"Con mèo kia... Nàng lấy ở đâu ra vậy?" Trình Tinh khẽ hỏi Bạch Lương Dịch.
Bạch Lương Dịch nhớ lại chuyện này liền thấy khó ở trong lòng: "Bắt ở trên cây gần cổng thôn."
"Bắt? Nàng... định làm gì vậy?" Trình Tinh nhìn Ngân Tô ôm mèo đen vào phòng, vừa khó hiểu vừa sợ hãi.
Bạch Lương Dịch đáp lời một cách bình thản: "Nàng nói muốn nuôi làm thú cưng."
"? ? ?"
Tôn Hạo cau mày: "Thực lực nàng mạnh lắm sao?"
"Mạnh hơn ta." Dù sao cảnh nàng đánh A Đào lúc trước vẫn còn rõ như in, hắn cần dùng đến kỹ năng thiên phú, còn nàng chỉ với một cây ống thép đã giải quyết xong.
Người chơi không rõ thực lực cụ thể của Bạch Lương Dịch, nhưng chắc chắn không hề yếu.
Thế nhưng Bạch Lương Dịch lại thừa nhận cô gái kia còn mạnh hơn hắn...
"Cô ta trước đó nói là người mới vừa qua phó bản tân thủ... là lừa người khác đúng không?"
"Ta vẫn cảm thấy cô ta giống NPC hơn."
Bạch Lương Dịch hiện tại đã không còn nghi ngờ Ngân Tô là NPC, không có NPC nào lại làm những chuyện như nàng. Nếu nàng thật là NPC, vậy chắc chắn là một NPC đã thoát ly sự kiểm soát của trò chơi.
...
...
Ngân Tô trước khi vào phòng đã đứng trước gương soi khá lâu, nhưng đáng tiếc trong gương chỉ có hình bóng của nàng, căn bản không nhìn thấy vật gì khác.
Ngân Tô từ bỏ việc soi gương, đi đến cạnh giường nhìn Lô Khê một chút, sau đó lại chuyển qua Liễu Lan Lan, cúi người nhìn nàng.
Liễu Lan Lan ngủ rất say, khuôn mặt này nhìn qua lại thuận mắt hơn ban ngày rất nhiều.
Nếu Liễu Lan Lan lúc này mở mắt, nàng sẽ đối diện với một đôi mắt đen láy, gần đến mức sắp chạm vào mặt nàng.
Cũng may lúc này không có ai ở đây, nếu có người trông thấy cảnh này, chắc chắn sẽ nghi ngờ ai mới là NPC, vì nhìn thế nào Ngân Tô cũng đáng sợ và quỷ dị hơn.
Cuối cùng Ngân Tô cũng không làm gì Liễu Lan Lan, nàng trở về giường của mình.
Con mèo đen bị quấn đầy lụa đỏ được nàng đặt trong tay, đầu nó bị Ngân Tô đè xuống, hoàn toàn không chạy thoát được, chỉ có thể cố gắng cắn tay Ngân Tô.
Mèo đen không biết nói chuyện, chỉ có thể phát ra tiếng gừ gừ đe dọa từ cổ họng.
Ngân Tô thích thú đùa nó, sau khi chơi chán nàng siết cổ nó một cái, khẽ hừ một tiếng: "Cắn được ta thì ta sẽ vặn đầu ngươi xuống."
Mèo đen: "...".
Gào! !
Ngân Tô lật tìm trong đạo cụ, cuối cùng tìm ra một sợi dây chuyền, cộp một tiếng đeo vào cổ mèo đen.
Mèo đen: "? ? ?"
[Xích chó: Đeo sợi dây chuyền này vào là chó của ngươi, nhưng không khuyến khích sử dụng với con người nhé.]
[Hạn chế sử dụng: Không]
[Số lần sử dụng: 1]
Lúc này mèo đen vẫn muốn cắn Ngân Tô, thế nhưng chỉ cần nó có ý đồ đó, sợi dây chuyền trên cổ sẽ đột nhiên siết chặt, lực đạo đó gần như muốn xoắn đứt cổ nó.
Sau vài lần thử nghiệm, mèo đen cuối cùng cũng ngoan ngoãn.
...
...
Ngày hôm sau.
Tiếng kêu la của thôn dân truyền đến từ xa, dường như có chuyện gì đó không hay xảy ra, ngay cả cửa nhà Trương Dương cũng bị người ta gõ vang thình thình, cả gia đình ba người Trương Dương đều bị gọi đi.
Ngân Tô đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài, Lô Khê cũng bị đánh thức, ngẩng đầu liền phát hiện trong phòng bừa bộn, bức tường bên cạnh còn xuất hiện một cái hố, gió đang lùa vào từ đó.
Lô Khê vô thức nhìn về phía Ngân Tô: "Sao phòng lại thành ra thế này?"
"Không biết."
Lô Khê nhìn chằm chằm đống hỗn độn trên sàn, cau mày nhìn một lúc, có vẻ hơi kỳ lạ, nhưng nàng nhanh chóng bị tiếng động bên ngoài thu hút: "Bên ngoài đang kêu cái gì vậy?"
Ngân Tô lắc đầu biểu thị mình không biết, nhưng nàng đoán không phải là những cô dâu đêm qua về nhà đã làm gì đó, thì cũng là tấm bia mộ ở cổng thôn bị phát hiện... Cũng có thể là cả hai chuyện đều bị phát hiện.
Haizz... Hơi mong chờ phản ứng của các thôn dân!
"A...! Mèo đâu ra vậy!" Lô Khê chỉ vào chỗ chân Ngân Tô, chê bai nói: "Nó xấu quá đi mất!!"
Mèo đen: "...".
"Ta trông thấy nó ở bên ngoài, xấu mà có vẻ thú vị, bắt vào chơi đùa." Ngân Tô cười lên, tùy tiện bịa ra một lý do lừa Lô Khê: "Lát nữa mang ra dọa Liễu Lan Lan một chút."
Vẻ mặt kỳ quái của Lô Khê biến mất, nàng cười theo Ngân Tô, "Ồ ~".
Tuy nhiên so với việc dọa Liễu Lan Lan, lúc này Lô Khê càng muốn đi xem một chút chuyện gì xảy ra, nàng nhanh chóng sửa soạn xong xuôi, kéo cửa chạy ra ngoài.
Ngân Tô buộc mèo đen lại, chậm rãi đi ra ngoài sau. Bạch Lương Dịch và nhóm người đã chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng Ngân Tô vẫn không nhìn thấy Sử Vân Phi, những người chơi khác hiển nhiên cũng không rõ Sử Vân Phi ở đâu.
Họ thậm chí còn cảm thấy Sử Vân Phi rất có thể đã chết.
Triệu Thần và vài NPC kia dường như cũng định đi xem một chút, một đám người lần lượt rời khỏi nhà Trương Dương.
Họ đi không bao xa liền gặp vài thôn dân đang tụ tập trước cửa một gia đình.
Ngân Tô tò mò nhìn vào bên trong, mùi máu tanh nồng nặc bay ra từ cánh cửa phòng mở rộng, trên cửa chính toàn là máu, lụa đỏ rơi trong vệt máu, bị chà đạp đến biến dạng.
Những thôn dân này mặt ai cũng khó coi, đáy mắt ẩn giấu sự sợ hãi sâu sắc, tiếng bàn tán xen lẫn sợ hãi từ trong đám đông bay ra.
"Sao lại như vậy..."
"Rõ ràng có treo đỏ mà."
"Có phải không cẩn thận rớt xuống không?"
"Không thể nào, đều cố định rồi, trừ phi có người giật..."
"Cổng thôn... Nhanh đi cổng thôn!!"
Có người ở phía trước hô lên.
Các thôn dân vây xem ào ào chạy về phía cổng thôn, dáng vẻ sợ hãi đó nhìn thấy người ta muốn cười.
Mà Ngân Tô thì đúng là cười, cười đến tùy tiện và vô tư, khiến cho khuôn mặt nàng nhìn qua đều nhiễm thêm vài phần yêu dị tà khí.
Bạch Lương Dịch quay đầu nhìn thấy hình ảnh đó, trong lòng hơi giật mình, sự sợ hãi âm thầm tùy theo dâng lên đầu, cô gái này... quá quỷ dị.
"Diêu Diêu, chết người rồi kìa." Lô Khê túm lấy cánh tay Ngân Tô, hoảng sợ vô cùng: "Sao lại chết người được? Ta thấy nhiều máu lắm..."
"Nếu ngươi sợ thì về trước đi." Nụ cười của Ngân Tô thu lại, nàng khinh thường lầm bầm: "Ta đi xem chuyện gì xảy ra."
Lô Khê đương nhiên không chịu về một mình, cuối cùng vẫn đi theo Ngân Tô đến cổng thôn.
Thôn dân đã phát hiện ra tấm bia mộ ở cổng thôn, Ngân Tô tìm một điểm cao có thể nhìn thấy những thôn dân vây quanh trước bia mộ, mỗi người trông thấy bia mộ đều giống như trông thấy thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp.
Ngân Tô hào hứng thưởng thức màn kịch do mình đạo diễn này, tiếng hoảng loạn của các thôn dân mơ hồ truyền đến, nàng nghe thấy cái tên Trương Minh Họa.
"Là nàng... Là nàng trở về."
"Trương Minh Họa trở về rồi."
"Nàng tới tìm chúng ta đòi mạng."
"Thôn trưởng... Cứ hành hôn lễ sớm đi, xin... giúp chúng ta."
"Đúng vậy thôn trưởng."
"Không được!" Lão nhân đứng trước bia mộ từ chối lời đề nghị của các thôn dân, ông vừa định nói gì đó, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Ngân Tô và các người chơi.
Thôn trưởng tuổi chừng sáu mươi, dường như sức khỏe không tốt lắm, còn chống gậy. Khuôn mặt đầy nếp nhăn giống một lão nhân sắp thành Khô Cốt, nhưng ánh mắt lại sắc bén và lạnh lẽo.
Các người chơi bị ông nhìn tới, cũng không nhịn được nổi da gà.
Thôn trưởng nhìn chằm chằm hướng người chơi, nửa ngày mới gọi Trương Dương đến.
Một lát sau Trương Dương liền đến tìm họ, vẫn dáng vẻ khúm núm kia, "Xin lỗi, trong thôn xảy ra một chút chuyện, thôn trưởng nói sợ hù đến các vị, bảo tôi đưa các vị về trước."
Đề xuất Huyền Huyễn: Vạn Cổ Tà Đế