Chương 1798: Tu Đạo Trên Đường Đi

"Boong!"Tiếng chuông du dương quanh quẩn, gột rửa tâm thần con người, khiến thân xác con người thư giãn, đồng thời mang lại cảm giác được dẫn dắt rất lớn.

Đây là Đại Lôi Âm Tự. Diệp Phàm cuối cùng vẫn đi tới nơi này. Vừa đến, có lão tăng đón chào, có La Hán dẫn đường, tiếp đãi hắn rất long trọng.

Thích Ca Mâu Ni đã rời đi, không có ở trên Phi Tiên Tinh, nhưng nơi này vẫn có cao thủ tọa trấn, không ai dám tùy tiện xâm nhập. Các cường tộc Cùng Kỳ, Ác Thú, Chúc Long cũng không nguyện ý trêu chọc.

- Diệp huynh, đã lâu không gặp!

Khi bước vào Đại Hùng Bảo Điện, một nhà sư áo trắng tiến tới, ân cần thăm hỏi hắn. Nhà sư rất trẻ tuổi, siêu trần thoát tục, diện mạo bất phàm, chính là Kim Thiền Tử.

Phải nói rằng, người này rất cường đại. Những năm gần đây, tu vi của hắn tăng tiến vùn vụt, từ lâu đã tấn chức vào cảnh giới Chuẩn đế.

Bên cạnh hắn còn có một nữ nhân khí chất xuất chúng, cũng là cố nhân, từng kề vai chiến đấu với hắn ở Bắc Đẩu, là Tây Bồ Tát Giác Hữu Tình.

Sau bao năm xa cách, gặp lại hai người, Diệp Phàm mỉm cười. Tuy có kinh ngạc, nhưng lòng hắn không có gợn sóng gì.

- Thầy ta đang tìm pháp thành tiên, đang tìm Tiên lộ, hy vọng trên con đường bất hủ đập tan gông cùm xiềng xích, nhìn thấy trường sinh!

Kim Thiền Tử nói.

Diệp Phàm gật đầu. Cùng với thực lực tăng lên, hắn ngày càng cảm nhận được một sự bất đắc dĩ. Các tu sĩ cường đại khi đạt tới đỉnh cao đều phải đối mặt với cửa ải cuối cùng của sinh tử.

Ai cũng muốn vượt qua, nhưng có mấy ai thực sự thành tiên?

Họ trò chuyện, nhắc lại không ít truyền ngôn, sự tích còn lưu lại.

Kim Thiền Tử nói:- Ta gặp Thánh Hoàng tử huynh đang chiến đấu với một Thần Viên khác.

Diệp Phàm lập tức động lòng, mắt lóe lên tia sáng. Hai người đó cuối cùng đã gặp nhau rồi sao? Điều này khiến hắn lo lắng, là lo cho hầu tử.

- Ta từng đến khuyên giải, kết quả là bị lôi vào hỗn chiến với họ, suýt chút nữa vô duyên vô cớ gặp nạn!

Kim Thiền Tử cười khổ không thôi.

Thánh Hoàng tử và Lục Nhĩ Mi Hầu đã gặp nhau. Hai người đang luận bàn, đang quyết đấu, phải phân thắng thua, phân rõ cao thấp. Người khác không được can thiệp.

Xét về huyết mạch, Thánh Hoàng tử chiếm ưu thế. Nhưng ở cảnh giới Chuẩn đế này, huyết mạch không còn là yếu tố quyết định cuối cùng, bởi vì đạt tới cảnh giới này thì còn gì là phàm tục?

Hơn nữa, Lục Nhĩ Mi Hầu lớn lên trong Thần dịch Mệnh Tuyền Thiên Tôn, căn cốt cực tốt, gần như được tôi luyện thành thân bất tử. Nhiều năm qua, hắn phiêu bạt trong vũ trụ, sáu tai nghe bát phương, thu thập được rất nhiều bí pháp và kinh văn, cực kỳ cường đại.

- Ta thấy hai người đó không phải quyết đấu sinh tử, nếu không đã sớm có kết quả, máu tươi đã đổ khắp tinh không rồi!

Kim Thiền Tử nói.

Diệp Phàm nhìn hắn một cách kỳ lạ: hai con khỉ, một hòa thượng. May mà không phát triển theo chiều hướng đáng buồn, mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát.

Nửa ngày sau, Diệp Phàm rời đi, chầm chậm bước trên viên tinh tú này. Hắn không phải muốn chiến đấu, mà là đang truy tìm và thăm dò. Sau khi tìm hiểu rất nhiều, hắn lại đi tới vùng cấm địa.

Vùng đất nhuốm màu máu, thi thể khô héo. Vùng đất rộng lớn khiến nơi đây trống trải và thê lương, trông thật quỷ dị.

Lần này, mi tâm hắn phát sáng, vận hành bí quyết chữ "Tiền", tiên đồng cũng mở ra, muốn nhìn xuyên thấu mọi thứ. Tương lai có thể sẽ có một cuộc đại chiến bùng nổ ở nơi này, hắn muốn nhìn rõ ràng chiến trường.

Vẫn có lực lượng kỳ dị ảnh hưởng, nhưng không thể mê hoặc tâm thần hắn.

Đột nhiên, Diệp Phàm cảm giác một vật trên người run lên, hơi nóng. Hắn lấy ra, phát hiện chính là nửa mặt Hư Không Kính có cảm ứng.

Nơi phong ấn vùng cấm thời đại thần thoại khiến cổ Kính nóng rực, điều này khiến Diệp Phàm hơi kinh ngạc. Hắn cầm cổ Kính trong tay, bước tới phía trước, cẩn thận cảm ứng và tìm kiếm.

Tiến lên hơn trăm dặm, hắn dừng chân. Hư Không Kính phát sáng, những vết máu ảm đạm trên mặt kính trở nên đỏ tươi, như sắp nhỏ giọt.

Loại uy lực này khiến Diệp Phàm cảm thấy áp lực mạnh mẽ, thật đáng kinh ngạc. Hoạt tính của máu chí tôn cổ đại quá mạnh mẽ.

Nơi đây vẫn là một vùng cô quạnh, không một ngọn cỏ. Đây là một khu rừng đá. Ở chỗ sâu nhất rất khô ráo, có một cái thạch động rất nhỏ, thông vào lòng đất, mang lại cảm giác sâu không lường được.

Đột nhiên, Diệp Phàm cảm ứng được một nguy hiểm rất lớn, hắn vội lùi lại. Truyền đến một tràng tiếng vang kỳ dị, xuất hiện một cây nhỏ cao hơn nửa thước.

- Đây là...

Hắn cực kỳ kinh ngạc. Đó là một đám ngọn lửa nhảy lên bừng bừng, vô cùng khủng bố, như có thể đốt sụp vạn giới chư thiên. Nhiệt độ nóng bỏng hòa quyện với pháp tắc.

Đây không phải ngọn lửa thông thường, cũng không phải một đoàn lửa lớn, mà được tạo thành từ phù văn, đan xen với Thần liên. Từng ký hiệu đang nhảy múa.

Đây là đám tiên hỏa từng ở trong Bắc Đẩu Hỏa Vực. Không ngờ nó xuất hiện ở đây.

Diệp Phàm không phải lần đầu tiên nhìn thấy. Trước kia hắn đã từng phát hiện, từng có cơ hội quan sát gần gũi, hôm nay lại nhìn thấy.

Có phải Cái Cửu U đã mang nó vào tinh không? Hay nó cho rằng nơi này sẽ trở thành Thành tiên địa, nên tự mình lựa chọn đến đây? Diệp Phàm không thể biết được.

Hư Không Kính không chỉ hút máu của một vị chí tôn, mà vẫn sắp thông tiên. Có thể nó chỉ điểm Tiên kính tiến hóa, nhưng cuối cùng lại bị đánh nát, thật đáng tiếc.

Tiên hỏa xuất hiện, kính phế im lặng nhiều năm lại nhúc nhích, thoát khỏi tay Diệp Phàm, rồi bắt đầu phát sáng mãnh liệt, không ngừng lấp lánh, rơi vào trong đám ngọn lửa kia.

Diệp Phàm rùng mình, rồi lùi lại.

Nóng bỏng không phải mấu chốt, mà phù văn mới là căn bản, là chỗ đáng sợ của tiên hỏa. Hư Không tàn kính rơi xuống, ngọn lửa phù văn nhảy nhót bao phủ quanh nó.

Tàn kính rung chuyển, phát ra tiếng "leng keng". Sau đó, những phần nứt vỡ bắt đầu hòa tan, rồi lại đang chữa trị!

Diệp Phàm giật mình. Hư Không Kính này đang dùng tiên hỏa rèn lại bản thân, tiến hành chữa trị, tắm rửa trong loại hỏa diễm thần bí này để làm lại thân kính.

Sau đó, rất nhiều vết nứt trên mặt kính đều biến mất, một lần nữa bóng loáng. Nhưng dù sao cũng chỉ là nửa mặt, vẫn còn thiếu một nửa khác. Những mảnh vỡ đó có trời mới biết ở phương nào.

Đột nhiên, trong kính lóe lên một bóng dáng rồi tắt. Diệp Phàm sững sờ. Ngay khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy Cơ Tử, hay nói đúng hơn là Hư Không Đại đế. Dung mạo đó lóe lên rồi biến mất.

Mặc dù mơ hồ, mờ nhạt, chỉ là cái bóng, nhưng đúng là người của ngày xưa.

Hắn nhẹ nhàng thở dài, ngồi xuống, không quấy rầy, chờ đợi Hư Không Kính chữa trị xong.

Quá trình này kéo dài suốt tám chín ngày. Trong thời gian đó, không ngờ từ Vực ngoại lại có màn ánh sáng bay tới, là mảnh vỡ của Hư Không Kính, hạ xuống trong ánh lửa, dung hợp với tàn kính, tu bổ thêm một phần nhỏ.

Nhưng vẫn còn thiếu phân nửa. Cuối cùng vẫn là tàn kính, chỉ là mạnh hơn trước nhiều, vết nứt đã biến mất.

- Chẳng lẽ nơi này thật sự sẽ trở thành Thành tiên địa sao? Tiên hỏa đây là đến trước chờ ở đây sao?

Rất lâu sau, Hư Không tàn kính bay trở về, tiên hỏa rút đi, chìm sâu vào thạch động dưới lòng đất kia. Diệp Phàm không truy đuổi theo, cũng không nghĩ theo xuống.

Hắn mơ hồ cảm giác, chỗ này có thể thông thẳng đến nơi phong ấn. Bây giờ còn quá sớm để tra xét, không có lợi gì mà có thể dẫn tới đại họa.

- Suy cho cùng vẫn không phải chí tôn, bằng không muốn đi đâu mà chẳng được!

Hắn thở dài.

Diệp Phàm rời viên tinh tú này, đi vào sâu trong tinh vực, tìm kiếm Thánh Hoàng tử và Lục Nhĩ Mi Hầu. Hắn thật không hy vọng xảy ra điều gì ngoài ý muốn.

Cuối cùng, hắn gặp Thánh Hoàng tử, trò chuyện một lúc. Qua nói chuyện, hắn biết hầu tử rất tán thưởng Lục Nhĩ Mi Hầu. Họ đánh nhau, tạo ra một chút tình bạn.

Tuy chưa phải bạn bè, nhưng giữa hai người hẳn sẽ không đi đến quyết đấu sinh tử.

- Hắn ăn một viên Cửu Chuyển Tiên Đan đầy đủ, gân cốt lột xác đến mức biến thái, rất là cường đại. Thật sự là may mắn nghịch thiên!

Hầu tử nói, hé lộ một bí mật.

Diệp Phàm bật cười. Gần đây thường xuyên nghe về loại tiên đan này. Người khác đều chỉ ăn phần cặn dư thừa, Lục Nhĩ Mi Hầu lại nếm được một viên đầy đủ, quả thật là nghịch thiên.

Nên biết rằng, đó là đan bảo đại đạo do Đại đế cổ tự mình luyện hóa để sống thêm một đời!

Diệp Phàm rời đi, ngộ đạo, tìm kiếm, tùy tâm mà động. Hắn biết rõ, con đường phía trước rất khó đi. Kẻ địch hiện tại đã nên phóng mắt vào cấm địa Sinh Mệnh rồi.

Hiện tại hắn rất mạnh, có thể quét ngang cao thủ trên đời, nhưng đối mặt với chí tôn cổ đại ngủ say mà nói, còn xa không đủ.

"Boong..."

Tiếng chuông nhẹ nhàng vang vọng không dứt. Khắp nơi đều là điện thờ, đây là A Di Đà cổ tinh. Diệp Phàm tùy tâm hành động, hắn du lịch trong vũ trụ, hiểu được rồi buông xuống nơi này.

Hắn tới Cổ Miếu trung tâm Phật môn. Thần Miếu đó như được luyện từ vàng, tỏa ra vầng hào quang rực rỡ, cực kỳ thánh khiết.

Diệp Phàm đến bái phỏng, bước lên cửa. Mặc dù là tổ địa Phật môn, cao thủ như rừng, cũng không thể không coi trọng hắn, có nhân vật trọng yếu đi ra đón tiếp.

Một vị người quen ra đón. Dáng người cao lớn tráng kiện, là một vị đầu đà. Mấy trăm năm trước, Diệp Phàm từng đồng hành cùng hắn, từng là đối thủ cạnh tranh.

- Ngươi là... Khổ đầu đà?- Không ngờ ngươi vẫn nhớ ta!

Đầu đà trung niên đối diện than nhẹ. Ngày nay hắn đã là Đại Thánh, nhưng cách cảnh giới Chuẩn đế của Diệp Phàm vẫn còn rất xa.

Ngày xưa, trên cổ lộ Nhân tộc, Khổ đầu đà, Vũ Tiên, Âu Dã Ma, Mục Quảng Hàn... mấy người đều rất cường đại, cùng Diệp Phàm tiến về phía trước, đều là hạt giống.

Trở thành một vị Đại Thánh, cũng đủ để thống trị một vực. Dù sao vũ trụ mênh mông, nhân tài lớp lớp, không phải thiên tài nào cũng có hy vọng tấn công Chuẩn đế.

- Bọn họ thì sao?

Diệp Phàm hỏi thăm vài thiên tài khác gặp trên cổ lộ.

- Giống như ta, có thể xưng hùng ở một vực, nhưng phóng mắt nhìn khắp vũ trụ thì khẳng định không được!

Khổ đầu đà nói. Đây chính là kết quả của họ, quỹ đạo cuộc đời đã định, phải kết thúc trên Đế lộ như vậy.

- Ồ!

Khi cùng với Khổ đầu đà đi vào sâu trong điện thờ, Diệp Phàm động lòng, cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc khác, ở phía sau núi.

Nơi đó có vài tòa miếu nhỏ, không lớn lắm, trở về nguyên trạng.

- Một vị cố nhân của ngươi tu luyện ở đó!

Khổ đầu đà nói.

Diệp Phàm đi vào phía sau núi. Trong tòa cổ tháp, hắn gặp một lão tăng. Chính xác hơn là một lão hầu tử, mắt tinh như lửa, bộ lông vàng óng, ngồi trên bồ đoàn, vững như bàn thạch.

Đúng là Đấu Chiến Thắng Phật. Sau bao năm xa cách, lại gặp nhau ở đây.

- Ra mắt tiền bối!

Diệp Phàm hành đại lễ. Năm đó từng được Thắng Phật che chở, lòng vẫn luôn biết ơn.

- Đứa nhỏ, miễn lễ!

Thúc thúc của Hầu tử sớm trở thành Chuẩn đế, một tay kéo Diệp Phàm dậy.

Bên cạnh lão còn có một bồ đoàn. Người ngồi trên là một lão nhân khác. Có vẻ thân phận được tôn sùng như Đấu Chiến Thắng Phật, cùng ngồi cùng ăn với lão.

Người này tuổi tác rất lớn, thật già nua, nhưng tinh khí thần dồi dào, ánh mắt như ngọn lửa, cũng là một vị Chuẩn đế cường đại.

- Đây là Cổ Thiên Thư Đạo huynh!

Đấu Chiến Thắng Phật giới thiệu.

Diệp Phàm nghe vậy ngẩn người một lúc. Cái tên này tuyệt đối không xa lạ. Đây là chí cường giả trong Tử Sơn, từng cam nguyện thủ hộ lăng tẩm cho Vô Thủy Đại đế.

Lão hầu tử từng chiến đấu với Cổ Thiên Thư ở Tử Sơn. Hai người không đánh không quen biết, cuối cùng trở thành bạn bè. Sau đó cùng nhau đến A Di Đà cổ tinh vực này tu luyện, ẩn cư.

Diệp Phàm nhìn thấy hai người này, có rất nhiều điều muốn hỏi, đặc biệt là Cổ Thiên Thư. Ông ấy từng tiếp xúc gần gũi với Vô Thủy Đại đế, chắc chắn biết không ít hơn Hắc Hoàng.

- Vô Thủy Đại đế sống hay chết, ngay cả ta cũng không biết!

Cổ Thiên Thư vừa nói đã thốt ra câu này, ngăn chặn nhiều nghi vấn của Diệp Phàm.

Nhưng, những lời nói tiếp theo của lão lại làm Diệp Phàm xúc động mạnh. Lão kể không ít về sự tích của Vô Thủy Đại đế, đều là bí tân. Thậm chí nói tới việc Vô Thủy đã sáng tạo pháp như thế nào. Đó là một đoạn cuộc đời huy hoàng.

Diệp Phàm nán lại nơi này mấy ngày, cuối cùng cũng rời đi, thu hoạch rất lớn. Lại lên Thiên lộ, tiến vào tinh không. Đây là một loại hành trình tu luyện, trên đường ngộ đạo.

Lần này không đi xa. Vừa vượt qua một tinh hệ, hắn liền dừng lại, bởi vì hắn biết sắp phải độ kiếp!

Trăm vạn tia lôi điện giáng xuống. Kiếp nạn của Chuẩn đế thất trọng thiên đánh tới, bao phủ tinh vực, chấn động thập phương.

- Lại độ kiếp rồi sao?

Trên một tinh tú cổ xưa, một luồng khí tức cường đại tràn ngập. Một bàn tay lớn vươn ra, "ầm" một tiếng chụp tới, khiến khắp tinh vực nơi đây đều vỡ nát!

Viên tinh tú đó là tổ tinh Bá thể. Kẻ ra tay là ai, dễ dàng đoán được!

Đề xuất Linh Dị: Thần Cung Côn Luân - Ma Thổi Đèn
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN