Dương đại phu biến thành nhân viên quét dọn, nơm nớp lo sợ dọn dẹp đoàn tàu không vướng một hạt bụi. Hắn khép nép hỏi:
“Ngài xem... ngài hài lòng không?”
“Ừm, không tệ.” Ngân Tô gật đầu tỏ vẻ tán thành với công việc của nhân viên quét dọn.
Dương đại phu run lẩy bẩy, không còn dáng vẻ nhiệt tình hiếu khách như lúc trước:
“Kia... vậy ta trở về?”
Ngân Tô đáp:
“Tâm sự đi.”
“...”
Nghĩ đến cảnh tượng thảm khốc vừa rồi, Dương đại phu cảm thấy mình nên hàn huyên, bằng không nàng ta sẽ lôi sợi dây đỏ kia ra tròng vào cổ hắn.
Ngân Tô hỏi:
“Ngươi biết chuyến tàu này điểm cuối ở đâu không?”
Dương đại phu ừ một tiếng, dường như không biết có nên trả lời hay không, nhưng thấy Ngân Tô đưa tay, hắn lập tức mở miệng nói:
“Không có trạm cuối cùng.”
“Không có trạm cuối cùng?”
“Ừ ừ ừ.” Dương đại phu liên tục gật đầu.
Đoàn tàu vĩnh viễn không đến trạm... Không có trạm cuối cùng, vậy đương nhiên không đến được ga.
Ngân Tô hỏi tiếp:
“Vậy ngươi xuống xe ở đâu?”
Dương đại phu vốn cúi đầu chợt hơi ngẩng lên, tròng mắt liếc nhìn nàng, giọng điệu cũng trở nên âm trầm hơn nhiều:
“Đã lên chuyến tàu này, thì không xuống được nữa.”
“Vậy ngươi vì cái gì đi lên?”
“... Vé xe, nhận được vé xe, nhất định phải lên xe, bằng không sẽ chết.” Dương đại phu dường như nghĩ đến chuyện đáng sợ, cả người run lên.
Vé xe của người chơi là mua, vé xe của NPC là phát?
Đây không phải khác nhau đối đãi sao?!
Đáng ghét!!
“Ngươi đối với chuyến tàu này còn biết những gì?”
Dương đại phu vùi đầu, móc bụng không nói gì.
Không biết là không muốn nói, hay chính hắn cũng không biết nhiều hơn.
Ngân Tô thấy hỏi không ra gì, phất tay cho hắn trở về, vẫn không quên cảnh cáo một câu:
“Đừng giở trò, nếu không hạ tràng của ngươi sẽ chỉ thảm hại hơn bọn họ.”
Dương đại phu:
“...”
Dương đại phu ủ rũ trở về chỗ ngồi, rụt người lại không dám động đậy.
...
...
Toa xe số 04.
Cát Sơn ngồi tại chỗ, sắc mặt khó coi. Trên cánh tay hắn có một vết máu rất dài, dù đã xử lý, không còn chảy máu, nhưng nhìn vẫn rất dữ tợn.
Cô nương áo bào đen ngồi phía sau hắn, nàng rất yên tĩnh, nếu không quay đầu lại trông thấy nàng, Cát Sơn đều cảm thấy nàng không tồn tại.
Trừ bọn họ ra, còn có bốn quái vật, một trong số đó là ở ga trước, ba kẻ còn lại là lên xe ở ga này.
“Huynh đệ, ngươi không sao chứ?” Quái vật hành khách ngồi sau lưng Cát Sơn vẻ mặt quan tâm nhìn hắn.
Cát Sơn đáp:
“Không có việc gì.”
“Ta chỗ này có nước, ngươi muốn uống không?” Quái vật hành khách lấy ra một bình nước đưa cho Cát Sơn, trông chờ nhìn hắn như một người hiền lành.
“...”
Cát Sơn biết quy tắc, nào dám nhận, đáp:
“Cảm ơn, ta không khát.”
Quái vật hành khách cười với Cát Sơn:
“Vậy ngươi nếu khát thì nói cho ta, đừng khách khí với ta nha.”
Cát Sơn:
“...”
“Soạt ——”
Cửa toa xe mở ra, trưởng tàu đã gặp lần trước, với khuôn mặt bình tĩnh, xuất hiện ở cửa ra vào.
Sau khi nhận được quy tắc, bọn họ lập tức xử lý vật phẩm màu tím không tuân theo quy định, cho nên lần kiểm vé này không có nguy hiểm gì.
Nhưng sau khi trưởng tàu rời đi, cửa toa xe không mở ra, vẫn ở trạng thái đóng.
...
...
Toa xe số 06.
Trong toa xe này có hai nữ người chơi, hai người vì lý do có hay không có vé xe lúc mới lên xe mà có chút không chào đón lẫn nhau.
Cho nên sau khi những người chơi khác rời đi, các nàng cũng không nói chuyện, mỗi người ngồi ở vị trí của mình.
Trong xe trừ các nàng, còn có quái vật hành khách, bọn họ phân bố ở xung quanh vị trí của người chơi, ngẩng đầu lên là có thể trông thấy. Vẻ ngoài quỷ dị, không khí âm trầm, toàn bộ toa xe đều tràn ngập cảm giác lạnh lẽo.
Mạch Tử ngồi bên cạnh quái vật thi quỷ đứng, bốc mùi hôi thối khó ngửi, nàng cố gắng rụt người lại, nhíu mày nhìn về phía cửa xe.
Ân tiên sinh nói lúc xét vé, tốt nhất là ngồi ở vị trí của mình, để tránh xảy ra sai lầm.
Chờ kiểm vé xong, nàng liền có thể rời khỏi đây, đi nơi khác đợi.
Mạch Tử mãi mới chờ đến trưởng tàu, xét vé hoàn thành, trưởng tàu không tìm mình phiền phức, Mạch Tử hơi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đúng lúc này, giọng nói âm trầm của trưởng tàu vang lên từ phía sau.
“Hành khách, tại sao ngươi lại ở chỗ này?”
Mạch Tử chợt nhớ tới Phạm Tài còn ở trong toa xe của các nàng.
Lúc trước khi Ân tiên sinh trở về, muốn dẫn Phạm Tài đi, nhưng Phạm Tài nắm chặt chỗ ngồi không buông tay, làm sao cũng không chịu rời đi.
Lúc đó cửa đoàn tàu đã đóng, dựa theo kinh nghiệm ở ga trước, cửa khoang xe lập tức sẽ đóng lại, bọn họ không có thời gian lãng phí.
Cho nên Phạm Tài bị bỏ lại ở toa xe số 06.
Mạch Tử cứng đờ quay đầu lại nhìn, chỉ thấy trưởng tàu đã túm lấy Phạm Tài.
Phạm Tài dường như ngắn ngủi khôi phục lý trí, hoảng hốt lấy vé xe ra giơ lên trước mặt trưởng tàu:
“Vé xe... ta có vé xe.”
Nhưng trưởng tàu không hề nhìn vé xe, cười âm trầm một tiếng:
“Hành khách, ngươi đã bỏ lỡ thời gian xét vé rồi.”
Nỗi sợ hãi trên mặt Phạm Tài chợt dừng lại, hắn bị trưởng tàu nắm lấy, dường như hoàn toàn không thể động đậy. Một giây sau, Mạch Tử tận mắt nhìn thấy đầu Phạm Tài nổ tung.
“!!!”
Mạch Tử đột nhiên rụt đầu lại, che miệng thở hổn hển.
Không trở về toa xe của mình, quả nhiên là quy tắc phải chết. May mắn, trước đó bọn họ đều cẩn thận trở về toa xe của mình.
Mạch Tử không dám động đậy, chờ sau khi trưởng tàu rời đi, nàng mới dám thăm dò nhìn về phía nơi Phạm Tài tử vong.
Cùng lúc đó thăm dò còn có Vu Khiết cùng toa xe với nàng, hai người ánh mắt chạm nhau, rồi nhanh chóng dời đi.
【Trưởng tàu thích nói dối】
Một dòng quy tắc xuất hiện trên hành lang.
Trưởng tàu thích nói dối...?
Trước đó có một quy tắc Trưởng tàu ghét người nói dối, quy tắc này những người chơi khác nói hẳn là chính xác.
Vậy Trưởng tàu thích nói dối là chính xác hay sai lầm?
...
...
Toa xe số 01.
Ngân Tô ngồi một lát, gọi Dương đại phu đang trốn ở chỗ ngồi tới:
“Đưa vé xe của ngươi cho ta xem một chút.”
Dương đại phu căng thẳng:
“Vì... vì cái gì?”
“Xem thôi, không có vì cái gì.” Ngân Tô không kiên nhẫn giục hắn:
“Nhanh lên.”
“...” Dương đại phu keo kiệt:
“Kia... vậy ngươi muốn trả lại cho ta.”
“Ta chỉ xem thôi.” Ngân Tô không kiên nhẫn.
Dương đại phu sờ ra vé xe của mình, đưa tới trước mặt Ngân Tô.
Ngân Tô không nhận, cứ thế nhìn một chút. Vé xe giống hệt tấm của nàng, trạm cuối cùng cũng viết là 'Không biết'.
Bất quá hắn đúng là họ Dương.
Ngân Tô xem xong vé xe, phất tay cho hắn đi.
Dương đại phu được triệu đến thì đến, bị đuổi đi thì đi, không dám có lời oán trách, cất vé xe lui về vị trí của mình.
“Ba!”
Đèn tắt phụt, toàn bộ toa xe chìm vào bóng tối không thấy rõ năm ngón tay, ngay cả một chiếc đèn khẩn cấp cũng không thấy.
Tắt đèn?
Ngân Tô rất có sự tự giác tắt đèn liền đi ngủ, để quái vật tóc làm bảo an, lấy ra một tấm chăn nhỏ đắp kín, nhắm mắt lại đi ngủ.
Dương đại phu sau khi đèn tắt, cứng đờ ngồi một lát, sau khi thật lâu không nghe thấy động tĩnh của người phụ nữ đáng sợ kia, bắt đầu chậm rãi quay đầu lại nhìn.
Bóng tối dường như không thể cản trở ánh mắt của Dương đại phu, hắn chính xác bắt được vị trí của Ngân Tô, sự sợ hãi trong đáy mắt bị sự tham lam thay thế.
Dương đại phu liếm liếm môi khô khốc, im ắng cười quái dị...