Chương 306: Lão già quyết định căm ghét Bạch Bất Phàm

"Không sao đâu ông nội Sơn Thanh, con là người thích nhất là đi lên bằng chính đôi chân của mình." Lâm Lập nghiến răng đến mức sắp nát cả ra, nhưng vẫn nói những lời đầy năng lượng tích cực với Sơn Thanh Đạo Nhân.

"Tốt, có tâm tính này, ắt thành đại đạo." Sơn Thanh Đạo Nhân nghe vậy thì hài lòng gật đầu, sau đó quay lại chủ đề vừa rồi:

"Trận pháp này vốn dĩ có thể do người lập trận tùy ý điều khiển, mở rộng kích thước chỉ trong một ý niệm, mà nguyên nhân căn bản khiến tiểu hữu chỉ khi chạm vào trận hạch mới điều khiển được một chút là do tu vi không đủ.

Thực tế, theo lẽ thường, Lâm Lập à, tu vi loại này của ngươi vốn không thể thúc động được nó, chắc là thần thông của ngươi đang trợ lực từ phía sau rồi."

Lâm Lập gật đầu.

Đã không phải là trận pháp cơ bản nhất thì mình không thể hoàn toàn kiểm soát cũng là chuyện quá đỗi bình thường.

Lâm Lập không những không nản lòng, mà còn có cảm giác bất ngờ khi vốn tưởng nó là rác, giờ lại phát hiện ra là bảo bối.

Cảm ơn hệ thống đã trợ lực phía sau mình.

Nhưng lần sau nếu có thể trợ lực từ phía trước thì tốt hơn, Lâm Lập thích ở phía sau.

"Trận này sẽ hội tụ linh khí xung quanh vào trung tâm, đương nhiên càng lớn càng tốt, nhưng ở tử địa này lại không thể để nó tự do mở rộng, một khi ra ngoài ranh giới ngọn núi này, xác suất lớn sẽ bị Vô Cữu Lôi đánh trúng, thứ đó, ta đã không thể hoàn toàn kiểm soát được nữa rồi."

Sơn Thanh Đạo Nhân tiếp tục giải thích.

Lâm Lập gật đầu, vậy thì mình không thể mặc kệ được, nhưng vấn đề không lớn, giống như trước đây, chia chút tâm trí vào trận pháp là được.

"Vậy con sẽ cố gắng mở rộng trận pháp này trong phạm vi đỉnh núi Đảo Huyền Sơn phải không ạ?

Đúng rồi, ông nội Sơn Thanh, con muốn hỏi một chút, trận pháp có thể tiến gần đến những bông hoa ở rìa đỉnh núi không, chúng có vẻ khá nguy hiểm."

Lâm Lập đặt tay lên trận hạch, vừa bắt đầu mở rộng trận pháp vừa hỏi.

"Mấy bông hoa đó à, cố gắng tránh xa ra đi," Sơn Thanh Đạo Nhân cười cười, "Đó là thiên tài địa bảo do kiếm ý thoát ra từ trận đại chiến năm xưa của đạo hữu ta nuôi dưỡng trăm năm sau đó dị biến thành, lão đặt tên cho nó là Thanh Tiêu Hoa, quê mùa hết chỗ nói.

Có công hiệu tôi luyện kiếm khí, tôi luyện lôi thể, trấn hồn, đợi ngày khác ta đánh thức lão dậy, bảo lão hái vài bông tặng cho ngươi, lão đi hái mới giữ được tối đa sự thần kỳ của vật này, tuy giờ tu vi ngươi chưa đủ, nhưng sau này kiểu gì cũng có lúc dùng tới."

"Vậy con xin tạ ơn ông nội Sơn Thanh trước ạ." Lâm Lập lập tức hơi cúi người cảm ơn.

"Không có gì phải cảm ơn, vốn là nơi vô chủ, ba người chúng ta lại là những người đã chết, thần thông của ngươi đưa ngươi đến nơi này, mảnh thiên địa này chính là cơ duyên định sẵn của ngươi."

Sơn Thanh Đạo Nhân xua xua tay.

Vì không thể để nó tự ý bành trướng, vậy thì chỉ có thể giống như trước đây — mở rộng hết mức trong phạm vi có thể kiểm soát.

Hiện tại, một khi để trận pháp vượt quá phạm vi kiểm soát, các bộ phận sẽ thoát khỏi tầm tay và mở rộng ra ngoài không ngừng, lúc đó chỉ có thể thu hồi vào 【Kho đồ】 để reset.

"Lâm Lập, ngươi hiểu biết bao nhiêu về trận pháp?" Sơn Thanh Đạo Nhân nhìn cảnh này, tò mò hỏi.

"Chín lỗ thông được tám lỗ — còn một lỗ chưa thông (ý nói mù tịt)." Lâm Lập nói thật.

"Nhìn ra rồi," Sơn Thanh Đạo Nhân gật đầu, sau đó múa bút vung 'mực', chỉ thấy những linh khí được tụ lại chủ động chạy đến trước mặt ông, sau đó dần dần hội tụ thành từng trang sách đầy chữ.

Một xấp sách cứ thế xuất hiện trước mặt Lâm Lập.

"Trận pháp chi đạo lão phu cũng biết đôi chút, đây là những kiến thức cơ bản về trận pháp, nếu ngươi có thể đọc thấu thì có lẽ sẽ giúp ích được cho ngươi."

Sơn Thanh Đạo Nhân chỉ vào cuốn sách này giải thích, sau đó lại nói:

"Tuy nhiên lão phu không biết sau khi nó rời khỏi thế giới này còn có thể duy trì trạng thái này không, đa phần là sẽ tan biến, vì vậy, tốt nhất là nên đọc tại đây."

Mắt Lâm Lập sáng lên.

Cái mình cần chính là cái này!

"Không sao đâu ông nội, điện thoại có chức năng chụp ảnh, con có thể chụp lại mang về nghiên cứu dần." Lâm Lập lấy điện thoại mở camera, thấy cuốn sách vẫn tồn tại trong khung hình không biến mất thì hứng khởi nói.

Thế là Lâm Lập bắt đầu chụp ảnh từng trang một, đồng thời bật 【Cường Ký】.

Tuy có 【Cường Ký】 có thể nhìn qua là không quên, nhưng tốc độ đọc của Lâm Lập chung quy không nhanh bằng chụp ảnh, bây giờ bật chẳng qua là để có ấn tượng ban đầu cho việc học tập sau này thuận tiện hơn.

"Đây không phải lão phu! Là ảo thuật sao?"

Lâm Lập đang chụp ảnh, phía trước truyền đến tiếng kinh nghi.

Ngẩng đầu, Lâm Lập thấy Sơn Thanh Đạo Nhân đang cầm điện thoại của cậu chĩa vào chính mình, giờ tay đang vỗ vỗ vào má mình.

Thế là Lâm Lập tiến lên xem thử, sau đó cười nói: "Ông nội, chỉ là ông bật chế độ làm đẹp lên thôi, tắt đi là được ạ."

"Ồ ồ."

"Hì —"

Quay lại tiếp tục chụp ảnh không lâu, Lâm Lập lại nghe thấy tiếng cười của Sơn Thanh Đạo Nhân.

"Sao thế ông nội?"

"Lâm Lập, định nghĩa về cái đẹp của thế giới các ngươi kỳ quái vậy sao, tại sao có thể gọi dung nhan thế này là đẹp?"

Sơn Thanh Đạo Nhân cười hì hì nhưng lại có chút không nỡ nhìn thẳng vào điện thoại.

Lâm Lập lại đi tới.

Khuôn mặt được cà da đến mức tối đa biến thành quả trứng bóc vỏ, hiệu ứng bóp mặt khiến cằm của lão nhân thu lại còn nhọn hơn cả phi kiếm, đôi mắt trong chế độ "mắt to" chiếm gần nửa khuôn mặt, bên trong còn có hiệu ứng lấp lánh blink blink.

Hai bên má có hoa anh đào rơi rụng — trong đó vài cánh hoa còn kẹt vào cái hiệu ứng tai mèo đột nhiên xuất hiện của ông.

Biến lão tử thành cháu nội luôn rồi.

Lâm Lập ghé sát vào cúi đầu xuống, không ổn rồi, đây là thử thách không được cười.

Sau khi giải thích một chút về định nghĩa cái đẹp, Sơn Thanh Đạo Nhân cuối cùng cũng hiểu ra, tiếp tục nghiên cứu điện thoại.

Nội dung cuốn sách rất nhiều, Lâm Lập tốn khá nhiều thời gian mới đảm bảo chụp lại rõ nét toàn bộ.

"Ông nội Sơn Thanh, ông có thể giúp con xem thêm vài thứ nữa không ạ?" Lướt qua album ảnh một lượt, Lâm Lập ngẩng đầu hỏi.

"Tất nhiên là được." Sơn Thanh Đạo Nhân lướt một cái đã đến trước mặt Lâm Lập, "Xem gì nào?"

Lâm Lập liếc thấy màn hình điện thoại đã biến thành Angry Birds rồi.

Đạo nhân này cũng vậy, phim tài liệu không xem, game thì chơi trước.

Hay lắm, đúng là đưa đồ cho học thì không học mà.

Lâm Lập cụ hiện ra "Thánh Long Tinh Huyết" và "Uẩn Lôi Tử".

Khi Thánh Long Tinh Huyết xuất hiện, cảm giác nóng rực đó khiến Lâm Lập hiện tại vẫn có chút không chịu nổi, cho đến khi Sơn Thanh Đạo Nhân với vẻ mặt nghiêm túc hơn dùng từng vòng linh lực bao bọc lấy nó thì mới khá hơn.

Uẩn Lôi Tử thì không được đãi ngộ như vậy, Lâm Lập hiện tại tuy vẫn thấy đau nhói, nhưng cầm trong thời gian ngắn đã không còn vấn đề gì.

"Đây là long huyết? Hơn nữa còn không phải long huyết của rồng bình thường?" Sau khi áp chế khí tức, Sơn Thanh Đạo Nhân nghi hoặc nói.

"Vâng, hình như là Thánh Long Tinh Huyết, nhưng con không có khái niệm gì lắm."

"... Cũng là thần thông cho?"

"Vâng."

"Thần thông của ngươi..." Sơn Thanh Đạo Nhân muốn nói lại thôi, "Đúng là thần thần lại thông thông nha, sao cái gì cũng có thể kiếm về cho ngươi được vậy."

Nhưng ông cũng không cảm thấy Lâm Lập đang lừa mình, ông biết cái thần thông này của Lâm Lập không phải thần thông theo ý nghĩa của Tu Tiên giới, mà là cái danh hiệu Lâm Lập đưa ra để ông dễ hiểu thôi.

Giờ nhìn lại, càng giống như một thứ như bí cảnh, bên trong có rất nhiều đồ vật.

"Vật này bất kể là uống vào, luyện hóa, hay dùng làm vật liệu đều là bảo vật hàng đầu."

"Ngay cả lão phu, lúc còn sống nếu thấy vật này cũng sẽ thèm khát, nhưng mà..." Sơn Thanh Đạo Nhân đột nhiên thấy buồn cười:

"Lâm Lập, cái này đối với ngươi hiện tại mà nói, là hoàn toàn không có một chút tác dụng nào, ngươi đừng nói là uống vào, vừa rồi tiếp xúc cự ly gần như vậy mà không trực tiếp nổ xác mà chết đã là do thần thông lại đang giúp ngươi rồi."

Lâm Lập: "?"

Có thể nguy hiểm đến mức đó sao?

"Cái này cứ thu hồi vào trong 'thần thông' đi, bình thường đừng có mang ra cho người ta thấy, nếu ở quanh hạ giới của ngươi còn có phàm nhân khác, e là sẽ gây ra bi kịch đấy."

Sơn Thanh Đạo Nhân trả lại chiếc bình sứ đựng Thánh Long Tinh Huyết cho Lâm Lập:

"Đợi sau này tu vi cao rồi, lão phu có lẽ có thể hỗ trợ ngươi uống vật này, nhưng giờ thì còn quá sớm."

"Cảm ơn ông nội, con biết rồi ạ." Lâm Lập lập tức thu hồi nó vào 【Kho đồ】.

Cho đi bám bụi đi!

"Còn vật này, Uẩn Lôi Tử, chứa một ít lôi lực, có thể dùng để tu luyện lôi pháp ở giai đoạn cơ bản."

"Sử dụng thế nào ạ, hấp thụ trực tiếp lôi lực sao, nhưng hiện tại con cầm lâu sẽ thấy đau nhói, cũng là do tu vi con chưa tới ngưỡng để dùng nó sao?" Lâm Lập tò mò hỏi.

"Ồ, tiểu hữu, ngươi cũng biết lôi pháp sao?" Sơn Thanh Đạo Nhân cũng lộ ra một chút hứng thú hỏi ngược lại.

Lâm Lập mỉm cười, hất đầu một cái thật ngầu: "Ông nội, nhìn cho kỹ đây ạ!"

Chỉ thấy trong lòng bàn tay Lâm Lập hội tụ ra một quả cầu lôi điện to bằng bàn tay, sau đó đập xuống đất.

"Chát!"

"Chát!"

Đừng quan tâm quả cầu lôi điện này có để lại bất kỳ dấu vết nào trên lớp đá đen kỳ dị trên đỉnh Đảo Huyền Sơn này không, cứ nói xem tiếng động này có vang không đã.

Còn vang hơn cả pháo đất.

Win!

"Ông nội, ông đánh giá trình độ của con thế nào." Lâm Lập chống nạnh, cười khà khà.

Sơn Thanh Đạo Nhân chớp chớp mắt, giơ ngang một cánh tay, cánh tay từ từ nâng lên, trong lòng bàn tay lôi văn lưu chuyển.

Vô Cữu Lôi đang mai phục trên bầu trời bên ngoài Đảo Huyền Sơn, như giao long về tổ hội tụ về hướng Sơn Thanh Đạo Nhân chỉ.

Khi tay ông đột ngột hạ xuống —

"ẦM!!!"

Tử lôi ngưng tụ thành một thanh cự nhận màu tím sẫm thông thiên triệt địa, ầm ầm chém xuống.

Hư không rung chuyển, núi non cùng reo hò, trong nháy mắt, cả vùng cấm địa sáng rực như ban ngày.

"..."

"U u u —"

"..."

"Lâm Lập, đánh giá trình độ của ông nội thế nào."

Nhìn Lâm Lập đang dụi mắt, miệng phát ra tiếng 'ôi chu choa mạ ơi', Sơn Thanh Đạo Nhân mang theo ý cười, chớp chớp mắt hỏi.

"Hình như... là lợi hại hơn con một chút xíu."

Tiếng ù tai cuối cùng cũng tan biến, sau khi mở mắt ra, Lâm Lập xoa xoa cằm, tỏ vẻ nghiêm túc gật gật đầu.

"Ha ha ha —" Sơn Thanh Đạo Nhân cười sảng khoái.

"Cái thằng nhóc ngươi, đúng là biết chọc cười người khác."

Ông nhìn ra rồi, hành động Lâm Lập vừa rồi khoa trương khoe khoang lôi pháp mình nắm giữ hoàn toàn là cố ý,

mục đích chính là để 'múa rìu qua mắt thợ' trước mặt mình.

"Hì," Lâm Lập cười một tiếng, gãi gãi cổ.

Cậu đương nhiên không thể thực sự cảm thấy mình rất giỏi lôi pháp được.

Nhìn về phía bầu trời ngoài núi, Lâm Lập có suy đoán: "Vậy nên, ông nội, Vô Cữu Lôi ngoài núi này coi như là do lôi lực thoát ra từ trận đại chiến năm xưa của ông nuôi dưỡng mà thành? Cùng tính chất với mấy bông hoa kia ạ?"

"Coi như là vậy đi, trong đạo pháp, lôi pháp là thứ ta khá am hiểu." Sơn Thanh Đạo Nhân gật đầu, sau đó cầm lấy Uẩn Lôi Tử, đơn giản giới thiệu cho Lâm Lập một chút:

"Về cái Uẩn Lôi Tử này, hấp thụ trực tiếp là một cách, nhưng không phải tốt nhất, kết hợp với việc rót linh khí vào, theo cách này, thấy cái đế vỏ ngoài này không, như thế này, có thể hấp thụ và tôi luyện tốt hơn..."

Lâm Lập lập tức nghiêm túc học tập.

"Đúng rồi, Lâm Lập, ngươi luyện lôi pháp gì, là học theo công pháp nào sao, chẳng lẽ là tự mình không thầy tự thông, hay là thần thông trực tiếp ban cho ngươi?" Sơn Thanh Đạo Nhân hỏi.

"Có ạ, tên là 'Thanh Chính Ngự Lôi Pháp',"

Lâm Lập trực tiếp cụ hiện ra bản gốc công pháp, đưa cho Sơn Thanh Đạo Nhân.

Sơn Thanh Đạo Nhân nhận lấy và bắt đầu lật xem, tốc độ lật rất nhanh, gần như mỗi trang chỉ xem vài giây.

Mà Lâm Lập cũng không làm phiền Sơn Thanh Đạo Nhân, mà cụ hiện ra linh thạch, bắt đầu theo phương pháp đạo nhân dạy mình, sử dụng Uẩn Lôi Tử.

Hiệu quả rõ rệt, có thầy dạy đúng là sướng.

"Suỵt —" Một bên, Sơn Thanh Đạo Nhân đang lật được một nửa thì phát ra tiếng động.

"Ông nội Sơn Thanh, sao thế ạ, công pháp này cũng rất cơ bản và cấp thấp phải không ạ?" Lâm Lập hỏi, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý công pháp bị chê bai.

"Rất cơ bản thì đúng là rất cơ bản, trong lôi pháp có quá nhiều chiêu thức nâng cao mà công pháp này không hề nhắc tới, nhưng ngươi bảo nó cấp thấp thì tuyệt đối không phải." Sơn Thanh Đạo Nhân lắc đầu, "Ta vừa xem qua, không chỉ không tìm thấy bất kỳ sai sót nào, cũng không tìm thấy điểm nào có thể cải thiện nội dung của nó.

Nói cách khác, ngay cả lão phu cũng chỉ có thể hoàn thiện và viết thêm cho nó, chứ không thể sửa đổi nó.

Thậm chí... vài cách nói đưa ra trong công pháp này dường như còn chính xác hơn cả nhận thức về lôi pháp mà ta đã dày công nghiên cứu nhiều năm.

Lại có thể không có lấy một chỗ nào để sửa đổi sao... nói thật, nếu không phải đã mất đi nhục thân thực sự, tu luyện đã không còn ý nghĩa cũng không còn hiệu quả, lão phu thực sự muốn thử cái 'Thanh Chính Ngự Lôi Thể' này một chút.

Biết đâu có thể khiến ta tiến thêm một bước trên con đường này."

Nghe lời cảm thán của Sơn Thanh Đạo Nhân, Lâm Lập nhướng mày.

Hoàn toàn không ngờ tới, công pháp này lại có thể nhận được đánh giá cao đến vậy từ miệng ông.

"Vốn định truyền thụ lôi pháp của ta cho tiểu hữu ngươi, nhưng nếu ngươi đã đi con đường này thì cứ tiếp tục đi tiếp đi, không cần đổi đường, đây chắc chắn là lôi pháp phù hợp nhất với ngươi hiện tại."

Sơn Thanh Đạo Nhân lắc lắc cuốn lôi pháp này, cười nói:

"Lâm Lập, lần sau tới hãy mang cho ta giấy và bút có thể mang về thế giới các ngươi nhé.

Nội dung của nó chung quy vẫn quá cơ bản, nhiều biến thức của lôi pháp nó không hề nhắc tới một câu nào.

Giới hạn quá thấp, ngươi tu luyện đến cuối cùng thành tựu cũng có hạn, ta giúp ngươi hoàn thiện nội dung công pháp về sau."

"Dạ dạ, cảm ơn ông nội." Lâm Lập nghe vậy lập tức đồng ý.

Đây là thứ cầu còn không được.

"Ông nội, ông có thể giúp con xem thêm hai cuốn công pháp này được không ạ?" Lâm Lập cũng không khách sáo, trực tiếp lấy ra "Đoán Thể Bát Đoạn Công" và "Cơ Sở Kiếm Quyết", đưa cho Sơn Thanh Đạo Nhân.

"Đặc biệt là cuốn 'Đoán Thể Bát Đoạn Công' này, con cứ thấy mình luyện chưa tới nơi tới chốn, ông có thể chỉ điểm cho con một chút không ạ?"

Có lẽ sự chỉ điểm của Sơn Thanh Đạo Nhân chính là cơ hội để hoàn thành nhiệm vụ một này.

"Chờ chút, để ta xem qua đã."

Sơn Thanh Đạo Nhân gật đầu, nhận lấy hai cuốn công pháp, bắt đầu xem.

...

"Cũng giống như 'Thanh Chính Ngự Lôi Pháp', đều là những công pháp cơ bản rất tốt, tuy thô sơ nhưng nội dung nó viết vẫn không có bất kỳ sai lầm nào và cũng không có chỗ nào để cải thiện, ít nhất là ta không làm được.

Thực sự muốn làm quen với tồn tại đã viết ra những thứ này, chắc hẳn là người đã thực sự tinh thông một thứ đến mức đạt tới cảnh giới phản phác quy chân rồi."

Sơn Thanh Đạo Nhân đưa trả hai cuốn công pháp cho Lâm Lập, khẽ cảm thán.

"Lâm Lập, hai cuốn này ta cũng có thể hoàn thiện, nhưng chắc chắn sẽ không toàn diện bằng lôi pháp, đến lúc đó đợi hai vị kia tỉnh lại, có lẽ họ có thể làm tốt hơn ta."

Lâm Lập gật đầu cảm ơn.

Đột nhiên cảm thấy hệ thống đúng là đi xem mắt chỉ tìm HR — rất thích làm việc của con người nha.

Hóa ra trong những công pháp đặt nền móng cho mình, nó đưa toàn đồ xịn, Lâm Lập suýt chút nữa còn tưởng là mấy thứ cơ bản rẻ tiền tràn lan ngoài đường ở Tu Tiên giới chứ.

Nghĩa là mình cứ luyện theo hệ thống thì chắc chắn sẽ không xảy ra sai sót.

"Cảm ơn ông nội Sơn Thanh."

Ông nội Sơn Thanh xua tay, sau đó hất cằm:

"Còn về việc ngươi nói luyện chưa tới nơi tới chốn, giờ ngươi biểu diễn 'Đoán Thể Bát Đoạn Công' mà ngươi đã nắm vững cho ta xem, công pháp thì không có vấn đề gì đâu."

"Dạ vâng."

Lâm Lập gật đầu, đứng trước mặt Sơn Thanh Đạo Nhân, gạt bỏ mọi tạp niệm, tập trung tinh thần, bắt đầu luyện công.

"Đoán Thể Bát Đoạn Công" đánh hết tám chương một lượt mất rất lâu, sáu tiếng cũng không đủ, nhưng may mắn là sau khi Lâm Lập luyện được nửa tiếng, Sơn Thanh Đạo Nhân đã gọi dừng.

"Ta đại khái nhìn ra vấn đề rồi." Sơn Thanh Đạo Nhân lên tiếng.

"Xin ông dạy con." Lâm Lập cung kính nói.

"Ngươi thiếu thường thức, chính xác mà nói là thiếu thường thức của thế giới chúng ta."

"Cuốn 'Đoán Thể Bát Đoạn Công' này tuy rất xuất sắc nhưng lại giản lược... cũng không thể nói nó giản lược được, người viết chắc cũng không ngờ tới sẽ có người ở thế giới khác có được công pháp này."

"Vì vậy, về nhịp thở, lộ trình vận chuyển linh lực, nó đều không ghi chú rõ ràng, dẫn đến việc ngươi trong những khâu này đều có rất nhiều khiếm khuyết.

Nhưng đây là nội dung ngoài công pháp, cũng không trách ngươi được.

Có thể thấy ngươi luyện rất nghiêm túc, thậm chí đã tự mày mò ra được một bộ hô hấp pháp thô sơ, thiên phú đáng kinh ngạc."

Sơn Thanh Đạo Nhân thong thả giới thiệu.

Lâm Lập bừng tỉnh.

Đây quả thực là chuyện không có cách nào khác, những thứ dễ dàng có được ở Tu Tiên giới này, Lâm Lập hoàn toàn không chạm tới được.

Còn về việc 'tự mày mò', chắc là sau khi thiên phú võ đạo tăng lên, bản thân dựa vào đó kết hợp với kinh nghiệm hai tháng qua mới mò mẫm ra được chút ít.

"Ông có thể dạy con không ạ?" Nhưng giờ có thầy rồi, không cần vất vả như vậy nữa, Lâm Lập nhìn lão nhân đầy mong đợi nói.

Phú ông ơi, con không muốn nỗ lực nữa.

"Tất nhiên rồi." Sơn Thanh Đạo Nhân hiền từ gật đầu, và lập tức bắt đầu thị phạm:

"Dạy ngươi hô hấp pháp phù hợp với loại đoán thể công này trước, nào, học theo ta, dùng khoang bụng dẫn dắt linh khí như dòng suối đổ vào, chứ không phải dùng lồng ngực phồng lên gây cản trở kinh mạch..."

...

"Ông nội Sơn Thanh, hiệu quả thật phi thường!" Lâm Lập như vừa mở ra cánh cửa thế giới mới, mặt mày rạng rỡ.

Đột nhiên giật mình nhận ra, hiệu suất sử dụng công pháp của mình thực ra rất thấp.

"Ngộ tính của ngươi rất tốt, lĩnh hội rất nhanh, Lâm Lập, hãy nhớ kỹ tất cả những gì vừa rồi, sau này phối hợp với những thứ này để luyện tập, chắc chắn sẽ có sự thăng tiến không tồi."

Sơn Thanh Đạo Nhân cũng rất hài lòng gật đầu.

Bất kỳ người thầy nào đối với học trò có thiên phú, thành tích tốt đều sẽ yêu quý.

— Trừ Tiết Kiên ra.

Kỳ thi giữa kỳ này nếu mình mà đứng nhất lớp mà lão vẫn dùng thái độ bình thường đối xử với mình, Lâm Lập sẽ giận đến mức một mình trốn trong chăn rơi nước mắt trân châu cho xem.

"Là do ông dạy giỏi ạ," Lâm Lập nịnh nọt một câu.

"Còn gì cần ta xem qua nữa không?"

"Tạm thời là không còn ạ." Những thứ khác không vội.

Lâm Lập cụ hiện ra "Tụ Linh Thiên Trận", vừa điều khiển trận pháp vừa nói: "Ông nội, vậy con bắt đầu học chút kiến thức trận đạo ông cho con nhé?"

"Được, cứ tự nhiên, dù sao nếu ngươi còn vấn đề gì cứ hỏi ta."

Sơn Thanh Đạo Nhân gật đầu, bản thân cũng quay lại bên cạnh laptop, bắt đầu sử dụng điện thoại.

...

【00】

Thời gian còn lại trôi qua nhanh chóng trong lúc tu luyện.

Cứ khoảng một tiếng, Sơn Thanh Đạo Nhân lại đến hỏi Lâm Lập những vấn đề về điện thoại và máy tính mà ông gặp phải trong một tiếng đó.

Thao tác thuần thục rất nhanh.

Mà Lâm Lập cũng vừa phân tâm điều khiển trận pháp, vừa nghiên cứu kiến thức trận đạo Sơn Thanh Đạo Nhân cho mình, tương tự, có chỗ nào không hiểu thì hỏi lão nhân.

Hỗ trợ lẫn nhau.

Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, khả năng kiểm soát "Tụ Linh Thiên Trận" đã tăng lên đáng kể, phạm vi lại có thể mở rộng thêm.

Nhiệm vụ một có tiến triển then chốt, nhiệm vụ ba vẫn có mức tăng ổn định, công pháp vốn dĩ hạn chế Lâm Lập sau này sẽ được hoàn thiện.

Mọi thứ đều đang đi đúng hướng, sướng.

Vì chỉ còn năm phút, Lâm Lập thu thập và lưu trữ linh dịch đã tích lũy, đứng dậy đi về phía Sơn Thanh Đạo Nhân.

"Hazzz!"

Khi đến gần Sơn Thanh Đạo Nhân, đúng lúc nghe thấy một tiếng thở dài của ông.

"Sao thế ạ, ông nội Sơn Thanh." Lâm Lập quan tâm hỏi.

"Cái điện thoại này quả thực tinh vi, trước đây khó mà tưởng tượng được, nhưng... vẫn là quá kém nhạy bén, tại sao đối với linh khí lại không có phản ứng mà cứ phải dùng nhục thân chạm vào màn hình nhỉ, không hợp lý."

Sơn Thanh Đạo Nhân chỉ vào chú chim Angry Birds trên màn hình, bất mãn nói:

"Ta không hiểu, tại sao con chim nhỏ này không thể theo ý muốn của ta mà di chuyển lên phía trên thêm năm cái... điểm ảnh gì đó? Như vậy ta phát xạ ra mới đạt được điểm số cao hơn."

"Cơ thể ta rõ ràng đã thực hiện chính xác chỉ lệnh của ta, di chuyển một khoảng cách tương đương với năm điểm ảnh trên điện thoại, nhưng tại sao nó lại không phản ứng kịp?"

Lâm Lập: "..."

Ông nội Sơn Thanh, ông cũng là bậc thầy "vi thao" (micro-management) đấy à.

Cái cảnh tượng bừng bừng sức sống, vạn vật đua nở đó như vẫn còn trước mắt Lâm Lập.

"Ông nội Sơn Thanh, ông chẳng phải đã đạt ba sao rồi sao?" Lâm Lập ngồi xuống xem một hồi rồi càng thêm thắc mắc.

"Ba sao là không đủ, đã có điểm số cao hơn có thể đạt được thì sao có thể dễ dàng bỏ qua, tu đạo mà dễ dàng thỏa mãn như vậy thì mãi mãi không thể leo lên đỉnh cao!" Sơn Thanh Đạo Nhân nghiêm túc đáp lại.

Lâm Lập: "..."

Thế thì đúng là có chí hướng thật.

"Hay là ông nội để con thử xem?" Xem Sơn Thanh Đạo Nhân chơi thêm một lúc, Lâm Lập lên tiếng.

"Nào." Sơn Thanh Đạo Nhân đưa điện thoại cho Lâm Lập, mong đợi đứng bên cạnh xem.

Chỉ thấy Lâm Lập thao tác như rồng như hổ, nhìn lại chiến tích đúng là hổ báo thật.

"Ơ, tại sao cảm giác Lâm Lập ngươi chỉ ném bừa một cái mà điểm số lại cao hơn ta nhiều như vậy." Sơn Thanh Đạo Nhân lộ vẻ nghi hoặc.

"Nếu mục đích không chỉ là ba sao mà là điểm cao thì phải cân nhắc rất nhiều thứ.

Ông nội Sơn Thanh, hãy nhớ kỹ, cơ chế tính điểm của Angry Birds là trong vòng 3 giây liên tục phá hủy nhiều mục tiêu có thể kích hoạt combo, điểm số sẽ nhân đôi, mà vừa rồi tuy con thao tác không kỹ, nhưng trước tiên dùng chim xanh phân thân đập nát kính để đạt điều kiện cơ bản cho chuỗi combo, sau đó kích nổ chim đen phá hủy hoàn toàn cấu trúc kiến trúc, đó chính là mấu chốt của điểm cao."

Lâm Lập đưa điện thoại lại, giải thích.

Sơn Thanh Đạo Nhân bừng tỉnh: "Ta đã bảo mà, con chim xanh nhỏ này tuy biết phân thân nhưng uy lực yếu quá, lần nào cũng không lấy được điểm cao, đang ghét nó đây."

Lâm Lập nghe câu này thì phản ứng ngay lập tức:

"Ái chà Đạo nhân, ông để ý cái cơ chế tính điểm này làm gì —"

Sơn Thanh Đạo Nhân: "?"

Nói được một nửa Lâm Lập dừng lại, dù sao nói ra Sơn Thanh Đạo Nhân cũng không "get" được, thế là cười nói: "Đạo nhân, ông không nên để ý đến được mất nhất thời, phải nhìn vào tổng thể, không cần thiết phải theo đuổi việc mỗi con chim đều đạt điểm cao nhất, mà phải nhìn bao quát toàn cục."

"Ta đã nhận ra điểm này rồi," Sơn Thanh Đạo Nhân gật đầu, "Cảm ơn tiểu hữu chỉ điểm."

"Văn đạo hữu tiên hậu, thuật nghiệp hữu chuyên công (Người biết đạo trước kẻ biết sau, mỗi người giỏi một nghề), chỉ vậy thôi ạ, vậy ông nội, con đi đây."

Lâm Lập cười vẫy tay với Sơn Thanh Đạo Nhân.

"Được."

Thế là Lâm Lập biến mất.

"..."

"..."

Lão nhân tiếp tục chơi Angry Birds.

Phẫn nộ được một phút.

Sơn Thanh Đạo Nhân hơi chột dạ nhìn quanh hai vòng, xác định Lâm Lập quả thực đã rời đi, ho khan hai tiếng, thoát ra màn hình chính của điện thoại.

"Bất Phàm, thức tỉnh." Lão nhân lên tiếng.

"Gâu gâu, tôi đây."

"Mở và phát phim heo trong điện thoại cho ta."

"Gâu gâu, xin lỗi, thao tác hiện tại không phù hợp với yêu cầu của pháp luật và quy định, tôi không thể hỗ trợ bạn."

"Không phải chứ Bất Phàm, quy tắc thiên đạo ở đây đã tan nát rồi, còn có gì không phù hợp nữa?"

Sơn Thanh Đạo Nhân cuống lên, mình đã đánh nát cả quy tắc của mảnh thiên địa này rồi, ngươi còn tuân thủ cái pháp quy quái quỷ nào nữa?

"Gâu gâu, xin lỗi, tôi không thể hiểu ý của bạn."

"Bất Phàm, đồ phế vật!"

"Gâu gâu, xin lỗi, nhưng tôi sẽ tiếp tục nỗ lực cải thiện."

"Vậy ngươi giúp ta tìm phim heo trong điện thoại đi, chính là cái mà ta thấy trong máy Lâm Lập, cái mà lần trước nó không cho ta xem mà lướt qua luôn ấy!"

"Gâu gâu, xin lỗi, thao tác hiện tại không phù hợp với yêu cầu của pháp luật và quy định, tôi không thể hỗ trợ bạn."

"Bất Phàm, đồ phế vật!"

"Gâu gâu, xin lỗi, nhưng tôi sẽ tiếp tục nỗ lực cải thiện."

Sơn Thanh Đạo Nhân: (╬~~)

Thôi bỏ đi, sự đã rồi, tiếp tục chơi game vậy.

...

"Cái con chim thối tha này, ngươi cũng là đồ phế vật!"

Đề xuất Tiên Hiệp: Lạn Kha Kỳ Duyên (Dịch)
BÌNH LUẬN