Chương 475: Tỏ tình Quý (35)
Nhị Lang quái hoàn toàn không biết bạn gái mình lợi dụng chú thuật để hắn thích nàng.
Ly Khương nói: "Chúng ta phải tìm tới Trình Diệu Dương và Tôn Tâm Di..."
Hai người kia là nhân vật mấu chốt. Tìm được họ, hẳn là có thể biết thêm nhiều manh mối, từ đó biết chìa khóa thông quan là gì.
Ngân Tô quay đầu hỏi Nhị Lang quái đang hùng hổ: "Ngươi lúc trước nói, tình yêu là chất dinh dưỡng của Trình Diệu Dương, chất dinh dưỡng là gì?"
Ánh mắt oán độc của Nhị Lang quái ngưng tụ thành đao, vù vù bắn phá Ngân Tô: "Ngươi lợi hại như vậy, hỏi ta làm gì!"
Ngân Tô ném ra một vấn đề Nhị Lang quái quan tâm: "Ngươi muốn gặp Tôn Tâm Di sao?"
"..."
"Ngươi nói Trình Diệu Dương ở cùng Tôn Tâm Di, Tôn Tâm Di khẳng định không phải tự nguyện đi cùng hắn đúng không?"
"Dĩ nhiên không phải!!" Nhị Lang quái lớn tiếng nói: "Tâm Di làm sao có thể tự nguyện đi cùng loại biến thái như Trình Diệu Dương!"
Hết chuyện để nói!
Đâm vào chỗ đau của người khác rất thú vị sao?!
Cái nữ nhân đáng ghét này!
"Cho nên, ngươi không muốn đi cứu nàng sao? Ngươi nói nàng một mình ở bên cạnh Trình Diệu Dương sẽ tuyệt vọng đến mức nào?" Ngân Tô chậc chậc lắc đầu: "Nàng một tiểu cô nương, sẽ bất lực biết bao."
Nhị Lang quái dường như bị Ngân Tô gợi lại ký ức cũ: "Tâm Di... Tâm Di rất nhát gan, nàng chắc chắn rất sợ hãi, Trình Diệu Dương... Ta muốn giết hắn!! Giết hắn... Giết hắn!!"
Ngân Tô: "Thế nhưng ngươi bây giờ đều ra không được, làm sao giết hắn? Làm sao đi cứu cô nương yêu dấu của ngươi?"
Nhị Lang quái: "..."
Lúc đầu cầm được ngọc bội hắn liền có thể ra ngoài...
Đều là nàng!
Nàng bây giờ còn ở đây trào phúng mình!!
Nhị Lang quái hận không thể nghiền xương Ngân Tô thành tro.
"Ta có thể đưa ngươi ra ngoài, cho ngươi đi cứu người trong lòng, bất quá..." Ngân Tô dừng một chút: "Ngươi phải hợp tác một chút, cho ta biết những gì ta muốn biết."
Nhị Lang quái cười lạnh một tiếng: "Ngươi cho rằng ta sẽ còn tin ngươi?"
Vừa bị lừa, Nhị Lang quái cảm thấy mình điên rồi, mới có thể tin nàng lần nữa.
"Thế nhưng ngươi không có lựa chọn khác a." Ngân Tô cầm huyết ngọc lật đi lật lại xem, thở dài nói: "Ngươi lựa chọn tin tưởng ta, còn có một nửa cơ hội ra ngoài. Không tin ta, thì ngay cả một nửa cơ hội cũng không có."
"!!!"
A a a!!!
Hắn muốn giết cái nữ nhân chết tiệt này!!
Ngân Tô để Nhị Lang quái suy nghĩ kỹ, không ép hắn lập tức đưa ra quyết định.
Nhị Lang quái rõ ràng Ngân Tô nói không sai, lựa chọn tin tưởng nàng, mình còn một nửa cơ hội rời khỏi đây, đi cứu Tâm Di...
Tâm Di...
Nghĩ đến Tôn Tâm Di, Nhị Lang quái cảm giác một trận nghẹn thở.
Không biết qua bao lâu, Nhị Lang quái cuối cùng mở miệng: "Trình Diệu Dương... Trình Diệu Dương không biết ở đâu làm ra một biện pháp tà môn, lợi dụng tình cảm của những người khác làm chất dinh dưỡng, nuôi dưỡng hắn và Tâm Di."
Nhị Lang quái nói không rõ là chuyện gì xảy ra.
Dù sao hắn cũng nghe Trình Diệu Dương nói, khi Trình Diệu Dương đến khoe khoang với hắn, kích động lên dễ nói lỡ miệng.
Hắn cũng không phải chỉ một lần biết nhiều như vậy, mà là từng lần từng lần tích lũy, tự mình đoán ra được.
...
...
An toàn viên hừng đông mới đến mở cửa phòng tạm giam. Hắn nhìn chằm chằm những người bên trong ra, thấy không thiếu ai... Ân, thiếu một người.
Chỉ thiếu một người!
An toàn viên đối diện với đôi mắt cười nhẹ nhàng của nữ sinh, sắc mặt càng kém. Bọn họ sao không chết ở bên trong!!
"Sớm a!" Ngân Tô chào hỏi an toàn viên.
"Đừng lề mề!" An toàn viên dữ dằn gầm lên: "Mau ra!"
Ngân Tô là người cuối cùng. Nàng ra khỏi cửa, an toàn viên vừa định đóng cửa, Ngân Tô đi trước đè lên vai an toàn viên, lễ phép nói: "Có một vấn đề, ta muốn thỉnh giáo ngài một chút."
An toàn viên: "???"
"Ta còn không biết muốn đi đâu tìm ngài đâu, ngươi xem ta nếu lại gặp phải cái gì kỳ quái, biết ngài ở đâu, cũng không cần ngài đi một chuyến nữa, ta trực tiếp đi nói cho ngài a."
An toàn viên nghiêm mặt: "Ta nên xuất hiện lúc nào thì tự sẽ xuất hiện."
Ngân Tô cũng sầm mặt, giọng đề cao: "Ngươi có phải là kỳ thị học viên mới chúng ta không? Dựa vào cái gì những người khác biết ngươi ở đâu, chúng ta lại không thể? Ai dạy ngươi làm kỳ thị?!"
An toàn viên: "???"
Cuối cùng an toàn viên vẫn nói cho Ngân Tô đi nơi nào có thể tìm được hắn.
An toàn viên đóng cửa lại cái rầm, xoay người rời đi, một giây cũng không muốn nán lại.
Chờ an toàn viên rời đi, Quái Tóc chui ra từ bóng tối, đằng sau còn kéo theo một Nhị Lang quái.
Vừa rồi Ngân Tô hấp dẫn sự chú ý của an toàn viên, Quái Tóc dán ngọc bội vào sau lưng Nhị Lang quái, thừa cơ đưa Nhị Lang quái ra ngoài.
"Tô tiểu thư, sao ngươi biết những người khác biết an toàn viên ở đâu?" Tạ Bán An kỳ lạ hỏi Ngân Tô.
"Không biết, lừa hắn."
Hôm qua an toàn viên xuất hiện đột ngột, hoặc là họ vi phạm quy tắc, gọi ra an toàn viên, hoặc là mấy người yêu NPC không an phận, cố ý đi kêu an toàn viên đến.
Mà quy tắc thứ bảy của Trại huấn luyện tình yêu lúc trước là:
[Trại huấn luyện không tồn tại Giảng đường số 14, nếu có người mời ngươi đến, xin mang Ta đến gặp an toàn viên]
Chứng tỏ học viên hẳn là biết vị trí của an toàn viên.
Cho nên nàng quyết định gạ hỏi an toàn viên.
Ngân Tô xem điện thoại: "Sắp đến giờ học sớm, đi học trước đã."
Tiết học sớm hay muộn không biết để làm gì, nhưng loại hoạt động có quy luật này, khi chưa xuất hiện bất thường, tốt nhất vẫn nên tuân thủ.
Vạn nhất cuối cùng bị phán định thời lượng giờ học không đủ, thông quan thất bại thì rất khó chịu.
Đừng nghi ngờ, trò chơi chó má làm được việc này.
Hành vi càng dễ bị bỏ qua, càng có thể trở thành cạm bẫy chết người.
...
...
Ngân Tô tìm thứ gì đó nhét Nhị Lang quái vào trước. May hắn là một con quái vật không phải người, có thể tự do co giãn kích thước.
Trở về phải đi ngang qua phòng nhỏ Tình yêu.
Họ vừa đến gần phòng nhỏ Tình yêu, liền thấy Ngu Nhánh và Vương Đức Khang đang đánh nhau từ một căn phòng đi ra...
"Là phòng của Hồ Cầm..."
"Đi xem thử."
Ngân Tô lập tức đi về phía đó.
Ngu Nhánh và Vương Đức Khang giao thủ, hai người di chuyển sang bên kia. Xem tư thế của họ, ai cũng không nương tay.
Trong phòng Hồ Cầm.
Dưới đất là dấu chân máu lộn xộn, lớn nhỏ không đều, do nhiều người giẫm đạp lặp đi lặp lại.
Thi thể Hồ Cầm nằm trên mặt đất, mặt úp xuống, đã chết từ lâu. Xung quanh có dấu vết đánh nhau, Hồ Cầm trên người có không ít vết thương, trước khi chết đã trải qua tra tấn không nhỏ.
"Cảm giác là người chơi..." Tạ Bán An xem xong vết thương của Hồ Cầm, "Những vết thương này đều giống như do vũ khí tạo thành."
Quái vật giết người càng thích dùng răng, móng tay... Hoặc là trực tiếp rất tàn nhẫn.
Ô Bất Kinh nhỏ giọng nói: "Sẽ không lại là Vương Đức Khang làm ra chứ?"
Ngu Nhánh và Vương Đức Khang vẫn đang đánh nhau bên ngoài, trong phòng vẫn có thể nghe thấy động tĩnh thỉnh thoảng truyền đến.
Vương Đức Khang lúc trước đã được xác nhận giết Đặng Diệp Diệp, truy sát Dao Bách Thanh, sau đó Hồ Cầm lại bị hắn tấn công, bây giờ Hồ Cầm vẫn chết...
Ngân Tô quay đầu đi ra ngoài...
Đề xuất Tiên Hiệp: Trong Tông Môn Trừ Ta Ra Tất Cả Đều Là Gián Điệp