Chương 1496: Thần nói

Thần nói

Thông qua nghiên cứu, Đỗ Địch An phát hiện đoàn huyết nhục Hoang Thần này tựa như là tập hợp các phân tử Hoang Thần trong cơ thể mình, gen Hoang Thần mạnh mẽ quá mức nhưng lại không dung nhập triệt để vào trong cơ thể của mình, mà là kết hợp tập trung lại một chỗ với trái tim, như vậy chỉ cần hắn tìm được một cơ quan có thể thay thế trái tim, có thể loại bỏ trái tim màu vàng này, cũng có thể đem huyết nhục Hoang Thần này cấy vào một bộ phận khác trên thân thể mình, ví dụ như ngón tay, vào trong cánh ma hoá, như vậy sẽ giúp tăng thêm năng lực chiến đấu.

Dường như cái Thần thai trong tim này vô cùng nhỏ, cấu tạo cơ thể Thần thai rất không ổn định, Đỗ Địch An đoán trong một thời gian ngắn bản thân sẽ không có nguy hiểm gì.

Hắn sử dụng các loại máy móc khác nhau để tiếp tục nghiên cứu chuyên sâu.

Những ngày tiếp theo, hắn mua rất nhiều vật liệu từ kênh mua sắm nội bộ của công ty, có các loại xác sống khác nhau, và các loại ma vật khác nhau, cả loại ma vật côn trùng cũng mua một lô, nửa tháng sau, hắn cũng từ các kênh mua sắm của công ty mua được một số cây bị ô nhiễm bởi bức xạ hạt nhân, còn có cả một số loại thực vật bán sinh vật kỳ lạ.

Không biết vì nguyên nhân gì loại thực vật bán sinh vật này lại có thể sản sinh ra những bộ phận có máu thịt, khi bị thương sẽ chảy ra máu đỏ tươi hoặc là máu màu xanh lá, trong chất lỏng có thể xét nghiệm ra thành phần của máu tươi.

Trong thế giới sau thảm họa, mặc dù loại thực vật này không hề hiếm, trong mấy trăm năm tìm kiếm của Liên bang đã sớm tìm thấy vô số, trong sách giáo khoa cũng có giới thiệu chi tiết.

Đỗ Địch An nghĩ đến mảnh rừng Tuyệt Vọng mà hắn gặp phải khi lần đầu tiên bước chân vào Vực Sâu, bên trong có vô số loài thực vật ẩn núp bên dưới lòng đất, bất cứ lúc nào cũng sẽ săn giết những sinh vật trên mặt đất, bất kể là người hay ma vật mạnh mẽ bước vào cũng đều sẽ biến thành bữa ăn, bị tiêu hoá đến mảnh xương cũng không còn sót lại.

Trong thời đại cũ, cũng sẽ có những loài thực vật như cây bắt ruồi bị động ngồi chờ con mồi tự bay tới, nhưng Đỗ Địch An gặp phải rễ cây dây leo trong rừng Tuyệt Vọng, cách bắt vật sống cực kỳ hung ác cứ như là có ý thức vậy.

Đối với Đỗ Địch An, thực vật có sinh mệnh cũng không phải là chuyện quá mức chấn kinh.

Đám người Trương Lan Tâm có hơi líu lưỡi và mê hoặc với các hành động của Đỗ Địch An, không biết đến cùng hắn đang muốn chơi đùa cái gì nữa, rõ ràng là đang nghiên cứu xác sống nhưng lại tìm tới rất nhiều thứ hỗn tạp, lẽ nào hắn muốn từ trên người của đám này tìm thấy điểm chung của xác sống với đám ma vật và thực vật, tìm một con đường khác để giải quyết vấn đề nan giải của xác sống?

Bọn họ chỉ có thể nghĩ đến lời giải thích này, mặc dù thấy có hơi hão huyền nhưng cũng không cách nào khuyên ngăn Đỗ Địch An.

Trong toà nhà cao nhất ở trang viên của tập đoàn Terrass.

Heslody một thân lễ phục nghiêm trang, cúi đầu khiêm tốn, chậm rãi vào trong căn phòng như tinh không này, dưới chân là bóng tối u ám và mênh mông đầy sao, thế giới xung quanh cũng như xa xôi vô cực, tựa như bản thân đã đặt chân vào trong một vũ trụ bao la rộng lớn, đây không phải là lần đầu tiên hắn đến nơi này nên sẽ không giống như lần trước bị chấn động đến trợn mắt há hốc mồm, trong lòng thầm đếm từng bước chân.

“Chủ Thần đại nhân, cái tên nhóc Ma tộc mà ngài để ta chăm sóc đó lại xin tập đoàn thêm một khoản chi phí nghiên cứu, có cần phê duyệt không?” Heslody dừng bước, cung kính hỏi.

“Duyệt.” Một chữ, âm thanh cực kỳ lạnh nhạt, mang theo cảm giác như đang ngạo nghễ nhìn xuống chúng sinh.

Heslody đáp một tiếng đầy cung kính, sau đó nói: “Chủ Thần đại nhân, ngươi bảo chúng ta giám sát tên Ma tộc kia, nhưng mỗi ngày hắn đều làm thí nghiệm trong phòng của mình, hơn nữa còn phá hủy tất cả các máy móc giám sát trong phòng, dùng các máy móc không có kết nối mạng, để không đánh rắn động cỏ, chúng ta chỉ có thể thông qua kênh tiêu dùng của hắn để phán đoán xem hắn đang làm cái gì, nhưng mà hành vi của hắn rất kỳ quái, cứ như là đang chơi đùa vậy. Ta nghi ngờ hắn đang cố tình tiêu xài phung phí của chúng ta, hoặc là muốn thăm dò sự nhẫn nại của chúng ta.”

Sau khi hắn nói xong, trên đầu không có âm thanh truyền xuống.

Khi Heslody đang thấp thỏm trong lòng, âm thanh lạnh lẽo đến cực điểm kia chậm rãi cất lên: “Hắn chỉ là đang tự cho mình thông minh thôi, cho rằng phá hư giám sát thì sẽ che mắt được người khác, thật không biết là bịt tai trộm chuông, phàm nhân ngu xuẩn cũng không ai thế này.”

Heslody giật mình, nói: “Chẳng lẽ hắn đang âm thầm mưu tính gì đó?”

“Hắn đang mượn máy móc cao cấp trong phòng thí nghiệm để nghiên cứu thân thể mình, xem ra hắn rất mơ hồ về thân thể của mình, cũng chứng tỏ xã hội Đế quốc Ma tộc lạc hậu cỡ nào, không chịu nổi một cú tấn công!” Giọng nói lạnh lẽo kia mang theo một tia cao ngạo, dường như rất là khinh thường.

Heslody cúi đầu cười nói: “Chủ Thần đại nhân nói phải, nền văn minh của Đế quốc Ma tộc sao có thể so sánh được với của chúng ta, chỉ là một đám người nguyên thủy ngu muội bị sức mạnh che mờ tâm trí mà thôi, nếu như không phải là tìm được nền văn minh còn sót lại từ di tích thời đại cũ, phỏng chừng bây giờ còn đang trong cuộc sống ăn lông ở lỗ.”

“Gần Ma tộc xảy ra chiến sự liên miên, dường như là có dị động, ngươi nhất định phải cử người đi tìm hiểu nguyên nhân kỹ càng.”

“Vâng.”

“Lui ra đi.”

Đề xuất Voz: Nữ tiếp viên
Quay lại truyện Hắc Ám Vương Giả
BÌNH LUẬN