Chương 416: Xuất Phát

- Thiếu gia, thư tín đã gửi đi, đoán chừng trong 15 phút sẽ được đưa đến.

Lúc này, Noyes chạy tới bẩm báo.

Đỗ Địch An gật đầu nói:

- Thường dân ta bảo ngươi đi thuê trước đó đã làm xong rồi chứ?

- Đã mướn xong rồi, đang ở địa điểm chờ ngài.

Noyes nói.

Đỗ Địch An khẽ gật đầu, đôi mắt nheo lại nhìn qua mưa phùn liên tục bên ngoài, mùa mưa của lần này dường như dai dẳng hơn trước đây.

Một lát sau, Redcast dẫn một đội vũ trang đầy đủ đến trước lâu đài, những bình dân cùng quý tộc đang tụ tập ở nơi này nhìn thấy đội ngũ liền kinh nghi bất định mà tránh đường. Bọn hắn tuy kính yêu Đỗ Địch An và phê bình đối với quân bộ, nhưng khi đối mặt với quân đội khí thế này cũng không dám lộ ra nửa phần bất kính.

Redcast nhìn thấy Đỗ Địch An đang đợi ở trước đại sảnh, lập tức xoay người xuống ngựa chạy tới, nói:

- Đã gặp qua Đỗ đại sư.

Đỗ Địch An khẽ gật đầu:

- Ra đi.

Trên mặt Redcast lộ ra sắc mặt khó coi, nói:

- Đỗ đại sư, ngài vẫn chưa biết, chúng ta vừa mới nhận được tin… vách tường Hoàng Kim đã bị dã nhân chiếm cứ, chủ soái Auburn thề sống chết chiến đấu đến cuối cùng, dùng thân hi sinh vì nhiệm vụ để ngài ở nhà nghỉ ngơi. Hôm nay chiến trường phía trước quá nguy hiểm, chúng ta chỉ có thể lui giữ ở phòng tuyến thứ hai sông Xích Vĩ, quyết tử chiến cùng dã nhân!

Đỗ Địch An ngạc nhiên, nói:

- Vách tường Hoàng Kim đã ngã?

- Đúng vậy.

Redcast cúi đầu.

Biểu lộ của Đỗ Địch An phức tạp, căn răng kiêng quyết nói:

- Đã như vậy thì ta càng muốn ra mặt! Hôm nay thật sự cần nhân thủ, quân bộ các ngươi liên tục đội mưa ác chiến, đoán chừng không ít binh sĩ đã bị bệnh, hôm nay binh lực thiếu thốn, thay vì bắt buộc những người thường đến chiến trường chịu chết, chi bằng để người có lực lượng kỵ sĩ như ta lên chiến trường, cái khác ta không dám nói, nhưng ít nhất đánh với mười mấy bình dân thì ta vẫn có thể thắng được, chớ xem thường lực lượng của ta!

Redcast khẽ giật mình nhìn qua khuôn mặt nghiêm nghị kiên quyết của thiếu niên này, trong lòng hắn đột nhiên xuất hiện một cảm giác xấu hổ, cắn răng nói:

- Đỗ đại sư, hạ quan không dám xem nhẹ lực lượng của ngài, chỉ là chiến trường thật sự quá nguy hiểm, xin ngài vẫn ở nhà nghỉ ngơi thì hơn!

Đỗ Địch An nhìn hắn một cái, nói:

- Ta phải xuất chinh, chuyện này đã nói với quân bộ các ngươi rồi, các ngươi đã hứa hẹn, chẳng lẽ lại sửa đổi?

Sắc mặt Redcast biến hóa, liền nói:

- Đỗ đại sư, ngài hiểu lầm rồi, ta chỉ là khích lệ ngài, cũng không cố ý ngăn trở ngài, lời ta vừa nói chỉ là khuyên bảo….

- Vậy cũng không cần khuyên, đi thôi, tình hình chiến đấu nguy cấp, chúng ta lại lề mề nơi đây, vây còn ra thể thống gì.

Đỗ Địch An vung tay đi qua thân hình khôi ngô của hắn, xoay người lên một con ngựa đã được chuẩn bị, nói:

- Đi thôi!

Sắc mặt Redcast ửng hồng, không ngờ Đỗ Địch An lại kiên quyết như vậy, hắn do dự một cái, đáy lòng ngầm thở dài nói với Đỗ Địch An:

- Được rồi Đỗ đại sư, ngài đổi ngựa của ta đi, ngựa của quân bộ chúng ta đã qua huấn luyện, ngựa của ngài chưa qua chiến trường, nếu gặp phải dã nhân hoặc dã thú vượt qua vách tường Hoàng Kim, chỉ sợ chấn kinh mà nhảy loạn lên.

- Được.

Đỗ Địch An đồng ý đề nghị này, rất dứt khoát mà nhảy xuống.

Redcast nhẹ thở ra, cùng Đỗ Địch An đi ra ngoài lâu đài cổ, đưa một mã khiêng cho Đỗ Địch An, nói:

- Đại sư, ngựa nơi này hơi mạnh, ngài cẩn thận.

Đỗ Địch An mỉm cười nắm cương ngựa.

Con ngựa này có lông ngăm đen, toàn thân phất lên hình dạng sắt thép, cao khoảng ba mét, cùng một chủng loại với ngựa mà Thú Liệp giả cưỡi, cũng là loài ngựa duy nhất ăn thịt.

Hắc mã này bị Đỗ Địch An nắm, ngửa đầu kêu lên một tiếng và quay đầu muốn rời đi.

Redcast giúp hắn trấn áp, Đỗ Địch An đã buộc dây thừng, xoay người và ngồi lên lưng hắc mã.

Hí!

Hắc mã hí dài, móng đạp lên không trung, thân thể cơ hồ đứng thẳng lên như muốn lật Đỗ Địch An xuống.

Đỗ Địch An mỉm cười, giơ tay đè chặt cổ nó từ đằng sau, khẽ chúi xuống!

Bành!

Hắc mã đứng thẳng lên đến 80 độ lại đột nhiên rơi xuống, hai chân mềm nhũn ra, suýt nữa quỳ xuống, móng trước nhanh chóng rơi xuống đạp trên đất, thấp giọng rên nhẹ hai tiếng nhưng không tiếp tục làm loạn.

Redcast cảm thấy quái lạ nhìn Đỗ Địch An, đột nhiên nghĩ đến tư liệu mà đã đưa cho mình, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm. Hắn xoay ngựa của mình, nói với Đỗ Địch An:

- Đại sư, chúng ta đi thôi.

- Ừ.

Đỗ Địch An nắm cương ngựa, quay đầu ngựa đi theo đường dọc bờ sông.

Dân thường và quý tộc tập trung ở hai bên bờ sông nhìn thấy bóng dáng Đỗ Địch An liền reo hò ầm ĩ.

Đỗ Địch An một tay sắt cương ngựa, một tay kẹp mũ giáp trong ngực, mặt mỉm cười chầm chậm đi qua bờ sông, đợi đến lúc những người ngưng tụ hai bên dần bỏ xa lại phía sau mới hơi tăng tốc độ.

Redcast cùng Đỗ Địch An cưỡi ngựa xong hành, ở phía sau hắn là 10 vị binh sĩ với trang phục hoàn mỹ.

Đỗ Địch An tranh thủ thời gian, không khỏi quay đầu nhìn lại những tinh anh được lựa chọn ra để bảo vệ mình, từ binh khí, trang bị và hình dáng trang sức mà bọn hắn mang trên người có thể tùy tiện phân biệt được binh loại của bọn hắn. Đương nhiên, điều này cũng cần có một kiến thức quân đội nhất định mới có thể nhận biết được.

- Tệ kiếm sĩ, Cung tiễn thủ, kỵ sĩ….

Đỗ Địch An nhìn lướt qua, đột nhiên ánh mắt ngừng trên một thân ảnh, nhưng rất nhanh cũng dời đi, chỉ là đáy lòng không bình tĩnh. Vị vừa rồi kia có cách ăn mặc khác với những Tệ kiếm sĩ khác, nhiệt lượng tràn ra lại cao hơn rất nhiều so với những người khác!

Hơn nữa thông qua cường độ thẩm thấu của thị giác có thể nhìn thấy tần suất trái tim hắn nhảy lên, cực kỳ ôn hòa, huyết dịch trong thân thể cũng rất tràn đầu, dường như trong máu ẩn chứa một năng lượng rất mạnh.

Ngoài ra, bắp thịt trên người hắn cũng rất nhiều so với những người khác, kể cả cổ, eo, mặt…cũng đều có bắp thịt cực dày đặc, cái này cũng không phải rèn luyện bình thường là có thể làm được, mà là thể chất tăng vọt!

Đề xuất Voz: Tóm tắt lịch sử Việt Nam bằng một bài thơ
Quay lại truyện Hắc Ám Vương Giả
BÌNH LUẬN