Chương 1846: Khó tránh khỏi một trận chiến

Diệp Phàm tay cầm Thần tinh, bên trong một ngọn lửa đang bùng cháy, một cổ khí tức sinh mệnh tràn đầy lan tỏa. Đây là căn nguyên hỏa vô thượng của một vị Đại đế chân chính.

Hắn lập tức bế quan, đưa ngọn lửa này vào Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh, tiến hành cả trăm cả ngàn lần rèn luyện, dùng bí pháp tôi luyện và thăng hoa.

Bởi vì đây là tinh túy của Đế giả, là căn nguyên dấu ấn thiên tâm của hắn, bất kể thế nào cũng phải tẩy luyện một phen. Qua một canh giờ, Diệp Phàm xuất hiện, một tay nâng một đoàn tiên hỏa. Lòng bàn tay hắn trong suốt, có thể thấy rõ ràng cả mạch máu.

"Xoạt!"

Diệp Phàm đưa đoàn tiên hỏa này vào trong mi tâm Diệp Đồng, đốt sạch vài cái phù văn, bảo vệ thức hải của hắn, làm cho nơi đó sáng rực, cho tiên hỏa này dung nhập vào máu thịt đệ tử.

"Sư phụ! Thế nào rồi?"

Dương Hi, Hoa Hoa... đều lo lắng nhìn.

"Diệp tử! Nhất định phải cứu tiểu Đồng Đồng trở về!"

Lệ Thiên, Yến Nhất Tịch... ai cũng thương cảm.

Diệp Phàm gật đầu, nhưng không lên tiếng.

Liên tiếp mấy ngày, Diệp Đồng thủy chung hôn mê bất tỉnh, rơi vào trạng thái ngủ say để tự bảo vệ.

Mà Diệp Phàm cũng thi triển đại thần thông vô thượng. Nhiều ngày qua, các nơi vũ trụ đều cảm giác được một loại thần tắc đại đạo mãnh liệt khủng bố, chấn động vạn vực.

Mọi người đều hoảng sợ, biết đó là Diệp Phàm đang vận pháp, nhưng quá cường đại, khủng bố tuyệt luân. Bảy trăm năm không thấy hắn ra sức, không thể ngờ đạo hạnh càng ngày càng tinh thâm, chấn thế như vậy.

Cuối cùng, hắn trầm mặc rời đi, đi thẳng tới Bắc Đẩu, buông xuống trong vùng cấm Thái Sơ.

Mọi người đều hết hồn, Diệp Phàm đây là muốn làm gì? Chẳng lẽ vì đệ tử ngã xuống mà lòng sinh phẫn nộ, muốn san bằng vùng cấm hay sao?

Ngay cả chí tôn cổ đại trong cấm địa cũng chấn động trong lòng. Đây không phải là suy đoán vô căn cứ, bởi vì hắn đã có "tiền lệ" như vậy: Luân Hồi Hải và Bất Tử Sơn đã bị hắn bình định!

Thế nhân đều kinh sợ. Thế nhưng Diệp Phàm tiến vào vùng cấm Thái Sơ, tới gần Cổ Quáng Thái Sơ, sau đó không xảy ra đại chiến.

Trong Cổ Quáng thần bí nơi đó, hỗn độn khí bốc lên, có hào quang tường hòa, quả thực như muốn hút cả mặt trời, trăng, sao trên trời vào trong thần quáng, thật chấn động lòng người.

"Ngươi nên biết rằng, đối mặt với việc cưỡng ép mượn tiên nguyên và Thái sơ mệnh thạch như vậy, ngày khác ngươi sẽ phải trả giá gấp mười lần!"

Thanh âm lạnh như băng truyền ra.

"Ta chờ!"

Diệp Phàm đi ra, ôm một khối tiên nguyên thật lớn, cùng với một khối mệnh thạch đã tước thành dạng quan tài, rồi lập tức bay khỏi Bắc Đẩu.

Mọi người đều ngẩn người, rồi giật mình kinh sợ: Đây là Diệp Phàm không có cách nào khác phải dùng tiên nguyên phong ấn đệ tử của mình, tạm gác lại, tương lai sẽ hóa giải tai nạn.

Đồng thời, mọi người cũng cảm thấy hắn thật cường thế, dám đến Cổ Quáng Thái Sơ cướp đoạt mệnh thạch!

Trên thực tế quả thực như thế, Diệp Phàm dùng đại pháp lực vô thượng luyện hóa tiên nguyên thành chất lỏng, để trấn phong Diệp Đồng.

"Sư huynh!"

"Diệp Đồng!"

Rất nhiều người xót thương, khó có thể chấp nhận kết quả này.

