Chương 247: Cổ Dao Trì

Nhiệt độ ban ngày và đêm khuya ở Bắc vực chênh lệch lớn, cứ mỗi khi ánh trăng trong trẻo lạnh lùng xuất hiện lại có hàn khí lạnh thấu xương.

Ngay đường chân trời, vài thân ảnh màu trắng trông rất mơ hồ, chớp hiện không ngừng. Mấy thân ảnh này phiêu diêu như tiên nhân, rồi chầm chậm bay lên trời.

Diệp Phàm lướt tới, lưu lại sau lưng mười mấy đạo hư ảnh, đuổi theo các thân ảnh màu trắng đó. Nhưng khi đến nơi, hắn không thấy gì cả. Hắn đứng yên tại chỗ, ngước đầu nhìn lên tinh không vô hạn.

- Đó là cái gì?

Hắn cảm thấy khó hiểu. Mấy thân ảnh màu trắng đó cứ vậy biến mất trong bóng đêm, không còn chút tung tích.

- Dao Trì phi tiên.

Chó mực đáp.

- Phi tiên?

Diệp Phàm không hiểu.

Tiên, đây là một từ ngữ mơ hồ, không thực đối với các tu sĩ. Mặc dù luôn có truyền thuyết nói rằng trên đời có tiên, nhưng lại không có chứng cứ xác thực. Rất nhiều sách cổ ghi chép về điều này, nhưng từ ngữ cũng rất mơ hồ.

- Không thể nói rõ được.

Chó mực lắc đầu.

Dao Trì cố địa gần như là xứ sở trong truyện cổ tích, thỉnh thoảng có kỳ cảnh phi tiên dưới đêm trăng, không ai biết rõ kỳ cảnh này sinh ra thế nào. Lúc ở xa nhìn rất mông lung, khi đến gần lại biến mất.

Theo truyền thuyết, đây là tàn ảnh từ thời Hoang Cổ còn sót lại, rất có thể ẩn chứa câu chuyện nào đó.

- Không thể nào là tiên...

Diệp Phàm không tin.

- Ta cũng không nói đó là tiên.

Đôi mắt Hắc Hoàng phóng ra ánh sáng xanh. Trong đêm tối, trông nó không khác gì một con sói.

Ngoại trừ đất đá, vùng đất trống trải này không còn gì khác. Sau nửa đêm tìm kiếm trong bóng tối yên tĩnh, Diệp Phàm và Hắc Hoàng không tìm được gì.

Năm đó, Dao Trì thánh địa khai phái ở đây vì nơi này có núi xanh sông biếc, là kỳ cảnh hiếm thấy. Nhưng giờ đây, nơi này đã thành hoang vu, trừ những hạt cát màu đỏ, không còn bất cứ thứ gì.

Kỳ cảnh Dao Trì phi tiên đã hiện, chắc chắn đây là Dao Trì cố địa. Nhưng dù tìm kiếm thế nào, Diệp Phàm cũng không phát hiện điểm khác lạ.

Ánh bình minh hiện lên, cả vùng đất màu nâu đỏ lấp lánh phát sáng sắc hồng.

Diệp Phàm và Hắc Hoàng tìm kiếm cả đêm, nhưng đừng nói di chỉ, ngay cả một mái ngói đổ nát cũng không có.

- Ngươi đúng là nói láo quen thói. Dám nói ở đây có một bộ cổ kinh, nhưng ngay cả một miếng gạch còn không thấy.

- Ngươi có biết làm việc tốt thường gian nan vất vả không? Đó là cái gì chứ? Là Tây Hoàng kinh đó, truyền thuyết nói do Tây Vương Mẫu khai sáng. Sao có thể dễ dàng nhận được?

Chó mực tìm lý do.

- Trước khi đến, ngươi nói hay lắm mà, nói cổ kinh được khắc trên vách đá dựng đứng, chỉ cần đến là tìm được. Giờ thì sao?

