Chương 836: Đồng nhân nhà máy (54)
Tên trộm khốn khiếp kia đứng trên xúc tu, được nhấc bổng lên không trung, hướng hắn cười một cách quỷ dị rồi nhảy xuống, lao đến như một viên đạn pháo.
"Đáng chết..."
Xưởng trưởng khẽ chửi một tiếng, dốc hết mười hai phần tinh thần ứng phó.
Đặc biệt là cây ống thép cổ quái kia, rõ ràng là ống thép mà lại sắc bén hơn cả đao, những vết nứt trên người hắn chính là do thứ đồ chơi đó bổ ra.
"Đương đương đương -- đinh!"
Xưởng trưởng chỉ có thể dùng tay phải ngăn cản cây ống thép đang bổ tới một cách bừa bãi, đồng thời nhân cơ hội tìm kiếm thời cơ phản kích.
Thân ảnh hai người lại bắt đầu mờ ảo, xưởng trưởng đỡ đòn tấn công của Ngân Tô, muốn áp sát để tiêu diệt nàng.
Đáng tiếc tốc độ của Ngân Tô không hề chậm hơn xưởng trưởng, mỗi lần hắn cảm thấy mình có thể giết chết nàng thì đều bị nàng giảo hoạt chạy thoát.
Trên người nàng tỏa ra một loại khí tức lạnh lẽo, tàn khốc, khiến hắn quen thuộc lại sợ hãi...
Vết nứt trên người càng ngày càng nhiều.
Trừ cánh tay trái, đùi phải cũng đã phục hồi thành huyết nhục bình thường, đùi đang chảy máu như suối vì bị ống thép rạch ra.
Hắn cố gắng Đồng hóa lần nữa nhưng đáng tiếc không biết có phải do bị cây ống thép làm bị thương hay do sức mạnh lúc này không đủ, thế mà không thể bao phủ thêm lần nữa.
Cứ tiếp tục thế này, hắn sắp không thể duy trì trạng thái Đồng hóa trên người nữa.
Xưởng trưởng kéo giãn khoảng cách với Ngân Tô, tung ra một quyền, nắm đấm đánh vào không khí, không khí chấn động nhanh chóng hình thành một nắm đấm màu vàng óng, lao nhanh về phía người ở đằng xa.
Càng đến gần, nắm đấm vàng càng lúc càng lớn.
Ngân Tô nắm lấy một sợi tóc đang rủ xuống, thân thể nhảy lên một cái.
Nắm đấm vàng không rẽ ngoặt cũng không truy vết, nó đánh thẳng tới, nhà máy phía sau 'ầm ầm' một tiếng bị đập ra một cái hố.
Nhân viên trong nhà máy sợ hãi kêu gào chạy ra.
Vừa ra khỏi nhà máy liền vội vã biến thành người đồng, sau đó lao tới chiến trường.
Tơ đen mỏng manh như rắn xuyên qua giữa bọn chúng, xen lẫn thành một tấm lưới lớn, cuối cùng dùng sức siết chặt.
Người đồng đang chạy tới đồng thời bị kéo về phía giữa, chen chúc thành một đống, những xúc tu như tơ nhện chớp mắt đã cuộn chúng thành một quả cầu lớn.
Có thể thấy người đồng đang chuyển động bên trong, quả cầu đen thỉnh thoảng nổi lên một cái bọc.
Người đồng chỉ có đặc tính duy nhất là thân thể quá cứng rắn, cho nên bất kể là tấn công bằng pháp thuật hay vật lý, chỉ cần khiến nó không nhúc nhích là sẽ mất khả năng chiến đấu.
Xưởng trưởng thấy những kẻ được mình triệu hoán đến giúp đỡ bị tiêu diệt sạch, sắc mặt càng lúc càng âm trầm, lại vung quyền đánh ra quyền thứ hai, nắm đấm vàng từ nhỏ biến thành lớn.
Chưa kịp đến gần Ngân Tô, xưởng trưởng đã đánh ra nắm đấm vàng ở những vị trí khác nhau.
Thân ảnh Ngân Tô như chú chim sẻ nhanh nhẹn, bay lượn trong khe hở của những nắm đấm vàng, có nắm đấm vàng sẽ tan biến khi nàng vung ống thép xuống...
Không, nói chính xác hơn là bị hấp thu.
Xưởng trưởng thấy Ngân Tô càng ngày càng gần, hắn lập tức quay người bỏ chạy, vừa chạy vừa vung nắm đấm vàng ra phía sau, ý đồ phong tỏa đường đi của Ngân Tô.
Mục tiêu của hắn là nhà máy ở phía trước không xa.
Lúc này đang là giờ làm việc, bên trong có rất nhiều nhân viên...
Thấy nhà máy ở ngay trước mắt, xưởng trưởng vô thức quay đầu nhìn vị trí của Ngân Tô, lại phát hiện phía sau không có ai.
Người đâu?!!
Xưởng trưởng lập tức nhìn quanh bốn phía, thấy người trên nóc nhà máy bên cạnh.
Nàng vừa nhảy xuống, rơi xuống trước mặt xưởng trưởng.
Thiếu nữ một tay chống đất, từ từ ngẩng đầu, lộ ra một nụ cười rạng rỡ nhưng đầy máu, giọng nói lại đặc biệt nhẹ nhàng: "Xưởng trưởng, ta bắt được ngươi rồi nha."
Xưởng trưởng nhìn người cách mình còn một mét, đáy lòng không hiểu sao lại có cảm giác kỳ lạ, đây tính là bắt được cái gì.
Ý nghĩ này vừa chuyển xong, xưởng trưởng đã thấy bàn tay chống đất của nữ sinh đột nhiên nắm lại một cái, ngọn lửa màu xanh biếc vụt một cái bốc cháy lên.
Xưởng trưởng trực giác không tốt, vô thức muốn chạy.
Thân thể hắn đúng là chạy về phía trước, thế nhưng cảm giác thiêu đốt vô biên vô tận đột nhiên truyền ra từ bên trong thân thể.
"A——"
Xưởng trưởng kêu thảm một tiếng, quay đầu nhìn thấy cái bóng của mình đang bốc cháy, thân thể Đồng hóa của hắn không có chút tác dụng nào, cảm giác cái bóng bốc cháy cứ như đang thiêu đốt linh hồn.
Đau quá...
Bộ phận Đồng hóa trên người theo cơn đau đầu đang dần lùi đi, khôi phục thành huyết nhục.
Không...
Thân thể nóng bỏng không thấy bất kỳ dấu vết thiêu đốt nào, nhưng chính là đau quá... Cảm giác này khiến xưởng trưởng nghĩ đến nước đồng trong lò luyện, hắn đang tan chảy trong nước đồng.
Ngân Tô cân nhắc cây ống thép trong tay, không nhanh không chậm đi đến bên cạnh xưởng trưởng.
"Xưởng trưởng, ngươi ngoan ngoãn cho ta một lời bình hoàn hảo không tì vết có lẽ chẳng có chuyện gì, sao ngươi lại cứ muốn chọn một con đường chết nguy hiểm vậy."
Nàng chậm rãi cúi người, đối diện với xưởng trưởng nở nụ cười thật tươi: "Xưởng trưởng, ngươi chọn sai rồi nha."
Khuôn mặt xưởng trưởng vặn vẹo vì đau đớn dần bò lên sự phẫn hận, hắn trừng mắt nhìn Ngân Tô, há miệng muốn nói chuyện.
Có lẽ vì quá đau đớn, yết hầu như bị thứ gì đó chặn lại, mãi không phát ra tiếng động.
Mà hắn cũng không còn cơ hội để nói nữa.
Nữ sinh đứng trước mặt hắn, cũng không cho hắn thêm thời gian và cơ hội nào, cây ống thép trong tay gọn gàng đâm vào ngực hắn.
"Ặc..."
Xưởng trưởng vươn tay, nắm lấy kẻ chủ mưu.
Ngân Tô không hề động đậy để mặc cho xưởng trưởng nắm lấy quần nàng, nàng hơi cúi thấp mi mắt, rút ống thép ra lại đâm xuống lần nữa.
Trái tim bị đâm trúng hai lần liên tiếp, xưởng trưởng thế mà vẫn chưa tắt thở, trừng mắt nhìn Ngân Tô, trong cổ họng ục ặc xì xì muốn nói chuyện.
"Xưởng trưởng, ngươi muốn nói gì làm di ngôn không." Ngân Tô ôm theo thiện ý quan tâm lúc lâm chung, ngồi xổm xuống, lễ phép hỏi thăm.
"Ặc... Chết..."
"Ừm, ngươi phải chết rồi. Thật đáng tiếc nha, sản nghiệp lớn thế này sắp thuộc về ta."
"..."
Xưởng trưởng dường như bị tức đến phát điên, trợn mắt một cái rồi hoàn toàn im bặt.
[Thôn phệ thành công kỹ năng 'Người đồng']
[Ngài nhận được quyền sử dụng 'Người đồng' trong 6 giờ.]
[05:59:59]
Ngân Tô thử kỹ năng này, cánh tay rất nhanh được bao phủ một lớp đồng, cánh tay không tăng trọng lượng, vẫn rất linh hoạt.
Ngân Tô lập tức biến toàn thân mình thành người đồng, lại khôi phục bộ dạng bình thường, lặp đi lặp lại hai lần, sau đó mới duy trì trạng thái người đồng.
Ngân Tô đã thích ứng xong làn da mới của mình, cúi mắt nhìn xưởng trưởng.
Giết chết xưởng trưởng trò chơi không nhắc nhở thông quan...
Có phải vì quá trình bình chọn 'hoàn hảo không tì vết' chưa hoàn thành không?
Ngân Tô đào xới xưởng trưởng đến không còn một mảnh nhưng đáng tiếc trên người hắn chẳng có gì cả.
Ngân Tô ngồi xổm trước thi thể trầm tư, văn phòng xưởng trưởng nàng đã đi qua từ sớm, chỉ tìm được một quyển album ảnh, chẳng tìm được gì khác.
Thậm chí còn chẳng để lại cho mình chút di sản nào...
"Đúng là một phế vật..."
Ngân Tô vừa mắng vừa đứng lên, một lát sau nàng lại ngồi xổm trở lại, nghiêng đầu nhìn chỗ ngực xưởng trưởng.
Chỗ đó bị nàng đâm hai cái lỗ thủng, máu tươi chảy lênh láng.
Nhưng ở góc độ này của nàng, có thể thấy trong vệt máu kia dường như có thứ gì đó đang phản quang.
Ngân Tô nhìn xưởng trưởng bẩn thỉu, không muốn đưa tay, chỉ để lại một sợi tóc quấn quanh người nàng, phần còn lại toàn bộ tản ra vui chơi ở đằng xa, kêu lại.
Tóc quái tuyệt nhiên không ghét bỏ, vươn ra hai lọn tóc bắt đầu tìm kiếm.
Sáng mai phó bản này hoàn tất ha ha ha!!!
Đề xuất Voz: Cô giáo - Người con gái năm đó anh yêu