Chương 1763: Ấm áp
- Đại thúc! Ta là đến tìm sư phụ!
Thiếu niên sau khi tới Thiên Đình, giọng nói sợ hãi khiến Lệ Thiên phát điên. Sao lại thành đại thúc rồi? Cú sốc này đối với hắn quá lớn. Hắn luôn tự nhận là phong lưu phóng khoáng, là phiến lá không dính bụi trần trong vạn bụi hoa, đẹp trai và tiêu sái cùng tồn tại, vậy mà hôm nay lại bị gọi là đại thúc già lão.
Một đám người cười phá lên.
Trong tổng bộ Thiên Đình, kỳ hoa đua nở, cỏ cây xanh um, trên núi thác nước chảy xiết, trên bầu trời từng tòa đảo lơ lửng, trời quang mây tạnh, tiên vụ lượn lờ.
Dưới sườn núi đá, khí tường hòa bừng bừng, cỏ chi và cỏ lan cùng sinh trưởng, kỳ lân thường lui tới. Trên bầu trời cao, chim loan bay lướt qua, lông đuôi dài như cầu vồng rực rỡ. Cũng có thương long lao xuống, kêu vang động phong vân giữa đám mây.
- Đại thúc! Thực xin lỗi, ta không phải cố ý!
Tiểu Tùng cúi đầu yếu ớt xin lỗi, khuôn mặt trong sáng ửng hồng.
Lệ Thiên không thích nghe, nói:
- Trông ta già lão vậy sao? Gọi sư thúc, không cần gọi đại thúc!
- Không phải giống nhau sao?
Tiểu Tùng mơ hồ.
- Rõ ràng không giống nhau, sao lại không hiểu?
Lệ Thiên phát điên.
- Dễ thương vậy, kiếp trước nhất định là con gái!
Hoa Hoa bước tới, nhìn thiếu niên Tiểu Tùng cười ha hả.
- Ngươi kiếp trước nhất định là con trai nha!
Tiểu Tùng ngại ngùng cười nói.
Hoa Hoa im bặt tiếng cười, nghe sao thấy không tự nhiên vậy, lẽ nào kiếp này mình là con gái? Nghe thế nào cũng có ý này!
- Thật sự là Tiểu Tùng sư huynh sao?
Trương Thanh Dương và Long Vũ Hiên chạy tới, vô cùng kích động. Cách biệt nhiều năm, họ vừa nghe tin liền chạy ngay.
- Là ta!
Tiểu Tùng nói giọng không cao, thấy thế nào cũng như một đứa nhỏ, hoàn toàn không giống sư huynh của mọi người.
- Thật sự là cái kia năm đó...
Sau một lúc kinh ngạc, Hoa Hoa mở to mắt, nhìn chằm chằm thiếu niên kỳ lạ, trong sáng, linh tính kinh người trước mắt, xem không ngừng. Hắn rất muốn nói: Thật sự là tiểu tử sóc đáng yêu năm đó sao? Năm đó khi rời địa cầu, hắn tự nhiên từng gặp qua, đó là vị sư huynh thứ hai của hắn.
"Keng!"
Tia lửa bắn ra tứ phía, Long Mã gõ một chân lên cái đầu trọc bóng lưởng của hắn, kêu một tiếng keng. Hoa Hoa đau đớn nhảy dựng kêu to oa oa, nhưng nhìn thấy là Long Mã thật đúng là không còn cách nào.
Đây là kẻ thù dai, chọc tới nó nửa tháng cũng đừng mong yên tĩnh. Tuy rằng hắn cũng không phải người lương thiện, nhưng chống lại nhân vật cấp sư phụ vẫn hơi ăn không tiêu.
Đúng lúc này, Hắc Hoàng cũng chạy tới, càng không nói phải trái, chụp móng vuốt đen lớn lên đầu bóng lưởng của Hoa Hoa ném qua một bên, vẻ mặt tràn đầy kích động đánh giá Tiểu Tùng.
- Trên trần thế còn có người như thế, không nhiễm bụi trần, Tiên Thai trong sáng như gương, thủy chung như nhất!
Hắc Hoàng lầm bầm, mở to mắt nhìn chằm chằm Tiểu Tùng.
Mọi người đều cảm nhận được thần hồn mạnh mẽ của Tiểu Tùng. Mở Thiên Nhãn có thể cảm giác mi tâm hắn giống như một khối thủy tinh, tinh thuần không tì vết.
Nhân Ma cũng đến, lên tiếng nói:
- Có một loại người, họ trăm năm như một ngày, tự động chém xuống tiếng động lớn rầm rĩ của hồng trần, năm tháng không lưu lại dấu vết trên thức hải của họ. Dù tu đạo tới tọa hóa, cũng là tính tình hồn nhiên như trẻ sơ sinh!
Câu nói của Nhân Ma tự nhiên khiến mọi người rúng động.
Trong giới tu luyện có cách nói, tu sĩ sau khi sống qua năm tháng dài lâu sẽ tự chém, chém bỏ hồng trần, chém sạch hỗn loạn phức tạp, làm cho Tiên Thai trở về thanh tĩnh, đạo tâm như nhất, trở lại tâm tính trẻ sơ sinh, như vậy mới có thể kéo dài sinh mệnh, hóa giải lực ăn mòn của năm tháng.
Đó không phải thân thể lột xác, mà là nguyên thần thoát thai hoán cốt, thủy chung bảo trì Tiên Thai tinh thuần, không bị yêu hận tình cừu của nhân gian quấy nhiễu, chỉ để lại một trái tim hướng về đạo.
Nghe nói, người sống ra kiếp thứ hai không ít người đều trải qua như vậy.
Tiểu Tùng mới bao nhiêu tuổi? Đã làm được bước như vậy, thực khiến mọi người ngạc nhiên thán phục! Từ trước tới nay hắn cũng không phải từng mất đi trái tim chất phác như vậy, mà vẫn luôn như thế.
Bị nhiều người nhìn chằm chằm, mặt Tiểu Tùng tự nhiên đỏ bừng, khiến rất nhiều người không kiềm được muốn nựng nịu hắn, thật sự thấy hơi đáng yêu.
Người vươn ma trảo trước tiên là Hoa Hoa, rất không may bị Long Mã giơ một chân đạp lại, nói:
- Gọi là sư huynh! Ngươi chính là Tiểu tam!
- Di Đà Phật! Ta thèm vào! Mã đại thúc nói chuyện quá không đúng lý rồi!
Hoa Hoa căm giận không thôi.
- Đứa nhỏ, có thể cho ta xem không?
Nhân Ma lên tiếng.
- Được mà, lão bá!
Tiểu Tùng không phòng bị, bản tính hồn nhiên, nhưng cũng có thể cảm nhận được ai thân thiết, ai nguy hiểm với mình.
Nhân Ma ra tay, Tiên Thai của Tiểu Tùng hào quang như lửa, lộ rõ ra ngoài. Mọi người có thể thấy Tiên Thai trong vắt thật sự rất trong suốt, tất cả chuyện hồng trần đều tự mờ nhạt đi, không lưu lại chút dấu vết.
- Sư huynh! Sẽ không quên chúng ta chứ? Không ngờ không lưu lại chút dấu vết gì!
Hoa Hoa giật mình hỏi.
- Sẽ không đâu! Ta đều nhớ rõ, năm đó khi rời địa cầu, ngươi mặc quần trống đít khóc nhè, hai mắt đầy nước mắt khóc oa oa nữa đó!
Tiểu Tùng còn thật sự nghiêm túc nói.
Hết biết!
Hoa Hoa quá quẫn, vội vàng chen vào nói, không cho hắn nói tiếp.
Một đám người cười ha hả, Hoa Hoa sắc mặt đỏ bừng, ngượng ngùng lui về phía sau, không muốn bị nhóm người này cười nhạo.
- Thật kỳ lạ, có một dao động kỳ dị tự chủ lau quét Tiên Thai của hắn, làm đạo tâm hắn buông lỏng, không nhiễm phàm trần. Loại lực lượng này giúp hắn bảo trì tâm tính và thức hải không thay đổi!
Nhân Ma quan sát rất lâu rồi nói.
Mọi người đều chấn động mạnh mẽ, Tiểu Tùng thật sự rất thần bí.
- Tình huống này có thể liên quan tới tâm tính của hắn và các loại pháp môn hắn tu luyện!
Hắc Hoàng suy tư rồi nói. Nó từng đi theo Vô Thủy Đại đế, tuyệt đối có quyền lên tiếng.
Khi Tiểu Tùng lấy ra Tử Kim Tháp của mình, một đám người đều ngẩn ngơ. Sau khi thấy trong chín tầng đạo tháp đều có một thân ảnh ngồi xếp bằng tụng kinh, hoàn toàn hết biết.
Quả nhiên, Nhân Ma và Hắc Hoàng lần lượt xem xét, có liên hệ lớn lao với những kinh văn này, trong đó có lẽ có tàn kinh của Đế Tôn!