Chó mực xị mặt, ấm ức đi sang một bên. Mắt nó liếc quanh một hồi, rất lâu sau mới nói:

- Nơi này đã bị phong ấn, thân thể bổn Hoàng giờ có chút không khỏe, chưa thể mở ra được. Chúng ta nghĩ biện pháp khác vậy.

Nó đứng dậy, nói tiếp:

- Đi tới gần Dao Trì thánh địa đi, phong ấn ở đó yếu nhất, chắc có biện pháp vào bên trong.

Khoảng nửa ngày tìm kiếm, thậm chí còn đào mấy cái hố to trên mặt đất, chó mực mới xác định, nói:

- Tìm ở chỗ này đi.

Nhiệt độ buổi trưa rất nóng, mặt trời chói chang treo trên đỉnh đầu, người và bóng gần như trùng nhau.

Hắc Hoàng đi qua đi lại một hồi, nói:

- Tìm được rồi.

Diệp Phàm nghe vậy liền chạy tới.

Mảnh đất màu đỏ nơi Hắc Hoàng đang đứng phát sáng lấp lánh, ánh mặt trời nóng cháy chiếu thẳng xuống nơi đó, khiến nơi đó như biến thành lò lửa.

- Dưới đây có gì cổ quái sao? Chẳng lẽ có thể vào Dao Trì được?

- Ta nhớ sát Dao Trì cố địa có một miệng giếng cổ, có thể chính là đây. Chắc chắn có thể vào được!

Chó mực đáp.

- Con chó già nhà ngươi có nói láo không đó? Đừng có tìm đại một chỗ rồi nói bừa!

Diệp Phàm không tin tưởng nó lắm.

Chó mực nhe răng nhếch miệng, uy hiếp:

- Gọi ta là Hắc Hoàng!

Diệp Phàm đánh một chưởng xuống dưới, lập tức có cơn gió cát thổi lên, rồi trên mặt đất xuất hiện rãnh to, bên dưới có tảng đá lớn.

- Không sai, chính là chỗ này. Năm tháng vô tình thật, ngay cả miệng giếng cổ này cũng bị bão cát phủ lấp rồi.

Chó mực ngồi xổm xuống nhìn kỹ.

Khi Diệp Phàm và Hắc Hoàng dọn dẹp xung quanh, mới thấy đúng là phía dưới có một miệng giếng cổ. Thành giếng xây từ cổ ngọc, có tảng đá lớn bịt miệng giếng lại.

Vì ánh sáng mặt trời chiếu xuống bị miệng giếng thu nạp, nên nơi đây mới nóng như lò lửa.

- Dao Trì cố địa quả nhiên bất phàm, đã bị phong ấn nhưng vẫn tự động thu tinh hoa nhật nguyệt. Miệng giếng ở đây thôn nạp ánh sáng mặt trời.

Khi Diệp Phàm lật tảng đá lớn ra, hắn thấy một cái giếng đen ngòm, rất sâu, không thể nhìn thấy đáy.

- Ngươi tin chắc...miệng giếng này đi thông tới Dao Trì?

Diệp Phàm nhìn nó, có chút nghi ngờ.

- Chắc là không sai đâu.

Hắc Hoàng cũng không dám khẳng định.

- Cái gì mà chắc là không sai đâu? Rốt cuộc ngươi có chắc chắn không? Ngươi đã từng vào bằng đường này rồi sao? Miệng giếng sâu thế, ai mà biết nó thông đến nơi nào chứ.

- Không phải có biện pháp thăm dò sao, chúng ta cần từ từ tìm kiếm.

Chó mực ngoặm lấy tảng đá, rồi ném vào trong giếng cổ. Hơn nửa ngày sau vẫn không nghe thấy tiếng vọng.

- Đúng là động không đáy.

Diệp Phàm cả kinh.

- Ta nhớ ra rồi, chắc chắn nơi này có thể đi thông tới Dao Trì, trước kia từng có người đi thử rồi. Tiểu tử, ngươi đi trước mở đường đi.

- Tại sao người dò đường không phải ngươi?

- Bổn Hoàng tu luyện công pháp xảy ra vấn đề, không thể phi hành được, giờ chỉ có ngươi mới bay xuống được.

- Ngươi làm người dẫn đường, hay bảo ta đi dò đường đây?

Diệp Phàm trừng mắt liếc nó.

- Ý, dưới có ánh sáng kìa.

Đột nhiên chó mực quay đầu nhìn xuống dưới.

Diệp Phàm kinh ngạc, cũng nhìn xuống dưới, nhưng không phát hiện gì. Đúng lúc này, hắn cảm thấy cái đầu chó to lớn của Hắc Hoàng đụng vào người mình chút, đẩy hắn xuống dưới.

- Con chó cụt đuôi nhà ngươi đúng là gian manh xảo trá...

May mà hắn luôn phòng bị con chó mực này, lúc bị đẩy xuống đã tiện tay nắm lấy mai nó, cũng kéo nó xuống dưới.

- Tiểu tử, một người đi xuống đủ rồi, không cần thiết hai người cùng vào.

- Đúng vậy, tại sao ta cũng cảm thấy một mình ngươi đủ rồi, vậy để ta ném ngươi xuống dưới đi.

Dường như Diệp Phàm muốn buông tay thật, còn bản thân hắn bay lên lại.

- Ta không biết bay, tiểu tử ngươi dám buông ta, sẽ không để yên cho ngươi.

Chó mực nhào tới cắn Diệp Phàm.

- Con bà nó, lại bị chó cắn!

Rốt cuộc Diệp Phàm không bay lên, cùng Hắc Hoàng đáp xuống thăm dò đường đi.

Cái giếng cổ này rất sâu, rơi xuống khoảng hơn hai ngàn thước mới chạm đáy. Không có mạch nước ngầm, trên mặt đất chỉ có bùn lầy, tảng đá Hắc Hoàng ném xuống nãy lún sâu vào trong bùn.

Vừa đáp xuống, đã có mùi nấm mốc truyền đến, trong bùn lầy còn có vài cành cây mục nát.

Cái giếng cổ này hợp với sông ngầm dưới đất, nhưng nước sông đã khô cạn. Nếu để ý kỹ, có thể thấy vài vũng nước cách đó không xa, bên trong còn có chút cá con đang chuyển động.

- Con đường khô cạn này tuyệt đối có thể thông tới Dao Trì, dù có phong ấn thì nó cũng là nơi yếu nhất.

Hai mắt Hắc Hoàng lại phát ánh sáng xanh.

Thông đạo rất tối, đưa tay ra trước cũng không thấy được năm ngón, chỉ có thể dùng linh giác cảm giác cảnh vật xung quanh. Diệp Phàm chầm chậm đi tới trước, Hắc Hoàng đi bên cạnh.

- Đường đi như vậy mà ngươi cũng tìm được, có phải là cái động lúc trước ngươi từng chui ra chui vào không?

Diệp Phàm nuốt lại hai chữ "chuồng chó", sợ Hắc Hoàng nổi giận.

- Con bà nhà ngươi, có phải ngươi đang chửi ta?

Chó mực rất nhạy cảm, nhẩm qua nhẩm lại vài lần đã thấy câu nói của Diệp Phàm có ý khác.

Diệp Phàm sợ bị cắn, vội vàng chuyển sự chú ý của nó. Hắn nói:

- Không có, ngươi suy nghĩ nhiều rồi. Mà làm sao ngươi phát hiện con đường này?

- Quá khứ, cái giếng này bị nước ngầm làm ngập, rất khó phát hiện đường đi này. Nhưng đúng là đã có người đi vào bằng đường này, không liên quan đến ta, ta chỉ nghe nói mà thôi.

Cứ đi tiếp như thế, khi đã đi khoảng ba bốn mươi dặm, Diệp Phàm cảm thấy địa thế bắt đầu cao lên, bọn họ đang đi lên mặt đất.

Phong ấn nơi đây rất yếu, Diệp Phàm còn nhìn thấy màn sáng nhạt lóng lánh đằng trước, nhưng phong ấn yếu vậy không thể ngăn cản gì. Một người một chó đi thẳng tới trước.

Đi thêm vài dặm nữa thì Diệp Phàm phát hiện có ánh sáng truyền xuống, bọn họ đã tới rất gần miệng giếng đầu bên kia.

- Nơi đây có thể nối thông tới Dao Trì cố địa thật...

Hắc Hoàng nói thầm.

- Thì ra ngươi cũng không chắc chắn!

Diệp Phàm rất muốn tát cho nó vài cái, nhưng lại sợ bị chó cắn.

Đây là hồ lớn, nhưng đã khô cạn, đáy hồ có rất nhiều vết nứt. Giữa thông đạo và đáy hồ nối thông với nhau bởi khe nứt lớn.

Khi đi ra khỏi thông đạo, nhất thời có linh khí nồng nặc truyền tới, khiến người ta rất thoải mái, giống như cả người được tắm trong gió xuân.

Toàn bộ đáy hồ đã khô cạn, nếu không tính những khe nứt lớn kia, trông nó rất giống cái chảo.

Vì đáy hồ khô cạn, nên có thể thấy rất nhiều cá chết. Qua nhiều năm, mấy con cá chết đó chỉ còn lại xương cá, có con rất nhỏ, có con lại dài đến mười thước.

- Mấy con cá lớn thế này, sợ rằng năm xưa lúc còn sống cũng thành tinh rồi.

Xung quanh hồ còn có mấy gốc cây cổ thụ cao chọc trời cắm rễ, vô cùng cứng cáp, đáng tiếc mấy cây này đã khô héo. Nhìn qua nhìn lại chỉ còn hai gốc cây và mười mấy cái lá vàng.

- Mấy gốc cây này quá to, sợ rằng đã mọc mấy ngàn năm rồi, hay vạn năm nhỉ?

Diệp Phàm giật mình.

Những cây cổ thụ như vậy, đáng lẽ phải thành tinh rồi mới đúng. Nhưng chúng vẫn cắm rễ ở đó, thật cổ quái.

- Địa phương này có chút quái dị!

Đôi mắt to như chuông đồng của Hắc Hoàng phóng ra ánh sáng xanh, nó nói:

- Dù là cá lớn dài mấy chục thước trong hồ, hay mấy gốc cổ thụ mười mấy người cũng ôm không hết ngay bờ hồ... tất cả đều không thành tinh được.

- Ngươi cảm thấy cái gì?

Diệp Phàm hỏi.

- Không cảm thấy gì cả, chỉ là trực giác thôi, có lẽ đây là nguyên nhân khiến Dao Trì thánh địa rời khỏi nơi này.

Hắc Hoàng đưa mắt nhìn xung quanh.

Khung cảnh xung quanh im ắng, không khí trầm lặng.

Diệp Phàm đi ra khỏi cái hồ khô cạn này, đi qua đi lại trên bờ hồ quan sát xung quanh.

Hắn phát hiện đây là nơi mục nát, rất nhiều cây cối khô héo, sức sống gần như đã bị hủy diệt, khiến người ta có cảm giác tiêu điều.

- Ngươi nói đây là nơi hoa thơm cỏ lạ, chim hót véo von mà, sao giờ lại hoang vu và cô quạnh vậy?

- Nơi này có gì đó đã xảy ra...

Hắc Hoàng đi thẳng tới trước.

Mặc dù Dao Trì cố địa rất hoang vu, nhưng linh khí nồng nặc, còn nhiều hơn bên ngoài rất nhiều, không hổ là Thánh Địa tu hành.

Khi đi thêm mấy dặm, bỗng nhiên có tiếng nước chảy truyền đến. Nhìn về phía trước, có thể thấy mấy cây xanh, xung quanh còn có thảm thực vật xanh biếc, bên cạnh là hồ nước trong vắt như màu ngọc bích, sức sống nơi đấy tỏa ra dạt dào.

Cổ mộc khổng lồ, cành cây vươn rộng lên trời cao, thân cây không khác gì ngọn núi nhỏ, dây leo thô to quấn quanh như thương long uốn lượn. Các loại hoa thơm cỏ lạ tỏa hương thơm ngào ngạt thấm vào cả ruột gan, trăm hoa cùng khoe sắc, vô cùng vui mắt.

Diệp Phàm cảm thấy cổ quái, sao lại tương phản đến mức vậy? Hai nơi cách nhau rất gần, nhưng một bên tĩnh mịch, bên lại tỏa sức sống bừng bừng, thật quái lạ.

Hắc Hoàng chạy tới trước, xuyên qua mảnh đất tươi tốt này. Mới đi thêm ngàn thước, nó lại thấy mảnh đất mục nát, khô cằn khác.

- Quái lạ, không thể do nguồn nước được.

Bọn họ tiếp tục đi tới trước, phát hiện khu vực này đã tới chín mươi phần trăm thành nơi khô cằn yên tĩnh, chỉ số chỗ còn sức sống.

Các dãy núi cũng thế, đa số trụi lủi, không có ngọn cỏ. Chỉ vài ngọn núi xinh đẹp hùng vĩ, thể hiện rõ cảnh non xanh nước biếc.

Lại đi thêm mười dặm, rốt cuộc cũng thấy vài cái đình đài, nhưng đã sụp đổ. Dù bên cạnh có bố trí đạo văn, nhưng vì đã qua nhiều năm tháng, các đạo văn đó cũng không kháng cự nổi lực lượng ăn mòn vô tình của thời gian.

- Nhanh lên, gần đến trọng địa Dao Trì rồi.

Cái đuôi cụt của Hắc Hoàng dựng đứng lên, chạy nhanh tới trước.

Hai người lướt nhanh qua từng dãy núi, rốt cuộc cũng đi tới mảnh đất được tiên vụ bao phủ. Nhưng khung cảnh ở đây vẫn yên ắng, tất cả cây cỏ đều khô héo.

Có thể thấy xung quanh có những cung điện tráng lệ, hoặc các đỉnh núi sừng sững, hoặc những thác nước hùng vĩ từ trên cao đổ xuống... nếu có thể khôi phục sức sống, nhất định nơi đây sẽ là tiên cảnh hiếm thấy.

- Dao Trì cung khuyết huyền phù trên không trung cũng bị dời đi, không còn cái nào cả...

Hắc Hoàng nhìn tứ phương.

- Dao Trì thánh địa có cổ thành vĩnh viễn không rơi xuống không?

Diệp Phàm hỏi.

- Tất nhiên là có một cái!

Ánh mắt Hắc Hoàng lóe lên, giống như đang tìm kiếm gì đó. Nó nói:

- Bay qua mấy cái sơn lĩnh phía trước nữa mới đến khu vực trung tâm.

Bọn họ nhanh chóng đi tới địa phương có sương mù lượn lờ phía trước, rời khỏi khu vực khô cằn này.

Sau khi đi qua vài dãy núi, quang cảnh xanh tươi lại hiện ra trước mắt: từng thác nước đổ xuống tạo nên những làn sương mù tươi mát, các cung điện vô cùng mỹ lệ... Diệp Phàm có cảm giác mình đang đi vào tiên giới.

- Khu vực trung tâm không trở thành vùng đất chết, thật tốt quá!

Hắc Hoàng xông tới trước.

- Tây Hoàng Mẫu khắc Tây Hoàng kinh ở vách đá nào?

Diệp Phàm giục hỏi Hắc Hoàng.

Mục đích đến nơi này của hắn chỉ vì cổ kinh đó, lúc này hắn đã không còn bình tĩnh được nữa.

- Ngươi gấp cái gì? Đi tới nơi này trước đã!

Trên vách núi xinh đẹp có từng đạo thác nước rủ xuống, thác nước màu bạc trải dài ngàn trượng, cảnh tượng hùng vĩ, màu trắng xóa bao phủ cả vách núi. Xa xa còn có các cung điện ẩn hiện, cảnh đẹp giống tranh vẽ.

- Rốt cuộc ngươi muốn đi đâu?

Diệp Phàm hỏi.

