Chương 671: Anh Lan bệnh viện (29)

Có y tá đi lên hỏi vì sao còn chưa xuống lầu. Ngân Tô giao dịch xong thì không nói thêm gì, đưa đám người xuống lầu, bao gồm cả người đã chết, giao lại cho y tá khu nội trú.

Những người khác muốn nói thêm gì đó nhưng y tá liên tục thúc giục, không cho họ thời gian tiếp tục trao đổi.

Đám người đành phải xuống lầu rời đi trước.

Trong đám người, Lương di và Tuân Hướng Tuyết kẹp Ô Bất Kinh ở giữa.

"Ngươi buổi sáng nay cầm về tờ giấy kia, sẽ không phải vị Tô bác sĩ kia đưa cho ngươi chứ?"

Vừa rồi Tô bác sĩ in sao bệnh án.

Nhưng tờ giấy Ô Bất Kinh cầm về rõ ràng là bản gốc.

Ô Bất Kinh: "... A."

"Tối hôm qua ngươi đi ra ngoài, không phải là để tìm manh mối sao?" Tuân Hướng Tuyết đã thông suốt mấu chốt, vì sao Ô Bất Kinh nhìn có vẻ gan không lớn lại dám mò mẫm đi ra ngoài.

Cho nên tối hôm qua bọn họ tản ra, hắn hẳn là tìm được vị Tô bác sĩ kia và ở cùng nàng.

Tuân Hướng Tuyết: "Vừa rồi bọn họ giao dịch hai tờ giấy, trừ quy tắc bác sĩ hẳn là còn có nội dung khác, ngươi không biết là gì sao?"

Ô Bất Kinh lắc đầu.

Đại lão không nói cho hắn biết a...

"Còn tưởng rằng các ngươi là đồng đội chứ..." Tuân Hướng Tuyết có chút ngoài ý muốn.

"Là như thế thì tốt rồi." Ô Bất Kinh một mặt hướng về, sau đó lại ủ rũ nói: "Là ta không xứng."

Tuân Hướng Tuyết: "? ? ?"

Tuân Hướng Tuyết nghĩ lại thực lực của Ô Bất Kinh, dường như lại có chút hiểu, ai vui lòng trong phó bản mang theo một cái vướng víu a.

Trở về khu nội trú, Lương di không biết đi tìm ai, lấy được nội dung trên tờ giấy thứ hai lúc nãy bọn họ giao dịch.

"Trẻ sơ sinh ban đầu có 52, ngày đầu tiên chỉ còn 44, hiện tại chỉ còn 40. Trẻ sơ sinh liên tục giảm bớt, quái vật xuất hiện ban đêm là quái vật trộm trẻ nhỏ, trẻ nhỏ biến mất chính là bị những quái vật này trộm đi."

Ô Bất Kinh: "Nói cách khác, trẻ nhỏ của bọn họ sau đó có thể sẽ ngẫu nhiên bị trộm đi... Trẻ sơ sinh sẽ càng ngày càng ít."

"Đúng vậy."

Tin tức này cũng không phải tin tốt lành gì.

Đứa bé sẽ bị trộm, nhưng đứa bé có thể bị cướp đoạt... Thay đổi mẹ chỉ cần giết chết mẹ là được rồi.

Đứa bé mỗi ngày giảm bớt, người chơi sớm muộn cũng vì đứa bé mà đánh nhau.

Bọn họ cần phải coi trọng con của mình...

Thế nhưng bọn họ cũng không thể ở lại đây quá lâu, làm sao trông con của mình?

Tuân Hướng Tuyết hít sâu một hơi: "Quan trọng nhất là chúng ta phải làm rõ đứa bé đối với chúng ta rốt cuộc là có hại hay có lợi, vạn nhất yêu cầu thông quan cuối cùng là không có trẻ nhỏ thì sao?"

...

...

Trưa Ngân Tô phát hiện đầu bếp lại làm đồ ăn tinh phẩm, nàng lấy ra một hộp tiệc, yêu cầu đầu bếp múc đầy cho mình.

Đầu bếp tức giận nhưng không dám nói gì, bị ép múc đầy một hộp cơm cho Ngân Tô.

Ngân Tô không biết những thức ăn này có tác dụng gì nhưng không ngăn cản nàng đóng gói.

Hôm nay sau bữa trưa vẫn cần tắm cho tiểu quái vật, với nền tảng hôm qua, lũ tiểu quái vật này khi tắm đều ngoan hơn nhiều, mấy con đều tự bò vào hồ.

Đại Lăng không biết đi đâu tản bộ cũng xông ra, lấy ra tay nghề tẩy cải thảo tổ truyền tham gia vào.

Ngân Tô phát hiện ngoài cửa còn đứng hai y tá nhưng hai y tá kia mặt đờ đẫn đứng đó, không có ý định vào.

"Ngươi mới Tiểu Hùng?"

"Ân ân ân." Đại Lăng điên cuồng gật đầu.

"..."

Rất tốt.

Lát kiểm tra phòng cần dùng đến, không dùng nàng lại đi bắt... xin.

Ngân Tô rất hài lòng, bắt đầu dây chuyền sản xuất tẩy bé con hôm nay.

"Các ngươi có đói bụng không a?" Ngân Tô chắp tay sau lưng đi đi lại lại, nhìn chỗ này, nhìn chỗ kia, còn chia sẻ mỹ thực đóng gói của mình cho bọn họ. "Ăn chút không?"

Tiểu quái vật: "..."

Nghe xong cũng không phải thứ gì tốt.

Ngân Tô lấy ra thịt muối chiên mắm đóng gói hôm qua, đưa tới trước mặt tiểu quái vật gần nàng nhất. "Nếm thử, đây là ta chuyên môn mang cho các ngươi."

Tiểu quái vật: "..."

Sao mà xui thế! Dừng trước mặt hắn!! Chỗ rộng vậy sao lại dừng trước mặt hắn, vì sao!!

"Muốn ta cho ngươi ăn đúng không?" Tiểu quái vật không động, Ngân Tô giây hiểu: "Công chúa nhỏ tiểu vương tử tôn quý nha, cần người đút, ta hiểu."

Tiểu quái vật: "..."

Ngươi biết cái gì ngươi hiểu!!

Ngân Tô cười híp mắt lấy ra một chiếc nĩa, bắt đầu đút tiểu quái vật ăn.

Tiểu quái vật bất kể quay đầu thế nào, cuối cùng đều sẽ bị bóp cằm cưỡng ép nhét đầy miệng thịt.

"Mọi người đừng nóng vội, đều có, ta mang cho các ngươi rất nhiều đâu." Ngân Tô vẫn không quên nói với những tiểu quái vật khác: "Tô bác sĩ sẽ không thiên vị."

Tiểu quái vật rõ ràng không thích số thịt này, nhưng phun ra sẽ bị đánh, cuối cùng chỉ có thể bị ép nuốt xuống.

Ngân Tô quan sát tiểu quái vật ăn xong thịt, bọn họ ngoài việc không thích, thật không có phản ứng nào khác.

Có lẽ là còn chưa có hiệu quả... Ngân Tô quyết định quan sát thêm.

...

...

Mỗi ngày tắm chỉ có trẻ sơ sinh phòng giám hộ nặng, Ngân Tô và công cụ người Giang Phù nghe qua, ý là những trẻ sơ sinh này không quá khỏe mạnh, cần ngâm thuốc tắm.

Ngân Tô nhìn tướng mạo bọn họ, cũng cảm thấy họ quả thực không quá khỏe mạnh.

Tắm xong, Ngân Tô phủi mông rời đi, lần nữa để họ ở lại trung tâm tắm rửa, còn không có ý tốt nói cho họ, hôm nay nàng muốn kiểm tra phòng họ trước, ai đến muộn thì thưởng cho người đó ăn thịt.

Lũ tiểu quái vật sụp đổ.

Sao nàng còn chưa chết!!

...

...

Tiểu quái vật trở về phòng bệnh rất nhanh, Ngân Tô không thể cho ăn lần nữa, có chút thất vọng.

Ngân Tô lôi Đại Lăng làm Tiểu Hùng mới, an toàn kiểm tra xong các phòng bệnh khác.

Đại Lăng đối với quá trình làm tiểu gấu này cảm thấy hứng thú, Tiểu Hùng sống chết nàng cũng không quá để ý nên Ngân Tô lôi Tiểu Hùng, Đại Lăng cũng chỉ bĩu môi, cũng không làm loạn.

Ngân Tô đuổi Đại Lăng đi, hỏi y tá chỗ nghỉ ngơi của nàng, sau đó đi ngủ một giấc.

Vào đêm, thời gian quan sát.

Lý bác sĩ không có ở đó, mọi công việc đều rơi vào Ngân Tô. Nàng ở ngoài cửa lớn đón Đại Quân, mẹ quan sát.

Dẫn bọn họ lên lầu, quá trình giống hệt ban ngày.

"Các bảo bảo rất cần tình yêu của mẹ, cho nên ban đêm các ngươi có thể chờ đủ một canh giờ để quan sát." Ngân Tô không có tình cảm nhớ lời thoại: "Hãy bồi dưỡng tình cảm thật tốt với các bảo bảo, các ngươi là hậu thuẫn vững chắc của họ, họ cũng là chiếc áo bông nhỏ của các ngươi. Các bảo bảo yêu mới có thể chống đỡ các ngươi đi xa hơn."

"Tô bác sĩ đây là ý gì?"

Có lẽ biết Ngân Tô là người chơi, có người chơi gan lớn hơn nhiều, dám hỏi thẳng.

Ngân Tô liếc nhìn người chơi hỏi, nói tiếp: "Không muốn để các bảo bảo đói, bảo bảo chịu đói sẽ nhớ và ghét mẹ."

Ngân Tô không trả lời câu hỏi của người chơi, nói xong thì để họ nhận áo cách ly, đi vào phòng trẻ sơ sinh.

Thời gian quan sát tăng lên một canh giờ.

Đây đối với người chơi mà nói không phải chuyện tốt, vì họ đều phát hiện ở cùng đứa bé không biết lúc nào sẽ sinh ra tình cảm đứa bé thật đáng yêu, phải yêu thương đứa bé thật tốt.

Mà hạ tràng bị đứa bé mê hoặc...

Nhìn những NPC bị gặm ăn thì biết rồi.

Họ không muốn trở thành khẩu phần ăn của những đứa bé này...

Đề xuất Đô Thị: Chị Gái Tôi Là Đại Minh Tinh
BÌNH LUẬN