Chương 1603: Liều mạng (2)
Liều mạng (2)
Đỗ Địch An nhìn thấy dáng vẻ tức giận của nàng, dường như cảm giác tức giận trong lòng hắn đã phát tiết ra không ít, nhịn không được mà cười ha ha, nhưng cười được vài tiếng, liền cảm giác được ngực co giật một trận, nhịn không được mà nét mặt hơi run rẩy.
Hắn không áp chế giới hạn của thân thể, thỏa thích phát động lực lượng trong cơ thể, điều này làm cho trái tim của hắn cũng bị vận chuyển quá tải, đập vô cùng mãnh liệt, dường như muốn nổ tung ra.
Khẽ hít một hơi khí lạnh, Đỗ Địch An lại lần nữa cắn chặt răng, nhịn xuống đau đớn ở nơi trái tim, hắn biết khi mình tiêu xài sức mạnh thân thể mà không kiêng dè gì như vậy, thì chỉ càng làm cho quái vật trong trái tim nhận được thêm nhiều dinh dưỡng, sẽ sớm thức tỉnh, nhưng chuyện đã đến nước này, mưu lược, tính kế, cũng đều vô dụng, nếu đã không thể sống sót, vậy thì cứ đơn giản hủy diệt hết thảy, dù sao hắn cũng đã sớm chán ghét cái thế giới phù phiếm này!
“Lĩnh Vực Nuốt Chửng!” Lúc này, Vẻ mặt của Phi Nguyệt vô cùng phẫn nộ, khẽ quát một tiếng, khắp toàn thân nứt ra từng lỗ thủng to bằng ngón tay, vô cùng đen tối, bên trong phun ra một lượng lớn sương mù màu đen, sương mù lượn lờ, nồng đậm không tan, dường như chúng có ý thức bao phủ về phía Đỗ Địch An.
Mặc dù Đỗ Địch An rất tức giận, nhưng giờ phút này vẫn duy trì con ngươi thấu thị trong toàn bộ quá trình, khi sương đen đặc chế trong cơ thể Phi Nguyệt phun ra, lập tức không khí tiếp xúc với nó nhanh chóng bị cắn nuốt, dưỡng khí trong không khí và các thành phần khác bị nhanh chóng phân giải và đồng hóa, đây là lực lượng mà Lĩnh Vực Hắc Ám của nàng lúc trước không có, hắn không tránh né, cũng không kịp tránh né, ngược lại xông tới trước mặt.
Vèo!
Bỗng nhiên sau lưng hắn mở ra đôi cánh đao thật lớn, vỗ lên mãnh liệt, cuộn lên từng cơn lốc nhỏ, ngăn trở sương đen mà Phi Nguyệt phóng thích ra.
Sương đen này so với tưởng tượng của hắn còn đặc biệt hơn, cơn lốc lại không thể thổi tan nó hoàn toàn, nhưng mà hắn cũng không trông cậy vào năng lực dựa vào sức gió là có thể phá giải năng lực của Phi Nguyệt, chỉ cần có thể ngăn cản nó lan tràn là được.
“Tái cấu trúc!”Đỗ Địch An gắt gao nhìn chằm chằm vào sương đen, thấu thị đang điên cuồng thẩm thấu, năng lực thấu thị của hắn thay vì nói là nhìn thấu, chi bằng nói càng giống kính hiển vi hơn, mà giờ phút này điên cuồng co rút vào, bóc tách tầng tầng lớp lớp cấu tạo của sương đen, nhìn thấy nguồn gốc sâu nhất, kết cấu của mỗi một hạt, sự biến hóa, tất cả đều nhìn thấy, đúng là một bức đồ án chuyển động vô cùng phức tạp, người bình thường chỉ nhìn hai mắt, đều sẽ cảm giác đau đầu hoa mắt, thậm chí sẽ mắc chứng sợ hãi dày đặc, nhưng hắn lại vận dụng tất cả trí nhớ trong đầu, mạnh mẽ khắc sâu bản đồ vận động này xuống.
Cùng lúc đó, thân thể hắn căn cứ vào dấu ấn vừa mới ghi lại nhanh chóng biến hóa, lợi dụng một cái chi kỳ quái ma hóa ra làm thể thí nghiệm, tháo rời tái cấu trúc gen bên trong, mô phỏng thành sương đen.
Rất nhanh, cái chi kỳ quái do hắn ma hóa ra bốc lên khói đen, trong nháy mắt liền hóa thành sương đen, sương đen này nhìn như nhẹ nhàng mà lỏng lẻo, nhưng dường như hắn lại cảm giác được mình có thể khống chế sương đen này, tựa hồ có một thứ không nhìn thấy, giống như một sợi dây, nối liền hắn và đám sương đen này
Từ góc độ sinh học mà nói, trong sương đen này hoàn toàn không có mạch máu và dây thần kinh, căn bản không có khả năng khống chế nó, nhưng giờ phút này hắn lại có thể thật sự cảm nhận được lực khống chế của mình với sương đen, ngoài ra còn có thể thông qua sương đen cảm nhận được nhiệt độ trong không khí.
Hắn không biết nguyên nhân Phi Nguyệt tạo ra sương đen này là gì, nhưng bỗng nhiên hắn đã lĩnh ngộ được, phương hướng tiến hóa đến cuối cùng của bọn họ là “Thần”, mà đã là Thần thì không gì không làm được, không có hình thể, thân thể cấu tạo sương đen này, không phải là thể hiện cách nói này sao?
“Sinh mệnh không phải chỉ là máu thịt, cũng có thể là một cái gì đó khác, ví dụ như lớp da bằng đá của ta…” Trong mắt Đỗ Địch An hiện lên một tia sáng suốt, tuy rằng lúc trước hắn nhiều lần ma hóa ra chi thể cũng không phải là chi thể máu thịt con người, nhưng không thật sự lĩnh ngộ được điểm này, đây giống như việc nhiều người nghe nói đạo lý lớn, nhưng lại chưa bao giờ thật sự lĩnh ngộ được đạo lý bên trong.
Chỉ có mình tự mình lĩnh ngộ, mới có thể có hiểu được trọn vẹn 言行具备, người ngoài có dạy nhiều hơn nữa cũng chỉ là vô ích.
Tất cả đều phát sinh trong một thời gian cực ngắn, trước sau cũng chỉ có vài giây, Ma Đế và Lâm Trường Sinh bên cạnh cũng không vội ra tay, cho nên không có cắt đứt màn Đỗ Địch An tấn công Phi Nguyệt, mà sau khi Phi Nguyệt nhìn thấy cái chi kỳ quái hóa thành sương đen của Đỗ Địch An, lập tức khiếp sợ, không nghĩ tới năng lực sở trường của mình cứ như vậy bị Đỗ Địch An trong vài giây ngắn ngủi sao chép, dù cho nàng biết Đỗ Địch An có thể chất và tiềm năng của Thần, nhưng tốc độ học tập này cũng nhanh rồi đi?!
Cho dù là chính nàng cũng tự hỏi, chưa chắc có thể trong thời gian ngắn ngủi như vậy, có thể học tập năng lực có độ khó siêu cao thế này.
Ma Đế và Quang Minh Vương bên cạnh thấy Đỗ Địch An phóng ra sương đen, công kích vốn vốn rời rạc lập tức dừng lại, khiếp sợ đến quên tiếp tục công kích, Vẻ mặt Ma Đế đầy chấn động, không nghĩ tới thân phận của hắn, cũng không phải chỉ là một Vương giả đơn thuần, mà là loại tồn tại giống như bọn họ!
Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Cổ Tối Cường Tông (Dịch)