Quỷ Ảnh nhân rõ ràng bị Ngân Tô dọa đến, nói chuyện lắp bắp: "Ngươi... ngươi muốn... muốn chơi trò chơi gì?"
"Chúng ta chơi trốn tìm đi." Ngân Tô quyết định thử thách độ khó cao, chỉ tay vào miếng bịt mắt: "Ngươi nhìn ta bịt mắt chuẩn bị xong rồi, ngươi trốn, ta tìm."
Quỷ Ảnh nhân: "..."
Nữ sinh bịt mắt một tay vỗ vỗ mặt, khóe môi cong lên độ cong cổ quái: "Muội muội xinh đẹp, mau trốn kỹ nha, bị ta tìm thấy thì thảm lắm đấy."
Quỷ Ảnh nhân: "??? Có phải có chỗ nào đó không đúng không?!"
...
...
Toa xe 03.
Sau khi trưởng tàu soát vé, Thịnh Ánh Thu nhìn về phía mấy chỗ trống, đó là nơi trưởng tàu dừng lại soát vé vừa rồi.
Bọn họ hẳn là quái vật từ Quỷ Lĩnh trạm lên xe.
Quái vật ở Quỷ Lĩnh trạm không thể nhìn thấy.
Vậy trò chơi nhỏ này phải chơi thế nào?
Là nàng chủ động tìm quái vật để chơi trò chơi, hay chờ quái vật giao nhiệm vụ cho nàng?
Thịnh Ánh Thu cẩn thận không hành động, chuẩn bị đợi trưởng tàu kiểm vé xong thì đi tìm người chơi khác thương lượng.
Nhưng đúng lúc Thịnh Ánh Thu đang chờ, đột nhiên cảm giác áo bị kéo một chút.
Thịnh Ánh Thu cứng đờ nhìn về phía góc áo bị kéo, hành lang trống rỗng làm nàng dựng tóc gáy.
"Tỷ tỷ, chúng ta chơi đùa đi." Tiếng trẻ con non nớt vang lên bên tai nàng, Thịnh Ánh Thu không cảm thấy dễ nghe, chỉ có sự lạnh lẽo không nói nên lời.
Nàng không nhìn thấy đối phương, nhưng cảm giác được hắn đang đứng trước mặt mình.
"... Trò chơi gì?" Thịnh Ánh Thu cứng đờ trả lời.
"Ngô..." Đứa bé dường như đang suy nghĩ, một lúc lâu sau mới giòn tan nói: "Diều hâu vồ gà con đi! Tỷ tỷ làm gà con, ta làm lão ưng!"
"...!" Mẹ nó! Lão nương đều không nhìn thấy ngươi! "Thế nhưng là ta đều không nhìn thấy ngươi, tiểu muội muội, như vậy không dễ chơi a."
"Lão ưng chính là bay rất cao rất cao, để gà con không nhìn thấy nha." Đứa bé lầm bầm, có chút không vui: "Tỷ tỷ là không muốn cùng ta chơi đùa sao?"
"... Ai muốn theo ngươi cái này quỷ đồ vật chơi đùa."
Thịnh Ánh Thu không rõ từ chối chơi đùa sẽ có hậu quả gì, nàng nhắm mắt nói: "Thế thì trò chơi này có quy tắc nào khác không?"
"Không có nha, ta bắt được tỷ tỷ thì tỷ tỷ thua đâu."
"Ta thua sẽ thế nào?"
"Thua ta liền ăn hết tỷ tỷ một cái khí quan nha." Giọng đứa bé hồn nhiên ngây thơ, nhưng lời nói ra lại khiến người sợ hãi.
Thịnh Ánh Thu bình tĩnh hỏi quy tắc cụ thể: "Thế thì thế nào coi như ta thắng?"
Đứa bé ngược lại hỏi gì đáp nấy: "Ta mười phút đồng hồ còn chưa bắt được tỷ tỷ, tỷ tỷ liền thắng đâu."
"Ta thắng có phần thưởng gì?"
"Tỷ tỷ thắng... Ngô..." Đứa bé dường như không nghĩ tới Thịnh Ánh Thu sẽ thắng, nửa ngày mới nói được mấy chữ: "Tỷ tỷ sẽ không thắng."
"... Ta cám ơn ngươi a!!" Thịnh Ánh Thu chịu đựng cơn giận muốn đánh bẹp đối phương: "Vạn nhất ta thắng đây? Không thể nào ngươi thắng thì lấy đi khí quan của ta, còn ta thắng thì ngươi cái gì cũng không mất mát a?"
"Vậy được rồi, tỷ tỷ thắng, ta sẽ tặng tỷ tỷ một cái tiểu lễ vật." Đứa bé không tình nguyện nói: "Như vậy được chưa?"
"... Tốt."
"Vậy chúng ta bắt đầu đi, ta để tỷ tỷ chạy trước."
"Chờ một chút." Thịnh Ánh Thu: "Ta có thể đi toa xe khác không?"
"Có thể nha." Thịnh Ánh Thu nghe thấy tiếng vỗ tay giòn giã, đứa bé cao hứng nói: "Như vậy chơi hay quá, tỷ tỷ chạy mau đi, ta sắp đến bắt ngươi rồi ~"
Thịnh Ánh Thu vừa chạy, vừa lục lọi túi đạo cụ của mình, xem có đồ vật gì giúp mình chống cự mười phút đồng hồ không bị tiểu quái vật kia bắt được.
...
...
Toa xe 04.
Cát Sơn là người đầu tiên bị tìm thấy, nghe giọng là một thanh niên, hắn muốn cùng Cát Sơn chơi ném xúc xắc.
Ai điểm số lớn, người đó thắng.
Ban đầu là một ván phân thắng thua, nhưng theo yêu cầu mãnh liệt của Cát Sơn, đổi thành ba hiệp hai thắng.
Trò chơi này có kỹ thuật thì dựa vào kỹ thuật, không có kỹ thuật thì dựa vào vận khí.
Hiệp đầu tiên Cát Sơn thua.
Hiệp thứ hai Cát Sơn dùng một đạo cụ tăng may mắn, quái vật thua.
Hiệp thứ ba Cát Sơn lợi dụng kỹ năng cường hóa thân thể, lúc gieo xúc xắc chia ba viên làm sáu, lại phối hợp đạo cụ tăng may mắn, quái vật thua.
Quái vật không phục: "Ngươi gian lận."
"Ngươi không nói không được gian lận." Cát Sơn trừng mắt vào hư không, không cam lòng yếu thế: "Ta thắng."
"..."
Cát Sơn cảm nhận được hơi thở âm sâm, ánh mắt lạnh buốt thấu xương gần như đọng lại trên người hắn.
Nhưng rất nhanh luồng hơi thở kia biến mất, Cát Sơn xụi lơ tại chỗ ngồi.
May quá... Chỉ là ném xúc xắc.
Cái này mà đổi sang trò chơi khác, hắn không nhất định có thể thắng.
Cát Sơn thoát hiểm, nhìn sang một bên khác, cô gái áo đen cùng toa xe với hắn không biết từ khi nào đã đứng lên.
Áo đen trải dài trên mặt đất, một phần áo đen lơ lửng giữa không trung, nàng dường như đang dẫm lên thứ gì đó.
Cát Sơn: "..."
Đây là trò chơi gì?
Người chơi áo đen này, Cát Sơn ít giao lưu với nàng, hắn ngược lại muốn nói chuyện với nàng, nhưng có lúc vừa quay đầu lại, người này đã biến mất tăm.
Ngay cả khi cửa toa xe đóng kín, tình huống này vẫn xảy ra.
Cát Sơn nghi ngờ nàng biết ẩn thân.
...
...
Toa xe 07.
Cửa toa xe đóng chặt, trưởng tàu còn chưa đến toa này, Pháp sư gọi Chu Nhiên lại: "Trạm này có một quy tắc là trưởng tàu thích vật phẩm màu xanh, ta cảm thấy có thể thử một lần, cũng có thể thu hoạch được manh mối gì đó."
"À..." Chu Nhiên nghi hoặc, "Pháp sư tiên sinh nói là, chúng ta đưa trưởng tàu vật phẩm màu xanh?"
Pháp sư lý lẽ rõ ràng nói: "Hai trạm trước đều là trưởng tàu chán ghét vật phẩm màu tím, đã được kiểm chứng là chính xác, trưởng tàu quả thật ghét những màu sắc đó, đúng không?"
Chu Nhiên gật đầu, "Vâng."
Pháp sư: "Cho nên chúng ta có thể thử một lần."
Chu Nhiên do dự, không muốn mạo hiểm: "Người chơi toa xe khác có lẽ sẽ thử chứ?"
Pháp sư lắc đầu: "Bọn họ không nhất định sẽ mạo hiểm, với lại cho dù họ thử, nhưng có lẽ manh mối không giống nhau thì sao? Chúng ta đã lên xe lâu như vậy rồi, thế nhưng liên quan đến manh mối xuống xe một chút cũng không có. Tiếp tục như vậy, chúng ta bao giờ mới tìm được manh mối xuống xe?"
Họ ban đầu cho rằng trong vật phẩm trưởng tàu chán ghét có manh mối gì đó, sau khi trạm thi quỷ các người chơi bàn bạc một phen, lục soát hành lý một lượt.
Nhưng những vật đó chỉ là đồ dùng sinh hoạt bình thường, không có manh mối gì.
Trưởng tàu chỉ đơn thuần ghét những màu sắc đó, trò chơi cố ý làm khó họ thôi.
Tính cả trạm bắt đầu, bây giờ đã là trạm thứ tư, họ lại không có chút manh mối nào.
Chu Nhiên dường như bị Pháp sư thuyết phục, nhìn về phía Pháp sư: "Vậy chúng ta làm thế nào?"
"Đến lúc đó thế này..."
Chu Nhiên nghe xong kế hoạch của Pháp sư, có chút mộng: "Ta đi đưa?"
Ánh mắt dịu dàng của Pháp sư nhìn vào mắt Chu Nhiên: "Cũng có thể ta đi, nhưng mà lúc đó ngươi có thể tùy cơ ứng biến sao?"
Chu Nhiên hoảng hốt một thoáng, trong lòng nảy sinh cảm giác vô năng, nàng làm không được...
Pháp sư lại lấy ra một đạo cụ cho nàng: "Đó là một đạo cụ cấp S, có thể bảo vệ cho ngươi bình an. Lại có ta ở một bên giúp ngươi, không sao cả."
Chu Nhiên cúi đầu nhìn đạo cụ kia, xác định là một đạo cụ phòng ngự cấp S.
Trong lòng Chu Nhiên có một giọng nói, Pháp sư tiên sinh ngay cả đạo cụ cấp S cũng cho nàng, hắn khẳng định là đặc biệt tin tưởng mình.
Nàng nên làm theo lời Pháp sư tiên sinh nói.
Chu Nhiên chậm rãi mở miệng: "Thật..."