Chương 1776: Liên hợp

Minh Hoàng cũng chưa thức tỉnh, hắn vẫn đang trong giấc ngủ đông sâu, nhưng Bất Tử Thiên Hậu hy vọng hắn xuất thế để đối phó với đại địch.

Theo lời An Diệu Y nói, từ những năm tháng xa xưa, người của Minh Hoàng tuyệt đối đã từng có tiếp xúc, từng cùng xuất hiện với mạch Bất Tử Thiên Hoàng, bằng không sẽ không có những lần lui tới này.

"Thiên Hậu nguyện ý cung cấp một lọ tiên huyết, thỉnh Minh Hoàng xuất thế!"

Đó là nguyên văn câu nói của vị thần tướng kia! Thật không ngờ lại có thể cung cấp một lọ bảo huyết quý giá như vậy để bù đắp tổn thất cho Minh Hoàng khi xuất thế, nghe nói là có thể bù đắp hoàn toàn.

Đương nhiên, Minh Hoàng cao cao tại thượng, xem nhẹ chúng sinh, hiện nay vẫn đang ngủ say, không thể đối thoại trực tiếp với vị thần tướng kia. Mọi việc đều do một vị đầu sỏ của Địa phủ hiện tại xử lý.

Nghe họ nói chuyện, Diệp Phàm có thể biết, lọ tiên huyết kia chính là tinh huyết của Bất Tử Thiên Hoàng, đã được tôi luyện qua rất nhiều năm và phong ấn cho đến nay, giá trị vô lượng!

Bất Tử Thiên Hậu có máu Hoàng như vậy cũng không có gì kỳ lạ.

Bất Tử Thiên Hậu định làm gì? Chắc chắn không phải chỉ vì tiêu diệt Thiên Đình mà lại hưng binh động chúng như vậy. Hẳn là có mục đích khác.

Diệp Phàm nhìn lại những hình ảnh trong thức hải, An Diệu Y đã lưu giữ chi tiết tình cảnh ngày hôm đó: vị thần tướng kia đã làm một thế tay, là động tác phi tiên, mọc cánh thành tiên bay lên trời.

"Địa phủ sợ nhất chính là Linh Bảo Thiên Tôn, luôn luôn tìm kiếm Trận đồ, đáng tiếc không thể thu được. Có lẽ có thể khắc chế Minh Hoàng!"

Tin tức này là một sự kích thích rất lớn đối với Diệp Phàm. Kể từ khi hắn ngộ ra thần thuật từ trong Độ Nhân Kinh lưu truyền ở phàm trần, hắn đã biết truyền thuyết Linh Bảo Thiên Tôn trấn áp thi họa tuyệt đối là sự thật!

Hiện giờ hắn nắm giữ bản đầy đủ của Độ Nhân Kinh. Gần đây, hắn thường đọc kinh trong chiếc đèn thân người mặt quỷ kia, thể ngộ ngày càng sâu sắc.

"Ta phải cho tất cả thiên binh thiên tướng đều hiểu Độ Nhân Kinh. Đến lúc đó mấy trăm người cùng ngâm tụng, nếu như có thể tìm được Trận đồ và tứ kiếm kia thì quá tốt. Tất cả sinh linh tràn đầy dương khí cùng nhau thúc dục chém Minh Hoàng!"

Diệp Phàm muốn tìm được Trận đồ kia, chỉ là không biết liệu tứ kiếm trong hỗn loạn hắc ám năm đó có bị hủy diệt hay không. Nếu không còn, chỉ có thể dùng các binh khí khác thay thế.

Tuy nhiên, điều quan trọng nhất lúc này là ngăn cản Hoàng Sào đạt thành giao dịch với Địa phủ, không thể để lọ máu Bất Tử Hoàng kia rơi vào tay Địa phủ. Nếu ngăn chặn được, Minh Hoàng cũng sẽ không dám tùy ý xuất thế.

Nếu Minh Hoàng không xuất hiện, Thiên Đình sẽ có thời gian phát triển. Hắn sẽ ung dung chờ đợi cảnh giới tăng lên, chứ không phải lo âu như hiện giờ.

Một lọ máu Hoàng, liên quan đến sự hỗn loạn của một thời kỳ trong tương lai!

Trong mắt Diệp Phàm lóe lên sát khí, đây là lần đầu tiên hắn tràn đầy lệ khí như vậy. Hắn muốn ngăn chặn tất cả chuyện này, tạo ra một lối rẽ, hướng tới một tương lai phát triển khác biệt.

"Bất Tử Thiên Hậu cầu Minh Hoàng ra tay, mục đích chân chính là gì? Tranh đoạt đạo quả của cô bé, hay là nàng đã biết được sự tồn tại của quả cầu thịt kia, muốn lót một con đường?"

Trong lòng Diệp Phàm dấy lên một sự nghi ngờ. Quả cầu thịt kia có thể là Bất Tử Thiên Hoàng. Ngoại trừ hắn ra, còn ai có thể khiến Vô Thủy Đại Đế bất lực quản nó!

Rất nhiều sự kiện xâu chuỗi lại, lướt qua trong lòng Diệp Phàm nhanh như tia chớp. Thời điểm hỗn loạn hắc ám, trong cấm địa Sinh Mệnh, mọi người từng nhắc tới Bất Tử Thiên Hoàng.

Nghĩ đến, nếu vị Thiên Hoàng này còn sống, hắn cũng không cô đơn. Năm đó hơn phân nửa có Hoàng giả lui tới với hắn, có đồng bạn.

Diệp Phàm trở về Thiên Đình, ngầm triệu tập mọi người, sai người đi tìm Lý Hắc Thủy và Đoạn Đức, muốn mượn Thôn Thiên Quân. Hắn không có thời gian, phải ra tay một đòn sấm sét.

Tất cả đều được thành lập dựa trên việc hắn đã tấn chức đến Chuẩn Đế tầng thiên thứ sáu, hơn nữa có thể phát động Thần Cấm bất cứ lúc nào, có thể chiến một trận với cường giả tuyệt đại đương thời.

Trong bóng tối, các lộ Thiên Đình đều được điều động tìm kiếm Đoạn Đức, hy vọng Thôn Thiên Ma Quân mau chóng lắp ráp lại, có thể chiến một trận với Thiên Hậu Hoàng Sào.

Các lộ thiên binh thiên tướng phân tán đi khắp nơi. Kết quả trận chiến này rất khó lường, để tránh phát sinh ngoài ý muốn, Diệp Phàm cần phải làm tốt mọi sự chuẩn bị.

Đúng lúc này, Dương Hi toàn thân đẫm máu trở về, vừa gặp mặt đã nói:

"Sư phụ! Có người khi dễ con!"

Diệp Phàm vô cùng kinh hãi, khi thấy rõ những vết máu này không phải của hắn, mới yên lòng, hỏi hắn sao lại như vậy.

"Mấy năm gần đây, Hoàng Sào, Địa phủ luôn luôn nhắm vào chúng con, con quá phẫn nộ dính dáng tới một vài chuyện, đã xảy ra xung đột với bọn chúng!"

"Sau đó thì sao?"

"Con không cẩn thận giết chết bọn họ!"

Diệp Phàm thở dài một hơi, nói:

"Đây là ngươi nói bị khi dễ sao?"

"Đúng vậy! Bọn họ phải vận dụng thần tướng, con không có cách nào ở bên ngoài lịch luyện. Những thần tướng kia mấy năm gần đây pháp lực đang từng bước khôi phục. Khi con nhìn thấy nhất định phải trốn chạy, điều này không phải bị khi dễ sao?"

Dương Hi ấm ức nói.

"Sắp tới, thành thật một chút đi!"

Diệp Phàm không nói gì thêm. Tuy nhiên, hắn cũng không hạn chế đệ tử xung đột với Hoàng Sào, chỉ cần chú ý an toàn cho bản thân là đủ rồi.

Bởi vì, chính hắn cũng sắp động thủ, thế tất cũng sẽ mãnh liệt xé trời!

"Các ngươi sắp tới đều cẩn thận một chút, thông báo cho mọi người biết!"

Diệp Phàm lại một lần nữa dặn dò, lộ ra một chút ý đồ của mình, để cho phần tử hiểu chiến kích động như Dương Hi này thẳng tay hành động.

Diệp Phàm rời Thiên Đình, hắn đi tới cuối tinh không cổ lộ, tìm lão nhân đốn củi trong di chỉ Thiên Đình, ý đồ liên hợp với lão cùng nhau động thủ.

Trên lôi hải màu vàng, một thông đạo bạch ngọc trải dài xuống dưới, một vài nhân vật trọng yếu trong Đạo Cung xuống dưới nghênh đón, trong đó có một người Diệp Phàm rất quen thuộc, chính là Lâm Giai, đệ tử của lão nhân đốn củi.

Những năm gần đây, mặc dù họ đã gặp mặt, nhưng vẫn chưa thật sự nói chuyện với nhau, đều bận việc... hoặc bế quan.

Về phần một người quen khác là Chu Nghị, những năm gần đây luôn luôn đi lịch luyện ở các vực, có danh tiếng thật lớn, mơ hồ như một viên đế tinh đang quật khởi, lúc này không có ở nhà.

"Những năm gần đây cô có khỏe không?"

Diệp Phàm hỏi, khi nói những lời này vô cùng cảm khái. Ai có thể nghĩ đến nhóm người họ lại đi lên một con đường như vậy.

"Không có nơi nào tốt bằng bến bờ tinh không kia!"

Lâm Giai cười cười, trên gương mặt trắng nõn có nét hoài niệm, có nét chìm đắm, thật phức tạp... bước trên đường tu luyện không phải là ý muốn của nàng.

"Có một ngày có lẽ ta sẽ vứt bỏ tất cả, trở lại đô thị làm một phàm nhân bình thường!"

Nàng lại bổ sung nói, còn nói rất nghiêm túc.

"Vứt bỏ?"

Diệp Phàm bị kích động mạnh, nhưng đi tới từng bước ngày hôm nay, hắn còn có thể vứt bỏ được sao? Hắn đã đi lên một con đường chỉ có thể đi tới trước, không thể quay đầu lại.

"Ôi chao! Ta nói tiểu ca này, ngươi là ăn thịt Đế Hoàng lớn lên hay sao? Sao mới hai mươi năm không gặp, đã lập tức đột phá tới tầng thiên thứ sáu, cái này không phải là dọa chết lão nhân ta sao?"

Lão nhân đáng khinh miệng đầy răng vàng xông lại đây, chậc chậc lấy làm lạ nói.

"Cháu gái thẹn thùng kia của ngài đâu rồi?"

Diệp Phàm hỏi.

"Ta cảnh cáo ngươi, đó là cháu trai ta, không phải cháu gái, đừng nói lung tung!"

Lão nhân răng vàng giống như đề phòng cướp nhìn hắn.

"Ta xem nàng tư chất không tệ, có duyên với một đồ nhi của ta, không bằng gả vào Thiên Đình ta đi!"

Diệp Phàm mỉm cười nói.

"Tiểu gian tặc, ngươi muốn bắt cóc cháu trai và lão nhân ta cùng nhau thay ngươi bán mạng sao, không có cửa đâu!"

Lão nhân nhe răng trợn mắt, không có một chút phong thái cao thủ.

"Đại hán râu ria xồm xồm đi đâu rồi, ta định tặng cho hắn hai tên đồ đệ, một người tên là Lê Thiên, một người tên là Yến Nhất Tích, đều là năm đó hắn chấm trúng!"

Diệp Phàm lại chuyển đề tài.

Lâm Giai bật cười khẽ một tiếng, nói:

"Đừng như vậy được không, như vậy có phải muốn trắng trợn lấy người Đạo Cung chúng ta hay không?"

"Ôi! Thiếu người mà! Nhân thủ thiếu nghiêm trọng!"

Diệp Phàm thở dài, không nói nhiều lời, cùng mọi người đi vào trung tâm Thiên Cung.

Hai mươi năm trôi qua, ngày nay cao thủ Đạo Cung nhiều như mây, người tìm nơi nương tựa vô số kể, bởi vì nơi này sức hút quá lớn: trong Thiên Cung có các loại phù văn, đều là di sản của Thiên Đình cổ, cung cấp cho người ngộ đạo.

Lão nhân đốn củi ngồi xếp bằng trên đạo đài sứt mẻ, sắc mặt hồng nhuận, trông rất khỏe, nhưng Diệp Phàm biết đạo thương của đối phương đến nay còn chưa hoàn toàn lành.

Diệp Phàm đưa lên một cái hộp ngọc, bên trong có một gốc Dược Vương tỏa hương thơm ngát. Loại vật này có thể trực tiếp kéo dài sinh mệnh mấy trăm năm, giá trị vô lượng, bất cứ cao thủ nào cũng phải động tâm.

Đây là Tiểu Tùng năm đó khi còn chưa hóa thành hình người, mang giỏ hái thuốc đào được ở Côn Lôn thành tiên địa, ngày nay mang đến mấy cây cho Thiên Đình.

Diệp Phàm tặng cho lão nhân đốn củi một cây, hy vọng lão nhanh chóng chữa lành thương thể. Hắn rất trực tiếp, sau khi người ngoài lui ra, liền nói ra ý đồ đến, muốn liên hợp với Đạo Cung, cùng nhau công phạt Hoàng Sào, chiến một trận san bằng!

Bất kể là đạo nhân đốn củi, hay là lão nhân đáng khinh, hoặc là Lâm Giai... ai cũng vô cùng kinh hãi. Đây tuyệt đối là một đại sự. Nhiều năm qua giằng co như vậy, họ biết rõ đối thủ rất đáng sợ.

"Ngày nay, hai vị thần tướng kia pháp lực đã khôi phục rất cường đại, so với trước kia khủng bố hơn rất nhiều!"

Lão nhân răng vàng lộ vẻ mặt ngưng trọng nói.

"Ta không chiến mà không có chuẩn bị! Lần này ngài, ta và tổ chức Thần ba nhà đồng loạt ra tay. Thiên Đình ta có thể xuất động hai kiện binh khí Đế không sứt mẻ, lần này ta muốn san bằng Hoàng Sào!"

Diệp Phàm đằng đằng sát khí nói.

"Để ta điều tra rõ ràng một sự kiện!"

Lão nhân đốn củi nói. Lão nói ra sự thật, hai vị thần tướng trong Hoàng Sào không chỉ đang liên tục khôi phục đại pháp lực, mà còn có thể đã tìm được một vị Thần Nhân tuyệt đại khó lường trở về vị trí cũ, cần phải biết rõ ràng mới được.

"Được! Ta chờ tin tức của ngài!"

Diệp Phàm nói.

Mấy ngày sau, Diệp Phàm nhận được tin tức tốt, Đoạn Đức đã đến đây, mang theo đủ Thôn Thiên Ma Quân hoàn chỉnh không sứt mẻ.

Đoạn Đức rất bất mãn, nói:

"Tiểu tử, ta cảm thấy như cái Ma Quân này thuộc về Thiên Đình rồi! Phàm là có chiến trận, bần đạo đều phải chạy tới, đem Ma Quân cho các ngươi mượn dùng!"

"Đánh hạ Hoàng Sào, ngươi sẽ có rất nhiều chỗ tốt, sau này cũng không cần phải trộm mộ nữa!"

Diệp Phàm cười nói.

"Cái rắm! Lần này ta tổn thất lớn, bị các ngươi kêu gọi lung tung, các ngươi biết ta bỏ lỡ cái gì không? Một thanh Thiên Đao, một quả trứng đá, thiếu chút nữa bị ta ngăn chặn, kết quả bị thằng nhóc nhỏ Hoa Hoa này dọa cho sợ chạy mất!"

Đoạn Đức căm giận không thôi.

Mọi người nghe vậy đều vô cùng kinh ngạc.

Thôn Thiên Ma Quân hợp nhất, lập tức tràn ngập một loại khí tức đặc biệt, treo trên đỉnh đầu Diệp Phàm. Ngay khoảnh khắc hắn phát động Thần Cấm, giờ khắc này hắn cảm thấy có thể chiến một trận với chí tôn!

Ở cảnh giới này, hắn có thể vận dụng Ma Quân đáng sợ này phát huy ra uy lực cường đại nhất, nuốt thiên nạp địa.

Diệp Phàm không trì hoãn, vượt qua tinh vực, đi tới hướng tổ chức Thần. Đối với sự kế thừa này, hắn không hiểu biết nhiều, hắn cần một chút đề phòng. Nếu liên hợp thành công, Hoàng Sào muốn không bị hủy diệt cũng khó!

Đề xuất Huyền Huyễn: Tu La Thiên Đế
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN