Chương 56: Một ngày là Orphnoch, cả đời là Orphnoch

"Kết bạn WeChat đi, để lúc đó anh còn gửi tài liệu cho chú." Tống Lộ Bình nói với Lâm Lập.

"Dạ vâng anh." Lâm Lập gật đầu, lấy điện thoại ra, đưa mã QR của mình lên.

Lâm Lập có hai số điện thoại, một cái dùng gói cước duy trì số, một cái dùng chính để xài dung lượng, vì thế anh cũng có hai tài khoản WeChat.

Lúc này anh đưa ra chính là WeChat phụ của mình, tuy cũng có vòng bạn bè nhưng không có bất kỳ thông tin cá nhân nào, càng không để Tống Lộ Bình nhận ra chuyện anh không phải là Bạch Bất Phàm.

"Phòng." yêu cầu kết bạn với bạn.

Lại còn là ID một chữ cực phẩm, avatar lại là nam chính anime đen trắng, không lẽ anh Bình nhà mình còn là một nam thần mạng sao?

"Ơ... Bất Phàm, cái 'Giảng viên kiểm tra đồ án tốt nghiệp của tôi xong liền sốc' này là chú à?" Tống Lộ Bình nhíu mày, nhận ra sự việc có vẻ không đơn giản.

"Dạ đúng rồi anh Bình, là em." Lâm Lập cũng chỉ có dùng acc phụ mới dám để cái tên này thôi.

Tống Lộ Bình nhìn cái WeChat có avatar Patrick Star ngáo ngơ, khóe miệng hơi giật giật.

Mình thật sự đã tìm đúng người để truyền lại y bát chưa vậy?

Tống Lộ Bình bỗng thấy hơi thiếu tự tin.

...

Sau khi kết bạn xong, hai người tiếp tục ăn đồ nướng nói chuyện phiếm, tâm sự mỏng, nhưng mà nửa thật nửa giả.

—— Nửa của Lâm Lập nói ra toàn là giả, nửa của Tống Lộ Bình nói ra toàn là thật.

Không biết có phải Tống Lộ Bình tửu lượng kém không, Lâm Lập cứ cảm thấy rõ ràng mới uống có một chai mà đối phương đã hơi ngà ngà, kéo tay anh nói đủ thứ chuyện, cái kiểu này trên bàn tiệc chắc chỉ được ngồi chung mâm với trẻ con thôi.

Nào là mối tình đầu, nào là lần đầu tiên của mình, vân vân và mây mây.

Hôm nay mặc quần lót màu đỏ —— Tống Lộ Bình ngay cả cái này cũng kể cho Lâm Lập nghe luôn.

Đối phương dốc hết ruột gan, nghĩ lại những gì mình nói với lão, không có lấy một câu sự thật, Lâm Lập nghĩ mà thấy hơi áy náy nhẹ.

Lâm Lập vốn định "có qua có lại".

Tống Lộ Bình tặng mình bản đồ, mình tặng lão một chuyến "vào kho".

Hợp tình hợp lý.

Nhưng bây giờ, ý nghĩ này đã có chút thay đổi.

Hay là cố gắng một chút, giúp lão cải tà quy chính? Làm một cái Happy Ending?

Tổng cộng gọi có bảy mươi tệ tiền đồ ăn, trong lúc vô tình đã ăn sạch bách.

Cũng không có ý định gọi thêm, Lâm Lập gọi nhân viên đến tính tiền.

"Bất Phàm, sao có thể để chú mời được, anh đùa thôi, anh làm anh, để anh trả tiền, để anh trả!" Tống Lộ Bình hơi say lim dim mắt, nói lớn.

Lâm Lập mỉm cười đưa mã QR của mình ra cho chủ quán quét.

Mẹ nó chứ.

Anh muốn trả tiền thì anh đứng dậy đi chứ.

Anh ngồi ở cái vị trí xa nhất, đợi em lôi điện thoại ra rồi mới nói câu đó, mà lúc nói cũng chả thèm ngăn em lại, chả có hành động gì cả, có phải hơi quá đáng không?

Thậm chí còn không thèm giằng co với em một tí nào luôn?

Tống Lộ Bình chắc là sợ mình không hiểu chuyện đời, lúc đó lại để lão trả tiền thật chăng.

Cái đồ người lớn đáng ghét.

Lâm Lập rút lại ý nghĩ vừa rồi, mình vẫn nên tống Tống Lộ Bình vào kho thôi.

Một ngày là Orphnoch, cả đời là Orphnoch, cải tà quy chính cái gì chứ, không tồn tại đâu!

"Anh Bình, vậy nhé, em về đây?" Hai người sóng vai rời khỏi quán đồ nướng, Lâm Lập vừa mở khóa xe đạp vừa nói với Tống Lộ Bình.

"Được rồi Bất Phàm, chú đi đường cẩn thận, anh về sẽ bắt đầu tổng hợp đồ đạc ngay." Tống Lộ Bình gật đầu.

"Anh mới là người phải cẩn thận đấy." Nhìn Tống Lộ Bình đi đứng hơi lảo đảo, Lâm Lập yếu ớt nói một câu.

Trước khi gửi cho em bản đồ "nuôi gà" toàn diện Khê Linh, anh nhất định phải sống đấy nhé.

Có chết thì cũng phải đợi sau đó hãy chết.

"Không sao, nhà anh ngay gần đây thôi, hướng kia kìa." Tống Lộ Bình xua tay, chỉ về một hướng.

Lâm Lập nhìn Tống Lộ Bình đang chỉ về phía quán đồ nướng, rơi vào trầm mặc.

Nhà anh đấy à mà anh chỉ.

Thở dài một tiếng, Lâm Lập cuối cùng vẫn nửa dìu nửa dắt đưa Tống Lộ Bình về tận dưới lầu chỗ ở, sau đó mới đạp xe về nhà mình.

Địa chỉ nhà cộng thêm một, sau này tư liệu tham khảo khi tống lão vào Trấn Ma Ty lại phong phú thêm rồi.

...

Tại nhà.

Tâm trạng Lâm Lập khá tốt.

Vấn đề đau đầu nhất cuối cùng đã được giải quyết.

Bây giờ mình chỉ cần đợi Tống Lộ Bình gửi "Sổ sinh tử" của các trại gà cho mình, để mình ngẫu nhiên chọn ra một "đứa con cưng" để đi càn quét là xong.

Cuối tuần này chắc là có thể hành động rồi —— cho dù trước đó Tống Lộ Bình không gửi tài liệu cho mình cũng không sao.

Bởi vì trong lúc trò chuyện sau đó, Tống Lộ Bình có nhắc đến một trại gà tên là Thiên Hồng, Lâm Lập cũng đã ghi nhớ, chỗ đó phù hợp với yêu cầu của mình, tuy hơi xa nhưng không phải là không được.

Nhưng ít ra là có mục tiêu rồi, nếu Tống Lộ Bình không gửi tài liệu, thì cứ đi điều tra rồi "úp sọt" nó là xong.

Ngưỡng Lương chắc chắn sẽ vui lắm đây, mình lại sắp tặng KPI cho chú ấy rồi.

Cái "bầu trời vàng" (mại dâm) ở trấn Khê Linh này sắp bị mình nhổ tận gốc rồi.

"Rung —— Rung ——"

Vừa mới ngồi xuống sofa tận hưởng tương lai, Lâm Lập đã thấy cái điện thoại vừa đặt trên bàn trà liên tục rung lên.

"Tổng hợp nhanh thế sao?" Với ý nghĩ đó, Lâm Lập mở điện thoại ra.

Hết tin nhắn này đến tin nhắn khác nhảy điên cuồng trên màn hình khóa, mình còn chưa kịp nhìn rõ tin trước thì tin sau đã đè lên rồi.

Mình bị dội bom tin nhắn à?

Lâm Lập mở khóa điện thoại, bấm vào một tin nhắn:

"Vương Việt Trí đi 'chơi' không trả tiền! Vương Việt Trí đi 'chơi' không trả tiền! Vương Việt Trí đi 'chơi' không trả tiền!"

Lâm Lập: "?"

Lại còn có chuyện này nữa sao? Hóa ra cao thủ ở ngay bên cạnh mình, hay cho thầy Vương Việt Trí nhà ông, nhìn mặt mũi hiền lành thế mà không ngờ nha, thầy nói sớm đi chứ, nói sớm là em đi làm anh em với thầy ngay rồi, mấy thằng như Bạch Bất Phàm chơi chán rồi đang muốn đá đây.

Tin tiếp theo.

"Vương Việt Trí tối qua lén vợ đi khách sạn thuê phòng! Chơi bời gớm thật đấy! Nhấn vào link để xem video!"

Lâm Lập: "??"

Hả?

"Vương Việt Trí giả làm loli dụ dỗ Stephen Hawking lên đảo loli..."

"Vương Việt Trí lấy danh sách vắng mặt lừa sinh viên bảo đây là bảng điểm danh..."

"Vương Việt Trí đưa bom hạt nhân cho người Nhật bảo đây là túi sưởi tay..."

Lâm Lập xem đống tin nhắn gửi tới này, nhận ra toàn bộ đều đang tấn công Vương Việt Trí, cũng phản ứng lại được, ước chừng đều không phải thật, mà là cố ý bôi nhọ bịa đặt.

"Cũng vần đấy chứ."

Nhưng mà, chuyện gì đã xảy ra? Tại sao những tin nhắn này lại gửi đến điện thoại của mình? Hơn nữa số gửi đến còn khác nhau, không phải một số gửi liên tục.

WeChat hiện thông báo, nhưng không phải Tống Lộ Bình.

"Bạch Bất Phàm: Có chuyện gì xảy ra không?"

Tốt lắm, chả cần suy luận nữa, hung thủ luôn quay lại hiện trường vụ án, thủ phạm đã lộ diện.

"Lâm Lập: Ảnh chụp màn hình."

"Bạch Bất Phàm: Ha ha ha ha ha ha ha."

"Lâm Lập: ? Mày làm à? Làm cái quái gì thế?"

"Bạch Bất Phàm: Không, tối nay tao vẫn đang nỗ lực tìm kiếm mục tiêu của chúng ta, thế là gặp được một bà chị muốn chat sex với tao."

"Lâm Lập: Tiếp đi."

Lâm Lập đợi Bạch Bất Phàm giải thích tiếp.

Bạch Bất Phàm không đến mức ngu mà tin mấy cái thứ này, vả lại chủ thể tin nhắn gửi tới là Vương Việt Trí thì đã nói lên được vài điều rồi.

"Bạch Bất Phàm: Tuyên truyền chống lừa đảo bao nhiêu lần rồi, nghe trăm lần không bằng thử một lần, nên tao đi trải nghiệm luôn.

Thế là tao hóa thân thành Vương Việt Trí, bà chị đó hỏi sở thích và gu của tao xong, bảo bả cũng rất thích gu đó, bảo bọn tao là trời sinh một cặp, rồi bắt đầu rủ tao chat sex.

Tao đã đeo mặt nạ triết học sẵn sàng rồi, kết quả bên kia bảo bắt buộc phải thực hiện trên phần mềm bả gửi qua.

Tao linh cảm có virus, nên dùng máy ảo để tải.

Kết quả phần mềm đó cũng không có virus gì lớn, nhưng vừa khởi động, bảo là cập nhật, thực chất là đang đòi quyền đọc thông tin, lấy thông tin điện thoại ấy mà.

Theo dự đoán của tao, tao liền bịa ra một bộ danh bạ điện thoại trên máy ảo, trên đó chỉ có thông tin của mày là thật."

Lâm Lập: "..."

"Bạch Bất Phàm: Sau đó bắt đầu video call, Lâm Lập à, đừng nói nhé, bên kia không biết là VN hay là video quay sẵn, nhưng nhìn thật phết.

Bên kia thấy tao cứ đeo mặt nạ suốt, lúc đầu còn dịu dàng khuyên bảo tao, sau thấy tao chết sống không chịu lộ mặt, thế là lật mặt nhanh như lật bánh tráng, bắt đầu hỏi thăm gia đình tao luôn.

Cái này mà tao nhịn được à? Tao gọi thẳng bọn Bảo Vi, Thiên Minh lại, sáu thằng chửi một mình bả, chửi đến mức bả khóc luôn ấy chứ."

Lâm Lập chớp chớp mắt.

Vãi.

Sáu thằng phòng Bạch Bất Phàm mà dốc toàn lực "output" thì đúng là kinh hoàng, bà chị này cũng là người đáng thương, Lâm Lập không dám tưởng tượng lỗ tai bả đã phải hứng chịu những lời "thăm hỏi" như thế nào.

"Bạch Bất Phàm: Bả vừa mới để lại cho bọn tao một câu 'Đợi đấy cho tất cả mọi người biết chuyện xấu mày làm, cầu xin tao đừng nhắn tin nữa đi', rồi cúp máy luôn.

Nên tao mới tới hỏi mày xem có gửi cái gì cho mày không."

Lâm Lập còn biết nói gì nữa đây.

"Lâm Lập: 6 (đỉnh)"

"Bạch Bất Phàm: Buồn cười chết mất, giờ vẫn đang đe dọa tao, bắt tao chuyển cho bả hai nghìn tệ, đúng là hề."

"Lâm Lập: Điểm giống con người nhất mày làm trong chuyện này là đã không lấy tên tao."

"Bạch Bất Phàm: Anh em cả mà, lúc nào dùng được tên mày, lòng tao chả rõ mười mươi sao? Làm anh em, để trong lòng."

"Lâm Lập: Mày làm thế này khiến tao hơi ngại rồi đấy, biết thế trưa nay tao không thèm bịa chuyện mày bị trĩ với Trần Vũ Doanh làm gì."

"Bạch Bất Phàm: ?"

"Bạch Bất Phàm: Tin nhắn thoại 60s."

Đề cử một cuốn sách của anh em tốt:

"Ma Đạo Chủ"

Tiên chẳng qua là pháp tu hành, Ma cũng có thể mở cửa trường sinh.

Sinh ra vốn chẳng phải khách hồng trần, dẫm nát xương trắng làm Đạo Chủ.

——

Sinh ra trong Ma môn, sao lại không thể tu thành chính quả?

Đã trọng sinh trong thời đại tiên ma song hành, thần phật truyền đạo này, Ứng Thần phải từng bước một, leo lên đỉnh cao, cho đến khi ngoảnh lại, thấy vạn phương cúi đầu, tôn xưng một tiếng Đạo Chủ!

(Hết chương này)

Đề xuất Tiên Hiệp: Ngự Thú Phi Thăng
BÌNH LUẬN