Các vị hành khách, đoàn tàu sắp đến Ga Huyết Sắc Carnival. Xin hành khách xuống xe chuẩn bị hành lý và vé xe, xuống xe từ cửa bên phải.
Ngay lúc Pháp sư đang tiếp tục xấu hổ, tiếng phát thanh của đoàn tàu chợt vang lên, cứu vớt hắn.
Sắp đến trạm!
"Vậy ta không làm phiền Tô tiểu thư nữa." Pháp sư không khuyên thêm, đứng dậy rời đi.
Cát Sơn thấy Pháp sư ra, hỏi: "Pháp sư, nàng nói sao? Lý Chính Lâm là nàng giết à?"
Pháp sư gật đầu.
Cát Sơn thở phào: "Khá lắm..."
Lý Chính Lâm mang lại cảm giác không tốt cho mọi người ngay từ đầu, nên Cát Sơn cũng không cảm thấy hắn chết oan. Trong phó bản, có người chỉ vì một câu nói mà giết người.
Chỉ cần TA có thực lực đó.
Cát Sơn truy vấn: "Thế nàng gia nhập chưa?"
Pháp sư lắc đầu: "Về trước đã, sắp đến trạm rồi."
"Ồ."
Trong xe, Ngân Tô nhìn những thông báo liên tục hiện ra, liên tiếp thở dài ba tiếng.
【 thật đáng tiếc ngài cái gì cũng không rút trúng đâu 】【 thật đáng tiếc ngài cái gì cũng không rút trúng đâu 】【 thật đáng tiếc ngài cái gì cũng không rút trúng đâu 】
Ngân Tô tức giận đóng hộp mù lại, ngẩng đầu nhìn quanh toa xe. Pháp sư và huấn luyện viên quyền anh đã không thấy tăm hơi.
Hành khách quái vật độc đinh ở toa 01 vẫn ngồi yên đó, hoàn toàn không có ý định xuống xe.
Quái vật xuất hiện ở ga Thi Quỷ dường như cũng không có tác dụng gì đặc biệt lớn, chỉ cần không nói chuyện với hắn, hành khách sẽ không gặp chuyện.
Vậy tác dụng của bọn họ là gì?
Dùng để cản tai cho người chơi à?
Hay là để chiếu cố người chơi, quái vật ở ga đầu tiên rất yếu?
Lúc Ngân Tô đang ngẩn người, đoàn tàu ầm ầm lái vào sân ga. Trên sân ga đứng không ít bóng người, nhưng cao thấp mập gầy chênh lệch rất lớn.
Sân ga có bố cục giống nhau, cửa bán vé, ngoài cửa sổ dán những thứ không nhìn rõ.
"Khi đoàn tàu đến trạm, hành khách không xuống xe xin ngồi tại vị trí của mình, không tùy ý đi lại."
"Thời gian dừng lại dự kiến tại ga này: 9 phút."
Thời gian dừng lại rút ngắn một phút.
Đoàn tàu dừng hẳn, cửa xe mở ra.
Những cái bóng cao thấp mập ốm không đồng nhất trên sân ga bắt đầu di chuyển về phía cửa xe. Rất nhanh Ngân Tô đã nhìn thấy hành khách quái vật đầu tiên bước vào toa xe.
Hành khách này như một cây trúc, không phải là hình dung từ, nó chính là trông giống một cây trúc, xanh biếc, thân thể một đốt một đốt, ngay cả đầu cũng là một đoạn trúc — nếu đó là đầu của nó.
Chiều cao của cây trúc tương đương với chiều cao của toa xe, tiến vào đều phải xoay người.
Hành khách thứ hai lại là người, nhưng hắn mặc đồng phục bệnh nhân sọc vằn, đồng phục dính đầy vết máu, thậm chí còn có một đoạn ruột lủng lẳng bên ngoài.
Hành khách thứ ba có đầu là lừa, thân thể là người, nhưng cơ bắp rất nhiều, trông như ăn hoóc môn tăng trưởng, nhìn qua thân hình vạm vỡ.
Quái vật trúc và người lừa kẹp quái vật đồng phục bệnh nhân ở giữa, khiến quái vật đồng phục bệnh nhân trông đặc biệt nhỏ nhắn xinh xắn.
Quái vật đồng phục bệnh nhân thấy Ngân Tô, nhiệt tình nở nụ cười, đi thẳng đến chỗ nàng: "Chào cô chào cô, tôi là bác sĩ Dương, đây là danh thiếp của tôi, sau này có bệnh thì tìm tôi khám nhé."
Quái vật đồng phục bệnh nhân thật sự lấy ra một tấm danh thiếp từ túi đồng phục bệnh nhân.
Ngân Tô không nhận, chỉ liếc mắt nhìn danh thiếp.
Khá lắm, thật sự là bác sĩ Dương.
Cái này sợ không phải là chạy trốn từ bệnh viện tâm thần ra.
Ngân Tô không nhận danh thiếp, chỉ vào hành khách quái vật ở ga trước, đang ngồi đối diện: "Tôi thấy hắn có bệnh, anh đi khám cho hắn trước đi."
Ngân Tô nói chuyện với quái vật, quái vật đồng phục bệnh nhân không biểu hiện gì bất thường, quy tắc của ga trước đã mất hiệu lực.
"Không khám thì thôi." Quái vật đồng phục bệnh nhân cất danh thiếp: "Tôi cũng không phải cái gì cũng khám."
Ngân Tô: "..."
Ngân Tô không tiếp tục nói chuyện với quái vật đồng phục bệnh nhân, đi về phía cửa xe.
Quái vật đồng phục bệnh nhân: "Cô muốn xuống xe à?"
Ngân Tô mỉm cười: "Không xuống, ra ngoài giết mấy người để bình tĩnh tâm tình của tôi."
Quái vật đồng phục bệnh nhân: "..."
...
...
Ngân Tô đứng ở cửa xe nhìn ra ngoài một chút, tất cả hành khách trên sân ga đều đã lên xe, ở cửa toa 06, cũng có người chơi đang nhìn ra ngoài.
Hai bên cách toa xe xa xa nhìn nhau.
Ngân Tô thu tầm mắt lại, rút ống thép ra, vừa chuẩn bị ra ngoài, ánh mắt chợt liếc thấy một khối màu đen, cô nương áo choàng đen từ trần nhà rơi xuống, vành mũ trùm tối đen đối diện với Ngân Tô, nói gọn lỏn: "Mua."
Ngân Tô: "..."
Ngân Tô ngẩng đầu nhìn trần nhà một chút, nàng vừa rồi bò từ trần nhà xuống sao?
Vật thể bò không rõ nguồn gốc??
Ngân Tô thu tầm mắt lại, ra khỏi cửa xe. Bước ra khỏi cửa xe chưa đi được hai bước, phía trước xuất hiện thêm một con rối giật dây.
Con rối không có tròng mắt, tay nó động đậy, vô số sợi tơ trong suốt bay về phía nàng.
Một bên khác, xuống xe là Cát Sơn và Thịnh Ánh Thu, hai người cùng một toa xe, dù sao cũng coi như quen thuộc một chút.
Sau khi họ xuống xe, quái vật đầu tiên gặp phải là một con mèo, loại búp bê mèo thương gia dùng để quảng cáo, nhưng bề ngoài và mắt của nó, trông như mèo thật.
Thân hình cồng kềnh trông hành động bất tiện, đợi nó động, tốc độ không kém gì mèo thật.
Quái vật trên sân ga lần lượt xuất hiện.
Quái vật ở ga này đủ loại, kỳ hình dị dạng, trông giống người không giống người, chỉ có loại ngươi không nghĩ tới... Nếu không phải hình tượng của bọn hắn ít nhiều đều có chút kinh khủng âm trầm, thì đó đại khái chính là một cuộc cosplay.
Ngân Tô trước hết giết đến cửa bán vé.
【 Hành khách cần biết 】
1, Xin đừng nhận bất kỳ vật phẩm nào từ hành khách không phải của ga này.2, Xin hãy nhớ bạn là ai.3, Trưởng tàu ghét vật phẩm màu tím, đừng để trưởng tàu phát hiện bạn mang theo vật phẩm màu tím.4, Sau khi đoàn tàu tắt đèn, nhân viên phục vụ sẽ không xuất hiện. Nếu bạn nhìn thấy nhân viên phục vụ, xin lập tức giết chết TA.
Vẫn là bốn quy tắc, quy tắc thứ hai không thay đổi, quy tắc thứ ba chỉ thay đổi màu sắc.
Ngân Tô đi trở về.
Thịnh Ánh Thu và Cát Sơn dưới sự che chở lẫn nhau, cũng đến cửa bán vé. Thịnh Ánh Thu trí nhớ tốt, do nàng nhớ quy tắc, Cát Sơn phụ trách đối phó quái vật nhào tới.
"Được, đi!!"
Thịnh Ánh Thu gọi Cát Sơn rời đi.
"Bị bao vây rồi." Cát Sơn nắm chặt tay, sắc mặt trầm xuống nhìn quái vật bao vây lại.
Thịnh Ánh Thu bình tĩnh nói: "Giết trở về!"
Kỹ năng thiên phú của Cát Sơn chỉ là tăng cường tố chất thân thể, không giống kỹ năng huyễn khốc của người khác.
Thịnh Ánh Thu còn tốt, có một kỹ năng tấn công diện rộng khá sát thương, "Tôi phụ trách đánh ngã đa số quái vật, anh giải quyết phần còn lại."
"Được."
...
...
Ngân Tô từ trong đám quái vật giết trở lại cửa xe đoàn tàu, nàng tiến vào phạm vi một mét của đoàn tàu, bọn quái vật liền không truy kích nữa.
Ngân Tô liền không chút hoang mang tiến vào toa xe.
Cô nương áo choàng đen vẫn chờ ở nguyên chỗ, Ngân Tô tiến vào toa xe, giọng nói của cô nương áo choàng đen đồng thời vang lên: "Hoàn tiền."
Ngân Tô: "..."
Cô nương áo choàng đen thấy Ngân Tô không nói lời nào, "Cô muốn tăng giá à?"
"Ngươi nghĩ nhiều rồi." Ngân Tô không nghĩ tăng giá, nàng chỉ đang nghĩ những người chơi nạp tiền vui vẻ. "Ta là một thương nhân có nguyên tắc, có lương tâm."
Giọng nói của cô nương áo choàng đen chậm rãi, "Cho nên cô gọi Tô Lương Tâm?"
Ngân Tô không chút do dự gật đầu: "Đúng vậy."
Cô nương áo choàng đen: "..."
Ngân Tô cuối cùng vẫn nói bốn quy tắc kia cho người chơi nạp tiền, nói không chừng sau này còn kiếm được một ít nữa...