Chương 422: Tức Giận
Tệ Kiếm Sĩ bỏ mũ sắt xuống, trong mắt hiện vẻ khiếp sợ, hắn không nghĩ tới Đỗ Địch An trong lúc hết sức chăm chú bắn tên mà vẫn có thể tránh thoát một kích trí mạng bất ngờ của hắn. Hơn nữa tốc độ mà Đỗ Địch An quay thân tránh né nhanh như ảo ảnh, mặc dù hắn cũng không thể làm đượcđộng tác nhanh như thế. Một kích tích súc đã lâu của hắn chỉ làm bị thương cánh tay Đỗ Địch An. ..
Ellen bên cạnh bị kinh biến vừa xong làm cho bất ngờ, sững sờ tại chỗ.
Tay phải Đỗ Địch An nắm chặt chủy thủ, ánh mắt rét lạnh nhìn chằm chằm vào vị tệ Kiếm Sĩ này, trong đầu hiện lên vô số ý niệm. Hắn không nghĩ tới lần này nguy hiểm lớn nhất trên chiến trường không phải tới từ địch nhân, mà từ phía sau lưng của mình! Trái tim hắn có chút băng giá, đồng thời tim đập cũng nhanh, nếu hắn không lấy được Ma Ngân 'Cát Liệt Giả', thân thể sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, chỉ sợ một kích vừa rồi đã đâm trúng trái tim của hắn!
Vèo!
Tệ Kiếm Sĩ thấy Đỗ Địch An tránh thoát được một kích của mình, chỉ khiếp sợ trong thời gian một cái chớp mắt liền nhanh chóng kịp phản ứng, nắm trường kiếm lần nữa đánh tới!
- Muốn chết!
Hàn quang trong mắt Đỗ Địch An đại thịnh, không lùi mà tiến tới, bàn chân bước ra một bước nhằm tiếp cận, bả vai nghiêng một chút đỡ lấy ngực tệ Kiếm Sĩ, vung chủy thủ lên ngăn trở trường kiếm của hắn, cổ tay mãnh liệt dùng lực, lực đạo mạnh mẽ chấn gãy trường kiếm trong tay tệ Kiếm Sĩ, đồng thời cán chủy thủ đâm vào mặt người này. Bành một tiếng, tệ Kiếm Sĩ vội vàng không kịp chuẩn bị, bộ mặt bị đánh trúng, ngửa đầu thối lui.
Đỗ Địch An gầm nhẹ một tiếng, nhanh chóng đuổi theo.
Tệ Kiếm Sĩ quá sợ hãi, thực lực này hoàn toàn không giống với tư liệu hắn lấy được. Đây không phải Trung cấp Thú Liệp giả, quả thực còn đáng sợ hơn so với Cao cấp Thú Liệp giả, dùng thể chất của hắn mà thân thể theo không kịp tốc độ của Đỗ Địch An, đây là khái niệm gì? Trong đầu hắn chỉ có một ý niệm, chính là thiếu niên trước mắt này đã ẩn tàng thực lực! Một tiểu tử mười sáu tuổi có chiến lực Cao cấp Thú Liệp giả, quả thực không thể tưởng tượng được!
Địch an đuổi theo, hắn không suy nghĩ nhiều, cắn răng nhịn xuống đau đớn trên mặt, lần nữa vung lên trường kiếm đánh tới, kiếm quang xoay trong như một mảnh ngân quang tuyết trắng, bao phủ toàn thân Đỗ Địch An.
Kiếm nghệ tinh xảo!
Không có khổ tu cùng rèn luyện, chỉ dựa vào thể chất thì khó có thể làm được.
Đồng tử Đỗ Địch An nhìn chăm chú, hai mắt hơi co lại, kiếm quang như ảo ảnh nhưng trong mắt hắn lại giống như dừng lại, từng tư thế bất đồng xuất hiện rõ ràng trong mắt hắn, tựa như một cuộn phim quay chậm.
Tất cả chỉ phát sinh trong nháy mắt, hắn không suy nghĩ nhiều, nhanh chóng lui về phía sau tránh né, đột nhiên nhìn thấy một khe hở trong kiếm quang, hai mắt hắn sáng ngời, lập tức ra tay.
Đinh!
Kiếm quang bị chủy thủ ngăn lại, Đỗ Địch An nhanh chóng tiến đến trước mặt tệ Kiếm Sĩ, vung tay trái bị thương nện mạnh lên lồng ngực của hắn.
Bành mà một tiếng, lực lượng chấn động kịch liệt, áo giáp trước ngực tệ Kiếm Sĩ bị lõm vào, hai mắt Đỗ Địch An có thể thấy được lúc nắm đấm chạm vào ngực, trái tim hắn cũng co rúm lại, rung lên kịch liệt, huyết nhục chung quanh trái tim khẽ đong đưa.
Phốc!
Tệ Kiếm Sĩ phun ra một ngụm máu tươi, lùi về phía sau mấy bước.
Đỗ Địch An nhanh chóng tăng tốc đuổi theo, chủy thủ trong tay xẹt qua, chém về phía cánh tay cầm kiếm của hắn. Trong chớp mắt cổ tay đã bị chặt đứt, cả bàn tay lẫn kiếm đều rơi xuống đất, tiên huyết cuồng phun.
Tệ Kiếm Sĩ kêu lên một tiếng đau đớn, quay người bỏ chạy.
Hàn khí trong mắt Đỗ Địch An lành lạnh, chủy thủ vung ra, phốc mà một tiếng cắm vào sau lưng hắn.
Tệ Kiếm Sĩ đau đến độ toàn thân run lên, suýt nữa té ngã, nhưng không biết hắn lấy lực lượng ở đâu ra, lại có thể lảo đảo chạy đi.
Đỗ Địch An lắp mũi tên lên, hai mắt nheo lại, nhả dây cung ra.
Vèo!
Mũi tên Phá Không mà đi, một lỗ trên lưng tệ Kiếm Sĩ, ghim hắn xuống đất.
Thời gian từ lúc tệ Kiếm Sĩ đánh lén rồi bị Đỗ Địch An phản sát, trước sau chỉ khoảng hơn mười giây, Đỗ Địch An thu hồi cung nhanh đuổi tới, đã thấy tệ Kiếm Sĩ này đã chết đi, nhưng không phải là bị mũi tên của mình giết chết. Trong miệng hắn chảy ra máu đen, có mùi hôi thối, là một loại độc cực mạnh dùng để tự sát.
Độc?
Độc thủy màu đen, đột nhiên Đỗ Địch An kinh hãi, vội vàng nhìn về phía tay trái của mình. Vừa nhìn tới hắn lập tức kinh hãi nhảy dựng lên, tay trái của mình thậm chí đã sung như bắp chân. Bởi vì tay trái không có dây thần kinh đau đớn làm cho chính mình không cảm nhận được khác thường!
- Trên thân kiếm ngâm độc rồi, khốn kiếp!
Đỗ Địch An tức giận mắng một tiếng, vội vàng cởi bỏ Hộ Oản tay trái, xé rách tay áo ghìm chặt nơi bả vai phòng ngừa độc huyết theo mạch máu chảy về tim, vậy thì xong đời.
- Đại sư!
Ellen cảng kịp phản ứng, vội vàng chạy tới, nhìn qua tay trái Đỗ Địch An trúng độc, vội vàng nói:
- Đại sư, ngươi trúng độc, ta băng bó cho ngươi.
Đỗ Địch An hít một hơi thật sâu, nói:
- Động tác nhanh lên, lấy máu trừ độc.
- Vâng.
Ellen cảng quay người lấy chủy thủy, móc ra túi cấp cứu cùng một đống đồ vật lớn nhỏ.
Hai mắt Đỗ Địch An nhìn chằm chằm tay trái, hôm nay không có Ma Ngân 'Cụ Nhiễm Giả', sức chống cự đối với những độc tố này đại giảm, đột nhiên hắn ý thức được sau này chính mình nên có thói quen chuẩn bị một ít giải dược rồi.
- Nhanh lên!
Đỗ Địch An quay đầu hối thúc Ellen cảng, ai ngờ vừa mới quay đầu đã thấy hắn giơ chủy thủ đánh về phía mình, mặt mũi tràn đầy dữ tợn cùng sát khí, chủy thủ đen kịt, còn có một dòng chất lỏng, vậy mà không phải là rượu còn là độc!
Đồng tử Đỗ Địch An co rụt lại, vội vàng lăn một vòng tại chỗ, tránh thoát khỏi một kích trí mạng này. Hắn xoay người đứng lên, nhưng vừa mới đứng lên đã bị Ellen đuổi tới, vung chủy thủ đâm vào ngực hắn.
- Còn có một?
Đỗ Địch An trợn mắt, thân thể hơi nghiêng tránh thoát khỏi công kích của Ellen cảng, đầu gối nhô lên, thúc vào bụng của hắn, tay phải nắm cổ họng của hắn, vặn mạnh một cái!
Răng rắc một tiếng, Ellen cảng không kịp phát ra tiếng kêu đã lập tức ngã xuống đất, không một tiếng động.
Đỗ Địch An thở dốc ngồi dưới đất, vừa muốn lấy ra túi cấp cứu cá nhân để băng bó, liền nghe đằng sau hạp cốc có tiếng kỵ binh rống lên, quay đầu lại nhìn lại, chỉ thấy bọn người Redcast liên tiếp bại lui dưới sự công kích của đám cự lang kỵ binh, cơ hồ sắp rời khỏi miệng hạp cốc.
Đỗ Địch An cắn răng, cầm túi cấp cứu lên đi vào một chỗ nham bích trên miệng hạp cốc, nhìn một thanh niên đang không ngừng xạ tiễn, nói:
- Tới, băng bó cho ta.
Thanh niên này thấy sự xuất hiện Đỗ Địch An của liền ngạc nhiên, khi thấy cánh tay trái bị thương của Địch an càng là bị dọa sợ nhảy lên, vội vàng nói:
- Đại sư, ngài, ngài bị thương?
- Ta kêu ngươi băng bó cho ta! !
Thời gian cấp bách, âm thanh chiến tranh hai bên hỗn loạn, Đỗ Địch An không kiên nhẫn trả lời, rít gào nói.
Thanh niên bị dọa sợ nhảy lên, do dự một giây, vẫn gác cung tiễn trên lưng, nhanh chóng lấy túi cấp cứu ra băng bó cho Đỗ Địch An.
Trong lúc Đỗ Địch An đang được băng bó, hắn nhanh chóng kéo cung cài tên, nhắm về phía một tên cự lang kỵ binh đang lao tới.
Vèo!
Mũi tên xuyên qua, lập tức đâm thủng yết hầu của tên cự lang kỵ binh kia.
Đỗ Địch An lại cài tên, lập tức có một gã cự lang kỵ binh khác ngã xuống.
Liên tục hai gã cự lang kỵ binh chết đi, áp lực của bọn người Redcast lập tức giảm mạnh, nhưng bởi vì tình hình chiến đấu gấp gáp nên không ai dám quay đầu lại nhìn, nếu không có khả năng sau một khắc đầu lâu của mình bay lên không trung.
Thanh niên Cung Tiễn Thủ chuẩn bị giúp Đỗ Địch An băng bó, nhìn thấy tiễn nghệ của Đỗ Địch An liền sợ ngây người, nhất thời sửng sốt.
Đỗ Địch An liên tiếp xạ ra ba mũi tên rồi hơi thở dốc, nhìn thanh niên Cung Tiễn Thủ còn đang ngây người, rít gào nói:
- Con mẹ nó ngươi còn thất thần làm gì vậy? !
Thanh niên Cung Tiễn Thủ bị Đỗ Địch An rống giận liền giật mình, kịp phản ứng, vội vàng lấy chủy thủ ra đổ rượu cồn lên, sau đó lấy ra thuốc tê cùng một ít phấn giải độc, nói:
- Đại sư, có thể sẽ có chút đau nhức, ngài kiên nhẫn một chút.
- Ta không quan tâm có đau hay không, nhanh lấy máu trừ độc, không cần thuốc tê nữa, động tác nhanh lên cho lão tử!
Đỗ Địch An một bên quay đầu gào thét, một bên kéo cung bắn về phía hạp cốc, mũi tên xẹt qua, độ chính xác lại không giảm chút nào, vẫn bắn chết một tên kỵ binh đang tiến về phía trước.
Đề xuất Khoa Kỹ: Siêu Cấp Thần Cơ Nhân