Thời điểm cuối cùng, Kim Ô Đại đế lại đưa tới một đoàn Đế hỏa căn nguyên. Diệp Phàm bày tỏ cảm tạ, còn nghiêm túc luyện hóa sau đó rót vào trong cơ thể Diệp Đồng rồi mới phong ấn hắn.

Thiên kiêu một thế hệ cứ như vậy phải tạm thời biến mất trên đời này. Thiên Đình đau xót kịch liệt, nhiều ngày đều chìm trong bầu không khí thương cảm.

Kết quả này truyền ra bên ngoài dẫn phát một hồi chấn động lớn, mọi người đều bàn luận. Có người thở dài, có người mừng rỡ, có người bi ai, có người vui sướng khi người gặp họa... phản ứng mỗi người không giống nhau.

Không hề nghi ngờ, biểu hiện của Kim Ô Đại đế thật xuất sắc đáng khen! Thế nhân cho rằng hắn có khí phách, không vì Kim Ô tộc từng xung đột với Thiên Đình mà có biểu hiện hẹp hòi, làm được phong phạm Đại đế rất tốt, rất nhiều người đều kính phục, đối với hắn càng ngày càng cung kính.

Cường giả trên Hỏa Tang Tinh dưới sự ước thúc của Yêu đế, không ai vui sướng khi người sập họa. Quan hệ với Thiên Đình ngược lại dịu đi không ít, có dấu hiệu giải hòa.

"Kim Ô Đại đế không hổ là người thành đạo!"

Rất nhiều người tán thưởng, khen ngợi.

Trong Bất Tử Sơn, trên vách núi màu đen, Diệp Phàm đứng ở rìa núi cao nhất, nhìn về phía chân trời xa xăm, thời gian rất lâu cũng không nói gì.

"Sư phụ! Một trận chiến này ngài có nắm chắc không?"

Phía sau, Dương Hi thấp giọng hỏi, ánh mắt lấp lánh.

"Ta che đậy thiên cơ hai ba lượt, mà bọn họ nhiều người, những năm gần đây hẳn là từ lâu đã hạ quyết tâm, chuẩn bị tốt!"

Diệp Phàm nói.

Nếu đúng như lời hắn nói, vậy tất phải có một trận chiến! Bởi vì Diệp Đồng ngã xuống, hắn mất đi phụ tá đắc lực, vùng cấm chuẩn bị nhiều năm, sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Dương Hi cau mày nói:

"Kim Ô Đại đế đưa tới căn nguyên Đế hỏa, đối với sư huynh mà nói là chuyện tốt, nhưng cũng làm tan biến chờ mong của chí tôn vùng cấm: hy vọng sư phụ ngài đại chiến với Kim Ô Đại đế! Con nghĩ đó cũng là nguyên nhân trận chiến này mở ra trước thời hạn chăng!"

"Sư phụ..."

Xa xa, Hoa Hoa bay tới, lộ vẻ lo lắng, nói:

"Có con của vùng cấm quay về Bắc Đẩu, nơi đó truyền ra tiếng kinh hô, bọn họ hình như có thu hoạch lớn!"

Hắn đầu trọc bóng loáng, nhưng trên mặt lại tràn ngập sầu lo. Một số con của vùng cấm ra ngoài nhiều năm, lại hoàn toàn không biết gì cả.

"Không cần tự trách! Trong mấy đại vùng cấm đều có chí tôn cổ đại, nếu bọn họ muốn che lấp thiên cơ thật dễ dàng!"

Diệp Phàm an ủi.

"Ta thật hối hận mà! Đại chiến sắp tới, vì sao không leo tới chín tầng thiên, không thể trợ giúp sư phụ một tay!"

Hoa Hoa đấm ngực, hận chính mình mấy năm nay lơi lỏng, không cố gắng. Hắn cũng có thiên phú, nhưng đối với tu luyện luôn khó có thể tập trung.

"Tiểu tử ngươi này có phải đang tụng bùa chú hay không?"

Đông Phương Dã, Lê Thiên, Bàng Bác, Yến Nhất Tịch... một đám người đều tới đây.

Lý Hắc Thủy trực tiếp xoa đầu trọc bóng loáng của Hoa Hoa một cái, nói:

"Nếu ngươi ngại cảnh giới thấp, vậy chúng ta sao có thể bằng ngươi!"

"Diệp Đồng sư huynh tiên..."

Ở phía sau, Tiểu Tùng há miệng bật thốt lên.

Những lời này vừa nói ra, mọi người trên vách núi đều trầm mặc.

"Diệp tử! Lần này ngươi hẳn sẽ không lại một mình đi chiến đấu chứ?"

