Chương 1794: Kết Thúc Chiến Trận

Bất Tử Thiên Đao, được xưng là đệ nhất trong các loại đao từ muôn đời đến nay, đã bị chặt đứt. Hàn quang cuốn đi khắp tinh không, thần mang chiếu sáng bát hoang, kết quả này khiến mọi người rúng động.

Nữ Đế cường đại đến mức khó thể diễn tả, tay không đánh gãy đoạn binh khí Đế. Nên biết rằng kiện binh khí này không tầm thường, không thể đo lường theo lẽ thường, nó đã gần với Tiên khí vô thượng.

Tựa như một mảng tinh không vỡ nát, Thiên Đao nơi đó trở thành sự hủy diệt nguyên thủy. Nó bị đánh gãy làm hai đoạn, hàn quang thổi quét như một thác nước bạc, lại giống như biển cả mênh mông cuộn trào không ngừng.

Đây là sự không cam lòng và phẫn nộ của nó! Từng là binh khí vô địch mà lại đi tới bước này, nó sỉ nhục và nghẹn khuất, còn có áp lực sinh tồn, làm cho nó rung chuyển dữ dội.

Nhưng nó cũng không thể thay đổi được gì, việc tự thân bị gãy đoạn sớm đã trở thành kết cục đã định, đây là một hậu quả cay đắng khó tả khôn xiết.

"Vù!"

Bất Tử Thiên Đao trốn vào hư không, nó hy vọng chạy trốn, không muốn hồn phi phách tán ở nơi này. Trong quá trình này, hai đoạn đao gãy lại vô cùng cổ quái, tất cả đều phun ra ráng mây đỏ, giống như máu đỏ tươi rồi sau đó nối vào với nhau.

Đây là cái gì? Mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

- Là áo nghĩa chung cực của Hoàng Huyết Xích Kim!

Lão Thần nói, ánh mắt nhấp nháy.

Hoàng Huyết Xích Kim tên như ý nghĩa, nó có đặc tính bất tử của Phượng Hoàng, có thể tọa hóa tái sinh. Thiên Đao hiển nhiên đang tiến hành lột xác và tự bảo vệ mình như vậy.

Ráng mây đỏ đang phun ra kia là pháp tắc và áo nghĩa của Hoàng Huyết Xích Kim, sinh ra trong máu tươi. Ở thời điểm nguy nan này, Bất Tử Thiên Đao bày ra một mặt nghịch thiên của mình.

Mọi người đều hít một hơi khí lạnh, khó trách có truyền thuyết: nếu muốn trở thành Tiên khí cần phải nấu chảy hòa tan các loại Thần kim, điều này không phải không có đạo lý.

Mỗi loại Thần kim đều có áo nghĩa căn nguyên vô thượng của chính mình: giống như Thần Ngân Tử Kim có thể khắc theo nét vẽ đại đạo còn sót lại trong thiên địa, bắt giữ áo nghĩa kinh văn trong di tích. Còn Hoàng Huyết Xích Kim này lại là đại diện cho bất tử và sống lại, nó có thể tọa hóa tái sinh, đây là một loại tiềm năng kinh người.

Đương nhiên, Thần kim không thiếu, nhưng không phải ai cũng có thể luyện thành binh khí đến trình độ này, đặc tính căn nguyên của chí bảo cũng cần phải khai phá.

- Một thanh Thiên Đao thật đáng sợ! Thật sự sắp thiên hạ vô địch. Nếu cho nó thời gian, một khi hóa thành Tiên khí, đến lúc đó muốn hủy diệt nó cũng không được!

Máu đỏ sẫm nhuộm tinh không, đoạn đao gãy trọng tổ lại. Nữ Đế tiến lên tiếp tục ra tay.

Cùng lúc đó, Hỗn Độn Thanh Liên vốn cắm rễ trong hư không đột nhiên chuyển động rồi biến mất tại chỗ, lao thẳng tới chỗ sâu trong vũ trụ, đúng là hướng quả trứng đá biến mất.

Thiên Đao gào rống, lần này đúng thật là hoàn toàn tức giận. Nó còn lo âu hơn so với việc chính mình bị đánh nát, đó là tiên trứng nó thủ hộ, nay còn chưa xuất thế, quyết không thể để xảy ra vấn đề.

Nó liều mạng tấn công, toàn thân huyết quang thiêu đốt, Hoàng Huyết Xích Kim sôi trào, như máu chân chính bình thường phun trào ra. Đồng thời bốn loại Thần kim khác cũng đang sôi động, đều tự bày ra đại thần thông, Thiên Đao ẩn mình trong hư vô.

Thiên Đao phát huy ra một kích cường đại nhất của cuộc đời này. Nó xé toạc vũ trụ, chạy theo hướng quả trứng đá, muốn ngăn cản binh khí Thanh Đế phá hủy, còn Nữ Đế thì không nhanh không chậm truy đuổi theo sau.

- Các ngươi rút lui đi!

Diệp Phàm ra lệnh. Vừa rồi rất nhiều người dừng lại quan sát, đều được Thanh Đế Liên thủ hộ nên cũng không lo lắng.

Hiện tại, ba kiện binh khí đều bay về phía vũ trụ, tuy rằng bọn họ rất muốn biết kết quả, nhưng cũng hiểu rõ rất nguy hiểm. Sau khi nghe mệnh lệnh, tất cả đều tự rời đi.

Lão Thần, Diệp Phàm, lão nhân đốn củi, ba đại cao thủ tuyệt thế bay theo về phía vũ trụ. Bọn họ hy vọng nhìn thấy kết cục, khi cần thiết cũng muốn liều mạng ra tay huyết chiến. Thanh Thiên Đao kia thật sự là một loại đại họa.

Thế nhưng, mặc cho bọn hắn bản lĩnh nghịch thiên, cũng khó mà đuổi kịp tiết tấu của ba kiện binh khí kia. Dọc đường đi, bọn họ thấy tinh hà bị vỡ nát, tinh hệ bị hủy diệt, cùng với từng mảng tàn tích.

Cuối cùng, bọn họ thấy một ít mảnh nhỏ thời gian, nơi đó là chiến trường cuối cùng.

Hỗn Độn Thanh Liên tìm thấy quả trứng đá kia, một cái rễ cây uốn khúc như rồng xé vỡ vũ trụ, cắm rễ thẳng tới tiên trứng.

Thiên Đao liều mạng đánh tới, muốn chém đứt đoạn rễ cây Thanh Liên kia, không cho nó tới gần quả trứng đá.

Còn ở phía sau, Nữ Đế ung dung ra tay, toàn thân được bao phủ trong màn ánh sáng phi tiên, bàn tay trắng nõn như ngọc, bắt đầu bấm ấn, ấn tới phía trước.

"Đông!"

Cái trống Hoán Tương của Thiên Hoàng chấn động, ngăn chặn ở phía trước quả trứng đá. Rễ cây xanh kia trực tiếp đâm xuyên qua lớp da trống, cắm rễ tới. Cảnh tượng này khiến mọi người kinh sợ.

- A...

Thiên Đao rống giận, làm vỡ nát tinh hà vũ trụ. Nó thiêu đốt chính mình, phát huy lực lượng vượt qua lẽ thường, trong nháy mắt biến mất, chặt đứt dòng chảy thời gian vắt ngang trước trứng đá, ngăn cản rễ cây Thanh Liên, rồi sau đó chém xuống.

Thanh Đế Liên vô cùng khổng lồ, bản thể cách nơi đây còn xa xôi vô tận, tới đây chỉ là một trong rất nhiều sợi rễ cây mà thôi. Nó không cứng chọi cứng với Thiên Đao mà đúng lúc thu hồi lại.

Nhưng, chỉ từ một kích của nó đã có thể xuyên thấu cái trống Hoán Tương của Thiên Hoàng. Kiện bí khí này cực độ đáng sợ, khiến mọi người ngạc nhiên thán phục.

Xa xa, lão Thần, Diệp Phàm, lão nhân đốn củi ba mặt nhìn nhau. Quả nhiên không có kẻ nào yếu, bất kể là vị Đại đế cuối cùng sau thời hoang cổ, hay là Thiên Hoàng vạn tộc cùng tôn sùng, hoặc là Độc Nhân tài ba nhất trong lịch sử, tất cả đều rất nghịch thiên.

Nữ Đế tới rồi, ung dung cất bước, cũng không có mảy may dao động cảm xúc. Nàng như có điều cảm ứng, hai tay chậm rãi múa động, cả phiến vũ trụ này lập tức nổi gió lớn mênh mông cuồn cuộn, muốn hủy diệt hết thảy!

- Các ngươi bức người quá đáng, ta tình nguyện ngủ say một vạn năm, đổi lấy để Bất Tử Thiên Hoàng hạ giới! Thỉnh tối cao buông xuống đi!

Thiên Đao điên cuồng quát to.

Nó bị bức vào tuyệt cảnh, thật sự không có cách nào, vận dụng đường lối khiến nó đi tới hướng nửa hủy diệt. Mặc dù được xưng là Bất Tử Thiên Đao, cùng với Thiên Hoàng ngày xưa khó có thể giết chết, nó cũng phải trả giá thật lớn.

Đao thể thiêu đốt, phát sáng, một loại lực lượng thần bí khó lường lan tràn ra, kêu gọi một sức mạnh to lớn tối cao trong minh minh!

Trong tiếng "rắc rắc", trên Thiên Đao xuất hiện dày đặc vết rạn nứt, rồi sau đó không ngừng tan vỡ. Nó lại gãy thành bảy tám đoạn, phải trả cái giá đáng sợ khó thể tưởng tượng!

"Ầm!"

Một hư ảnh buông xuống, đó là một nam nhân cao lớn. Tuy rằng thực mông lung mơ hồ, nhìn không rõ, nhưng hắn có sự cường thế mà người ta có thể cảm nhận được.

Hắn là Bất Tử Thiên Hoàng!

Một góc tinh hà khác, lão nhân đốn củi, Diệp Phàm, lão Thần đều rúng động trong lòng, tất cả đều biến sắc. Cường giả siêu cấp khủng bố trong lịch sử này thật sự xuất hiện rồi! Không thể tưởng tượng lại có loại thủ đoạn này.

- Không phải chân thân, chỉ là hư ảnh mà thôi!

Hơi bình tĩnh một chút, lão Thần nói, đây là Thiên Hoàng ngày xưa lưu lại chuẩn bị sau, không phải chân chính Hoàng thể giáng thế.

"Ầm!"

Nữ Đế ra tay, nghênh đón hư ảnh, lên thẳng Phi Tiên Lực. Trong màn ánh sáng đầy trời kia, bàn tay trắng nõn có vẻ vô cùng linh hoạt và cường thế.

Hư ảnh Bất Tử Thiên Hoàng vừa nhìn thấy tình hình trước mắt hiển nhiên rất kinh hãi, nhìn chằm chằm vào Nữ Đế và cây Thanh Liên kia. Hắn không quyết đấu, thân thể ngược lại tản ra hóa thành một mảng đạo tắc hừng hực, bao bọc Thiên Đao bị tổn hại, cái trống của Thiên Hoàng cùng với quả trứng đá, trốn tránh vào tinh hải hỗn độn phía trước.

Thanh Liên và Nữ Đế đuổi theo, không dừng lại.

Diệp Phàm, lão nhân đốn củi đều thở dài có chút tiếc nuối. Nếu Bất Tử Thiên Đao phải trả giá lớn như vậy, triệu tập ra một hư ảnh, hơn phân nửa việc chạy thoát sẽ không thành vấn đề.

Đồng thời, bọn họ đều kinh sợ một trận. Quả trứng đá kia rốt cuộc là thứ gì mà khiến cho Thiên Đao quan tâm, và Bất Tử Thiên Hoàng đều lưu lại một hư ảnh thủ hộ như vậy.

Nên biết rằng, dù là Thiên Hoàng tử ngày xưa, cùng với Bất Tử Thiên Hậu cũng không có loại đãi ngộ này, sự khác biệt rất rõ ràng!

Sau một hồi, trong tinh hải hỗn độn, cái Ma Quân phong cách cổ xưa rơi vào tay Diệp Phàm, và "đinh" một tiếng vang nhỏ, một chiếc nhẫn rơi xuống trong lòng bàn tay hắn.

Một gốc cây Thanh Liên khôi phục bình thường treo trên hư không.

Trận chiến này kết thúc, Diệp Phàm bọn họ yên lặng đứng yên thật lâu, rồi sau đó nói lời từ biệt lẫn nhau, chuẩn bị tự bước trên đường trở về.

- Tương lai có rất nhiều loại khả năng, là nhiều biến đổi, cũng không nhất định trở thành sự thật!

Diệp Phàm lẩm bẩm, hắn nhìn về phía lão Thần, bởi vì Hắc Hoàng từng tiên đoán, lão Thần sẽ chết dưới Thiên Đao, nhưng kết quả đều không như thế, lão Thần còn sống.

Thế nhưng, hắn vừa dứt lời, lão Thần bước vào tinh môn lại khụ một tiếng ho ra máu, thân thể có chút lảo đảo. Quay đầu lại thở dài, nói:

- Ta đã trúng một đạo đao khí, chỉ còn sống có mấy chục năm, hiện tại trở về an bài cho hậu thế!

Diệp Phàm ngẩn ngơ, hắn vốn tưởng rằng quỹ tích tương lai đã lệch khỏi quỹ đạo. Thế nhưng hiện tại lại cảm thấy rùng mình, có một số đại thế chẳng lẽ thật sự khó có thể nghịch sửa sao?

Lão Thần chung quy là phải chết, sớm đã bị Thiên Đao gây thương tích, chỉ có điều là kéo dài một đoạn thời gian mà thôi.

Diệp Phàm đại phá Hoàng Sào, giết chết các thần tướng, ngay cả Bất Tử Thiên Hậu đều đưa vào tuyệt lộ, bứng đi mối uy hiếp lớn này, thật sự là làm một mẻ, khỏe suốt đời hay sao?

Hắn nghĩ tới Địa Phủ, trong tương lai là hai thế lực lớn này hủy diệt Thiên Đình, giết chết đám người Tử Nguyệt, Tiểu Tùng, Bàng Bác, Hắc Hoàng, Tiểu Tử. Ngày nay Địa Phủ còn chưa bình định a!

Điều này có ý nghĩa, có lẽ bi kịch còn có thể sẽ phát sinh, hắn còn chưa thể thả lỏng, không thể thở phào nhẹ nhõm, còn phải chiến đấu hăng hái để chính mình càng thêm cường đại.

Khi cáo biệt, Diệp Phàm nói thẳng, muốn tặng cho lão Thần cành lá bồ đề cùng với Dược Vương các thứ, giúp lão chữa thương. Nhưng lão Thần uyển chuyển từ chối, bởi vì lão biết, đao khí kia đã vào nguyên thần, tất nhiên phải chết, không phải tiên dược có thể nghịch chuyển được.

Ngày nay, lão sở dĩ còn chưa chết, là vì lão đang dùng đạo quả cả đời trấn áp bản thân mình, một khi lơi lòng, lão sẽ giải thể ngay khoảnh khắc, nguyên thần vỡ nát trong tinh không.

Trận chiến này kết thúc, ảnh hưởng quá nhiều!

Trong vũ trụ ồn ào huyên náo, nơi nơi đều là tiếng bàn tán xôn xao: Hoàng Sào thần uy hiển hách bị hủy diệt, Bất Tử Thiên Hậu không ai bì nổi ngã xuống trong tinh không.

Mấy tin tức này rất có tính chấn động. Khắp nơi vũ trụ, rất nhiều thế lực lớn đều rúng động, bên ngoài tiếng bàn tán rầm rĩ điếc tai.

Trong trận chiến này, Diệp Phàm chém liên tiếp ba đại thần tướng, uy danh của hắn truyền khắp tinh không, được xem là người có tiềm lực nhất trên Đế lộ hiện nay!

Từ một ngày này, ai muốn đạp chân trên Đế lộ, đều phải vượt qua một cửa của hắn. Đây là sự thật, xảy ra trước mặt tất cả chí cường giả có chí trên Đế lộ.

Thiên Đình quật khởi, đã không thể ngăn cản, chân chính nhất phi xông thẳng lên trời cao, trở thành một trong mấy thế lực cường đại nhất trong vũ trụ.

Hoàng Sào đã bị hủy diệt. Thiên Đình lại thế chỗ, cùng với Đạo Cung và Địa Phủ, trở thành đầu sỏ trong vũ trụ, thống ngự chư vực, hiệu lệnh chư thiên.

"Ầm!"

Ngay lúc mọi người ngạc nhiên thán phục và cảm khái, ở chỗ sâu trong vũ trụ truyền đến rung chuyển dữ dội. Đó là khí tức của chí tôn tràn ngập, trong nháy mắt thổi quét khắp nơi vũ trụ.

- Đệ nhất thần tướng của Thiên Đình cổ!

Diệp Phàm trước tiên cảm ứng được.

Thiếu niên quyết chiến với Minh Hoàng, còn chưa kết thúc sao? Giờ khắc này, trong lòng mọi người đều vô cùng căng thẳng: nếu hắn bị đánh bại, có thể chính là tái hiện một hồi hắc ám náo động nữa đây!

Đề xuất Tiên Hiệp: Thái Hư Chí Tôn (Vô Sắc Linh Căn)
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN