Chương 1584: Chiếm lĩnh (2)

Chiếm lĩnh (2)

Vương giả thân rắn quấn chặt một con cơ giáp Sáng Thế Thần, đánh nhau hơi phí sức, sở trường là độc tố của hắn mất hiếu quả trước mặt cơ giáp Sáng Thế Thần, chỉ có thể dựa vào năng lực vật lộn của bản thân, chiến đấu có phần cực khổ, đợi phát hiện lúc Chúc Long Chủ chiến đấu ở bên kia, không khỏi rung động, mặc dù hắn đã sớm biết Chúc Long Chủ rất mạnh, so với những Vương giả như bọn hắn mạnh hơn rất nhiều, nhưng không ngờ chênh lệch lớn như vậy!

Trong tình huống bảy tám con cơ giáp Sáng Thế Thần vây quanh đuổi giết, Chúc Long Chủ không ngừng nuốt luôn từng cơ giáp Sáng Thế Thần, phun ra từng cục thiết cháy đen, số lượng cơ giáp Sáng Thế Thần ở đây nhanh chóng giảm bớt.

“Đây chính là lực lượng cấp Ma Đế sao...” Quang Minh Vương một bên cùng một con cơ giáp Sáng Thế Thần kích đấu, một bên chú ý Chúc Long Chủ, đối với hắn mà nói, nếu dùng hết sức, có thể trong nháy mắt giải quyết con cơ giáp Sáng Thế Thần trước mặt này, nhưng hắn không cần bại lộ toàn sức lực của mình vào lúc này, hơn nữa hắn biết, dù mình dùng hết toàn lực, cũng chỉ có thể ứng phó hai ba con mà thôi, vĩnh viễn Chúc Long Chủ xem cơ giáp Sáng Thế Thần như món đồ chơi như vậy.

Không tới mười phút đồng hồ, số lượng cơ giáp Sáng Thế Thần ở đây chợt giảm đến hai ba con, người điều khiển bên trong đã không có lòng chiến đấu, lái cơ giáp xoay người bỏ chạy, nhưng bị Chúc Long Chủ truy kích, nhanh chóng bị phá huỷ liên tiếp.

“Công thành!” Chúc Long Chủ ngửa mặt lên trời rồng ngâm, dẫn đầu đi vào thành.

Đám người Phi Nguyệt theo sát phía sau.

Trong thành lại xông ra một lượng lớn cơ giáp quân dụng Athena, cơ giáp Long Kỵ Sĩ, vân vân, nhưng ở trước mặt Chúc Long Chủ, trực tiếp bị tách ra thành mô hình, không chịu nổi một kích.

Buổi tối hôm đó, thành biên phòng của Liên bang tuyên bố thất thủ, quân Đế quốc ồ ạt tiến vào.

Ngày thứ hai, dưới sự dẫn dắt của Chúc Long Chủ và một số Vương giả, quân đội Đế quốc đã chiếm lĩnh từng toà thành lớn, nhân dân trong thành Liên bang bị quân đội Đế quốc xâm nhập khống chế, tất cả dân chúng bình thường đều tước vũ khí đầu hàng, quân đội Đế quốc tiếp quản rồi phòng thủ thành phố.

Ngày thứ ba, tổng bộ tập đoàn Milan - một trong tứ đại tập đoàn tài chính bị Chúc Long Chủ tiêu diệt, tuyên bố thần phục.

Ngày thứ tư, tập đoàn Terrass trong tứ đại tập đoàn tài chính một mình vất vả chống đỡ, bị Chúc Long Chủ, Phi Nguyệt và các Vương giả hoàn toàn phá hủy, thành Thủ Ước máu chảy thành sông, từng là Hồ Đảo trong thành của tổng bộ tập đoàn Terrass giá trị trăm tỷ, bị san thành bình địa, vô số phong cảnh biệt thự được danh sư thiết kế cũng bị phá hủy, chỉ có thi thể khắp nơi, huyết tẩy cả đại địa, thê lương vô cùng.

Ngày thứ năm.

Chúc Long Chủ, Phi Nguyệt và mọi người dưới sự giúp đỡ của những người thần phục của tam đại tập đoàn tài chính chỉ huy quân giới, giới kinh doanh và các nhân vật dẫn đầu của các giới khác, tổ chức đại hội, tuyên bố chiếm lĩnh tất cả các con dân Liên bang!

Về phần cải cách, đặt tên mới và các chuyện khác, Chúc Long Chủ cũng không đi làm, đợi sau này từ từ làm.

Sau khi mới chiếm lĩnh Liên bang, hắn chặt đứt hoàn toàn tài nguyên của thành máy chủ, hơn nữa còn đông lạnh toàn bộ tất cả các hạt nhân của các thành khác!

Kế tiếp, là công kích xào huyệt trung tâm của Lâm Trường Sinh!

“Thì ra là định chặt đứt đường lui của Lâm Trường Sinh.”

Từ lúc nhìn thấy đám người Chúc Long Chủ xuất hiện ở trên chiến trường trên tin tức du lịch qua đồng hồ, Đỗ Địch An lập tức tỉnh ngộ lại, chẳng trách bọn họ không lập tức phản công, đây là muốn chặn đường lui của Lâm Trường Sinh, bức hắn đến tuyệt cảnh a!

Mặc dù Lâm Trường Sinh có thể tự do xuyên qua các thế giới giả tưởng, nhưng máy chủ là căn bản của hắn, ở thế giới giả tưởng, Lâm Trường Sinh là chúa tể, nhưng rất nhiều thiết bị, vẫn cần loài người tới khởi động, mà phần lớn có thể tự chủ hoạt động, vì cơ khí mà Lâm Trường Sinh điều khiển, người khác cũng có thể đóng lại, chặt đứt nhiên liệu, vĩnh viễn đông lạnh!

Đây là nhược điểm trí mạng của Lâm Trường Sinh, lúc này ở trước mặt Chúc Long Chủ và Ma Đế, không chỗ nào che dấu, hoàn toàn bại bộ triệt để.

Mấy ngày kế tiếp, Chúc Long Chủ chỉ huy đám Phi Nguyệt đi chiếm lĩnh Liên bang, lúc hội nghị chủ tịch mở ra, Đỗ Địch An liền biết, bọn họ phải bắt đầu ra tay với Lâm Trường Sinh rồi, mà Lâm Trường Sinh, ắt phải lại phải kêu gọi hắn.

“Lần này, chính là lần huyết chiến cuối cùng rồi.” Trong mắt Đỗ Địch An hiện lên một tia nghiêm nghị, sau khi trải qua mấy ngày nặng nề này hắn chợt hiểu, mượn trí nhớ bị cắn nuốt của Lâm Trường Sinh tới nghiên cứu năng lực phát minh, thực lực của hắn không chỉ tăng gấp mấy lần so với trước đây, đối với bản thân có một nhận thức hoàn toàn mới, tiếc nuối duy nhất là, nhiều năng lực mạnh mẽ, hắn không có thời gian tới tôi luyện đến mức cuối cùng, nếu như cho thêm hắn vài năm, hắn tự tin, mặc cho Lâm Trường Sinh ở thành máy chủ mai phục bao nhiêu cơ quan bẫy rập, hắn cũng có thể một đường đạp bằng, đem giết hết!

Nếu để cho người bên cạnh bày mưu tính kế, chọn cho hắn một lựa chọn thông minh, hiển nhiên là tạm thời rời đi, ngủ đông mấy năm lại xuất thế.

Nhưng một khi nghĩ đến bóng dáng cô đơn ở nơi hoang dã lạ lẫm chao đảo, trong lòng hắn mờ hồ thấy đau đớn, hắn làm mất nàng rồi, quên sạch rồi, hôm nay lại làm sao có thể buông xuống?

Đề xuất Voz: Oan hồn trong xóm trọ
Quay lại truyện Hắc Ám Vương Giả
BÌNH LUẬN