Hơn nữa, đại bộ phận những kinh thiên này và Tiên Thai là chính, cộng thêm tính tình hồn nhiên nguyên thủy của Tiểu Tùng, tạo nên một Tiên Thai từ đầu trong vắt vô hạn như trẻ sơ sinh vậy.
Hắn sẽ quên sạch tất cả việc vặt chốn hồng trần, nhưng những người tương quan lại vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng.
- Tiểu Tùng Tùng đáng yêu quá!
Đúng lúc này, phía sau đám người, một cô bé hai ba tuổi đi tới, ngẩng đầu chớp chớp đôi mắt to sáng ngời nhìn Tiểu Tùng.
Mọi người quay đầu lại, tất cả đều nở nụ cười, trong mắt tràn ngập cưng chiều. Cô bé đến đây rồi, thân mình như phấn khắc ngọc mài, bé là tiểu công chúa được Thiên Đình yêu thích nhất. Sau một lúc còn thật sự nghiêm túc đánh giá, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, giống như trái táo, làm mọi người nhìn thấy muốn cắn một cái.
Nơi này tràn ngập ấm áp, mọi người đều dành tình cảm cho thiếu niên này. Hắn thật sự rất chân chất, phương thức tu luyện không giống người khác đã dẫn dắt ý tưởng của mọi người.
Một trẻ sơ sinh tinh thuần không tì vết, một thiếu niên thẹn thùng, một Chuẩn đế cường đại, những thứ này tập trung trên người hắn, lập tức làm cho phong thái của hắn thật kinh người. Mọi người đều biết tiền đồ của hắn không thể lường trước được!
Đây là khối vàng ngọc chưa mài giũa. Hắc Hoàng chảy nước miếng ào ào, nhưng dù nó lừa gạt lôi kéo cũng khó động được căn nguyên tâm hồn của Tiểu Tùng. Lời nói chân thành tha thiết của thiếu niên mỗi lần nói ra đều làm cho nét mặt già nua của Hắc Hoàng đỏ rực. Lần đầu tiên nó phát hiện miệng lưỡi không dùng được, không cách nào xuống tay.
Tiểu Tùng đến đây là khích lệ quá lớn cho Thiên Đình. Nhất là hắn mang đến một cao thủ tuyệt thế, ngày nay chỉ đứng cách đó không xa. Dù cường giả của Thiên Đình như mây trên trời, đối với người kia cũng vô cùng kiêng kị.
Ngay cả Nhân Ma lão gia cũng quanh quẩn ở đó một hồi lâu, quan sát lão cẩn thận, khó được một lần cả ngày không ăn uống, rồi quay đầu đi vào tinh không săn thú.
Khi hiểu rõ lai lịch người này, Thiên Đình im bặt rồi lập tức sôi trào. Đây là thiên kiêu từng có khả năng chiến một trận với Thanh Đế, là cường giả duy nhất trên Đế lộ năm xưa có thể buông tay chiến một trận với Thanh Đế vô thượng. Chỉ nghĩ tới đó đã khiến mọi người rung động không thôi.
Năm tháng chưa từng hoàn toàn làm tan biến lão, để lại thi hài của lão. Dù sớm không phải là người kia, nhưng thân thể có một không hai này vẫn còn tại thế.
Hiện nay lão tỉnh tỉnh mê mê, sinh ra một ít linh trí, nhưng vẫn không phải đạo ngã cao minh. Chỉ khi đi theo bên cạnh Tiểu Tùng mới có thể yên tĩnh lại, bằng không đây là cỗ máy giết chóc, một Tử thần vô địch.
- Tiểu Tùng quá mạnh mẽ, không ngờ lại đưa tới vị anh kiệt như vậy. Ta nghĩ Địa phủ nhất định rung chuyển dữ dội, bọn họ đau lòng muốn phát điên lên được!
Trong Thiên Đình vang lên tiếng cười to vui mừng, mọi người đều vô cùng phấn chấn, rất cao hứng.
Tin tức tự nhiên kinh động bát hoang, tất cả tu sĩ các nơi vũ trụ đều bàn luận. Hiện tại rất nhiều người đều biết Thiên Đình lại xuất hiện một đứa nhỏ tư chất ngút trời, là đệ tử thứ hai của Diệp Phàm, đã là vị Chuẩn đế.
Một môn ba Chuẩn đế, tương lai có thể là bốn Chuẩn đế, năm Chuẩn đế...
Mọi người đều chấn động kinh sợ!
Quả thực có thể so với thời đại Đại đế và Thái Cổ Hoàng còn sống. Chỉ khi cha con họ cùng tồn tại mới có thể như thế, một môn có mấy vị Chuẩn đế.
Chuyện như vậy xảy ra, định là tộc này sẽ huy hoàng đỉnh cao nhất.
Ngày nay Thiên Đình đã bước trên con đường này, tương lai có thể sẽ nắm giữ trong tay. Chỉ cần xuất hiện một cao thủ tuyệt thế, có thể địch nổi Bất Tử Thiên Hậu, lão nhân đốn củi, như vậy sẽ không còn người nào dám mạo phạm Thiên Đình, đại thế sắp thành rồi!
- Cô Tâm Ngạo, chiến nô mạnh nhất có thể chiến một trận với Thanh Đế cứ thế bỏ đi?!
Trong Địa phủ truyền ra tiếng gầm gừ khủng bố.
Không chỉ Diêm La Điện như thế, chính là Minh Hoàng Điện, Trấn Ngục Điện cũng vậy. Đầu sỏ Địa phủ tức giận tràn ngập tiếng gào thét mưa rền gió dữ.
Cô Tâm Ngạo là chiến nô mạnh nhất mấy vạn năm qua bọn hắn mới kiếm được. Một khi thức tỉnh có thể bồi dưỡng thành thanh đồ đao vô địch, làm quân tiên phong, ai dám tranh phong.
- Địa phủ thật sự là một thế hệ không bằng một thế hệ, nếu còn tiếp tục như vậy nữa, chúng ta cắn nuốt sạch tất cả Âm Linh quên đi, còn dựng dục Thần thi bất hủ cái gì nữa, hết thảy đều vô dụng!
Đầu sỏ Địa phủ tức giận muốn bể phổi, hận không thể thức tỉnh chí tôn đang ngủ say, huyết tẩy tinh không, diệt thế! Lần này thật sự quá nghẹn khuất, công dã tràng còn kéo theo đại quân mấy chục vạn âm binh bị hủy diệt nát tan. Công không thành lại giúp người khác, cứ thế mất đi một Chiến Thần vô địch!
Đây là sỉ nhục, truyền ra ngoài đúng là truyện cười.
Họ là ai, là Địa phủ, khiến Thiên Đình sụp đổ, khiến chư Thần đều vô cùng thống khổ thảm trọng. Thế gian nhắc tới họ ai cũng sợ run, nhưng ngày nay lại bị người cho một cái tát ngay mặt, sưng thành đầu heo.
Trong Địa phủ, ma vân đen cuồn cuộn, tia chớp màu máu giáng xuống, rơi xuống mưa to mưa máu, vô cùng khủng bố.
Còn Thiên Đình thì lại là cảnh tượng đầy tiếng hoan hô vui cười. Duy nhất tiếc nuối là Diệp Phàm không ở đây. Mọi người đều ra gặp mặt Tiểu Tùng, Cơ Tử Nguyệt ôm Tiểu Tử cũng đến đây.
- Bái kiến sư mẫu!
Tiểu Tùng nghiêm túc hành đại lễ.
- Luôn nghe sư phụ ngươi nhắc tới ngươi, nhưng hắn không dám tới đó, sợ chiến hỏa lan đến thiêu đốt cố hương của hắn! Rốt cục nhìn thấy ngươi rồi!
Cơ Tử Nguyệt cũng rất yêu thích Tiểu Tùng, mỉm cười nâng hắn dậy.
- Tiểu ca ca mặc tử y, ta tên là Tiểu Tử, giống nhau nha!
Tiểu Tử mới một tuổi vừa tỉnh lại, mồm miệng không rõ như búp bê gốm sứ, vươn đôi tay nhỏ bé nói với Tiểu Tùng:
- Bế bé!
- Sư huynh thật có duyên với đứa nhỏ nha! Ta lúc trước muốn ôm Tiểu Tử, nhưng bé chết sống không chịu, cào muốn rách da đầu bóng lưởng của ta!
Hoa Hoa tức giận bất bình nói.
Khi Tiểu Tùng ôm Tiểu Tử, tiểu nha đầu tuyệt không sợ người lạ, giống như leo cây, vung tay đá chân, trong miệng la hét:
- Tiểu ca ca thơm ngon nha!
Hơn nữa, "bập" một tiếng, cắn Tiểu Tùng một ngụm, lưu lại rất nhiều nước miếng. Bé trắng mịn non nớt, hình ảnh này lập tức khiến mọi người cùng nhau bật cười.
Đề xuất Voz: Hồi ức của một linh hồn