Chương 63: Trong Trấn Ma Ty có nội gián
"Đúng là vậy thật, ở đây nhiều ưu điểm quá, anh suýt nữa quên khen cái này." Tống Lộ Bình nghe vậy cũng gật đầu, nhìn về phía Lâm Lập: "Bất Phàm, ở tiệm này chú mày không cần phải tìm lộ trình chạy trốn làm gì cho mệt, có các cô ấy ở đây, không có chuyện gì xảy ra đâu."
Thân phận hiện tại của anh mà nảy sinh tò mò về chuyện này là điều hết sức bình thường, nên Lâm Lập thẳng thắn hỏi luôn:
"Anh Bình, chị Văn, em có thể tò mò hỏi một chút không? Về khoản này chúng ta làm sao để đảm bảo an toàn? Lẽ nào trong tiệm có mật đạo, lúc có người đến kiểm tra chỉ cần đi mật đạo là có thể lặng lẽ rời đi?"
Lâm Lập thực sự không ngờ mình còn gặp được "bất ngờ" như thế này.
May mà giờ Tiểu Văn chủ động nói ra.
Nếu không đến lúc đó mình báo tin cho Trấn Ma Ty đến, kết quả không bắt được ai, để bọn họ chạy mất hoặc xóa sạch dấu vết Hợp Hoan, thì bao nhiêu công sức vất vả của mình coi như đổ sông đổ biển.
Hơn nữa một lần không thành, Lâm Lập sẽ không bao giờ quay lại cái tiệm này để dấn thân vào hiểm cảnh lần thứ hai —— cùng một tiệm mà trong hai lần mình đến đều gặp phải vây quét, chuyện này lộ liễu quá, dễ bị người ta nghi ngờ.
Bản thân Trấn Ma Ty cũng sẽ thuê người đến các cứ điểm Hợp Hoan làm "nằm vùng" để thu thập chứng cứ, vì thế bọn yêu nhân Hợp Hoan sẽ có suy nghĩ về phương diện này, nghi ngờ là chuyện bình thường.
Là một người theo trường phái ổn định, khi nhiệm vụ chưa hoàn thành, Lâm Lập không muốn mạo hiểm như vậy.
Lâm Lập là một người rất ghét rủi ro, thứ duy nhất khiến anh có thể phớt lờ rủi ro chính là các trang web và phần mềm "lạ".
Đối mặt với trang web và phần mềm lạ, Lâm Lập lập tức biến thân thành kẻ cực đoan, rủi ro? Trang web và phần mềm không có rủi ro thì tôi còn chả thèm quan tâm ấy chứ! Phớt lờ rủi ro, tiếp tục cài đặt, tiếp tục truy cập!!
"Phàm ca, anh coi tụi em ở đây là trại gà ở Miến Điện hay sao mà còn có hầm ngầm với mật đạo, làm gì có chuyện đó chứ! Chỗ tụi em là đất thương mại, muốn thay đổi cấu trúc cơ bản của tòa nhà, tiến hành đại tu sửa đều phải báo cáo lên Sở Quản lý Khu vực mới được, làm gì có bản lĩnh đó."
Tiểu Văn có chút buồn cười nói.
"Vậy thì là..."
Tiểu Văn bí hiểm mỉm cười: "Tụi em có cài cắm tai mắt."
"Trong sở có người của tụi em, sẽ báo cáo tình hình cho tụi em, canh chừng nhất cử nhất động của bọn họ."
Lâm Lập đồng tử địa chấn.
Bất ổn rồi! Chúng ta có một tên nội gián! Thậm chí là có rất nhiều tên!
Trấn Ma Ty cũng bị xâm thực rồi!
Nhưng Lâm Lập cũng không quá lo lắng chuyện thân phận mình bị bại lộ.
Chuyện lần trước mình là người tố cáo thực ra số người thực sự biết toàn bộ nội tình không nhiều, vì cân nhắc đến an toàn của người tố cáo, Trấn Ma Ty theo lệ thường ngay cả nội bộ cũng không quảng bá rầm rộ.
Ngay cả cái bằng khen Lâm Lập nhận được, trên đó cũng không có cái tên Lâm Lập này.
Nên số lượng Trấn Ma Sứ thực sự biết lần trước là mình tố cáo chắc chắn không nhiều, Lâm Lập phán đoán chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Và nếu đã biết thân phận của mình, thì dù là Tống Lộ Bình hay Tiểu Văn cũng sẽ không đối đãi với mình bằng thái độ như hiện tại.
Vì thế Lâm Lập sau cơn chấn kinh và hoảng loạn ngắn ngủi, thay vào đó là sự hưng phấn không kìm nén được.
Đây sẽ là một chiến công lớn lao đây.
Mình sắp ra tay quét sạch ô uế trong Trấn Ma Ty, đưa bàn tay lớn đang che chở tội ác trên bầu trời Khê Linh ra trước vành móng ngựa, thực sự trả lại cho nó một bầu trời sáng lạng!
Mười bảy tuổi vốn là cái tuổi trung nhị và ưa mạo hiểm nhất, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.
Lần trước được ba nghìn ba, lần này mà thành công chắc chắn phải được nhiều hơn rồi, nếu được nhiều hơn, Lâm Lập nhất định sẽ tự thưởng cho mình một em Xuân Phong Tinh Linh (mô hình Sa Ngộ Tịnh).
Bốn nghìn tư? Năm nghìn năm?
Hì hì, nếu có thể tịch thu tài sản của tên nội gián, rồi đem toàn bộ tài sản sau khi tịch thu đưa cho mình thì tốt biết mấy —— Lâm Lập cũng nghĩ một cách đầy nhân súc vô hại.
Cũng chả có ý xấu gì, tốt nhất là tru di thập tộc luôn cho rảnh nợ.
"Anh Bình chị Văn ý hai người là trong đám cớm có người của chúng ta? Lần này sẽ báo tin trước cho chúng ta sao?" Chuyện thành công thì để lúc thành công tính sau, sau khi hoàn hồn Lâm Lập giả vờ phấn khích hỏi.
"Đại khái là vậy." Tiểu Văn mỉm cười đầy cao thâm.
"Là ở vị trí nào? Cơ sở? Nhân viên liên lạc? Có thể phối hợp với chúng ta làm gì?" Lâm Lập sau khi hỏi dồn dập xong liền vỗ vỗ đầu mình, hai tay hơi giơ ra trước người, thần tình và giọng nói đều lộ vẻ áy náy: "Xin lỗi, cái này hình như em không nên hỏi, em chỉ là hơi phấn khích quá thôi."
Cái tuổi mười bảy của Lâm Lập hiện giờ đã trở thành lớp ngụy trang phù hợp nhất cho anh, ở tuổi này mà gặp phải tình huống này, phấn khích muốn biết nội tình là chuyện quá đỗi hợp lý.
Và Lâm Lập đương nhiên sẽ không dại gì đi hỏi xem nội gián thực sự là ai, cố gắng thu hẹp phạm vi là được, phần còn lại là việc nội bộ của Trấn Ma Ty.
Quả nhiên, đối với sự phấn khích của Lâm Lập, hai người không thấy lạ, Tiểu Văn mỉm cười: "Không sao, đều là người nhà cả, nhưng Tiểu Phàm em nghĩ sai hết rồi, không phải cơ sở, cũng không phải nhân viên liên lạc."
"... Là cấp cao sao?" Lâm Lập trợn tròn mắt.
Mình một bước nhảy vọt qua đám ruồi nhặng, đi đánh hổ luôn rồi sao?
Hỏng rồi, thế thì mình lại phải thận trọng một chút.
Mình đâu phải Võ Tòng, trước mặt hổ mình cùng lắm là thịt chà bông thôi, cùng lắm là một miếng thịt chà bông biết xoạc bóng.
"Cái này... ha ha, tụi em đào đâu ra bản lĩnh đó, Tiểu Phàm em hiểu lầm rồi, tụi em căn bản chả mua chuộc được tên cớm nào cả, giờ họ chơi trò luân chuyển công tác với cả đống quy định, quản lý lại nghiêm, nội bộ Tổ Tảo Hoàng lại bảo mật, không dễ mua chuộc như hồi xưa nữa đâu."
Đối mặt với thần tình chấn kinh và sùng bái của Lâm Lập, Tiểu Văn lúc này có chút ngại ngùng xua xua tay nói.
"Hả? Vậy tai mắt của chúng ta là..." Lần này Lâm Lập mờ mịt thật sự.
Trong Trấn Ma Ty ngoài Trấn Ma Sứ ra thì còn ai có thể làm nội gián được nữa?
"Tụi em có một lão sếp cũ, giờ đang trong thời gian hưởng án treo và tham gia cải tạo tại cộng đồng, địa điểm cải tạo cuối tuần của lão chính là ở Cục Cảnh sát Tam Kiều, nên tụi em nhờ lão lúc đó để ý giúp chút tình hình biến động nhân sự bên trong, hễ thấy đám cớm rời đi số lượng lớn hoặc rải rác, bất kể có mặc thường phục hay không, lão đều sẽ báo ngay cho tụi em.
Ngoài ra, cuối tuần tụi em còn thuê một số người canh chừng tại mấy điểm chốt trên con đường bắt buộc phải đi qua để đến chỗ tụi em và mấy tiệm đồng nghiệp xung quanh, hễ sếp cũ báo tin là tụi em bảo họ xác nhận lại xem đám cớm có phải đang đi về hướng này không.
Khi các bên đều xác nhận, manh mối chỉ ra đây là hành động quét sạch tệ nạn nhắm vào tụi em, thì tụi em lập tức thông báo cho khách hàng và nhân viên, tất cả dừng các dịch vụ đặc biệt, bắt đầu điều chỉnh trật tự thành trạng thái kinh doanh chính quy.
Thời gian tuyệt đối đủ, đợi đám cớm đến nơi thì chỉ thấy tụi em kinh doanh xanh sạch đẹp hợp pháp thôi, dù có check camera hay gì đi nữa cũng chả nói được gì đâu."
Tiểu Văn đúng là không coi mình là người ngoài, có chút tự hào đem sự thật kể cho Lâm Lập nghe.
Lâm Lập: "..."
Lúc này tâm trạng anh thật khó diễn tả.
Đúng là đừng có nói nha, đúng là đừng có nói nha.
Quả thực phạm vi suy nghĩ của mình quá hẹp hòi rồi.
Trong Trấn Ma Ty ngoài "Trấn Ma Sứ" phụ trách trấn áp, đương nhiên còn có cả "Ma" phụ trách bị trấn áp nữa.
Tin xấu: Nội bộ Trấn Ma Ty có nội gián.
Tin tốt: Nội gián không chỉ đã bị bắt, mà thậm chí đã bị kết án rồi.
Mẹ kiếp, mừng hụt, hổ với ruồi chả đánh được con nào, lại đi đánh một con muỗi đã bị đập nát bét rồi.
Tin này mà kể cho Ngưỡng Lương, chắc chú ấy sẽ khen mình một câu "cháu giỏi lắm" nhỉ, còn tiền thưởng các thứ thì thôi đừng có mơ nữa.
Sa Ngộ Tịnh ơi, xin lỗi nhé, là tôi bất tài, tôi vô dụng, không có cách nào đưa em về nhà rồi.
Lâm Lập thở dài thườn thượt trong lòng.
Nhưng dù sao cũng là thông tin hữu ích.
Người bình thường đúng là sẽ không suy nghĩ theo hướng này, sơ sẩy một cái là thực sự bị mấy cái trại gà này phát hiện ra động tĩnh ngay.
Lúc hành động, cái này nhất định phải báo trước cho chú Ngưỡng Lương và mọi người biết để họ chuẩn bị.
Sau khi biết tình hình thì muốn phòng ngừa lại quá đơn giản, điều người từ Trấn Ma Ty khác đến, trực tiếp thay thế công việc của tên tội phạm hưởng án treo kia để hắn chả nhìn thấy gì, hoặc giả vờ tan làm về nhà rồi mới mặc thường phục xuất phát, vân vân và mây mây.
Nhưng cũng tuyệt đối không được chuẩn bị quá lộ liễu, càng không được đi tìm và tra hỏi tên nội gián cụ thể là ai, nếu không thì chẳng khác nào nói huỵch toẹt cho trại gà biết là bên trong các người có nội gián, rồi chỉ cần suy luận đơn giản là ra ngay người báo tin là mình.
Haizz.
Cái vai nằm vùng này mình diễn đúng là hao tâm tổn trí quá mà.
Đến lúc đó chắc chú Ngưỡng Lương và mọi người cũng tự hiểu thôi.
"Hóa ra là vậy, thế thì em càng yên tâm rồi, giá mà em biết Thiên Hồng của mọi người sớm hơn thì tốt, Khinh Tước so với mọi người đúng là tệ hại quá đi mất." Lâm Lập ôm ngực, giọng nói chân thành.
Dìm hàng người khác để tâng bốc mình rất đáng ghét, trừ khi mình là người được tâng bốc, còn kẻ bị dìm thì đã "oẳng" rồi, Tiểu Văn lúc này cười rất tươi.
"Đó là những việc tụi em vốn nên làm vì an toàn của chính mình và khách hàng thôi, thú thực là chi phí thuê người canh chừng bên ngoài cũng cao lắm, nếu không phải mấy chỗ cùng nhau chia sẻ chi phí thì đúng là lỗ vốn rồi.
Lấy số lượng bù lợi nhuận không phải lời nói suông đâu, tụi em đúng là kiếm tí tiền mồ hôi nước mắt thôi.
Nhưng để các anh chơi vui, chơi yên tâm, thì chút hy sinh này có đáng là bao."
"Đúng vậy," Tống Lộ Bình xúc động gật đầu, "Trong lòng anh, Thiên Hồng chính là nơi xứng đáng với chúng ta, những người có chí hướng, có hoài bão, ước gì có vạn gói dịch vụ, để nam giới trong thiên hạ đều được hân hoan!?"
Lệ trào.
Mấy cái trại gà ở Khê Linh sao cái nào cũng ưu tú thế này, Khinh Tước thì đua nhau xây dựng cơ sở hạ tầng, Thiên Hồng thì đua nhau về dịch vụ.
Lâm Lập giơ ngón tay cái lên.
Bắt hết vào kho để các người đi tu nghiệp thêm nhé.
Tiểu Văn thản nhiên nhận lấy lời khen, cười khẽ nói: "Cho nên nha Phàm ca, cuối tuần này anh cứ yên tâm mạnh dạn đến chơi đi, sự chuẩn bị của tụi em là thiên y vô phùng (không tì vết), ở đây toàn là người mình, trong sở cũng có, đâu đâu cũng là người mình cả, thua thế nào được?
Nếu thế này mà còn bị bắt, thì Tiểu Văn em đời này không bao giờ làm cái nghề này nữa, hi hi."
Hi hi.
Công đức +1.
Lâm Lập, người trong lòng đã cười "hi hi", bề ngoài vô cùng tán thành, anh gật đầu thật mạnh:
"Đúng thế, quá hoàn hảo, thiên y vô phùng."
Cưỡi rồng lên mặt rồi, đúng là không cách nào thua được.
Ba chương tổng cộng chín nghìn chữ, lại cháy hết mình rồi.
Cầu phiếu tháng.
Giới thiệu cuốn sách mới của một người bạn:
"Từ Ứng Trước Tương Lai Bắt Đầu Chứng Đạo Chân Quân"
Trịnh Quân xuyên không đến Đại Chu, thân là một bổ dịch ở huyện thành, chỉ đành liếm máu trên lưỡi đao, cầu cái ấm no.
Vương triều Đại Chu nhìn thì như lửa cháy thêm dầu, hoa tươi trải gấm, nhưng thực chất chỉ là lửa đặt dưới đống củi, chim yến làm tổ trên màn, dưới cái "thịnh thế" bốn bể thanh bình này lại ẩn chứa vô số yêu ma hoành hành, quỷ quái lộng hành!
Trong triều đại Đại Chu sớm tối khó bảo toàn này, Trịnh Quân chỉ muốn có được một đời bình an, tu võ tề gia, may mắn thay trong đan điền khí hải có chứa Đại Đạo Võ Thư, chỉ cần búng tay một cái là có thể mượn quả của tương lai, đạt được võ học đại thành.
[Có ứng trước "Phách Quải Đao Pháp" đại thành không? Vì mượn quả của tương lai, cần vung đao năm nghìn lần mới có thể quy về bản thân.]
[Có ứng trước "Thiết Sa Phục Ma Công" đại thành không? Vì mượn quả của tương lai, mài cát luyện thể trăm lần mới có thể quy về bản thân.]
[...]
Từ "Phách Quải Đao Pháp" đến "Dực Nhật Lưu Quang Phục Long Đao Binh Thuật", từ "Thiết Sa Phục Ma Công" đến "Càn Nguyên Kim Tính Linh Quang Bất Diệt Thể".
Từ một bổ dịch huyện thành bắt đầu trỗi dậy, đảo quả thành nhân, đối mặt với tất cả kẻ thù, chứng đắc đại đạo trường sinh cửu thị, thành tựu Chân Võ Pháp Tướng Đạo Quân!
Nhiều năm sau, Trịnh Quân cầm đao tiến bước, bỗng nhiên ngoảnh lại, hóa ra thiên kiêu vạn năm cũng chỉ đến thế thôi, kẻ định đoạt thiên hạ, chỉ có một mình ta!
(Hết chương này)
Đề xuất Tiên Hiệp: Tru Tiên (Dịch)