Chương 362: Thần lừa gạt

Diệp Phàm vội bước lên phía trước ngăn hắn lại, rồi xoay người đối mặt Lý Nhất Thủy, bình tĩnh nói:- Nhị vị! Các người thật quá đáng!

Lý Nhất Thủy chẳng chút để ý, đáp:- Hả? Quá đáng thế nào? Ngươi đã lên tiếng chọn nó rồi sao? Vừa rồi các ngươi không chọn, nên chúng ta mới mua khối thạch liệu này!

- Lão già kia! Các ngươi không thấy Cổ Phong vừa nãy gõ gõ, quan sát ở đó sao? Hắn rõ ràng định chọn khối vật liệu đá kia!

Lý Hắc Thủy thực sự muốn nện cho hai lão nhân này một trận.

- Cuối cùng hắn không chọn, không phải đã tránh ra rồi sao?

Lý Nhất Thủy cười như không cười đáp.

Giờ phút này, trong ngoài thạch viên đều "ồ" lên một tiếng động lớn, nơi nơi bàn tán rầm rĩ, có hâm mộ, có mắng chửi, có đồng tình, còn có kẻ vui sướng khi người gặp họa.

- Hai lão già này đúng là khôn lanh, quyết đoán làm ra quyết định như vậy, quả thật nằm ngoài dự đoán của mọi người.- Quá đê tiện, quá vô sỉ, sao lại có thể như vậy?- Quả nhiên là lão già thành tinh, không ngờ lại ra tay như vậy, tuy nhiên thật sự có chút tà đạo!- Sao ta không nghĩ tới nhỉ? Thiên tài Nguyên Thuật kia quá non trẻ, bị người thừa sơ hở chen vào như vậy!

Bên ngoài tràng đấu ồn ào huyên náo một hồi lâu, khó lòng bình tĩnh lại, có kẻ phẫn hận, có trào phúng, có người ôm mối bất bình cho chuyện bất công của thiên hạ...

Tất cả mọi người đều tán thưởng Nguyên Thuật của Diệp Phàm, cảm thấy hắn vừa lộ ra sự tự tin như vậy, nhất định khi chọn tảng đá, hơn phân nửa sẽ ẩn chứa kỳ vật tuyệt thế quý hiếm.

Tuy rằng rất nhiều người cho rằng khó sánh với khối Thần Nguyên kia, nhưng mọi người nhất trí tin tưởng, hắn sẽ cắt ra bảo bối có giá trị phi thường.

- Đừng ngăn ta, không nên bọn họ một trận, ta không nuốt trôi cục tức này!

Lý Hắc Thủy thực sự nổi giận, hắn muốn ném Hắc Thiết Lệnh trong lòng ngực ra, nện cho hai lão nhân này một trận.

- Tuổi còn nhỏ mà khẩu khí không nhỏ, người lớn nhà ngươi không dạy ngươi phải tôn kính tiền bối sao?

Lý Nhất Thủy giận tái mặt, lộ ra vẻ cười lạnh, một tia sát khí chợt lóe lên rồi tắt.

"Cướp đoạt kỳ thạch của chúng ta, còn động sát ý với chúng ta..." Lý Hắc Thủy đã định ném ra Hắc Thiết Lệnh, dạy cho chúng một bài học.

Diệp Phàm lại túm chặt lấy hắn, không cho hắn tiến lên.

Lý Hắc Thủy bình tĩnh lại, không xúc động, xoay người đối mặt người của Cơ gia, nói:- Chúng ta đã thanh toán trước mười hai vạn cân Nguyên, bọn họ làm vậy, các ngươi mặc kệ sao?

Nguyên sư phó của Cơ gia lộ ra vẻ khó xử, nói:- Các ngươi tuy rằng thanh toán Nguyên, nhưng chỉ nhằm vào mấy khối bảo vật trấn viên mà thôi, cũng không đưa ra lựa chọn cuối cùng là khối vật liệu đá nào!

Cơ Bích Nguyệt một thân áo xanh biếc, dáng người nhấp nhô khiêu gợi, đôi chân ngọc trong suốt, bước sen khoan thai đi tới, cười yểu điệu nói:- Hai vị tiểu huynh đệ! Chuyện này thực sự không có cách nào, chỉ có thể trách các ngươi không sớm xác định lựa chọn.

Người của Cơ gia đều nói như vậy, khẳng định là không thể sửa đổi, khiến Lý Hắc Thủy căm giận không thôi.

Yêu Nguyệt Không tiến lên, khuyên Lý Hắc Thủy:- Quên đi!

Đại Hạ hoàng tử lắc đầu, cũng truyền âm nói:- Các ngươi sơ suất quá!

Một số người thấy hành vi trơ trẽn của Lý Nhất Thủy như vậy, nhưng cũng chỉ có thể bàn tán nguyền rủa với nhau, căn bản không thay đổi được gì, đây là thạch viên hiệu chữ Thiên của Cơ gia, hết thảy đều dựa theo quy củ.

Một ít nhân vật lớp tiền bối đều thấy rõ ràng sự việc, nhưng cũng không thể nói thêm gì.

Trên đảo nhỏ một mảnh sáng lạn, viên Thần Nguyên lớn bằng đầu người kia vẫn lơ lửng giữa không trung, không rơi xuống, từ trong lớp đá bắn ra mấy chục đạo thần mang làm cho một gốc cây cổ thụ, cùng những cánh hoa trong suốt bay múa kia đều thấm nhuần quang huy thần thánh.

Lý Nhất Thủy tùy tiện hờ hững nhìn thoáng qua Diệp Phàm cùng Lý Hắc Thủy, nói:- Người trẻ tuổi! Thế giới này nói công bằng thì công bằng, nói không công bằng thì không công bằng, rất nhiều chuyện có giá trị các ngươi hãy học tập cho tốt đi!

- Được tiện nghi khoe mã, hành vi của các ngươi...

Lý Hắc Thủy chỉ tay vào hai người mắng.

Lý Nhất Thủy không để bụng, nói:- Lão phu cùng Dương Côn huynh đến vài lão hữu mượn một ít Nguyên, ngoài trả giá mua kỳ thạch này, còn muốn đánh cược thêm với các ngươi một chút!

- Không sai!

Lão già tên Dương Côn, là Thái thượng trưởng lão của Ngũ Hành Cung, lập tức lấy ra sáu vạn cân Nguyên ném trên mặt đất.

Chiêu thức ấy rất tuyệt, vừa mới đoạt vật liệu đá của người ta, lại nhân cơ hội này đánh cược thêm, không thể không nói không độc, thuần túy là muốn đuổi tận giết tuyệt người ta.

- Các ngươi cũng thật quá đáng đi?

Diệp Phàm giận tái mặt nói.

- Nếu nói đúng ra, hất nước ra ngoài là chính ngươi nói, muốn đánh cược với mọi người tại đây!

Lý Nhất Thủy cười như không cười đáp lại.

Tuy rằng rất nhiều người đều cảm thấy hắn thật quá đáng, nhưng cũng không tiện nói thêm gì. Song phương rõ ràng có thù oán cũ từ trước, hai tên thiếu niên bị người ta tính kế, chỉ sợ cũng chỉ có thể tự chịu thiệt.

Lý Hắc Thủy tức thì phát hỏa, đối phương có thể nói là khinh người quá đáng, ra tay không từ thủ đoạn như vậy, khiến hắn không kìm nổi muốn phát tác.

- Lão già kia! Muốn lấy thế ép chúng ta, các ngươi còn không được!

- Hả! Vậy ngươi làm được gì?

Dương Côn hỏi.

Lý Nhất Thủy thực lạnh nhạt, tùy ý mở miệng, nói:- Ta cảm thấy rất hứng thú với Long Văn Hắc Kim Thánh Linh Kiếm trên người các ngươi, ta nghĩ nó có thể có giá trị mười vạn cân Nguyên, không bằng ta lại đi gặp vài vị lão hữu mượn thêm một ít Nguyên, đấu thêm mười vạn cân Nguyên. Đến lúc đó các ngươi lấy ra Thánh Linh Kiếm thanh toán là được rồi!

Đám người Yêu Nguyệt Không, An Diệu Y từng phỏng đoán giá trị của Long Văn Hắc Kim Thánh Linh Kiếm là ba mươi lăm cân Nguyên. Lý Nhất Thủy nói như vậy, rõ ràng không có hảo ý, muốn hạ thấp giá mưu đoạt kiếm này.

- Cho ngươi ngủ mơ ngàn năm đi!

Lý Hắc Thủy phát tác.

- Không sao! Cứ kệ hắn đi!

Đúng thời khắc mấu chốt, Diệp Phàm vừa âm thầm truyền âm, vừa kéo tay hắn lại.

- Tiểu Diệp Tử, ngươi...

Lý Hắc Thủy quay đầu nhìn hắn, rồi sau đó như nhớ tới điều gì, cố nén tình tự kích động trong nội tâm, chậm rãi bình tĩnh ổn định lại.

- Chỉ mượn được hai vạn cân Nguyên, đã nhiều như vậy rồi, tổng cộng tám vạn cân Nguyên đánh cược cùng các ngươi.

Lý Nhất Thủy lộ ra vẻ tươi cười thản nhiên nói:- Ta rất ưa thích Long Văn Hắc Kim Thánh Linh Kiếm nha!

- Được! Ta tiếp nhận! Các ngươi cắt thạch trước đi!

Nói tới đây, Diệp Phàm lớn tiếng hỏi:- Còn có người nào muốn tham dự hay không?

Yêu Nguyệt Không truyền âm, khuyên nhủ:- Huynh đệ ngươi thực còn muốn đánh cược nữa sao? Lần này hay là nhận thua đi!

- Không cần phải hành động theo cảm tính.

Đại Hạ hoàng tử cũng khuyên.

Giờ khắc này, ánh mắt mọi người đều nhìn lại đây. Khương Dật Phi áo trắng hơn tuyết, thần sắc bình thản, nho nhã mà tuấn tú. An Diệu Y mắt như chứa linh khí, mỹ miều mộng ảo, lặng lẽ quan sát. Kim Xích Tiêu thần sắc trang nghiêm, vẫn bất động.

Phần nhiều nhân vật lớp người già, cũng đều trầm mặc không nói gì, lặng lẽ chờ xem tất cả.

- Một khi đã như vậy, chúng ta cũng đến thử xem!

Có mười mấy người tiến lên, liên hợp cùng nhau, góp được chừng một vạn tám ngàn cân, bày ra một đống lớn Nguyên trong suốt óng ánh.

Tuy rằng còn rất nhiều người động tâm, nhưng nhịn xuống xúc động trong lòng, một là cảm thấy bỏ đá xuống giếng quá bá đạo, hai là nhìn thấy Diệp Phàm chủ động mời mọc quá bình tĩnh.

- Tốt! Nếu không có ai, vậy giới hạn trong những người chúng ta này!

Diệp Phàm lộ ra ý cười.

Nhóm người thứ nhất cộng hai mươi mấy người, góp được một vạn năm ngàn cân Nguyên. Ngô Tử Minh, Lý Trọng Thiên hai người góp được ba vạn cân Nguyên. Lý Nhất Thủy và Dương Côn gom góp tổng cộng tám vạn cân Nguyên đánh cược. Cuối cùng một nhóm người, góp chung được một vạn tám ngàn cân Nguyên.

Cộng hết nguyên lại là mười bốn vạn ba ngàn cân Nguyên.

Giờ khắc này, Lý Nhất Thủy biến sắc, bởi vì hắn nhìn thấy Diệp Phàm lại đang nhìn hắn cười, khuôn mặt thanh tú, miệng đầy răng sáng trắng như tuyết, phi thường sáng lạn.

Trong lòng hắn lập tức chìm xuống, trong đầu "ầm" một tiếng, hét to một tiếng, hỏng rồi có thể lại bị vẻ mặt vô hại của tên tiểu khốn kiếp này lừa cho một vố nữa rồi.

- Lý tiền bối! Ngài còn không cắt thạch sao, để chúng ta đều mở mang kiến thức.

Diệp Phàm mỉm cười nói.

Tất cả mọi người đều ngẩn ra, ánh mắt "xoát xoát" quay lại, nhìn về phía Diệp Phàm, Lý Nhất Thủy và... khối kỳ thạch giá trên trời kia.

Lý Hắc Thủy hoàn toàn yên lòng, thiếu chút nữa ngửa mặt lên trời cười to, lẩm bẩm cười hắc hắc:- Diệp Hiểm a Diệp Hiểm! Đây thực sự là cái kỳ thuật sống, lừa gạt người cũng coi như là một loại nghệ thuật...

Cả trong lẫn ngoài thạch viên hiệu chữ Thiên, tất cả mọi người đều nhìn lại đây, Diệp Phàm cùng Lý Nhất Thủy trở thành tiêu điểm.

Mọi người kinh ngạc, giờ khắc này, vốn Lý Nhất Thủy phải đắc chí mãn ý mới đúng, nhưng gương mặt hắn lại sa sầm xuống, hiển nhiên tâm tình thực không xong.

Mà Diệp Phàm bị đoạt vật liệu đá lại là vẻ mặt bừng sáng, tươi cười lộ ra hàm răng trong suốt lập lòe, có thể dùng vui vẻ để hình dung.

Về phần hắc tiểu tử bên cạnh, thấy thế nào cũng cực kỳ xấu xa vì nghẹn cười, hắn cố nén không cười thành tiếng, miệng há rộng như sắp nứt ra đến mang tai.

- Xong rồi! Lý Nhất Thủy khẳng định bị lừa gạt rồi!- Không thể nào, vừa rồi hắn làm thực tuyệt, gian độc cỡ như vậy còn có thể bị người lừa gạt sao?- Ngươi không thấy hai tên tiểu tử kia cười ý vị thâm trường như vậy sao, quả thực giống như mắt chồn đang nhìn con gà con sắp chết!

Tất cả mọi người ngắm nhìn trong tràng đấu, nhìn chằm chằm hai người cùng khối kỳ thạch giá trên trời kia.

Lý Nhất Thủy không thể bình tĩnh được nữa, đảo mắt nhìn phía trước, sắc mặt chìm xuống. Bên cạnh, Dương Côn cũng mặt trầm như nước, cúi đầu xem xét kỳ thạch trên mặt đất.

Tảng đá này tên là "Vũ Hóa Phi Tiên", dài tới một thước, không có hình dạng đặc biệt, thực bất quy tắc, tuy nhiên mặt trên lại có rất nhiều văn lạc, hình dạng như lông chim.

Vũ Hóa Phi Tiên thạch, nằm dưới một gốc cây cổ thụ ngàn năm, rất nhiều tu sĩ đã từng xem qua, nhưng đến nay không người nào dám mở ra, giá trị mười hai vạn cân Nguyên.

- Đây chính là trân thạch khó gặp, có nhiễm khí tức của Thái Sơ, tuyệt đối là vật liệu đá hãm hại người.

Diệp Phàm mỉm cười bình luận.

Lý Nhất Thủy sắc mặt càng âm trầm, yên lặng không một tiếng động, lấy ra một thanh ngân đao, bắt đầu cắt đá. Động tác của hắn rất chậm, dù sao cũng là một khối kỳ thạch có giá trên trời, hắn sợ làm tổn thương nó.

- Sai rồi Lý tiền bối, cắt loại Vũ Hóa Trân Thạch này phải cắt ngược theo chiều vân lạc, giống như lột vảy vậy, từng chút một cắt dịch về phía trước.

Diệp Phàm ở một bên còn thật sự chỉ điểm.

Trên trán Lý Nhất Thủy nổi vồng gân xanh, nói như quát:- Không cần ngươi nói!

Bên cạnh, Dương Côn cũng hừ lạnh một tiếng thật nặng nề, lộ ra thần sắc cực kỳ không kiên nhẫn.

Nhưng đúng lúc này, Lý Nhất Thủy dùng sức quá mạnh, Vũ Hóa Phi Tiên thạch "rắc" một tiếng nứt ra.

Đề xuất Voz: Tâm sự " cây trúc ma "
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN