Chương 1869: Chinh chiến
Diệp Phàm thần thức vô cùng cường đại, ngay cả cung điện do Cổ Hoàng bày ra với vô tận phù văn cũng chẳng thể ngăn được hắn. Ngay lập tức, hắn liền hiểu rõ bên trong là ai.
"Từ biệt nhiều năm, hai vị khỏe chứ?"
"Diệp huynh, đúng thật là ngươi?"
Cánh cửa tòa cổ điện bị đẩy ra, một nam nhân bước ra. Hắn oai hùng cao ngất, cơ thể mạnh mẽ như rồng, có màu đồng cổ. Mái tóc dài của hắn tung bay, rất dày rậm, nhưng trong đó đã xen lẫn vài sợi bạc.
"Yêu Thần?"
Long Mã giật mình. Năm đó trên tinh không cổ lộ, nó từng gặp qua người này.
"Nam Yêu!"
Hắc Hoàng thở dài. Năm đó, Nam Yêu là một trong số thiên kiêu của Bắc Đẩu... Cách biệt lâu như vậy, nay mới gặp lại, quả thực khiến người ta cảm thán về dòng chảy của năm tháng.
Thuở đó, Nam Yêu phong thái hào hoa, tinh thần phấn chấn thịnh vượng. Hiện tại, dù huyết khí vẫn đầy tràn như trước, trở thành một vị cường giả tuyệt thế, nhưng hắn đã hơn sáu ngàn tuổi.
Diệp Phàm cũng trong lòng có cảm khái. Lần cuối cùng từ biệt trên tinh không cổ lộ, đến nay mới gặp lại, thoáng chốc đã là mấy ngàn năm. Nếu là người thường, e rằng sớm đã hóa thành bụi trần.
Nam Yêu cực kỳ cường đại, có thể nói chiến lực đỉnh cấp trên thế gian này, cũng là một vị cường giả thành đạo loại khác.
Đằng sau hắn còn có một người. Nàng dáng người thanh tú, yếu điệu xinh đẹp, nhưng mái tóc đen trên đầu đã hóa thành bạc trắng. Dù với pháp lực đã giữ được dung nhan trẻ trung như xưa, nhưng hiển nhiên cũng không tránh khỏi sự tấn công của năm tháng.
Đúng là Tề Họa Thủy năm đó, Tề Quận chúa Tề Kỳ của Nam Lĩnh.
Gặp lại nàng, khiến Diệp Phàm thật lâu không nói nên lời.
Cảnh xuân tươi đẹp trôi qua, hồng nhan đã già lão.
Giai nhân tuyệt đại cũng không chống lại được năm tháng, trong phong sương mà già đi. Đối với họ, đây là điều tàn nhẫn nhất! Nhìn tuổi thanh xuân đi xa, tóc bạc mọc ra, cái tâm tình ấy, ai có thể thấu hiểu?
"Diệp Phàm!"
Tề Họa Thủy khẽ thở dài, muốn nói điều gì, nhưng rốt cuộc lại không nói ra được.
Nàng không có thực lực cường đại như Nam Yêu. Hơn sáu ngàn năm, năm tháng đã để lại dấu vết rõ rệt trên người nàng. Huyết khí cũng không còn đầy tràn như xưa.
Gặp lại hai huynh muội Nam Yêu tại đây.
Diệp Phàm thu lại một viên vẫn tinh, tước thành bàn đá và đôn đá, lấy ra rượu ngon nâng cốc ôn chuyện với hai vị cố nhân.
"Huynh đã trở thành Đại đế?"
Nam Yêu kinh ngạc, rồi lại thoải mái.
Bọn họ bị nhốt nhiều năm như thế, đã bỏ lỡ quá nhiều chuyện. Cổ điện ngăn cách với thế gian, nên họ không biết Diệp Phàm đã trở thành Thiên Đế. Nhưng Nam Yêu là người phi thường, đương nhiên sẽ không thất thố.
"Từ biệt lâu như vậy, có thể gặp lại các người, cảm giác này thật tốt!"
Diệp Phàm nói.
Người quen biết càng ngày càng ít, chung quy thua kém trước năm tháng. Vì thế, hắn rất quý trọng mỗi một cố nhân, không muốn họ xảy ra chuyện chẳng lành.
"Đây là Thần Hồn Đàm của Bất Tử Thiên Hoàng lưu lại!"
"Ta đã biết!"
Diệp Phàm gật đầu.
Nam Yêu kể lại chuyện đã trải qua: Năm đó, họ phát hiện tòa cổ điện này trong hư không vũ trụ, tiến vào trong đó. Không ngờ lại là nơi Bất Tử Thiên Hoàng từng bế quan ngộ đạo, khiến họ vô cùng chấn động.
Hai huynh muội ở lại đây tu luyện. Nhưng không nghĩ tới, theo tu vi tăng cao, lại kích hoạt cổ điện Thần Hồn Đàm phá vỡ hư không mà đến. Hơn nữa, Ma Quỷ Vụ cũng xuất hiện bao trùm nơi đây, vây khốn bọn họ.
May mắn thay, cổ điện rất đặc biệt, có thể ngăn cản hủ khí tiến gần.
Theo tu vi của Nam Yêu dần thâm hậu, mấy năm gần đây, hắn cảm thấy có khả năng rời đi được. Nhưng lại cảm ứng được diệu dụng của Thần Hồn Đàm nên không muốn tùy tiện rời đi.
Diệp Phàm than nhẹ. Hủ khí nơi này cực kỳ lợi hại, có thể đả thương chí tôn. Nam Yêu tu luyện đến bước này thật sự kinh người, dĩ nhiên đã thành đạo loại khác.
Đúng như Hắc Hoàng phỏng đoán, Thần Hồn Đàm là vật lưu lại linh hồn của Bất Tử Thiên Hoàng, là sau khi lột xác mà lưu lại.
Diệp Phàm đứng trước Thần Hồn Đàm rất lâu, sau đó lại đi dạo một vòng trong cổ điện, thầm cảm nhận sự đáng sợ của Bất Tử Thiên Hoàng, quả là đại địch khó có thể tưởng tượng.
Họ gặp nhau trong này rất lâu. Tề Họa Thủy rất trầm mặc. Từng là thiên nữ tuyệt đại, tuổi thanh xuân trôi qua khiến nàng thương cảm, gặp lại cố nhân càng khó nói nên lời. Đến khi ly biệt, nàng mới khẽ thở dài:
"Huynh không có thay đổi gì!"
Diệp Phàm nhìn theo họ rời đi. Khi sắp biến mất trong tinh hà, Nam Yêu quay đầu lại nói:
"Diệp huynh! Đây có lẽ là lần gặp mặt cuối cùng giữa chúng ta, bảo trọng!"
Diệp Phàm im lặng, thở dài một hơi. Nếu không có gì ngoài ý muốn, Nam Yêu ắt hẳn sẽ lựa chọn tự phong, trăm ngàn đời sau mới có thể tái hiện.
"Tái kiến!"
Trên đường trở về, Diệp Phàm rất trầm mặc. Lâu sau, Hắc Hoàng mới nói:
"Cứ đi tiếp đi thôi, dù sao cũng không có chuyện gì."
Diệp Phàm gật đầu. Tìm kiếm pháp trường sinh không thể chỉ dựa vào bế quan mà hiểu thấu. Xưa nay bao nhiêu anh kiệt đều bị dừng lại tại đây, hắn tự nhiên cũng không cho rằng vùi đầu ngộ đạo là có thể xé trời.
Chuyến đi này kéo dài hơn nửa năm. Họ đi qua rất nhiều tinh hệ, gây ra chấn động lớn: Thiên Đế dạo bước, khiến các tộc kính sợ. Không ít đại tộc đều ra nghênh đón, thỉnh hắn đi vào, tuy nhiên đều bị uyển chuyển từ chối.
Dọc theo đường đi, họ gặp được rất nhiều người, lòng có cảm thán. Thời kỳ đại thế huy hoàng này đã đến giai đoạn cuối, thật sự sắp kết thúc rồi!
Trương Bách Nhẫn, Thái Sơ từ lâu đã biến mất không thấy, nghe nói đã tự phong. Tất cả hy vọng và chí hướng của đời này đều mong được nghịch thiên trở về trong tương lai.
Tiếp theo đó, họ thấy được một vài huyết mạch chấn nhiếp thế gian đã đi đến hướng suy bại cuối đời. Còn nhiều người cũng bắt đầu già đi, lộ rõ vẻ suy yếu.
"Tuổi thanh xuân của chúng ta, rốt cuộc phải kết thúc trong trường thịnh thế này sao?"
"Ha ha! Một đời rực rỡ nhất, thời đại huy hoàng nhất, ta nhìn thấy gì? Chẳng qua cũng thế thôi, cái gì cũng không lưu lại. Chúng ta chung quy chỉ vội vàng lướt qua như thế này, chỉ là những khách qua đường không hơn không kém!"
Có người cười to, nước mắt đều chảy ra.
Gió thu thổi qua, lá vàng rơi. Một hồi thịnh thế cuối cùng phải kết thúc.
Quần tinh rực rỡ, những người từng chói sáng đến mức khiến người ta không thể mở mắt, nhiều người có tư chất tranh bá Đế vị như vậy. Kết quả, chỉ có một vị Thiên Đế đứng sừng sững trên chín tầng trời, nhìn xuống chư tinh.
Quần tinh ảm đạm, chư hùng ảm đạm.
Từ thời đại thần thoại đã có lời tiên đoán: Tiên lộ chân chính sẽ mở ra ở kiếp này, đại đạo sáng rực rỡ thông đến một bến bờ khác, thẳng tới một thế giới trường sinh bất lão.
Nhưng điều này cũng đã trở thành hư không, để lại tiếc nuối cho rất nhiều người. Tiên giới vẫn cao vời vợi như vậy.
Máu và nước mắt của chí tôn, bi ai của anh kiệt. Tất cả đều chung kết trong thời đại thần thoại đương thời. Vô số cường giả tranh bá trong đại thế nhuốm máu tinh không, rồi chết đi.
Bao nhiêu thiên kiêu đã chôn vùi trong tinh hà. Sáu ngàn năm đại chiến, sáu ngàn năm huy hoàng, có lẽ còn có thể kéo dài thêm đủ một vạn năm. Nhưng kết thúc chung quy là phải kết thúc, không ai ngăn được.
"Ta dùng máu viết nên hành khúc ca vang, ta dùng sinh mệnh nở rộ sáng rọi, cuối cùng lại lắng nghe một khúc bi ca của đại thế. Đây là kết cục sao?"
Rất nhiều người ngửa đầu hỏi trời xanh.
Anh kiệt năm đó, từng người tinh thần phấn chấn thịnh vượng, ngày nay đều đã đầu bạc trắng. Hơn nữa, đã chết đi rất nhiều người. Kẻ còn lại cũng đều đã nhuốm đầy nét phong sương của năm tháng.
"Cứ như vậy... kết thúc sao? Ta không cam lòng! Thời kỳ thịnh thế hoàng kim sao có thể như thế này!"
Họ dùng thơ văn để giải tỏa nỗi buồn, anh hùng rơi lệ.
Làm sao quên được, làm sao tan biến được? Một hồi đại thế cứ như vậy phải kết thúc. Anh kiệt phong nhã hào hoa đều dần già đi, họ sắp kết thúc rồi!
Trải qua một hồi đại thế, xem một đời phồn hoa, như pháo hoa nở rộ, rồi cũng phải tàn tạ như vậy.
Diệp Phàm tiến bước, lời nói càng ngày càng ít. Chứng kiến càng nhiều, hắn càng trầm mặc. Cuối cùng phải tiễn đưa kiếp này sao?
"Nhìn xem, Thiên Đế tiễn đưa chúng ta kìa! Ha ha..."
Có người cười to, nước mắt sớm đã trào ra.
"Đúng vậy! Thiên Đế đang tiễn đưa chúng ta, hắn cùng thế hệ, từng cạnh tranh với chúng ta! Ha ha... từ biệt kiếp này!"
Tiếng cười bi thương vang khắp trời cao, mang theo bi thương đi xa.
Diệp Phàm và đồng bạn tiếp tục hành trình, đến những cổ địa từng chinh chiến ngày xưa. Đó là những tinh vực từng bị đánh nát trong niên đại hắc ám náo động, nơi đây là cảnh đổ nát.
Thời điểm đó, Diệp Phàm còn chưa thành Đế, chỉ hoàn toàn là một bầu nhiệt huyết chiến đấu, ôm lòng quyết tử như thiêu thân lao vào lửa nhảy vào chiến trường.
Giờ quay đầu nhìn lại, một con đường đầy vết máu loang lổ.
Nơi đây tàn tích thành từng mảng, những hành tinh hoang phế. Máu của các loại sinh linh đã nhuộm đỏ cổ địa, như trước vẫn chưa từng khô cạn.
Tinh thổ đã cắt đứt giấc mộng Tiên. Những người từng đến đây, rốt cuộc không thể quay về.
"Cơ Tử! Ta hy vọng biết bao ngươi còn sống, ngươi, ta và Thánh Hoàng tử cùng uống rượu, cùng chiến đấu!"
Diệp Phàm nói nhỏ.
Hắn nghĩ tới rất nhiều người: Bạch Y Thần Vương như cha, như thầy. Còn có bệnh lão nhân Cái Cửu U cái thế vô song. Họ đã trả giá quá nhiều.
"Làm sao quên được, Thái Dương Thánh Hoàng trong loạn thế, dù chỉ còn lại tấm da người, cũng nghịch thiên trở về chiến đấu một trận, cho đến khi máu huyết khô cạn!"
Long Mã cũng than nhẹ.
Năm đó, tinh vực Tử Vi. Tấm da người của Nhân Hoàng tử tái hiện, dù đã chết đi, vẫn cùng bảo vệ sinh linh. Trên cổ tinh, cuối cùng trong mắt Người chảy xuống giọt huyết lệ cuối cùng, rồi rơi xuống.
"Còn có Hư Không Đại đế, cả đời đều bình định loạn thế, cho đến chết trận. Đến kiếp này, như trước phải đổ hết giọt máu cuối cùng, cuối cùng chỉ có nửa mặt tàn kính bầu bạn!"
Nhắc tới quá khứ, họ cảm khái rất lâu.
Ngay cả Diệp Phàm cũng có bi thương, khó có thể tự kiềm chế.
Bỗng nhiên, Hắc Hoàng dừng lại, Long Mã cũng nghiêng đầu. Chỉ có Diệp Phàm không dừng chân, tiếp tục đi tới dọc theo chiến trường nhuốm máu phía trước. Nơi đó có một bóng người.
"Là cô!"
Diệp Phàm nhận ra nàng. Đó là Hạ Cửu U, đệ tử duy nhất của lão nhân Cái Cửu U.
Ngày xưa, nàng là một thiếu nữ thiên tài, mười ba mười bốn tuổi đã sánh ngang với đám người Kim Sí Tiểu Bằng Vương, Diêu Quang, Diệp Phàm, chấn động khắp Đông Hoang.
Quá khứ, nàng từng tùy hứng và điêu ngoa, kết quả thua dưới tay Diệp Phàm, bị hắn hung hăng giáo huấn một trận.
Nhiều năm trôi qua, cô gái thiên tài này đã thay đổi. Nàng sớm đã trưởng thành, một thân áo trắng như tuyết, trên mặt tràn ngập nét thê lương.
Hạ Cửu U xinh đẹp động lòng người. Nàng đã đạt tới cảnh giới Chuẩn Đế mấy ngàn năm, thực lực cực kỳ kinh người. Tuy nhiên, trong mái tóc vẫn có vài sợi bạc trắng như vậy.
"Cô... sao lại ở đây?"
Nhìn thấy nàng, Diệp Phàm không tránh khỏi nghĩ đến Cái Cửu U vô địch. Trong lòng lại đau thương, nhớ rõ năm đó, bệnh lão nhân đứng thẳng lưng, vầng hào quang vạn trượng, hét lớn: "Ai dám chiến một trận với ta?" Cảnh tượng thật bi tráng.
"Ta đang tìm sư phụ..."
Hạ Cửu U nói, trên mặt còn vương vết nước mắt, thật thê lương.
Nhiều năm qua như vậy, nàng vẫn luôn tìm kiếm trong vũ trụ, không tin sư phụ đã chết. Đó là thân nhân duy nhất của nàng, nên muốn tìm về.
Diệp Phàm trong lòng chua xót, sống mũi cay cay. Ngay cả là Thiên Đế, hắn cũng khó mà che giấu cảm xúc này. Năm xưa, loạn thế hắc ám kết thúc ba trăm năm sau khi hắn thức tỉnh, từng phát điên đi tìm kiếm, nhưng chung quy không có thu hoạch.
Không ngờ, còn có một người chấp nhất hơn cả hắn, một lần tìm kiếm chính là hơn năm ngàn năm, ngày nay vẫn còn đang tìm!
"Lão nhân gia không hy vọng cô trở thành dạng này..."
Diệp Phàm đau lòng khuyên nhủ.
"Sư phụ ở cùng một chỗ với ta, Người sẽ trở về, ta đã tìm được một bộ phận của Người rồi!"
Hạ Cửu U thê lương nói.
"Cô nói..."
"Đáng tiếc, ta chỉ tìm được một giọt máu của sư phụ!"
Hạ Cửu U mắt đầy nước mắt, cẩn thận nâng lên một khối Thần Tinh. Trong đó phong ấn một giọt máu ướt át, tươi đẹp.
"Đúng thật là máu của Cái tiền bối?!"
Diệp Phàm đau thương.
Hắn nhìn thật lâu, sau đó đi vào sâu trong chiến trường tan nát, không kiềm được ngửa mặt lên trời thét dài. Trong lòng có quá nhiều bất đắc dĩ và không cam lòng.
Không chỉ Cái Cửu U, còn có biết bao nhiêu người như vậy... Từng người hiện lên trong lòng Diệp Phàm. Bao nhiêu người và bao nhiêu chuyện, cứ như vậy mất đi.
Chuyện cũ ngày xưa, từng chuyện, từng cảnh như chợt hiện ra ngay trước mắt.
Diệp Phàm triển động Đế quyền, trong chiến trường tan nát này đánh lên chín tầng trời, phát ra tiếng sấm "ù ù", và lại có tiếng bi ca chấn động tinh vũ.
Sau hoang cổ, thiên địa động.Bắc Đẩu khói lửa nồng.Năm tháng đứt đoạn, Cổ tộc nhân gian loạn.Kiếm khí bốc tận trời cao, máu nhuộm giang sơn.
Cầm cổ vang, thiết qua minh, hàn quang nhấp nháy chiếu tinh không.Thiết cốt leng keng, hỏi thiên hạ ai là anh hùng.Tiên vân khởi, chí tôn hiện, con đường trường sinh muôn đời chiến.Chiến, chiến, chiến!
Tinh không sụp đổ, chúng sinh run rẩy thê lương.Đầu bạc nhuộm máu, thi thể hàng vạn hàng nghìn.Thiếu nữ ai oán trong vũng máu, trần thế loạn và chiến.Máu tươi nhuộm vòm trời, kiếm xông thẳng lên trời cao, hỗn loạn muôn đời, cuối thời khóc than.
Núi sông như máu, ai có thể cứu vãn?Chúng sinh kêu gọi, Nhân Hoàng nghịch chiến, huyết lệ khô cạn, trọn đời ảm đạm.Hư Không khó gặp, hoa quỳnh cùng hiện, một khúc bi ca, mai táng anh hùng muôn đời, nửa mặt tàn kính bầu bạn.
Năm tháng như đao chém thiên kiêu, con đường trường sinh xinh đẹp, khúc dạo đầu bằng máu và xương, bức họa của một đời bi thương.Bao nhiêu anh hùng vùi xương chốn tha hương, bao nhiêu sáng lạn khó hiện lại một lần.Chín con rồng kéo quan tài, nổi lên hỗn loạn một đời, đầu bạc cuồng ca, trên Thiên lộ không tìm được chung điểm.
Máu Đế đẫm tinh không, Tiên lộ nói vĩnh hằng.Hồng nhan thở dài, anh hùng tuổi già, vạn năm ở nhân gian không thấy Tiên lộ.Chinh chiến!
Đề xuất Linh Dị: Mê Động Long Lĩnh - Ma Thổi Đèn