Chương 589: Ngân Sơn công quán (7)

Đàm Tam Sơn nhìn vũ đạo lão sư ấy đẩy NPC xuống cầu thang, rồi đỡ dậy, lại đẩy xuống, lại đỡ dậy... Lặp đi lặp lại ba lần, cho đến khi NPC lăn xuống tầng một.

Đàm Tam Sơn nghĩ rằng mọi chuyện kết thúc rồi, ai dè nàng ta lại lôi NPC ấy lên lầu.

Rất nhanh, NPC lại bị từng tầng từng tầng đẩy xuống dưới.

"..."

Nàng đang làm gì vậy?!

Vũ đạo lão sư này có thù với các NPC khác trong công quán sao?

Sau khi NPC bị đẩy hai vòng, vũ đạo lão sư cuối cùng buông tha nàng.

Đàm Tam Sơn thấy vũ đạo lão sư mặt mày hớn hở đi lên lầu, hắn lập tức né mình giấu vào chỗ tối, chờ đối phương lên lầu mới bước ra.

Đàm Tam Sơn nhìn NPC bể đầu chảy máu trong đại sảnh, lại nhìn cầu thang trống rỗng, cuối cùng hắn quyết định lên lầu.

...

Những căn phòng không có người ở cũng không có đầu mối gì. Cả phòng sạch sẽ như mới sửa, mọi vật dụng đều trông như mới, căn bản không có dấu vết sử dụng.

Hoặc là những căn phòng này không có người ở.

Hoặc là những vật phẩm này đều mới được thêm vào.

Ngân Tô nhìn thấy một căn phòng ở tầng 5, Giám Định Thuật cuối cùng đã đưa ra nhắc nhở.

【?】

Ngân Tô nhìn bức tường giấy màu hồng, mặt tường sạch sẽ, không có bất kỳ vật gì.

Ngân Tô rút ống thép, rạch một đường trên tường giấy, rồi kéo một phát.

Mảng lớn tường giấy bong ra, để lộ bức tường lốm đốm vết máu.

Những vết máu kia không phải do vẩy ra, càng giống như có người vịn mặt tường đi lại mà lưu lại những dấu tay máu mơ hồ.

Ngân Tô để tóc quái lấy hết toàn bộ tường giấy xuống.

Vết máu có từ mặt đất đến khoảng 1 mét 4, cao hơn thì không có.

Bắt đầu từ vị trí ra vào phòng vệ sinh, kéo dài đến tận cửa ra vào.

Giống như có một người đầy tay máu, từ phòng vệ sinh đi ra, vịn mặt tường đi về phía cửa ra vào.

Ngân Tô lại vào phòng vệ sinh nhìn thoáng qua.

Mỗi phòng vệ sinh tuy nhỏ nhưng rất sạch sẽ, không có mùi lạ, thậm chí còn có mùi thơm thoang thoảng.

Dù không có chủ nhân, đồ dùng trên bồn rửa mặt cũng đầy đủ mọi thứ, nhưng những thứ ấy đều chưa bóc tem.

Dịch vụ vẫn rất tốt...

"Xoạt ——"

Bồn cầu đột nhiên tự động xả nước.

Ngân Tô dùng ống thép đẩy nắp bồn cầu ra, không phải hình ảnh máu me gì, bên trong là nước trong bình thường.

Ngay lúc này, tóc quái duỗi ra một sợi chỉ vào vai Ngân Tô.

Ngân Tô nhìn nó, nó chỉ vào phía sau nàng.

Bên đó là bồn rửa mặt và tấm gương.

Tấm gương chẳng biết từ lúc nào đã đọng hơi nước, toàn bộ mặt kính hoàn toàn không nhìn rõ, phản chiếu bóng người tới mờ ảo vặn vẹo.

Ngân Tô đóng nắp bồn cầu lại, đi đến trước gương, trực tiếp ghé mặt sát vào, chóp mũi gần như chạm vào mặt kính.

Bóng hình trong gương rõ ràng cứng lại, dính sát vào chậm hơn động tác của nàng nửa nhịp.

Ngân Tô đảo mắt qua lại, dường như đang quan sát thứ bên trong, sau đó giơ tay vuốt ve tấm gương, khẽ khàng mở miệng: "Phòng vệ sinh có thể bình chọn là nơi được yêu thích nhất ấy nhỉ, bất kể thứ gì đều thích trốn ở đây... Thật đúng là một nơi phong thủy bảo địa."

Cái bóng mờ ảo trong gương không nhúc nhích, dường như chỉ là bóng của nàng.

"Cộc cộc..." Ngân Tô dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào mặt kính, cười hì hì mở miệng: "Bạn ơi, ra đây chơi nào."

"..."

"Còn muốn ta mời nữa." Ngân Tô thở dài, lùi lại một bước, "Mời bạn của chúng ta ra đây."

Con tóc quái đã từng ở trong gương quen thuộc trèo lên bồn rửa mặt, hưng phấn chui vào trong gương.

Bóng hình kia thấy không dọa được Ngân Tô, vặn vẹo rồi biến mất vào sâu trong tấm gương, mặt kính mờ ảo khôi phục bình thường, bóng người trong gương là dáng vẻ hiện tại của Ngân Tô.

Con tóc quái chưa ăn được điểm tâm nhỏ trong gương bò tới bò lui, đầy mặt gương là những vết đen kỳ dị.

Ngân Tô: "..."

So với quái vật không hề lộ diện, tóc quái có vẻ kinh khủng hơn một chút.

Quái vật không phải người chạy rồi, hơn nữa nhìn dáng vẻ còn bị hạn chế, ngay cả gương cũng không ra được, bây giờ chỉ có thể dọa người, căn bản không đủ đáng sợ.

Ngân Tô không phát hiện gì trong phòng vệ sinh, đang định ra ngoài, ánh mắt lướt qua trần nhà, lại dừng lại.

Ngân Tô ngửa đầu quan sát một lát, để tóc quái lên xem thử.

Tóc quái đẩy trần nhà treo, chui vào trong.

Vài giây sau, một bọc đồ vật bọc nhựa đen được tóc quái đẩy từ trần nhà xuống, rơi xuống chân Ngân Tô.

Ngân Tô dùng chân đá đá vật ấy.

Tóc quái từ trên trần nhà xuống, dựng thẳng một sợi chỉ về phía Ngân Tô lắc lắc.

Bên trên chỉ có vật này trên mặt đất.

"Mở ra."

Tóc quái: "..."

Tóc quái dùng tóc hóa thành tay, mở vật trên mặt đất ra.

Vật ấy còn chưa mở hết đã có một luồng hôi thối xộc tới, Ngân Tô bịt mũi chờ tóc quái mở hoàn toàn.

Bên trong là một thi thể khô héo —— thi thể hài nhi.

Nói là hài nhi cũng không chính xác, hẳn là thai nhi, nó trông chỉ khoảng bốn năm tháng tuổi...

Có người đã phá thai trong phòng vệ sinh, còn để lại thi thể thai nhi...

Căn phòng này ai ở vậy?

Ngân Tô bảo tóc quái bọc thi thể thai nhi lại, nàng lại lấy ra một cái túi sạch sẽ đựng vào, sau đó mang theo đi ra ngoài.

Thứ này nói không chừng có ích gì đó?

Vô dụng còn có thể cho cung điện ăn, dù sao nó cũng không kén ăn.

...

"Lão sư, ngươi đang tìm gì vậy?"

Đàm Tam Sơn nhìn chằm chằm vũ đạo lão sư vừa lui ra khỏi cửa phòng, chủ động lên tiếng.

Vũ đạo lão sư quay đầu nhìn sang, khuôn mặt hơi xinh đẹp ấy không có biểu cảm gì, ánh mắt dừng lại trên người hắn một lát, sau đó dời đi, tiện tay đóng cửa lại.

"Chuyện của lão sư không nên hỏi nhiều." Vũ đạo lão sư trầm giọng mở miệng.

"Ta chỉ là muốn giúp đỡ lão sư." Đàm Tam Sơn nói.

Ngân Tô liếc nhìn hắn một cái, khóe môi câu lên đầy ẩn ý, không đáp lại câu nói này của hắn.

Đàm Tam Sơn tiếp tục hỏi: "Lão sư vừa rồi tại sao lại bắt nạt nhân viên vệ sinh?"

"Bắt nạt?" Ngân Tô ngữ điệu có chút lạ: "Ta kia là đang giúp đồng sự xuống lầu, sao có thể gọi là bắt nạt, ngươi cũng không nên châm ngòi quan hệ giữa ta và đồng sự."

Đàm Tam Sơn: "??? "

Giúp đỡ? Xuống lầu?

Ngươi gọi đó là giúp đỡ sao?

Hơn nữa sau đó ngươi còn bắt người ta xách lên, lặp đi lặp lại nhiều lần.

Quan hệ của các ngươi còn cần châm ngòi sao?

Đàm Tam Sơn ngược lại bình tĩnh lại: "Thì ra là thế, là ta hiểu lầm lão sư. Tình cảm giữa lão sư và đồng sự nhất định rất tốt."

Ánh mắt của Ngân Tô lần nữa rơi vào Đàm Tam Sơn.

Hắn không phải là muốn từ trên người mình tìm được manh mối gì sao?

Ngân Tô kéo khóe môi lộ ra một nụ cười lạnh lẽo: "Ngươi rất biết nói chuyện, nhưng không nói nhiều cũng không phải là chuyện tốt đâu."

Đàm Tam Sơn: "..."

Ngân Tô bước qua Đàm Tam Sơn rời đi.

Đàm Tam Sơn có lẽ thấy Ngân Tô tạm thời không có ý định công kích mình, vẫn đánh bạo đi theo sau, "Lão sư là hôm nay mới đến công quán sao?"

Ngân Tô khẽ khàng mở miệng: "Ngươi cũng nói ta và đồng sự tình cảm tốt mà."

"..." Hắn chỉ nói theo vậy thôi.

Cái NPC kia cố ý để bọn hắn xuống dưới sửa lại vũ đạo lão sư, nàng chắc chắn là mới tới.

Nhưng câu nói hắn vừa nói trước đó, lúc này cũng không tiện nói ngược lại.

Đàm Tam Sơn muốn dò hỏi tin tức công quán từ Ngân Tô, nhưng bản thân Ngân Tô cũng không biết nhiều, nàng làm sao có thể trả lời câu hỏi của hắn, cho nên đều là học cách NPC thao tác lừa hắn...

Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Tần: Từ Chiến Trường Bắt Đầu Nhặt Thuộc Tính
BÌNH LUẬN