứa pháp và đạo của Đế Tôn. Hằng ngày hắn tụng kinh trước cây này, còn dùng Thần dịch Mệnh Tuyền của mình tưới cho nó, nên cây này được xem là chí bảo vô giá.
Đế chủ tới đây, hiển nhiên là vì đạo bên trong cây khô này, muốn đoạt lấy mảnh nhỏ đại đạo của Đế Tôn, muốn tìm kiếm bí mật cuối cùng của thành đạo. Hắn chờ đợi đã rất lâu rồi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Đem Chính Mình Sửa Chữa Thành Cuối Cùng Yêu Ma