Bàng Bác hỏi. Hắn thực lực rất mạnh, nhưng muốn đại chiến với chí tôn cổ đại thì còn hơi sớm.

"Các ngươi yên tâm đi! Lần này ít nhất phải bình định một cấm địa Sinh Mệnh!"

Diệp Phàm nói như thế, giọng nói vang vang hữu lực.

Mọi người đều kinh hãi, nhưng thấy hắn tự tin như vậy, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, giảm bớt bóng đen che phủ trong lòng nhiều ngày nay.

"Lần này cho chúng ta tiến công vùng cấm đi, đánh không lại còn không bắt được mấy thằng nhãi con của vùng cấm hay sao?"

Có người nói.

Một ngày này, Thiên Đình toàn thể biến mất, biến mất trong tinh hải mờ mịt, không thấy bóng dáng.

Cả thế gian đều khiếp sợ!

Mọi người ý thức được sắp có đại sự phi thường xảy ra. Chẳng lẽ muốn khai chiến cùng chí tôn cổ đại sao? Quá khứ Diệp Phàm đã từng làm như vậy, ẩn giấu sạch thiên binh thiên tướng, rồi đại khai sát giới trên con đường thành tiên.

Mọi người đều dự cảm được sắp có một hồi gió lốc phi thường lớn.

"Thánh thể Diệp Phàm ngươi khẩn cấp rồi sao?"

Từ phương hướng vùng cấm Bắc Đẩu truyền đến thanh âm lạnh lùng.

Thiên hạ đều run sợ. Mọi người kinh hãi, biết rằng dự cảm không tốt đã thành sự thật, tiếp tục nổi phong ba, thực sự sắp phát sinh đại chiến với vùng cấm!

Thần Khư, Tiên Lăng Mộ... các nơi đều ù ù vang động, khí tức của chí tôn tràn ngập, chấn động Bắc Đẩu, như biển cả ngập trời, gây khiếp sợ lòng người!

Có thể nhìn thấy, trong Tiên Lăng Mộ, một đầu cổ thú ngẩng cao đầu, dạng như Thần sư, toàn thân ráng mây đỏ lấp lánh, từ trong một phần mộ lớn vỡ ra đi ra. Trên người nó chở một lão ẩu trang phục kỳ dị.

Nơi này được xưng là Tiên Lăng Mộ, nơi nơi là mộ phần thật lớn như đồi núi, không thể khảo chứng rốt cuộc là lưu lại từ niên đại nào, khó có thể ngược dòng tìm hiểu.

Tuy là mộ phần lớn, nhưng sau khi nứt vỡ lại tràn ngập khí tức tiên gia. Thần sư màu máu toàn thân ráng mây đỏ rực rỡ, chở người trang phục quái dị này. Lão ẩu đầu thưa thớt tóc bạc đi nhanh ra, khí tức chấn nhiếp thế gian, gây kinh sợ.

"Trong Tiên Lăng Mộ đúng là Tiên Mỗ xuất thế, thật sự không ngờ bà ta còn khỏe mạnh!"

Các vùng cấm khác có người thở dài.

"Đều nói Tiên Lăng Mộ thần bí nhất, có thể là lăng mộ chư Tiên lưu lại từ thời kỳ loạn cổ sớm hơn thời đại thần thoại tới nay. Tiên Mỗ là sớm đã thành Hoàng ở thái cổ, hàng năm ẩn cư trong đó, làm cho bà ta càng tràn ngập bí ẩn."

Đồng thời, trong Thần Khư tiên hà tươi đẹp chiếu rọi vạn màu sắc, một chiếc chiến xa cổ bay ra, trải ra khí hỗn độn mờ mịt. Trên xe ngồi xếp bằng một nam nhân trung niên, tóc đen phủ xuống vai, huyết khí tràn đầy, ánh mắt sáng rực như lôi điện.

"Là Linh Thần!"

Có người kinh hô.

Linh Thần, cũng là Linh Hoàng ngày xưa. Hắn là một Thánh Linh, tuy nhiên không phải thạch nhân thành đạo, mà là từ tinh khí tiên thiên hóa thành một thân máu thịt.

Nếu Long Mã biết được nhất định sẽ kinh sợ trong lòng, bởi vì bọn họ đều là một loại, thuộc loại tinh linh do tinh khí thiên địa dựng dục sinh ra. Tuy nhiên một bên hóa thành thân ngựa, bên kia lại là thân người.

Linh Hoàng bế quan trong Thần Khư, luôn ngủ say, nhưng không có mảy may già nua, ngược lại khiến người ta có cảm giác huyết khí ngập trời. Hắn vừa xuất thế liền chấn động nhân gian giới.

"Ra chiến trường thần thoại chiến một trận!"

Chiến xa ù ù, hỗn độn khí mãnh liệt. Linh Hoàng lên tiếng, rồi trực tiếp biến mất khỏi Bắc Đẩu.

Trong vũ trụ, Diệp Phàm cũng không nói lời nào, trực tiếp cất bước đuổi theo ra hướng chiến trường. Bởi vì một trận chiến này vốn không thể tránh được, kéo dài cũng không phải biện pháp, đối phương rất có thể sẽ trực tiếp phát động hắc ám náo động.

Chiến trường thần thoại, đây là một tinh không rộng lớn, trống trải, tĩnh mịch là chủ đề vĩnh hằng. Nơi đây gần như không có tinh tú nào nguyên vẹn, tất cả đều tàn tạ.

Nơi nơi là vẫn thạch, nơi nơi là từng mảng phế tinh. Vũ trụ nơi này sớm đã bị đánh cho tàn phế.

Điều khiến người giật mình là, nơi đây ngẫu nhiên sẽ gặp thi hài thật lớn vắt ngang trời xanh, thủy chung bất hủ, tuy tinh huyết của họ sớm đã xói mòn sạch sẽ.

Tinh hoa đã mất, chỉ còn lại hình thể.

Diệp Phàm im lặng, địa phương này không chỉ có thi hài cổ tổ của các tộc, hắn còn phát hiện hài cốt không đầy đủ của Thánh thể. Có thể tưởng tượng, năm đó chiến đấu ở nơi này thảm thiết biết bao.

Những hài cốt này, bất kỳ một khối nào đều có lai lịch phi thường lớn, rất có thể là tổ tiên chí cường của một tộc. Nếu mang ra ngoài khẳng định sẽ chấn động nhân gian. Nghiêm túc ngược dòng lịch sử sẽ dẫn tới đoạn truyền thuyết huy hoàng cực hạn.

Đương nhiên, điều đó không thể chỉ một trận chiến mà sinh ra, mà là kết quả từ thời đại thần thoại tích lũy đến nay.

"Người trẻ tuổi ngươi rất mạnh, trong trí nhớ của ta, ngươi hẳn tính là Thánh Thể cường đại số một số hai trong lịch sử, nhưng ngươi cũng thực cuồng vọng!"

Linh Hoàng nói.

"Ôi! Mỗ Mỗ cũng từng được vạn chúng chú mục, vũ nội cùng tôn sùng, giờ quay đầu lại, thật sự là một giấc mộng a!"

Tiên Mỗ than nhẹ, rồi nói tiếp:

"Thời điểm đó, ta tài hoa, tươi đẹp quán tuyệt thiên hạ, cũng giống như ngươi tinh thần phấn chấn thịnh vượng, cho rằng trong thiên hạ này không có gì mà Thần nữ ta không làm được!"

Bà ta lộ vẻ hồi tưởng khi nói những lời này, khiến người ta cảm thấy vô cùng quái dị, bởi vì hiện tại làn da bà ta nhão nhoẹt, già nua không chịu nổi, hàm răng đều sắp rụng hết, rất xấu xí.

"Chung quy là một giấc mộng mà thôi!"

Tiên Mỗ chợt mở đôi mắt già lão đục ngầu, nhìn chằm chằm Diệp Phàm nói tiếp:

"Người trẻ tuổi ngươi thực trác tuyệt, đáng tiếc ngươi đã đến lúc sắp chết rồi!"

"Con người ai không phải chết chứ!"

Diệp Phàm nói.

"Nhưng vợ con của ngươi thành tiên!"

Một thân ảnh khác xuất hiện, bao vây Diệp Phàm ở giữa.

"Ta xem các ngươi dường như tin tưởng mười phần, không sợ bi kịch ở quá khứ lặp lại sao?"

Giờ khắc này Diệp Phàm cũng lộ ra sự cường thế và linh hoạt, sát khí sắc bén. Năm đó hắn một mình giết nhiều vị chí tôn.

"Đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, không có nắm chắc giết ngươi, chúng ta sẽ ra tay sao?"

Người thứ tư xuất hiện.

Trong lòng Diệp Phàm sinh ra một loại dự cảm bất tường. Bốn người tề tụ lại khiến hắn sởn tóc gáy, cảm thấy nguy hiểm lớn lao. Chỉ trong khoảnh khắc, giống như nhìn thấy cảnh tượng thây chất thành núi, máu chảy thành sông, ngay cả tiên cũng thây đầy đất.

Đề xuất Huyền Huyễn: Vĩnh Hằng Chi Môn
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN