Chương 384: Luyện Tập

Đỗ Địch An thu thập đồ vật trên đất, mặc chiến giáp Thú Liệp giả lại chỉnh tề. Hôm nay không có Ma Ngân của 'Cụ Nhiễm Giả' vượt xa sức chống cự của người thường, phóng xạ, nạn mưa nơi này cùng với bệnh khuẩn ẩn chứa trong thi thể hư thối của ma vật đều tạo thành tổn hại đối với thân thể của hắn.

Về phần Ma Ngân của 'Cát Liệt Giả' này có thể đề cao lực chống cự của hắn hay không còn phải trở lại trong vách tường kiểm nghiệm mới biết được, không thể mạo muội thử.

Két két!

Cát Liệt Giả nằm một góc trong động nhìn thấy Đỗ Địch An động đậy liền kinh hãi địa thét lên chói tai, thân thể rụt về sau.

Đỗ Địch An nhìn nó một mắt, nói khẽ:

- Đừng sợ, ngươi sống sót rồi.

Hôm nay hắn đã thần hóa được Ma Ngân của'Cát Liệt Giả', nên tạm thời không cần thiết phải giết. Ký sinh hồn trùng trong thân thể nó hoặc là bán đi, hoặc là lưu lại cho một người có thể tuyệt đối tin cậy.

Trước mắt mà nói, hai điểm này hắn vẫn chưa có kế hoạch, chỉ có thể tạm thời gác lại. Đỗ Địch An chui ra khỏi huyệt động, lập tức cảm giác được không khí tươi mát đập vào mặt, nhẹ thở phào một cái quay đầu lại lấp kín động quật.

Với đống xác chết những ma vật kia bên trong huyệt động, hoàn toàn đủ cho Cát Liệt Giả kia ăn được cả tháng. Gần đây không có Ma vật lớn nào hoạt động, hẳn là sẽ có một vài ma vật đến đây.

Nhưng những ma vật này muốn tập kích Cát Liệt Giả trong động vẫn rất khó. Thứ nhất là không dám, thứ hai là Cát Liệt Giả này đã đến kỳ trưởng thành, vào khoảng đẳng cấp bốn mươi.

Tuy bị hắn chặt đứt lưỡi dao sắc bén ở tứ chi, không có móng vuốt nhưng dù sao thân thể cũng mạnh mẽ, lại còn có một bộ lợi xỉ bén nhọn có thể tùy tiện xé nát đại đa số ma vật.

Đỗ Địch An nhìn quét bốn phía huyệt động liền nhìn thấy trong bụi cỏ xa hơn trăm mét có một ít Hồng sắc nhiệt lượng phát ra. Theo hình dạng có lẽ là ma vật bình thường trên thảo nguyên, đẳng cấp ngang tầm với Khâu Thảo Trùng. Đỗ Địch An thu hồi ánh mắt quay người rời đi.

Vèo!

Ra sức chạy, Đỗ Địch An lập tức kinh ngạc, tốc độ của bản thân vượt qua tưởng tượng của hắn Tiếng gió bên tai gào thét, giống như đang bay.

Hắn dừng chân phanh gấp, thân thể vững vàng dừng lại không lắc lư chút nào. Đỗ Địch An nhìn tay chân của mình thầm nghĩ, không lẽ lúc mình thần hóa Ma Ngân thì thể chất cũng tăng lên nên đã tiến hóa thành Cao cấp Thú Liệp giả?

Thế nhưng, hắn nhớ được thiếu nữ Long tộc kia đã từng nói qua, thần hóa Ma Ngân thì thể chất cũng không tăng lên!

- Tốc độ như vậy rõ ràng là Cao cấp Thú Liệp giả mới có, hơn nữa là đỉnh cao Cao cấp Thú Liệp giả mới có thể đạt tới!

Đỗ Địch An lại thử chạy, bước chân nhẹ nhõm vô cùng, nhưng thân thể lại dùng cực kỳ nhanh tốc độ hướng phía trước chạy tới, mỗi một bước đều có thể bật lên cao đến 4-5m. Hắn nhịn không được chạy lấy đà thả người nhảy tới, lập tức cảm giác toàn bộ thân thể bay lên, lại nhảy đến độ cao bảy tám mét!

Đây chính là độ cao hai tầng lầu!

Đỗ Địch An sau khi hạ xuống, đầu gối hơi uốn lượn, bàn chân không đau đớn chút nào cũng không phí sức. Trong lòng kinh ngạc vô cùng, lực bật lên như vậy, tốc độ như vậy, ở trên ngươi Kacheek cùng Jinny đều chưa từng thấy qua.

Mặc dù nói hai người bị đinh thép xỏ xuyên ảnh hưởng lớn đến hoạt động thân thể, nhưng ở những thời khắc nguy cơ, hai người vẫn bộc phát ra tốc độ cực nhanh. Nhưng so với tốc độ của hắn bây giờ còn kém xa.

Trong lòng Đỗ Địch An vừa mừng vừa sợ, tuy không rõ ràng lắm tình huống, nhưng lực lượng bỗng nhiên tăng mạnh lại là việc vui ngoài ý liệu, cũng không uổng phí 'Cát Liệt Giả' này được gọi Truyền Kỳ ma vật.

- Nếu như thiếu nữ Long tộc không có lừa gạt thì hiện tại ta vẫn là Trung cấp Thú Liệp giả. Sở dĩ có lực lượng như vậy rất có thể là một vài cơ quan trong thân thể xuất hiện biến hóa. Trên đùi cùng trên cánh tay, thậm chí bắp thịt toàn thân cũng tăng lên nhiều, hơn nữa không phải tăng trưởng bắp thịt đơn giản, bắp thịt nơi này trở nên dị hoá, sinh ra lực lượng gấp mấy lần bắp thịt trước kia!

Đỗ Địch An âm thầm suy đoán, muốn chứng minh suy đoán này là đúng chỉ cần chờ hắn trở lại trong vách tường. Lúc hấp thu ký sinh hồn trùng mới và trùng kích Cao cấp Thú Liệp giả liền có thể biết được. Nếu có thể trùng kích thành công thì nói lên hiện tại hắn vẫn là Trung cấp Thú Liệp giả. Nếu là thất bại tức là thiếu nữ Long tộc lừa gạt chính mình.

Suy nghĩ rõ ràng, Đỗ Địch An lại tiếp tục chạy thật nhanh.

Vèo!

Phong cảnh phía trước nhanh chóng gần hơn, sau đó lướt qua. Gió gào thét trong lồng ngực, thoải mái tự do, trên mặt hắn lộ ra nụ cười. Sau khi chạy mấy ngàn mét, Đỗ Địch An thấy một tòa kiến trúc phế tích bỏ hoang ở xa xa, ẩn núp nhiệt lượng màu đỏ sậm, theo hình dạng nhiệt lượng giống như là một loại bò sát.

Nơi đây điều kiện ẩm ướt lại có sinh vật bò sát cấu tạo như thế, Đỗ Địch An lập tức nghĩ đến một loại ma vật, Cự Tích rừng nhiệt đới!

Hắn không giảm tốc độ mà chạy thẳng tới, còn cách mấy chục mét thì dừng lại. Chỉ thấy hình nhiệt lượng hình dạng Cự Tích chậm rãi vung vẩy một cái đuôi, tựa hồ bị hắn quấy nhiễu, sau đó chậm rãi bò lên, đi tới cửa lớn.

Ở chỗ cửa lớn tất cả đều là cỏ xỉ rêu cùng dây leo, cùng với cỏ dại trên đất mọc lên dài hơn một trượng, che đậy cực kỳ chặt chẽ. Nếu không có nhiệt cảm thị giác, rất khó tưởng tượng trong bụi cỏ này lại ẩn núp một Cự Tích ma vật mà nanh mang theo kịch độc đang chuẩn bị tùy thời mà động.

- Vừa vặn liền dùng ngươi tới luyện luyện tập.

Đỗ Địch An không định bỏ qua, cũng không muốn rút tiễn. Dù sao chỉ là ma vật đẳng cấp 14. Nếu là tinh thông cận chiến, dùng thân pháp tốc độ cùng lực lượng của hắn lúc trước là có thể một mình đánh chết. Huống chi là hiện nay thân thể nhạy cảm lại nhanh chóng như thế thì mặc dù năng lực cận chiến không quá tốt cũng có phần nắm chắc.

Hắn xoay người nhặt lên một tảng đá, ném qua.

Vèo!

Thạch đầu bắn vào trong dây leo nện trên mặt Cự Tích, bên trong vẫn như cũ không hề có động tĩnh gì. Đỗ Địch An kinh ngạc trong lòng, không nghĩ tới thứ này có thể cứng như thế. Hắn cảm khái một tiếng, xoay người ôm lấy Cự Thạch nặng tầm 300 cân hung hăng ném qua.

Bành!

Khi Cự Thạch rơi xuống, Cự Tích lập tức lui về phía sau tránh, đồng thời nhanh chóng phi ra như là mãnh hổ ra khỏi lồng, phá tan cỏ dại cùng dây leo che đậy, hướng Đỗ Địch An đánh tới.

Lúc nó xông ra, Đỗ Địch An liền lắp bắp kinh hãi, đây không phải rừng nhiệt đới Cự Tích mà là Kiếm Vĩ Nham Ngạc đẳng cấp 26 có hình dáng tương tự!

Chạy!

Ý niệm Đỗ Địch An nghĩ đến đầu tiên liền là lui lại. Phải biết rằng lúc trước Gladly săn bắn Hắc Chức Giả đẳng cấp 26 đã là cực kỳ nguy hiểm. Huống chi mình chỉ là một trung cấp Thú Liệp giả, hơn nữa còn cận chiến chưa tốt!

Vèo!

Hắn quay người chạy, thân ảnh như gió.

Bành bành bành!

Kiếm Vĩ Nham Ngạc ở phía sau nhanh chóng đuổi theo, ra sức chạy khiến mặt đất rung mạnh nhưng âm thanh chấn động lại càng ngày càng xa.

Đỗ Địch An quay đầu nhìn lại, không nghĩ tới khẽ đảo mắt liền cách nó hơn trăm mét. Sau đó hắn lập tức ngừng lại. Nhìn thấy Kiếm Vĩ Nham Ngạc lại một lần nữa đuổi theo, hắn thả chậm bước chân, chạy chậm. Mặc dù là chạy chậm nhưng vẫn khống chế được khoảng cách của cả hai.

Chạy mấy ngàn mét, Đỗ Địch An dần dần có loại cảm giác kích động, hình như ma vật đẳng cấp 26 cũng không có đáng sợ như trong tưởng tượng. Thật ra dùng thể chất của mình hôm nay mà vật lộn chưa chắc là không hề có hi vọng.

Nghĩ đến điểm này, hắn lập tức chậm dần tốc độ, nắm chủy thủ quay người xông tới.

Đề xuất Voz: Lệ Quỷ
Quay lại truyện Hắc Ám Vương Giả
BÌNH LUẬN