Chương 250: Nghệ thuật ngôn từ là vừa mở miệng đã khiến người ta rất thoải mái

Huấn luyện viên chớp mắt, giơ ngón tay cái lên: "Thông minh!"

"Không phải tôi nói đâu, Lâm Lập à, nếu đây thực sự là lần đầu cậu bắn súng thật mà có được thành tích thế này, tôi nghĩ cậu tuyệt đối là một mầm non tốt để đi lính, biết đâu có thể trở thành một thế hệ binh vương, rất có tiềm năng và tiền đồ phát triển đấy."

Huấn luyện viên Thạch cũng nảy sinh lòng mến tài, chân thành nói.

Lâm Lập: "..."

"Em mới lớp mười thôi, huấn luyện viên." Lâm Lập khéo léo từ chối.

Đây không phải thiên phú thực sự của mình.

Hơn nữa đi lính rồi thì nhiệm vụ hàng ngày của Genshin Impact tính sao.

Lâm Lập tự nhận mình không chịu khổ được mấy, quân sự vài ngày cậu còn mệt lên mệt xuống gào thét nửa ngày, còn đi lính cái nỗi gì.

"Cậu chẳng phải sắp thành niên rồi sao, lớp mấy không thành vấn đề." Nhưng huấn luyện viên Thạch thấy chẳng sao cả.

"Cái gì?! Huấn luyện viên, sao anh biết em học lớp mấy? Với cả, chúng ta 'gay' cũng được đi lính ạ?" Lâm Lập kinh hãi nói.

Huấn luyện viên Thạch: "?"

Đm cậu.

"Tôi chỉ thuận miệng nhắc thế thôi, không đến mức đó." Huấn luyện viên Thạch cười xua tay, ở phương Đông chuyện này quả thực tôn trọng ý nguyện cá nhân.

Để huấn luyện viên Thạch ở trong thu dọn vỏ đạn, Lâm Lập rời khỏi bục bắn.

Vừa ra khỏi cửa, Bạch Bất Phàm đã nghiêm túc tiến lên nắm lấy tay Lâm Lập, chân thành nói:

"Lâm Lập, hứa với tao, sau này lúc chúng ta 'lộ thiên' ở ngoài dã ngoại, nếu gặp gấu nâu, tuyệt đối đều không chĩa nòng súng vào đầu gối đối phương, được không?"

Bạch Bất Phàm tuy đứng bên ngoài, nhưng hoàn toàn có thể nhìn rõ chiến tích của Lâm Lập qua lớp kính.

Đm thế này thì chơi bời gì nữa?

Bạch Bất Phàm cảm thấy đến lúc đó, giây trước thấy gấu nâu, giây sau đã thấy đầu gối mình máu chảy đầm đìa và bóng lưng Lâm Lập xa dần.

Lâm Lập nghe vậy cười: "Yên tâm đi, không có chuyện đó đâu."

"Tốt lắm anh em." Bạch Bất Phàm cảm động.

"—— Bắn vào đầu gối rủi ro vẫn lớn quá, nhỡ mày chó cùng rứt dậu muốn đồng quy vu tận, cầm súng bắn thằng đang chạy trốn là tao thì sao?

Không chắc chắn, nên tao chắc chắn sẽ nhắm vào mắt mày, như thế dù mày có đen đủi chỉ bị mù mà không chết, thì mày chắc chắn cũng không thể bắn trúng tao được nữa, vả lại cũng chẳng chạy đi đâu được, gấu nâu chắc chắn sẽ nhìn chằm chằm vào mày trước." Lâm Lập nói nốt câu.

Bạch Bất Phàm: "..."

Đm mày.

Còn ác hơn cả bắn đầu gối, đúng là một con đường sống cũng không cho.

"Lâm Lập, tao không biết mày đang làm màu cái gì, thật đấy," thấy Lâm Lập nhất định muốn dồn mình vào chỗ chết, Bạch Bất Phàm cười lạnh một tiếng, "Tao nể mặt mày chút thôi, kết quả mày lại được đà lấn tới, xì——, cứ nói thế này đi, cái thành tích này của mày tao có tay là làm được."

"Ồ——" Lâm Lập kéo dài giọng gật đầu.

"Đợi đấy!"

Bạch Bất Phàm đẩy cửa bước vào, thấy huấn luyện viên Thạch định điều chỉnh khoảng cách bia, đổi lại bia mười mét, cậu ta xua tay ra hiệu không cần:

"Không cần đâu huấn luyện viên, với thực lực của em, cứ trực tiếp bắt đầu từ bia ba mươi mét là được. Phải biết rằng, giới hạn cả đời của một số người, chẳng qua chỉ là mức sàn tùy tiện của một số người khác mà thôi." Bạch Bất Phàm nhẹ nhàng nói.

Huấn luyện viên Thạch: "?"

Nhưng huấn luyện viên Thạch lần này không nói gì thêm.

Anh ta nhìn ra rồi, hai đứa trẻ này tuy có hơi đần độn, nhưng đúng là những kẻ đần độn có thực lực, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.

Chỉ xét về ngoại hình, Bạch Bất Phàm trông đần hơn một chút, nhìn cứ như đứa trẻ không thể tự lo cho cuộc sống của mình vậy.

Thế thì... biết đâu cái gã này lại là một tồn tại còn mạnh mẽ hơn cả Lâm Lập.

Cứ tin trước đã!

"Hai tay cầm súng, cánh tay duỗi thẳng, cơ thể hơi ngả về phía trước..." Thế là huấn luyện viên Thạch hướng dẫn lại tư thế bắn.

"Tôi, sẵn sàng rồi!"

"Đoàng!"

Bạch Bất Phàm bị quật ngã.

—— Bạch Bất Phàm sau khi bắn phát này xong, vô thức định lách qua dây an toàn làm động tác thổi khói ở họng súng, thực tế trong tình trạng dây an toàn hạn chế thì không làm được, nhưng vì họng súng có xu hướng hất lên, nên người cậu ta đã bị quật ngã luôn.

Nhưng chuyện này không những không thể trách huấn luyện viên Thạch, mà còn là biểu hiện tận tâm của đối phương, Bạch Bất Phàm ngược lại chủ động xin lỗi.

Khoảng cách bia ba mươi mét vẫn hơi xa, sau khi xin lỗi xong, Bạch Bất Phàm nhìn lên màn hình bên cạnh.

Trong hình ảnh trời yên biển lặng, trên giấy bia chỉ có ba lỗ đạn do Lâm Lập để lại.

Bạch Bất Phàm nghiêng đầu, nhìn huấn luyện viên Thạch.

"Huấn luyện viên, hình như mạng bị lag rồi ạ." Bạch Bất Phàm chỉ vào màn hình nói.

Huấn luyện viên Thạch: "..."

"Này nhóc, liệu có khả năng nào là cậu bắn trượt bia không?" Huấn luyện viên Thạch lịch sự mở lời.

Tư thế vừa nãy của Bạch Bất Phàm không chuẩn, cộng thêm là lần đầu trải nghiệm, lại dùng súng ngắn, bắn trượt bia ba mươi mét cũng là kết quả bình thường.

"Không, chắc chắn là mạng lag." Bạch Bất Phàm lắc đầu.

Huấn luyện viên Thạch cười, anh ta nhấn nút điều khiển bia, thế là bia trong màn hình hạ xuống theo thời gian thực.

Bạch Bất Phàm: "..."

"Huấn luyện viên, liệu có khả năng nào là em bắn chuẩn quá, trùng khớp hoàn toàn với lỗ đạn vòng mười của Lâm Lập vừa nãy, nên trông như trượt bia không." Bạch Bất Phàm lại có cái cớ mới.

Huấn luyện viên Thạch: "..."

"Lừa anh em thì được, chứ đừng có tự lừa chính mình là được, anh em bị cậu lừa cũng chẳng sao cả, cười xòa cái là qua thôi, nhưng hy vọng cậu nói xong câu này thì lau nước mắt đi, đừng để nước mắt rơi vào nòng súng là được.

Anh em tin cậu một cái cũng chẳng mất miếng thịt nào, nhưng cậu đừng có làm như mình cũng tin là thật vậy, anh em bị cậu lừa một cái cũng chẳng sao cả, anh em cười cười là xong chuyện, thực sự không phải anh em muốn phá hỏng tâm trạng của cậu đâu, cậu lau nước mắt đi rồi nghĩ kỹ lại xem, ngoài anh em ra thì còn ai tin mấy lời này của cậu nữa?"

Giọng nói u ám của Lâm Lập từ ngoài cửa kính truyền vào nghe nghèn nghẹt.

"Đm!" Bạch Bất Phàm không nhịn được nữa.

"Sơ suất thôi, sơ suất thôi, làm lại làm lại!"

Giơ tay, lại nhắm bắn, lần này thời gian tiếng súng vang lên lâu hơn một chút.

"Vòng ba, cũng khá rồi." Lần này đã trúng, cũng không có động tác thừa nào khác, huấn luyện viên Thạch nhìn màn hình nói.

Phát thứ ba vòng 2.

"Được rồi huấn luyện viên, bia ba mươi mét em đã hoàn toàn quen thuộc rồi, bắn tiếp cũng chẳng có gì thử thách nữa, cá nhân em hiện tại mong đợi bia mười mét hơn, nó mới là đối thủ xứng tầm của em." Bạch Bất Phàm nói.

Đm chứ, bắn tiếp bia ba mươi mét, ai biết năm viên bắn xong tổng số vòng có bằng một phát của Lâm Lập không!

Huấn luyện viên Thạch: "... Được thôi."

Miệng đúng là cứng thật.

Đổi sang bia mười mét xong, thành tích tự nhiên tốt hơn nhiều, phát đầu tiên vòng bảy, phát thứ hai vòng tám.

Năm viên bắn xong, giờ đã đến lúc Bạch Bất Phàm sợ hãi nhất —— rời khỏi căn phòng này để đối mặt với Lâm Lập.

Và nhìn Bạch Bất Phàm quay người bước ra khỏi phòng, Lâm Lập chờ đợi đã lâu mỉm cười.

"Bất Phàm, biết trời sinh tao có ích gì không?"

"Đợi đã——"

"Tài bỉ (tài năng bỉ ổi) đấy!"

"Bất Phàm, biết uống trà phải tìm cái gì không?"

"Im mồm!"

"Tự tìm trà cụ (bi kịch) đi."

"Bất Phàm, biết bảng tuần hoàn hóa học không?"

"Đm!"

"Thân thủ bất phàm (As, Sb, Pt, V, Am) còn phải luyện."

"Bất Phàm, so với bãi biển ở Sơn Đình, tao thích bãi biển ở Tam Á hơn, mày biết tại sao không?"

"Vì không có thạch lị (đá sỏi) chỉ có sa tử (cát) thôi à!"

Bạch Bất Phàm: "..."

Đm.

Mày nhà mày.

"Được rồi được rồi được rồi đại ca, chúng ta thế là đủ rồi, sai rồi sai rồi." Thấy Lâm Lập định tiếp tục xuất chiêu, Bạch Bất Phàm bịt tai tuyệt vọng nói.

Biết thế hồi Quốc khánh không trêu chọc Lâm Lập lúc ném đá trên mặt nước rồi, giờ hay rồi, nạn nhân đổi thành mình.

"Chủ yếu là do tao lâu lắm không bắn rồi, có hơi sượng tay." Thấy Lâm Lập cuối cùng cũng im mồm, cũng có thể là tạm thời hết văn rồi, Bạch Bất Phàm thấy mình lại ổn rồi, thế là tìm cách chữa ngượng.

"Đm mày lại lôi cái bản tuyên bố miễn trừ trách nhiệm cấp vũ trụ này ra à." Lâm Lập cười nhạo.

Dù là chơi bóng rổ hay chơi bida, lúc nào cũng có người trước khi chơi phải bồi thêm một câu như thế.

Thắng thì là thực lực quá mạnh, thua thì là có lý do chính đáng.

"Tao có nói điêu đâu, Lâm Lập, lần cuối mày bắn súng ngắn là khi nào?" Bạch Bất Phàm lập tức chất vấn.

"Hôm kia."

"Tao tận một tuần trước lúc về nhà cơ! Tao vốn dĩ đã sượng tay hơn mày, vả lại chúng ta nhìn thành tích đi, mày là 10, 10, 10, 8, 9, là đi xuống theo hình xoắn ốc, còn tao, 0, 3, 2, 7, 8, là đi lên theo hình xoắn ốc, điều này có ý nghĩa gì chẳng lẽ không rõ sao?

Từ góc nhìn biện chứng lâu dài mà nói, tương lai tao rất đáng mong đợi, còn mày thì hết tương lai rồi!" Bạch Bất Phàm cố gắng tranh luận.

Lâm Lập không phản bác, chỉ dùng ánh mắt chế giễu như nhìn thằng đần, mỉm cười nhìn Bạch Bất Phàm.

"Đm!!"

Cái ánh mắt này đm nó tổn thương người khác quá.

...

"Thế nào, các cậu còn bắn nữa không?"

Thời gian buổi chiều trôi qua trong từng tiếng súng, sau khi bắn xong ba vòng súng, bốn người lại quay về sảnh trong của câu lạc bộ ngồi nghỉ ngơi, và Lâm Lập hỏi ba người kia.

"Chán rồi, tao thà cùng mày bắn súng ngắn (quay tay), còn hơn là cùng mày đi bắn súng ngắn thế này." Bạch Bất Phàm uể oải nói.

Sau ba vòng, thành tích bắn bia của Bạch Bất Phàm bị Lâm Lập nghiền nát, hơn nữa ngay cả khi đổi sang súng trường khó kiểm soát hơn, cái gã này lại vẫn có thể đảm bảo thành tích trong tình trạng bắn liên thanh, như thể lại thuần thục thêm vài phần.

Thực tế đúng là như vậy, [Mô Phỏng] của [Mô Phỏng] của [Mô Phỏng] chịu hoàn toàn trách nhiệm.

"Không bắn nữa đâu, chơi thế là đủ rồi, giờ mình muốn mượn bối cảnh ở đây chụp vài tấm ảnh hơn." Đinh Tư Hàm cũng lắc đầu.

"Ừ, mình cũng trải nghiệm thế là được rồi." Trần Vũ Doanh cũng phụ họa.

"Được, thế thì không tiếp tục nữa." Lâm Lập uể oải tựa vào ghế sofa gật đầu, dù sao mục đích bản thân cậu đến trải nghiệm bắn súng thật chính là để tiếp xúc gần và sử dụng súng ống một chút, chuẩn bị cho tình huống có thể xảy ra ở mạt thế, và hiện tại [Mô Phỏng] đã hoàn thành vượt mức nhiệm vụ này rồi.

Thực sự gặp phải tình huống đó ở mạt thế, dùng năng lực này hiệu quả sẽ rất tốt.

"Vả lại súng nặng thật đấy, nặng hơn mình tưởng nhiều, lại còn giật làm đau cả vai với ngực nữa." Trần Vũ Doanh nhẹ nhàng xoa xoa chiếc áo khoác len, than thở.

Bản năng kiểm soát lý trí, Lâm Lập liếc nhìn một cái.

Đường cong của Trần Vũ Doanh quả thực rất ưu tú, tuy chưa thể nói là lớn nhưng đường cong rất rõ ràng, phải biết rằng người châu Á ngoại trừ loại thiên phú dị bẩm như Dư Vũ thì ở tuổi này chẳng mấy ai lớn cả —— tất nhiên, cũng có liên quan đến việc ở tuổi này chẳng ai mặc áo ngực nâng ngực cả.

Đặc biệt phối với chiều cao thuộc hàng cao ráo trong đám con gái lớp, có quy mô ban đầu thế này đã rất lợi hại rồi.

Tục ngữ nói rất hay, con gái mười tám thay đổi lớn, tương lai đáng mong đợi, biết đâu lại là cành nhỏ treo quả mọng.

Thế thì khẩu súng trường này đáng chết, súng xấu, ngực đẹp.

"Đau lắm à? Lớp trưởng, có cần xoa bóp chút không?" Lâm Lập không uể oải nữa, ngồi thẳng dậy hỏi.

Trần Vũ Doanh: "?"

"Eo ôi~~~" Đinh Tư Hàm nghe vậy lập tức ôm lấy ngực mình bắt đầu gào thét trêu chọc ầm ĩ.

"Lâm~ Lập~ vừa nãy lúc bắn súng~~ bệnh trĩ của tao cũng bị chấn động đau quá nè~~" Bạch Bất Phàm lúc này cũng sợ thiên hạ không loạn, bên cạnh bóp giọng hét lên.

"Không cần đâu, đồ biến thái." Trần Vũ Doanh mặt đỏ bừng, hai chân khép lại nâng lên cho đến khi đầu gối chạm vào ngực, đôi mắt cúi thấp, thu mình vào góc ghế sofa, như thể muốn trốn đi vậy.

"Làm gì làm gì làm gì mấy người này, tôi nói là xoa vai mà! Vai!" Lâm Lập lúc này cười xòa biện minh cho mình, "Mọi người có thể đừng có đầu óc dâm dục thế được không?"

"Cậu cứ thử xem." Đinh Tư Hàm khinh bỉ.

Lâm Lập nhìn sang Đinh Tư Hàm.

"Ánh mắt này của cậu lại có ý gì?" Cảm nhận được ánh mắt 'tiếc nuối đau buồn đáng thương' không thèm che giấu và đang khóa chặt vào đôi bàn tay đang che ngực của mình, Đinh Tư Hàm nheo mắt nói.

"Tiểu Đinh Đinh à, sau này hãy vui vẻ lên chút nhé, vui vẻ tốt cho cậu đấy." Lâm Lập chân thành khuyên bảo.

"Tại sao?" Đinh Tư Hàm vẫn rất cảnh giác.

"Vì con gái hay cười thì vóc dáng đều không quá tệ, lạc cực sinh 'bi' (cúp ngực) mà." Lâm Lập giải thích.

Đinh Tư Hàm: "?"

"Ai đm bảo cậu 'bi' trong lạc cực sinh bi là cái 'bi' này hả! Lâm Lập, giờ cậu đặt thêm cho mình một băng đạn nữa đi, có việc gấp, nhanh!" Đinh Tư Hàm cầm cái gối tựa hoặc gối ôm trên ghế sofa ném mạnh vào đầu Lâm Lập, vừa quát vừa chìa tay định đòi tiền.

"Không được, trước đó chính cậu từ chối mà." Lâm Lập cười lắc đầu.

Cái việc gấp này là việc gì, Lâm Lập còn không biết sao?

"Thế cậu cho mình mượn ít tiền, mình trả lại ngay cho." Đinh Tư Hàm đang bực bội vẫn chìa tay.

"Để đổi thành đạn rồi trả vào trán tôi chứ gì? Không cho, lêu lêu." Lâm Lập hớn hở từ chối.

Nói xong Lâm Lập nhìn sang Trần Vũ Doanh đang trộm cười, nghiêm trọng lắc đầu: "Lớp trưởng, cậu cũng đừng cười nữa, cá nhân tôi thấy cậu bây giờ là vừa đẹp, nhưng cậu nhất định muốn 'lên' thêm chút nữa... cũng được."

Ngực lớn vạn tuế! Banzai! Trung thành!

Trần Vũ Doanh: "?"

"Biến thái! Không cho phép nói nữa!" Rặng mây đỏ vừa mới nhạt đi lại "vèo" một cái quay trở lại.

Ghế sofa bên cạnh Lâm Lập có thêm một cái gối ôm nữa.

"Đến tao đến tao." Bạch Bất Phàm thấy thế thấy nên đến lượt mình bị tấn công rồi phản công, hứng khởi giơ tay, đồng thời tay kia cũng xách cái gối ôm, đợi giây tiếp theo là ném vào đầu Lâm Lập.

"Mày muốn tiến hành đại chiến gối ôm với tao đúng không?" Lâm Lập nghe vậy cười nhạo một tiếng, chỉ vào một đống gối tựa quanh mình, khoe khoang kho đạn của mình.

Bạch Bất Phàm chớp mắt, hình như mình chỉ có mỗi một cái gối ôm.

Đm chứ, Lâm Lập không phản công hai cô nàng kia, nhưng chắc chắn sẽ phản công mình.

Nên Bạch Bất Phàm quyết định nghị hòa: "Lâm Lập, mày có biết đại chiến gối ôm và người da đen có điểm gì giống nhau không?"

"Đánh càng hăng thì bông vải càng nhiều?" Lâm Lập suy nghĩ rồi trả lời.

"Chính xác, cân nhắc việc cái gối này không phải của chúng ta, chúng ta đình chiến thôi." Bạch Bất Phàm gật đầu, đồng thời đặt gối xuống, "Làm hỏng thì không hay đâu."

"Được thôi."

Huấn luyện viên Thạch cầm hóa đơn đi tới, đúng lúc nghe thấy câu này: "..."

Hai cậu thì nói sướng mồm rồi.

Thế cái phần công đức bị trừ đi của tôi thì đm ai bù vào đây hả.

...

Ở câu lạc bộ, bốn người lại chụp thêm một số ảnh và mua một số đồ lưu niệm làm kỷ niệm xong thì định quay về theo đường cũ.

"Lại thua rồi, rốt cuộc là thua ở đâu nhỉ."

Trên tàu điện ngầm, Bạch Bất Phàm nhìn cặp đôi nghi vấn phía đối diện, thuộc diện tổ hợp trai xấu gái xinh, thở dài thườn thượt.

Lâm Lập nghe vậy, thính lực đã vượt qua người bình thường của cậu, sau khi bắt được từ khóa, do dự một lát rồi mở lời: "Bất Phàm, mày có bao giờ nghĩ, bọn họ là cùng một ký túc xá không?"

Bạch Bất Phàm: "?"

Bạch Bất Phàm nghiêng tai lắng nghe một chút, mới phát hiện cái 'gái xinh' kia mở miệng ra đúng là giọng nam thật!

Tống Lộ Bình từng nói, có những kỹ thuật viên tuy kỹ thuật massage không tốt, nhưng vừa mở miệng đã có thể khiến người ta rất thoải mái.

Cái 'gái xinh' trước mắt này, tuy trông rất đẹp, nhưng vừa mở miệng đã khiến người ta khó chịu.

Còn về việc mở miệng có thoải mái hay không, cái này tạm thời không biết.

"Nên mày thua ở chỗ Bảo Vi không chịu làm 'nương nương' (traps)." Lâm Lập đưa ra kết luận.

"Tại sao lại là Bảo Vi hả! Thiên Minh với Trạch Vũ không được à! Bảo Vi phiên bản nữ hóa hoàn toàn không thể chấp nhận được đâu!! Thế thì chẳng phải vẫn là Bạc Cương (quái vật) sao!" Vì đang ở trên tàu điện ngầm nên Bạch Bất Phàm gầm gừ nhỏ giọng.

"Ai cũng được."

"Đm chứ, nam thì đang nữ hóa, nữ thì đang ấu hóa, trẻ con thì đang hắc hóa, người đen thì đang hái bông hóa, cái thế giới này rốt cuộc bị làm sao thế."

Nhưng biết được sự thật Bạch Bất Phàm chẳng thấy khá hơn chút nào, càng thêm thở dài thườn thượt, phát ra lời cảm thán như vậy.

Lâm Lập nghe vậy cũng thở dài một tiếng.

Vì huấn luyện viên Thạch không nghe thấy câu này, Lâm Lập thấy tiếc quá.

Bữa tối vẫn ăn ở quán đó, gọi hai món mà bốn người thích nhất buổi trưa và những món khác mà buổi trưa vì sức ăn có hạn nên chưa được trải nghiệm, trải nghiệm vẫn rất tốt.

Hơn nữa vòi nước ở nhà vệ sinh nam đã được sửa xong, nghe nói là kết quả của việc hai khách hàng trước sau ẩn danh khiếu nại vào buổi trưa, hiệu suất đúng là rất khá.

Lâm Lập và Bạch Bất Phàm nhấn like cho hai vị khách đó, cũng nhấn like cho chủ quán.

Vì vé tàu cao tốc đã mua trước rồi, nên bốn người cũng không nán lại Bình Giang thêm nữa, đi tới ga tàu, chuẩn bị về Khê Linh.

"Hy vọng 'Lâm đại oan đầu' tiếp tục phát huy, tuần sau mình muốn đi Disneyland, tốt nhất là ở nước ngoài, cảm ơn." Đợi tàu cao tốc ở tầng khởi hành, Đinh Tư Hàm cười nói.

"Cậu còn muốn đi Disneyland? Tiểu Đinh Đinh, cậu xem tôi có giống Disneyland không?" Lâm Lập nghe vậy phản pháo.

Đây là chiêu thức mà Ngô Mẫn giỏi nhất.

Bậc thầy mô phỏng!

Hồi nhỏ Lâm Lập đòi bà cái gì, bà sẽ giống cái đó.

—— "Con muốn cái máy triệu hồi có thể triệu hồi Greymon? Lâm Lập, con xem mẹ con có giống Greymon không?"

—— "Con muốn ăn cua Gatanothor? Lâm Lập, con xem mẹ con trông có giống cái con cua gì gì đó không?"

Lâm Lập thường sẽ trả lời một câu "Không giống, giống một người mẹ không đủ tư cách ngược đãi trẻ con".

Sau đó Lâm Lập sẽ dùng mông mình đánh cho cái chổi lông gà một trận tơi bời, để nó biết lợi hại của mông mình.

Đinh Tư Hàm nghe vậy, nghiêm túc nhìn một cái, câu trả lời hoàn toàn khác với những gì Lâm Lập tưởng tượng:

"Ơ, Lâm Lập, cậu nói thế còn thấy giống thật đấy, nếu không thì lấy đâu ra hoàng tử ở đây?"

Lâm Lập: "?"

?

"Ha ha ha đm, Đinh Tư Hàm, đm cậu vì muốn ăn chực mà đúng là lời b gì cũng nói ra được." Lâm Lập thấy Đinh Tư Hàm không có bước ngoặt nào, thuần túy là khen ngợi xong thì ngược lại không nhịn được cười.

Ép đứa nhỏ đến mức nào rồi, loại lời này cũng nói ra được.

"Lời gì thế chứ, toàn là thật lòng thật dạ cả mà." Đinh Tư Hàm chân thành nói.

Lâm Lập cảm động nói: "Nhưng tôi hết tiền rồi."

Đinh Tư Hàm cũng cảm động nói: "Đồ nghèo kiết xác, cút."

Lâm Lập hớn hở chỉ trỏ vào Đinh Tư Hàm.

"Về sau ấy à, cố gắng thôi, thực ra... tóm lại là, lúc nào có hoạt động tôi sẽ gọi các cậu."

Lâm Lập xoa xoa cằm, vốn định mở miệng rồi, nhưng do dự một hồi lâu vẫn không nói ra những lời định nói.

Mời "ba con chó" tuần sau đi khám sức khỏe cùng nhau... liệu có vẻ như có bệnh không?

Cái 'có bệnh' này không chỉ là về tinh thần, thậm chí sẽ khiến họ cảm thấy về mặt vật lý cũng có bệnh.

Đm chứ, đến lúc đó tất cả đều là học sinh cấp ba, cùng nhau đi siêu âm B à?

Lâm Lập thấy, đến ngày đó, mình dìu Bạch Bất Phàm đứng xếp hàng trước cửa phòng siêu âm B, chắc chắn mọi người sẽ nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quái nhỉ?

"Bất Phàm, mày có hứng thú đi bệnh viện không?" Nhưng Lâm Lập vẫn ướm hỏi thử.

"Đi bệnh viện làm gì?" Bạch Bất Phàm nghe vậy ngạc nhiên hỏi.

"Nghe nói có siêu âm B." Lâm Lập nói xong, chính mình cũng không nhịn được cười, "Đm."

Đợi đã, đm, cái 'đm' này dường như khiến lời nói của mình càng 'đm' hơn.

"... Phụ nữ có thai hả." Bạch Bất Phàm cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc, hỏi.

"Cũng được." Lâm Lập chấp nhận điều động, nén cười gật đầu.

"Ha ha ha ha ha đm! Đồ súc sinh!!"

Đề xuất Tiên Hiệp: Chiến Chùy Pháp Sư (Dịch)
BÌNH LUẬN