Chương 1605: Phân phân hợp hợp

Phân phân hợp hợp

“Muốn chạy à?” Đỗ Địch An thấy Phi Nguyệt lui về phía sau, lập tức lên tiếng châm chọc, “Không phải muốn giết ta sao, sao lại chạy rồi?!”

“Dám nói kháy ta!” Phi Nguyệt giận dữ, hai tròng mắt chợt lóe lên huyết quang, đột ngột dừng thân thể, đương nhiên nàng sẽ không bị phương pháp khích tướng của Đỗ Địch An lừa, chỉ là nàng biết, nếu mình tiếp tục lùi về phía sau cũng không có nghĩa lý, từ Lâm Trường Sinh và Ma Đế ở bên cạnh thong dong ra tay thì có thể thấy được, bọn họ muốn mượn tay Đỗ Địch An đối phó nàng, cho dù giờ phút này nàng lên tiếng cầu xin, bọn họ cũng chỉ bày ra một chút ý tứ cho có lệ, chứ sẽ không dốc hết toàn lực hỗ trợ.

Mà nếu như mình uy hiếp, ngược lại có khả năng trở thành kết cục của Đỗ Địch An, trở thành mục tiêu hàng đầu của đám người đó, bọn họ ngược lại sẽ phối hợp với Đỗ Địch An cùng nhau công kích nàng.

Ở đây, không có liên minh thực sự, chỉ có thể dựa vào chính mình.

Nàng bắt đầu hơi hối hận, đáng ra không nên đồng ý với đề nghị của Lâm Trường Sinh, trong lúc vây đánh Đỗ Địch An, nàng là người phải trả giá nhiều nhất, nàng đã xem nhẹ thương tổn do Đỗ Địch An tạo thành, cùng với thù hận của Đỗ Địch An với nàng.

Con người sẽ luôn quên đi những người mà họ đã làm tổn thương, nhưng sẽ luôn nhớ những kẻ làm tổn thương mình.

“Nếu lúc trước đã để ngươi chạy thoát, vậy thì lần này để cho ngươi chết thật sự!” Phi Nguyệt nghiến răng nghiến lợi, hung tợn nhìn về Đỗ Địch An, đột nhiên đồng tử biến thành màu trắng bạc, một cơn biến động gần như trong suốt từ trong mắt nàng mắt bành trướng ra.

Vù!

Đỗ Địch An - kẻ đuổi giết Phi Nguyệt cảm giác như bộ não bị chấn động, có một cảm giác choáng váng, chờ hắn khôi phục ý thức, đã cảm giác toàn thân đau nhức, chỉ thấy rất nhiều Cát Liệt trên người đều bị chặt đứt, ngoài ra, trên trán có một cảm giác bị thiêu đốt, là chùm sáng của Quang Minh Vương bắn ra, cũng may hắn đã cường hóa hộp sọ, mới không bị bắn xuyên qua bộ não, nếu không, tuy rằng không chết nhưng ký ức sẽ bị phá hư.

“Muốn chết!!” Ánh mắt Đỗ Địch An vô cùng lạnh lùng, trong nháy mắt hắn biết trận choáng lúc trước, khả năng cao là đến từ Phi Nguyệt, hắn thấy được trong con ngươi biến thành màu trắng của nàng truyền ra một cơn động kỳ dị, dường như đây là năng lực chuyên để công kích não bộ, rất phức tạp, so với cấu tạo của sương đen kia còn phức tạp hơn gấp mấy lần, trong trận đấu biến ảo trong nháy mắt này, căn bản không kịp quan sát và tái tạo lại, chỉ có thể nghĩ biện pháp phòng ngự.

Trong nháy mắt, hắn lục tìm tất cả ký ức trong não bộ, bao gồm cả một phần ký ức của Lâm Trường Sinh chưa bị lãng quên, rất nhanh, đã tìm được một loại vật liệu đặc thù từ bên trong, là cấu tạo kim loại của phi thuyền Ma Trùng.

Đây là ký ức của Lâm Trường Sinh khi tháo dỡ phi thuyền Ma Trùng, Đỗ Địch An nhìn thấy cấu tạo phi thuyền kim loại, dường như không chút nghĩ ngợi, lập tức hóa hộp sọ của não bộ tạo thành hình dáng của kim loại đặc biệt kia, nhưng mà hộp sọ không phải kim loại, vẫn là xương cốt, chỉ là dựa theo mật độ kim loại và sắp xếp nguyên tố, nếu như hắn có thể nhìn thấy đầu mình, hẳn là có thể nhìn thấy kết cấu kỳ dị hiện ra trên mặt ngoài hộp sọ.

“Lần này ngay cả thấu thị của ta cũng nhìn không vào, hẳn là không thể làm tổn thương bộ não của ta.” Đỗ Địch An thầm nghĩ, đồng thời nói với Phi Nguyệt: “Chúng ta liên thủ, giết chết Quang Minh Vương, ta giúp ngươi giết Ma Đế, thấy thế nào?”

Phi Nguyệt khẽ giật mình, không nghĩ tới đột nhiên Đỗ Địch An lại đưa ra yêu cầu kết thành đồng minh, phải biết rằng bọn họ đều đã trở mặt, hơn nữa chiến đấu đến tình trạng này, Đỗ Địch An vẫn còn muốn kết thành đồng minh với nàng?

Nhưng rất nhanh nàng đã phản ứng lại, trở mặt thì tính là cái gì, giữa bọn họ vốn chỉ tồn tại lợi ích, đề nghị của Đỗ Địch An hoàn toàn dựa vào lợi ích của hắn, đổi lại là nàng cũng muốn làm như vậy.

“Được rồi!”

Chỉ cần suy nghĩ một chút, Phi Nguyệt đã lập tức đồng ý, nàng đã nhìn ra thực lực của Đỗ Địch An không kém hơn nàng là bao, so với Quang Minh Vương kia thì mạnh mẽ hơn nhiều, nhược điểm của Quang Minh Vương quá rõ ràng, đối với các Vương giả khác mà nói, có một nhược điểm như vậy là bình thường, chỉ cần bảo vệ cẩn thận là được, nhưng ở trước mặt sự công kích thiên biến vạn hóa như của bọn họ, Quang Minh Vương căn bản không bảo vệ được Ma Trùng trong đầu hắn.

Vốn dĩ đang có dáng vẻ hùng hổ chiến đấu và thù hận trừng nhau đỏ mắt, bỗng nhiên lại kết thành liên minh, sự thay đổi này làm cho Ma Đế và Lâm Trường Sinh ở bên cạnh cùng với Quang Minh Vương hoàn toàn không ngờ tới, nhất là Quang Minh Vương, nghe được Phi Nguyệt đồng ý, sắc mặt hắn lập tức biến đổi lớn, hai má tuấn lãng đã bị sự phẫn nộ làm cho trở nên vặn vẹo, giận dữ quát: “Phi Hồng vương, sao ngươi có thể lật lọng vậy chứ!”

“Đây không phải là phong cách của ta sao?” Phi Nguyệt cười rạng rỡ.

“Chỉ là một Vương giả mà cũng dám càn quấy ở đây!” Đỗ Địch An dừng đà lao về phía Phi Nguyệt, lạnh lùng nhìn Quang Minh Vương, phóng thích ra ngọn lửa sương máu, chuyển hướng nhào về phía hắn.

Ma Đế và Lâm Trường Sinh ở bên cạnh cũng đồng thời thu lại công kích, thờ ơ lạnh nhạt, dường như không có ý định nhúng tay vào.

Đề xuất Giới Thiệu: Vân Thâm Bất Tri Mộng
Quay lại truyện Hắc Ám Vương Giả
BÌNH LUẬN