Chương 193: Cơ hội cuối cùng, Trần Thập Tam ta muốn ăn chút bao tử

Khen ngợi một chút về Trần Trường Sinh, Huyền Tâm tiếp tục nói:

- “Vấn đề thứ hai, người ngươi chọn ra sao?”

- “Chẳng lẽ ngươi tìm được một thiên tài còn giỏi hơn Phù Lực sao?”

Đối với câu hỏi này, Trần Trường Sinh không trả lời ngay.

Sau một hai hơi thở im lặng, Trần Trường Sinh nhẹ nhàng nói: “Cậu ta thiên phú rất kém, ngay cả ngón tay của Phù Lực cũng không bằng.”

- “Nhưng cậu ta rất cứng đầu, có thể nói là chín con trâu cũng kéo không trở lại được.”

- “Cậu ta yêu một cô gái, vì cô gái đó có thể sẵn sàng hy sinh mạng sống, hy sinh tất cả.”

- “Nhưng khi cô gái khiến cậu ta quên đi bản thân bắt đầu lại, thì cậu ta đã thực sự làm vậy.”

- “Không khuất phục trước cảm xúc, không khuất phục trước vật ngoài thân, không khuất phục trước số mệnh.”

- “Chỉ cần là con đường cậu ta chọn, cậu ấy sẽ kiên định đi đến cùng, thậm chí cái sự cứng đầu đó khiến người ta có phần khó chịu.”

- “Chết tiệt!”

Nghe Trần Trường Sinh mô tả, Huyền Tâm không khỏi thốt ra lời thô tục.

Thấy vậy, Trần Trường Sinh liếc mắt nói: “Lão tần cũng là người xuất gia, đừng tuỳ tiện nói tục được không?”

- “Nói thì nói thôi, có gì to tát đâu.”

- “Như ta, một phế đồ Phật môn còn bận tâm chuyện nói tục sao?”

- “Nhưng người ngươi chọn thực sự rất thú vị, nhưng người như vậy, tương lai sẽ rất khổ.”

- “Đúng,” Trần Trường Sinh bình tĩnh đáp: “Tương lai của cậu ta sẽ rất cay đắng.”

- “Đặc biệt là khi gặp phải ta, tương lai cậu ta còn cay đắng hơn.”

- “Muốn bước lên con đường thăng thiên, cậu ta phải hy sinh rất nhiều thứ.”

- “Nó chẳng khác nào một người tỉnh táo, dùng dao cắt từng mảnh thịt mình ra.”

- “Ngươi đúng là đồ súc sinh.”

- “Ta cũng nghĩ vậy.”

Nói xong, hai người lại chìm vào im lặng.

Lâu lắm, Huyền Tâm mở miệng nói: “Nếu có thể, hãy buông tha cho cậu ta đi.”

- “Trong miệng ngươi còn gọi là ‘khổ’, tương lai của cậu ta thế nào hẳn cũng rất đau lòng.”

- “Ta cũng nghĩ vậy, nên đã cho cậu ta cơ hội cuối cùng.”

- “Tiếp theo cậu ta sẽ một mình đến Bắc Mạc, nếu thất bại, thế nào cũng đỡ khổ hơn.”

- “Ngoài ra, nói luôn cậu ta vẫn chưa khai phá được Nguyên tuyền, chỉ là một người bình thường.”

- “Hai đồng bạn đồng hành bên cạnh cậu ta cũng là những kẻ nhỏ ở cảnh Bỉ Ngạn.”

Nghe vậy, Huyền Tâm mấp máy môi, nói: “Thế thì chắc chắn bọn họ sẽ thất bại, Phật quốc Bắc Mạc không phải dễ ngoi đổ.”

- “Càng không phải loại tiểu nhân như bọn họ có thể vượt qua.”

- “Lý thuyết là vậy, nhưng ta lại nghĩ cậu ta sẽ thành công.”

- “Cậu dũng khí tạo nên kỳ tích, bước lên con đường thăng thiên, ta cần một người như vậy.”

- “Ha!”

Huyền Tâm mỉm cười lạnh nhạt: “Chuyện này đúng là làm người ta khó xử.”

- “Mắt nhìn của ngươi Trần Trường Sinh chưa từng sai, nên bọn họ chắc chắn sẽ thành công, nói cách khác, người ngươi chọn định sẵn chẳng thể thoát khỏi sự ràng buộc của số mệnh.”

- “Nhưng kỳ tích được gọi là kỳ tích, là vì có người trải qua sự ràng buộc số mệnh đó.”

- “Ngươi nghĩ cậu ta có thể tạo ra lựa chọn thứ ba không?”

- “Không biết, nếu biết thì đâu gọi là kỳ tích nữa.”

Nói xong, bóng dáng Trần Trường Sinh biến mất, chỉ còn Huyền Tâm đứng mỉm cười tại chỗ.

Giữa sân trong.

Quan Phong được ba người cùng nhau chôn cất trở lại.

Tiền Bảo Nhi tìm một chỗ yên tĩnh ngồi lặng thinh, cô cần thời gian để tiêu hóa thông tin vừa mới nhận được.

Còn Trần Thập Tam vừa nhận sư phụ thành công, đang ngồi yên trên triền đồi, tỉ mỉ lau chùi hai thanh bảo kiếm.

Nhìn bộ dạng bình thản của Trần Thập Tam, Thiên Huyền suy nghĩ một lúc rồi ngồi sát cạnh cậu ta.

- “Tiếp theo ta nên làm gì?”

- “Ta định đi trước kiếm chút bánh bao ăn.”

Đối diện câu trả lời bình thản, thiết thực của Trần Thập Tam, Thiên Huyền vô lực mà cười.

- “Ngươi hiểu nhầm ý ta rồi, ý ta là con đường tương lai của chúng ta sẽ ra sao.”

- “Chúng ta cứ thế đi tiếp để làm gì?”

- “Để đi ăn ít bánh bao phía trước.”

Lại là câu trả lời y hệt, với giọng điệu ung dung, không màng.

Chỉ có điều lần này, Trần Thập Tam ngẩng đầu nhìn Thiên Huyền.

Hai ánh mắt của hai chàng trai giao nhau, trong mắt Thiên Huyền chất chứa quá nhiều điều, còn ánh mắt Trần Thập Tam thì trong trẻo mãi không đổi.

Lâu lắm, Thiên Huyền rút mắt lại, cười nói: “Bánh bao phía trước ngon không?”

- “Ngon, vì đó là bánh bao nhân thịt.”

- “Thế thì chúng ta mau đi thôi, ta cũng bỗng dưng thèm bánh bao rồi.”

Nghe vậy, Trần Thập Tam đứng dậy rồi bước đi.

- “Đợi đã!”

Thiên Huyền cuối cùng cũng gọi lại Trần Thập Tam.

Nhìn chàng trai cùng tuổi mắt trong veo trước mặt, Thiên Huyền nghi hoặc:

- “Sư phụ đã chọn ngươi, cũng chọn ta.”

- “Chúng ta tương lai sẽ đối mặt nhiều điều, sao ngươi chưa bao giờ nghĩ đến tương lai?”

- “Hay nói cách khác, ngươi đã từng nghĩ việc chúng ta làm có ý nghĩa gì không?”

Đối diện lời nói của Thiên Huyền, Trần Thập Tam bình thản đáp:

- “Trên đời chưa từng có quá nhiều cái vì sao đâu.”

- “Ta không biết tương lai sẽ xảy ra điều gì, chỉ biết nếu không ăn được bánh bao, mai kia ta sẽ hối hận.”

- “Nhai một miếng bánh bao nghi ngút hơi, đi khắp sơn hà hồ biển, vung kiếm cho sư phụ một chiêu.”

- “Đó là những việc ta muốn làm, chưa từng nghĩ nó sẽ đem lại gì, cũng không hối hận vì những điều mình đã làm.”

- “Có thể những thứ đó sẽ mệt, nhưng đó là những điều ta muốn làm.”

- “Điều ta muốn làm chính là ý nghĩa!”

Nghe xong, Thiên Huyền sửng sốt.

Chưa từng nghĩ một chàng trai nhân tộc nghèo tài năng lại nói ra những lời vang dội đến vậy.

Mang trong mình hận thù máu sâu, nhưng lại phải hợp tác cùng kẻ thù để tộc nhân tồn tại.

Có lúc, Thiên Huyền cũng tự hỏi lòng mình, liệu điều đó có ý nghĩa không?

Sinh tồn của bản thân, liệu chỉ có vậy hay sao?

Thế nhưng lời của Trần Thập Tam vừa rồi, như mở toang nút thắt trong lòng hắn bấy lâu.

Đúng vậy!

Sinh mệnh trên đời, cứ làm những việc mình muốn là được, sao phải bận tâm đống “ý nghĩa” đó làm gì?

Chuyện tương lai chẳng ai hay, bản thân chỉ biết không để bản thân tương lai phải hối hận vì điều chưa làm.

Kẻ phản bội hay gian tà, việc người khác nói gì cứ để họ nói, giờ chỉ muốn tộc nhân tồn tại, muốn yêu tộc sống sót.

Nghĩ đến đây, Thiên Huyền cười rồi đứng lên, khoác vai Trần Thập Tam.

- “Thập Tam huynh, lời ngươi nói khiến ta như tỉnh ngộ thật!”

- “Nhưng ta rất tò mò, sư phụ khi xưa đã làm thế nào thuyết phục được ngươi, dù biết tính cách ngươi khiến sư phụ cũng đau đầu.”

Đối diện sự nhiệt tình của Thiên Huyền, Trần Thập Tam bình thản đáp:

- “Ta không biết chữ lắm, nên nói chuyện với ta đừng dùng nhiều thành ngữ, nghe khó hiểu.”

- “Sư phụ chưa từng thuyết phục ta, mà là ta chọn tin sư phụ.”

- “Ồ?”

- “Vậy sư phụ làm gì mà khiến ngươi kẻ cứng đầu như thế lại tin tưởng chứ?”

- “Sư phụ đã chờ ta năm năm ở một nơi nhỏ, cũng khuyên bảo ta năm năm.”

- “Nên ta chọn tin sư phụ.”

- “Còn nữa không?”

Trước câu hỏi Thiên Huyền, Trần Thập Tam suy nghĩ rồi nói:

- “Sư phụ còn cho ta một quả trứng.”

- “Chỉ vì một quả trứng thôi sao?”

- “Chính vì một quả trứng!”

Nói rồi, Trần Thập Tam lấy ra hai quả trứng từ trong lòng nói:

- “Ngươi có muốn ăn không?”

Thiên Huyền: “......”

- “Ta là người tộc Huyền Điểu, tộc ta sinh tồn theo cách đẻ trứng, để ta ăn trứng có hơi quá đấy.”

- “Vậy ngươi ăn không?”

Thiên Huyền: “......”

- “Ta chọn quả lớn hơn.”

Đề xuất Voz: Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN