Chương 393: Trung tâm sóng gió (Hạ)
Trong những ngày này, cả Thần Thành chỉ có duy nhất một đề tài bàn luận sôi nổi, thậm chí đại chiến sắp bùng nổ tại Tử Sơn cũng bị lãng quên.
Không lâu sau, địa điểm quyết đấu Nguyên Thuật được công bố, diễn ra tại thạch phường cửa Diêu Quang, và sẽ bắt đầu ngay sau đó.
Toàn thành trở nên sôi trào, vô số người đổ về nơi ấy, khiến đường phố tắc nghẽn, không thể nhúc nhích.
Toàn bộ thạch phường Diêu Quang đã kín chỗ, bị bao vây hoàn toàn, phần lớn mọi người đều bị ngăn lại, không có tư cách vào xem.
- Điều này thật khoa trương, sánh ngang với Nguyên Thiên Sư năm xưa, tất cả đều đổ ra đường vì một cuộc đại chiến chấn động.- Khi xưa, Nguyên Thiên Sư và Dao Trì Thánh nữ cá cược, cũng không có nhiều người đi xem đến mức đáng sợ như lúc này.- Đây là do Thần Thành đã tĩnh lặng quá lâu, lần này tông sư Nguyên Thuật xuất sơn, cùng thiếu niên thiên tài Cổ Phong quyết đấu phân định cao thấp, tất nhiên sẽ thu hút sự chú ý của mọi người.
Người của Diêu Quang tái mét mặt mày khi biết nơi đây sẽ trở thành chiến trường, không có chuyện gì tồi tệ hơn thế này.
Họ có xúc động muốn giết người, hai bên quyết đấu khác gì hai tên ôn thần ghé thăm nhà.
Họ rất muốn thu lại các kỳ thạch đắt giá, đáng tiếc, trong thạch viên đã chật kín người, làm vậy trước mặt đông người sẽ rất mất mặt.
Cuối cùng, họ đành chấp nhận sự thật này, nuốt giận vào bụng.
Rất nhiều người đứng trước cửa thạch phường Diêu Quang, lượng người quá đông, chỉ một số ít được chọn mới có thể vào xem.
- Hoàng Kim gia tộc Kim Xích Tiêu, Đại Diễn Thánh địa Hạng Nhất Phi, Vạn Sơ Thánh tử đi vào.- Nữ đạo cô của Đạo Nhất từ trước đến nay không tranh giành với nhân thế, vậy mà hôm nay cũng tới đây.- Dao Trì Thánh nữ cũng tới!- Thần Vương thể và Tiểu nguyệt lượng của Cơ gia cũng tới rồi.
Mọi người kinh ngạc, hơn phân nửa các nhân vật cấp Thánh tử đã tụ tập đủ.
- Kia không phải Thái thượng trưởng lão của Âm Dương Giáo sao, nghe nói lão đã bế quan nhiều năm, không ngờ cũng xuất hiện.- Vài lão già bên kia dường như là Thái thượng trưởng lão của mấy Thánh địa thì phải.
Mọi người không khỏi giật mình, cuộc quyết đấu Nguyên Thuật hôm nay đã kinh động đến rất nhiều nhân vật có lai lịch lớn, cho thấy ảnh hưởng của nó lớn đến mức nào.
Trận phong ba hôm nay vượt qua cả đại chiến sắp diễn ra tại Tử Sơn, khiến mọi người đều gạt nó sang một bên. Lúc này, Thần Thành trở thành trung tâm phong ba, thu hút sự chú ý của mọi người.
Người của Nguyên Thuật thế gia cổ đến trước, đám đông bàn tán ầm ĩ, tránh đường cho bốn lão già và vài tên trẻ tuổi vào thạch phường Diêu Quang.
- Bốn lão già kia là Nguyên Thuật tông sư, có quan hệ không nhỏ với các Thánh địa, thường được mời giải quyết vấn đề phát sinh trong cổ Quáng.- Cho dù Cổ Phong bị đánh bại cũng không mất mặt, dù sao hắn phải đối mặt với các đại nhân vật trong lĩnh vực Nguyên Thuật, thua trong tay những người này cũng không sao.
Không lâu sau, Diệp Phàm và Lý Hắc Thủy cũng tới, lập tức gây ra một mảnh chấn động, họ rất bình tĩnh tự nhiên đi vào.
Thạch phường Diêu Quang có lịch sử lâu đời, kiến trúc cổ cao lớn sừng sững, dưới ánh nắng mặt trời có loại ánh sáng thần thánh lưu động.
Bên trong mỗi thạch viên không đơn điệu chút nào, trồng đầy cổ thụ lâm rạp, khi vào có cảm giác như khu rừng Nguyên thủy.
Diệp Phàm và Lý Hắc Thủy không dừng chân, lập tức đi sâu vào thạch phường, cuộc đại chiến hôm nay chắc chắn diễn ra tại thạch viên chữ Thiên.
Người của thạch phường Diêu Quang thấy họ đến, không lộ chút cảm tình nào, chỉ thiếu mỗi viết ba chữ "không chào đón" lên mặt.
Trong thạch viên chữ Thiên có loại trúc kỳ lạ, gọi là Huyết Lệ Ngọc Trúc, các đốt trúc trắng như ngọc, nhưng trên thân trúc lại lấm tấm vết máu, hình dạng như giọt nước mắt.
Có nhiều truyền thuyết về loại linh trúc này, có người nói là nước mắt thần linh nhuộm đỏ lá trúc, cũng có người cho rằng là máu của Vương tộc thái cổ nhiễm vào.
Nhưng không thể nghi ngờ gì, đây là loại linh trúc hiếm thấy, rất khó trồng, trên thiên hạ không có nhiều, vậy mà nơi này lại trồng thành một mảnh, tràn ngập linh khí.
Linh trúc mọc thành phiến, trắng như ngọc, thân trúc gần như trong suốt, lại có nhiều vết máu như đang lay động, tựa nước mắt đổ xuống.
Những người nên đến đều đã đủ, liếc mắt chỉ thấy một mảng đầu trắng xóa, đều là các nhân vật lớp tiền bối.
Mà những người trẻ tuổi được vào thạch viên chữ Thiên đều là các nhân vật cấp Thánh tử, như Khương Dật Phi, Dao Trì Thánh nữ, Cơ Hạo nguyệt, nữ đạo sĩ của Đạo Nhất.
- Cuối cùng thì các ngươi cũng tới.
Một tên trẻ tuổi của Nguyên Thuật thế gia cười lạnh.
- Nhìn kỹ nơi này đi, ngươi sẽ biết những gì sắp xảy ra trong cuộc đại quyết đấu Nguyên Thuật chân chính này.
Tên còn lại cũng chế nhạo nói.
Lý Hắc Thủy nói:- Ai sống ai chết còn khó nói lắm, Nguyên Thuật tông sư cũng không phải vô địch.
Người còn lại truyền âm, trào phúng nói:- Ta sẽ mở to mắt chờ xem, xem các ngươi có phải quỳ xuống xin tha mạng hay không.
Diệp Phàm không để ý, chỉ nhìn sang một bên, Thái thượng trưởng lão Huyễn Diệt Cung mang theo Ngô Tử Minh và Lý Trọng Thiên cũng tới, đang cười lạnh đầy thâm ý với hắn.
Lý Hắc Thủy nói:- Lý tiền bối cũng tới sao, lại còn cười lạnh với ta như vậy, chẳng lẽ còn muốn cá cược với ta sao, lần này không biết ngài mang bao nhiêu Nguyên đến?
Lý Nhất Thủy mặt không đổi sắc, nói:- Người trẻ tuổi không nên quá kiêu ngạo, nói không chừng sẽ lập tức bị người ta nghiền chết!
- Chúng ta chưa bao giờ kiêu ngạo cả, chỉ là lần nào cũng có mấy tên muốn ngã xuống dưới chân chúng ta, hoặc giơ mặt cho chúng ta đánh, lại còn có người vội vàng dâng mười mấy vạn cân Nguyên lên cho chúng ta nữa chứ!
Lý Hắc Thủy cười rất tươi.
Thái thượng trưởng lão Huyễn Diệt Cung lập tức trầm mặt xuống, đây chẳng phải chửi hòa thượng trọc đầu sao, khoét sâu vào nỗi đau của lão, lần trước chính lão bị hàm hại, phải bồi thường đến xanh cả mặt, giờ nghĩ lại vẫn tức hộc máu.
- Hắc tiểu tử, đừng đắc chí khoa trương quá, cẩn thận lát nữa thảm bại, đột tử trước kỳ thạch đó.
Lý Hắc Thủy sắc mặt âm trầm.
- Có Lý tiền bối ở đây, ta nghĩ chúng ta sẽ không thua đâu, điều này đã thành quy luật rồi, vài lần trước đều như vậy cả, ha ha...!
Lý Hắc Thủy cười to.
- Lý tiền bối, với thân phận của ngài thì chấp nhặt với tên tiểu bối vô tri này làm gì, ngài cứ yên tâm đi, lát nữa chắc chắn bọn họ sẽ ăn quả đắng cho mà xem.
Một tên trẻ tuổi của Nguyên Thuật thế gia cổ cười lạnh nói.
Lý Hắc Thủy chế nhạo, nói:- Ở đây có chỗ cho ngươi xen vào sao, chúng ta quyết đấu Nguyên Thuật với nhân vật cỡ gia gia của ngươi, còn về phần ngươi thì... Biến đi! Không ai thèm nói với ngươi đâu!
- Ngươi...!
Tên trẻ tuổi này đỏ mặt tía tai.
- Quá kiêu ngạo rồi đó, lát nữa ta sẽ chờ xem các ngươi bị hung hăng đánh rơi từ trên mây xuống như thế nào.
Ngô Tử Minh phía sau Lý Nhất Thủy cắn răng nói.
Hắn và Lý Trọng Thiên cũng là khổ chủ, sau vài lần trước, hắn đã mất tận vài vạn cân Nguyên, lại cực kỳ mất mặt.
- Ta nói sai cái gì à! Chúng ta quyết đấu với gia gia của hắn, hắn chỉ là hậu bối thì làm gì có tư cách ra vẻ trước mặt chúng ta, nếu muốn thể hiện cao cao tại thượng thì quay về học Nguyên Thuật thêm hai mươi năm nữa đi.
- Tốt... tốt... tốt!
Vài tên trẻ tuổi của Nguyên Thuật thế gia tức giận phất tay áo bỏ đi, không nói thêm gì, ở lại chỉ tự rước nhục.
Nguyên Thuật quyết đấu chưa bắt đầu mà mùi thuốc súng đã nồng nặc, khi diễn ra chắc chắn căng thẳng đến mức sống chết.
Bên cạnh, một đám lão già vây quanh nheo mắt, hôm nay chắc chắn có một hồi long tranh hổ đấu, cả hai bên đều tự tin, đối chọi gay gắt, hơn phân nửa sẽ cắt ra thứ gì đó kinh thiên động địa.
Trong số những người này có cả những lão già siêu cấp bảo thủ, Thái thượng trưởng lão Thánh địa, bá chủ một phương của Yêu tộc, tất cả đều có lai lịch kinh người.
Một bên còn lại là các nhân vật thế hệ trẻ tuổi cấp Thánh tử của Đông Hoang, nữ đạo sĩ Đạo Nhất Thánh địa, Kim Xích Tiêu, Dao Trì Thánh nữ, Từ Hằng, Yêu nguyệt Không đều chú ý tới đây.
Quyết đấu Nguyên Thuật cấp tông sư trăm năm khó gặp, huống chi còn có một trăm năm mươi vạn cân Nguyên làm tiền đặt cược, đã mấy ngàn năm chưa có vụ cá cược nào lớn như vậy.
Một lão già vẻ mặt hiền lành của Nguyên Thuật thế gia cổ xưa nói:- Tiểu hữu, chúng ta bắt đầu đi!
Diệp Phàm thầm rùng mình, cảm giác một tia nguy hiểm, xoay người nói với Lý Hắc Thủy:- Ngươi có thể đi theo sau ta, nhưng không cần quá gần.
- Chẳng lẽ mấy lão già hỗn đản này lại dám giết người ngay trước mặt mọi người sao?
Lý Hắc Thủy giật mình.
- Ngươi không cần xen vào, cứ ở bên cạnh nhìn là được.
Diệp Phàm dặn.
Huyết Lệ Ngọc Trúc trắng nõn trong suốt, theo từng cơn gió thổi, cả rừng trúc lay động rì rào, từng phiến lá bay lượn, như từng hàng huyết lệ rơi xuống.
Rừng trúc mọc thành từng mảng, vô cùng rậm rạp, ngăn lại tất cả ánh nắng mặt trời, nhưng nơi đây không có chút u ám nào, mà là một vùng sáng dịu.
Diệp Phàm bước lên, bình tĩnh đối mặt với bốn lão già này, căn bản không thèm liếc mắt tới mấy tên trẻ tuổi kia, nói:- Không biết vị tiền bối nào muốn luận bàn Nguyên Thuật với ta?
- Để cho lão phu bắt đầu trước đi!
Lão già khi nãy nói, lão đến từ Nam Cung gia tộc, mười mấy năm trước được tôn lên làm Nguyên Thuật tông sư, tên là Nam Cung Kỳ.
Sau khi Diệp Phàm biết thân phận của lão, rất bình tĩnh nói:- Nam Cung tiền bối, quy tắc luận bàn là thế nào?
- Nếu thắng thì trừ một trăm năm mươi vạn tiền đặt cược ra, còn thu được kỳ trân do đối phương cắt ra.
Nam Cung Kỳ cười nói.
- Tốt, rất hợp ý ta!
Diệp Phàm gật đầu.
- Ta còn chưa nói xong!
Lão già này lắc đầu.
- Ồ, tiền bối còn muốn nói gì nữa sao?
Diệp Phàm hỏi.
- Một trăm năm mươi vạn cân Nguyên không phải số lượng nhỏ, nếu chỉ cá cược qua loa bằng một khối đá thì rất khó thể hiện ra đặc sắc của Nguyên Thuật quyết đấu này, ta thấy mỗi người được chọn ba khối đá, thế nào?
- Tốt, ta đồng ý!
Diệp Phàm gật đầu, người có lúc lỡ tay, ngựa có lúc trượt móng, cách làm này khá ổn thỏa, có thể phát huy trình độ chân chính của mỗi người.
- Vậy thì tới chọn đá thôi!
Nam Cung Kỳ nói xong, đi trước vào rừng trúc.
Trong thạch viên chữ Thiên trở nên ồn ào, các nhân vật tiền bối và tinh anh cấp Thánh tử đều theo sau, muốn nhìn xem họ chọn đá như thế nào.
Diệp Phàm chậm rãi bước qua rừng Huyết Lệ Ngọc Trúc, quan sát kỹ lưỡng các kỳ thạch, hắn không vội vã ra tay, khi cần có thể chọn tất cả một lần.
Đề xuất Tiên Hiệp: Loạn Thế Thư