Bị kích thích, các tân nương lần lượt nghĩ đến đôi mắt đã mất của mình, dần trở nên điên loạn.
"Con mắt... Bọn họ đều đáng chết, đáng chết... Ta muốn giết bọn hắn, giết tất cả mọi người!!"
"Con mắt của ta, còn con mắt của ta!!"
Ngân Tô vội vàng đẩy cái rương về phía các nàng: "Mắt của các ngươi đều ở đây, ta giúp các ngươi tìm về, đừng gào nữa."
Chiếc rương đến gần, các tân nương dường như cảm nhận được điều gì đó, cảm xúc kích động dần bình phục.
Nửa ngày sau, mới có tân nương lên tiếng: "Ngươi... muốn trả mắt cho chúng ta?"
"Đương nhiên, giúp các ngươi có được cơ thể hoàn chỉnh là một việc rất có ý nghĩa." Ngân Tô ra hiệu các nàng có thể tìm mắt của mình.
Các tân nương động lòng, trên mặt rõ ràng lộ ra vẻ hưng phấn. Nhưng các nàng nhìn chằm chằm vào rương gỗ nửa ngày vẫn không động đậy, hồi lâu sau mới có tân nương khẽ nói: "Tìm không thấy, chúng ta không nhận ra cái nào là của mình."
"???" Ngân Tô nhanh chóng đưa ra một ý kiến: "Thử từng cái một xem sao."
Hơi phiền một chút nhưng hiệu quả.
Các tân nương lại lắc đầu: "Không được. Sức mạnh của chúng ta bị phong ấn, cho dù thử cũng không nhận ra cái nào là của mình."
Ngân Tô: "..."
Ngân Tô nhìn về phía bia đá, nhíu mày: "Ta đã đào bia đá lên rồi mà?" Sao sức mạnh vẫn bị phong ấn?
"Là bị khắc tên lên tấm bia đá." Tân nương oán độc nói: "Chỉ khi hủy bỏ tên của chúng ta, sức mạnh bị phong ấn mới triệt để mất hiệu lực."
"Không thể đập nát bia đá?"
"Không thể, nhất định phải biến mất."
"..." Trò chơi thật thích thiết kế những chi tiết rườm rà như thế này.
Nhất định phải làm theo mới được!
Ghét thật!!
Ngân Tô thử cạo hết tên trên bia đá, nhưng độ cứng của bia đá vượt ngoài sức tưởng tượng của nàng.
...
Mười phút sau, Ngân Tô bỏ bia đá vào suối nước, những tân nương đứng thành hàng bên cạnh nàng.
Ngân Tô vừa cọ bia đá vừa trò chuyện với các nàng: "Mắt của các ngươi là bị dân làng móc xuống à?"
Nhắc đến chuyện này, cảm xúc của các tân nương bắt đầu kích động, kêu la: "Giết bọn hắn, giết bọn hắn!"
Ngân Tô nhẹ nhàng trấn an: "Được được được, muốn giết cũng phải chờ một lát, các ngươi trả lời câu hỏi của ta trước đã, như vậy ta mới có thể giúp các ngươi báo thù tốt hơn."
Ngân Tô nhấn mạnh hai chữ "báo thù".
Các tân nương đang kích động dần bình tĩnh lại dưới sự trấn an của Ngân Tô: "Trước khi xuất giá, bọn họ sẽ móc mắt của chúng ta."
"Tại sao?"
Một tân nương khác cười lạnh: "Còn có thể vì sao nữa, để chúng ta không tìm thấy đường về nhà, để lũ ma quỷ ăn thịt uống máu này được sống yên ổn suốt một năm."
Đáy lòng Ngân Tô khẽ run lên, quả nhiên là...
Ngân Tô nén suy nghĩ trong lòng, kỳ lạ hỏi: "Không phải Vĩnh Sinh sao? Sao còn phải gả hàng năm?"
"Vĩnh Sinh? Ha ha ha... Vĩnh Sinh... Vĩnh Sinh gì chứ... Là lời nguyền! Đây là lời nguyền!!" Tân nương trả lời mặt đầy máu, nghiến răng nghiến lợi điên cuồng trông thật đáng sợ.
"Được được được, lời nguyền, ngươi đừng kích động." Hễ động một tí là gào, tai muốn điếc rồi.
Tân nương: "..."
Ngân Tô đợi các nàng ngừng gào, tiếp tục hỏi: "Cho nên cũng vì lời nguyền này mà dân làng nhất định phải chọn một tân nương xuất giá hàng năm, nếu không cả thôn sẽ gặp tai họa đúng không?"
Các tân nương gật đầu.
Cả thôn bị nguyền rủa, để giữ mạng, dân làng hàng năm sẽ hiến tế một tân nương. Để ngăn tân nương báo thù, họ móc mắt các nàng, dùng bia đá trấn áp ở cổng thôn.
Những tân nương này nói rằng vài ngày trước lễ cưới hàng năm, sức mạnh trấn áp của các nàng sẽ yếu đi, nên họ có thể xuất hiện.
"Nhưng ta trước đó thấy có người đứng ở cửa dân làng, các nàng tìm đường bằng cách nào?"
Có tân nương khanh khách cười lên, tiếng cười hòa lẫn với tiếng nước suối chảy róc rách lọt vào tai Ngân Tô: "Đương nhiên là tìm lung tung, nói không chừng tìm đến nhà của chúng ta đó."
Ngân Tô: "..."
Được thôi, tập thể là một đại gia đình, nhà ai cũng là nhà.
"Vậy sao chỉ có vài người các ngươi, còn những người khác đâu?" Nếu những tròng mắt này đều thuộc về tân nương, vậy ít nhất phải có trên trăm cái.
"Thời gian quá lâu... Các nàng sắp biến mất."
Tân nương nói các nàng bị phong ấn càng lâu, sức mạnh ràng buộc càng mạnh, cuối cùng các nàng sẽ hoàn toàn biến mất.
Những tân nương sắp biến mất không thể xuất hiện.
Vả lại cho dù có thể ra cũng không làm hại được dân làng, bởi vì dân làng sẽ treo đầy lụa đỏ ngoài cửa, các nàng không vào được.
Cho nên họ sẽ lang thang trong thôn, tìm kiếm người không về nhà vào ban đêm.
Dân làng biết sẽ gặp nguy hiểm, căn bản sẽ không ra ngoài, vậy nửa đêm còn ai lang thang bên ngoài đâu?
"..." Rốt cuộc là người chơi gánh chịu tất cả.
Ngân Tô cất giọng nói: "Các tỷ tỷ đừng lo lắng, lát nữa ta sẽ đưa các ngươi đi báo thù."
Có lẽ hai chữ "báo thù" nghe rất êm tai, các tân nương khúc khích cười lên: "Giết bọn hắn, giết bọn hắn..."
Ngân Tô nghe tân nương bên cạnh niệm "Giết bọn hắn", buồn bực cọ bia đá.
Vết máu cũ trên bia đá rất khó tẩy, Ngân Tô cọ đến tê cả tay, cuối cùng mới nhìn rõ chữ trên bia đá.
Toàn là tên...
Những cái tên chi chít.
Ngân Tô vừa định hỏi các nàng tên gì, các tân nương bên cạnh đột nhiên đồng loạt nhìn về phía suối nước, trên mặt lộ ra vẻ tham lam khát vọng, Ngân Tô thậm chí thấy các nàng nuốt nước bọt, như thể nhìn thấy món ăn ngon nào đó.
"???"
Ngân Tô nhìn theo tầm mắt của các nàng, mơ hồ nhìn thấy thứ gì đó trên mặt nước, trôi theo dòng nước về hạ lưu.
Ngân Tô dùng đèn pin chiếu sáng, là người, hơi giống Bạch Lương Dịch...
"Soạt ——"
Người đang nổi lơ lửng bất động đột nhiên lặn xuống nước... Chính xác hơn là bị thứ gì đó kéo xuống nước.
Ngân Tô đến ngày đầu tiên đã biết trong suối nước này có "bạn bè" không phải người, nàng đưa đèn pin chiếu vào vị trí Bạch Lương Dịch chìm xuống, chỉ thấy vài bọt khí nổi lên.
"Đáng tiếc." Ngân Tô thu đèn pin về, vừa chiếu xuống chân, một cái bóng đen sì đã xuất hiện từ dưới đáy, bàn tay tái nhợt nắm lấy hòn đá dưới chân nàng.
"!!!"
Ngân Tô lùi lại hai bước, rút ống thép đập xuống.
...
...
"Khụ khụ khụ..." Bạch Lương Dịch bị người vỗ tỉnh, đột nhiên ho khan, phun ra mấy ngụm nước.
Ánh mắt mơ hồ dần rõ ràng, đập vào mắt là mấy khuôn mặt tái nhợt, tụm lại thành vòng trên đầu hắn, hốc mắt đen ngòm nhìn hắn, cảm giác áp lực quỷ dị như núi đè xuống Bạch Lương Dịch.
Bạch Lương Dịch có cảm giác các nàng muốn "ăn cơm", mà hắn chính là "cơm" đó.
Toàn thân ướt sũng, Bạch Lương Dịch chỉ cảm thấy tay chân lạnh buốt, đầu óc trống rỗng trong giây lát, sự hoảng sợ dâng lên trong lòng, lẽ nào hắn sẽ chết trong phó bản này?
Nhưng ý nghĩ này còn chưa kịp chuyển xong, hắn liền phát hiện bên cạnh còn ngồi xổm một người, hình dáng mơ hồ trông quen thuộc, Bạch Lương Dịch thăm dò gọi: "Lộ tiểu thư?"
Ngân Tô cười một chút, không biết là cảm thán hay tán dương: "Mệnh ngươi thật lớn."
Bạch Lương Dịch: "..." Coi như nàng đang khen mình đi.
Bạch Lương Dịch nuốt nước bọt, ra hiệu vòng mặt người trên đầu: "Đây là... chuyện gì xảy ra?"
"À, các tỷ tỷ muốn nhìn ngươi một chút."
"???"
Sao ngươi lại xưng "tỷ tỷ" với quái vật trong phó bản!?
Hơn nữa ngươi có chắc các nàng không chuẩn bị bắt chúng ta làm bữa chính không?
(Hết chương này).