Chương 889: Ốc đảo (11)

"Ca ca, ngươi vì cái gì thở dài?" Sắc Vi thanh âm căng lên, hiển nhiên còn chưa hoàn hồn sau khi chứng kiến đám NPC trở mặt. "Là không thể đi vào sao?"

Ô Bất Kinh không nói lời nào, lắc đầu, thấp giọng nói: "Chúng ta cũng đi vào đi."

"...Nha."

Sắc Vi là một đứa trẻ ít nói nhưng nghe lời. Lúc này nàng dù sợ hãi, vẫn khéo léo đi theo Ô Bất Kinh vào bên trong.

Ngân Tô bên kia đã xuyên qua sân, đang bước vào đại môn nhà chính.

Bên trong nhà chính hơi tối, trừ cửa chính, không mở cửa sổ nào. Vào cửa bên phải có mấy bộ tủ cũ kỹ, ở giữa đặt một chiếc bàn đơn sơ với nhiều vết sử dụng, phía trên là ấm nước gốm thô và mấy chiếc chén sành úp ngược. Bên trái có một cánh cửa, phủ đầy bụi bẩn.

"Ngồi, tùy tiện ngồi." NPC kéo tay áo chùi chùi ghế, lời nói nhiệt tình chất phác: "Đơn sơ chút, các ngươi đừng chê."

Ánh mắt Ngân Tô rơi vào mấy bộ tủ cũ kỹ kia, phía trên đặt không ít đồ vật. Đại bộ phận có cảm giác cổ kính, hài hòa với khung cảnh tổng thể của căn phòng.

Tuy nhiên, trừ những vật kia, cũng có một số món đồ không mấy hài hòa.

Ví dụ như chiếc bật lửa đắt tiền bị một tấm vải che lại nhưng không hoàn toàn che.

Chiếc khung ảnh đứng một bên, bên trong ảnh chụp là một gia đình ba người, người chủ nhà chính là NPC vừa chào hỏi bọn họ.

Dây tai nghe rơi ra từ ngăn kéo tủ.

Món đồ chơi nhồi bông bẩn thỉu ở góc trong.

NPC bên này lau xong ghế, lại cầm lấy ấm nước trên bàn rót nước, "Ngồi bên này đi, đừng đứng... Các ngươi uống nước."

Ngân Tô thu tầm mắt ngồi xuống, nhìn nhìn chén nước, "Ngươi không hạ độc chứ?"

Tay NPC run lên một cái, đè nén lửa giận trong lòng, gượng cười: "...Ngài nói đùa."

"Ngươi hạ độc cũng không sao." Ngân Tô rộng lượng mỉm cười với NPC: "Dù sao ta cũng không uống, lão sư nói rồi, đừng tùy tiện uống đồ người khác cho ở bên ngoài."

Khóe miệng NPC run rẩy một chút, đáy mắt xẹt qua một tia lệ khí. Ngân Tô nhìn sang, NPC lập tức giấu đi, "Ngài thật biết nói đùa, ta làm sao lại làm loại chuyện này."

"Có thể hay không làm ngươi trong lòng hiểu rõ là tốt rồi." Ngân Tô khó chơi, giọng điệu lại cực kỳ ôn hòa, "Không phải nói để ta xem ngươi có bảo bối gì sao, đều lấy ra đi?"

NPC: "..."

Không phải, lúc bọn họ tiến vào, nói như vậy sao?

NPC cố gắng duy trì nụ cười, nghiến răng nói: "Ngài chờ một lát, ta đi lấy cho ngài ngay đây."

NPC quay người, nụ cười trên mặt trong nháy mắt biến mất, hắn đẩy cánh cửa bên trái kia bước vào.

Ngân Tô nhìn nhìn Ô Bất Kinh.

Ô Bất Kinh ngó ngó cánh cửa kia, lập tức đứng dậy đi vào trong phòng lục lọi.

Sắc Vi không biết phải tìm cái gì. Nhưng nàng cũng phát hiện trong căn phòng này có rất nhiều đồ vật không cân xứng, cho nên nàng lấy những thứ không cân xứng kia ra.

"Ầm!"

Hai người đang tìm thì cửa chính nhà chính đột nhiên đóng sập lại. Trong phòng lập tức tối sầm.

Tay Ô Bất Kinh run lên một cái, vô thức quay đầu nhìn về phía cửa phòng. Chỉ thấy NPC vừa biến mất sau cánh cửa bên trái, đang cầm một cây búa rỉ sét đứng ở cửa ra vào, âm trầm nhìn chằm chằm bọn họ.

"Khách nhân, các ngươi đang tìm cái gì đấy?"

Bị chủ nhà bắt tại trận, Ô Bất Kinh hơi bối rối, vội vàng thả đồ vật trong tay xuống. Sắc Vi làm theo, ném nhanh như chớp, còn khoanh tay sau lưng, ra vẻ ta chẳng làm gì cả.

Ngân Tô vẫn ngồi ở đó, không nhìn NPC, nhìn chằm chằm cây búa rỉ sét kia, "Đây chính là bảo bối của ngươi?"

"Ha ha ha..."

NPC cười một tiếng quái dị, không báo trước nâng búa trong tay lên, bổ về phía Ngân Tô.

Nhưng đúng lúc này, Ô Bất Kinh trông thấy từ cánh cửa nhỏ bên trái, một nữ NPC chui ra ngoài. Nữ NPC cầm trong tay một con dao phay, trực tiếp lao về phía hắn và Sắc Vi.

"!!! A a a a!! Cứu mạng!!!"

Ô Bất Kinh nội tâm chuột chũi gào thét, động tác lại rất nhanh, kéo Sắc Vi ra sau, cổ tay xoay chuyển, một cây nỏ nhỏ tinh xảo xuất hiện trong tay.

"Xoẹt--"

Mũi tên nỏ bắn về phía nữ NPC. Nữ NPC chỉ loạng choạng một chút, giây tiếp theo lại dốc hết sức lao tới, dao phay gào thét bổ xuống đầu Ô Bất Kinh.

Ô Bất Kinh nắm lấy Sắc Vi né tránh, dao phay chém vào trong tủ, cắm chặt vào bề mặt. Lợi dụng lúc nữ NPC rút dao, Ô Bất Kinh lại thừa cơ bắn ra một mũi tên. Đáng tiếc mũi tên này bị NPC né tránh.

Nữ NPC bị chọc giận, dùng sức rút dao phay ra, quay thân đuổi theo Ô Bất Kinh. Ô Bất Kinh và Sắc Vi chạy sang bên khác, hắn nhắm chuẩn NPC lần nữa bắn tên.

"Xoẹt--"

Lần này không thất bại, bả vai nữ NPC trúng một mũi tên, nàng mặt dữ tợn, rống lên như dã thú. Giây tiếp theo vẻ mặt dữ tợn đột nhiên cứng đờ, thân thể đang lao tới như bị định trụ, tứ chi trở nên cứng ngắc, cuối cùng ngã thẳng xuống.

Một bên khác, Ngân Tô đã sớm giải quyết NPC kia, lúc này ngồi về bên bàn.

"Làm ta sợ muốn chết..."

Ô Bất Kinh không dám ở lại chỗ cũ, hoảng sợ nắm lấy Sắc Vi vọt tới bên Ngân Tô, đặt mông ngồi xuống cạnh nàng, hấp thu cảm giác an toàn từ người đại lão. Quả nhiên chỉ cần ở bên cạnh đại lão, liền tuyệt không hoảng loạn.

Sắc Vi như con búp bê vải rách, bị lôi kéo loạng choạng, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt hoảng sợ.

Sắc Vi dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi, lúc này giọng nói đã nghẹn ngào, nhưng nàng cố gắng nén nước mắt, run rẩy thốt ra mấy chữ: "Hắn... bọn họ... chết rồi sao?"

Nàng là lần đầu tiên chứng kiến cái chết gần như vậy... Dù NPC là quái vật, bọn họ là kẻ địch với người chơi, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên.

"Làm sao lại, đây không phải vẫn đang thở." Ngân Tô đá một cước vào NPC trên đất. NPC động đậy một chút, chứng minh quả thật còn sống, nhưng giây tiếp theo NPC tắt thở.

Ngân Tô nhìn về phía Sắc Vi, hơi tiếc nuối: "Ai nha, bây giờ chết rồi."

Sắc Vi: "..."

Thật đáng sợ. Trò chơi thật đáng sợ.

Những thứ giáo viên trường học dạy cho bọn họ, khi đối mặt với những NPC này, đột nhiên hoàn toàn quên hết, đầu óc trống rỗng, nàng thậm chí quên chạy trốn.

Ngân Tô rất nhanh dời mắt, nhìn về phía Ô Bất Kinh: "Đạo cụ này của ngươi cũng rất lợi hại."

"Độc... ta cho tên nỏ bôi độc." Ô Bất Kinh vẫn còn chưa hết kinh hãi.

Lực sát thương của mũi tên nỏ này không lớn, ngay cả chim cũng giết không chết, ưu điểm là tầm bắn xa. Thế nhưng tầm bắn xa thì có tác dụng gì, nó chẳng giết được ai. Cho nên Ô Bất Kinh mới nghĩ xem có thể bôi ít độc hay không...

Ngân Tô khen ngợi nói: "Không tệ không tệ. Có đầu óc."

"..."

Nếu đại lão vuốt đầu, hắn nói không chừng có thể mọc thêm hai cái đầu óc. Tranh thủ để đại lão sờ đầu! Cố lên!!

Ô Bất Kinh vẫn không quên được Ly Khương được đại lão may mắn sờ đầu, thế nào cũng phải tranh thủ cho cái đầu của mình một phen.

Ngân Tô nhưng không biết Ô Bất Kinh đang nghĩ chuyện không đứng đắn như vậy, bắt đầu điều tra cả căn phòng một cách phá hoại.

Căn nhà này chắc là của một gia đình ba người. Bây giờ mới chết hai, còn tên nhãi con... cũng không biết trốn ở đâu.

Tô đại thiện nhân cảm thấy thế nào cũng phải giúp bọn họ một nhà ba miệng đoàn tụ, để bọn họ chết được tề chỉnh...

Đề xuất Tiên Hiệp: Thập Nhật Chung Yên (Dịch)
BÌNH LUẬN