- Tất nhiên là Dao Trì thánh hồ rồi, nhờ cái hồ đó mà nơi đây mới gọi là Dao Trì đó!

Cách đó không xa có mảnh đất trống trải, xung quanh có vô số kỳ hoa dị thảo, còn có những tòa cung điện. Đây chính khu vực trung tâm, linh khí nồng nặc đến nỗi hóa thành những luồng khí màu ngọc bích lưu động, ngay đó còn có cái hồ nước mông lung.

- Chắc là nơi này...

Hắc Hoàng vọt tới.

Linh khí nơi này quả thật rất nồng, dày đặc hơn những nơi khác rất nhiều. Chỉ cần đứng ở đây thôi, cơ thể sẽ tự động hấp thu tinh khí thiên địa bản nguyên, không cần vận chuyển huyền pháp nào cả.

"Phù", "Phù"...

Hắc Hoàng lao vào trong hồ trước tiên.

- Hắc Hoàng, có phải trong hồ có gì không? Nếu không, tại sao ngươi lại nóng lòng vậy?

Hắc Hoàng không đáp, nó vẫn bơi qua bơi lại trong hồ, sau đó lặn xuống dưới.

"Ngao..."

Hắc Hoàng lặn xuống nước mấy phút, sau đó tru lên một tiếng, rồi trồi lên khỏi mặt nước, thần sắc rất sợ hãi.

- Ngươi nhìn thấy cái gì?

Diệp Phàm kinh hãi.

- Không có gì, sung sướng quá thôi. Đây là Dao Trì thánh hồ, tắm rửa trong hồ này có hiệu quả bất ngờ đó, có thể làm giãn gân giãn cốt, tốc độ tu hành tăng lên rất nhiều, tiểu tử ngươi cũng xuống đi.

- Ăn nói bậy bạ, nãy ngươi bị hù dọa đến nỗi sợ mất hồn như thế, chắc chắn dưới có gì đó cổ quái. Ngươi muốn ta xuống đó chịu xui xẻo chung với ngươi sao?

Diệp Phàm đứng ở bên bờ hồ, nhìn thẳng vào nó.

- Tính tình tiểu tử ngươi rất đa nghi, lời nói bổn Hoàng không đáng tin vậy sao?

Chó mực nói.

- Ngươi có nói thật bao giờ sao? Mau lên đây nhanh, rồi đi tìm Tây Hoàng kinh cho ta.

Diệp Phàm thúc giục.

- Nước ở thánh hồ này rất đặc biệt, từ trước tới nay chỉ có Dao Trì tiên tử mới được hưởng thụ, đây chính là nơi các mỹ nhân tắm đó. Lúc bình thường, người ngoài đừng nói đi vào, muốn nhìn thấy còn không được, ngươi không muốn xuống đây cảm thụ chút sao?

Đột nhiên Diệp Phàm kinh hãi, hắn thấy trong nước có mấy bóng người bơi qua bơi lại. Mấy bóng người này màu trắng xóa, khiến người nhìn thấy phải sợ hãi.

- Con chó cụt đuôi nhà ngươi quả nhiên không phải thứ tốt lành gì!

Dường như Hắc Hoàng cảm ứng được gì đó, vội vàng nhảy ra khỏi mặt nước rồi hô lên:

- Sao lại đuổi kịp rồi? Tại sao còn có thể động đậy được?

"Con bà nó, con chó chết, quả nhiên muốn ta chịu xui xẻo cùng" - Diệp Phàm oán thầm.

Hắc Hoàng vội vàng thoát ra khỏi mặt nước, sợ hãi đến nỗi cái đuôi cụt cũng dựng đứng lên, rồi vội vàng chạy tới trước như điên.

Dưới hồ nước có mấy thân ảnh mơ hồ bơi qua bơi lại, mái tóc đen xõa thẳng xuống, thân thể mặc y phục màu trắng... Diệp Phàm nhìn thấy sợ hết hồn hết vía, rốt cuộc đây là cái gì?

Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Địch Thiên Mệnh
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN