Chương 30

- Được! Em thay quần áo. 

Sau cùng không thể cưỡng lại Bích nhanh chóng đồng ý. Chỉ chờ có thế tôi nhanh chóng mặc thêm áo khoác rồi leo lên xe phóng đi.

Nhà Bích nữ thần cách nơi tôi sống khoảng sáu cây số. Chạy một lúc lối rẽ vào nhà em ở ngay phía trước. Ngôi làng mà Bích gồm có trăm hộ dân nằm tách biệt. Khu vực này phía sau dựa lưng vào sông La, ba mặt đều là cánh đồng thành ra nơi đây trông giống một ốc đảo xanh. Quẹo vào lối rẽ nhà em, nhìn về phía xa có cây Đa thật lớn trên cành treo một vầng trăng tròn.

- Mé! Nay rằm thì phải. 

Tôi trong lòng nói thầm. Quê tôi quan niệm ngày rằm có nhiều vị khuất mặt khuất mày đi lại thế nên đi đâu cũng cẩn thận hơn.

Dừng xe phía ngoài, tôi đi bộ vào cổng nhà em.

- Gâu! Gâu! Gâu!

Con chó đen nhà em thấy động liền sủa inh ỏi sau đó im lặng vẫy đuôi nhìn ra ngoài. Bích thấy thế liền biết tôi đã tới. Em nhanh chóng tắt đèn phòng, sau đó nhẹ nhàng đi ra phía cổng.

- Chờ em lâu không?

Em vừa đi vừa mỉm cười hướng về tôi. Nhìn bóng dáng cao gầy, mái tóc buông dài cùng khuôn mặt thiên sứ kia tôi bất giác ngẩn người. Không biết đám bạn trong nhóm Hộ hoa và Ngũ Long Công Chúa nếu biết khi chỉ có hai đứa Bích gọi tôi bằng anh ngọt ngào đến vậy chúng sẽ có cảm nhận ra sao. Có lẽ mấy đứa sẽ sốc lắm. Còn tôi phải chuẩn bị tâm lý để đón nhận trận đòn hội đồng quá.

- Sao không nói gì?

Thấy tôi ngẩn người Bích tròn xoe mắt nhìn tôi vẻ thắc mắc.

- Hả? Không? Haha. 

Tôi hơi ngước đầu lên nhìn em rồi cười trừ. Khốn nạn thật! Bích cao hơn tôi cả nửa cái đầu. Ở cái tuổi này con gái dậy thì sớm hơn con trai. Không biết hết tuổi cao tôi có quá một mét bảy lăm không nữa. Nghĩ tới mà buồn như con chuồn chuồn.

Hai đứa lên xe, tôi chở em chạy đi một vòng quanh đường lớn. Cố thả tốc độ thật chậm rãi vừa đi vừa trò chuyện. Ngày ấy chưa có đèn đường, cảm giác chở em sau xe đi trong đêm được ánh trăng soi và đón những cơn gió lành từ dòng La Giang thật dễ chịu. Cả hai ghé vào một quán kem. Tôi mua mấy cây kem cùng vài gói bim bim cay loại Bích thích ăn nhất. 

Em ngồi sau xe hát vu vơ thỉnh thoảng lại đút kem cho tôi. 

- Gia nè! Không biết mười năm sau chúng ta sẽ như nào nhỉ?

Thấy tôi ngoan ngoãn ăn chung cây kem em mút dở, Bích liền cười híp mí nhỏ giọng hỏi.

- Như nào là như nào??? -Tôi hỏi lại.

- Thì tới tuổi đó mình đang làm gì? Yêu ai á. Cả đám chúng ta có còn chơi với nhau nữa không ấy?

- À! Mười năm nữa chúng ta 25 tuổi hết rồi. Đứa nào học Đại Học thì cũng ra trường đi làm rồi. Lúc đó là người lớn thật sự, có thể che chắn một phương trời rồi.

Nói tới đây tôi liền ngừng lại một giây, giọng thay đổi  pha thêm một chút hài hước:

- Mà tầm đó có đứa kết hôn sinh con rồi ấy. Mấy cô xinh gái hay kết hôn sớm lắm. Hay là??? Hí Hí.

Bích đang lặng im lắng nghe. Thấy tôi nói tới đó liền ngừng lại em liền lên tiếng:

- Hay là gì???

Tôi tủm tỉm cười khi nghĩ tới điều gì đó ở tương lai xa kia.

- Á! Đau!

- Nói chuyện dở chừng véo eo cho chừa! Hihi!

Bích đưa tay thoa thoa lên chỗ nàng vừa véo rồi trả lời bâng quơ.

Trò chuyện một lúc đêm cũng đã khuya. Ngoài đường vắng tanh. Phía trước đã là cánh đồng lớn có con đường đi xuyên qua để vào nơi em sống. 

- Mới đi dạo tý mà thời gian trôi nhanh ác. Về nhỉ?

Tôi vừa lái xe vừa hỏi ý em.

- Ừm! Sao tiết học có 45 phút mãi không xong. Mà nãy giờ ba tiếng đồng hồ nhanh thế? 

Giọng em có chút tiếc nuối.

Lúc này thực lòng tôi cũng chẳng muốn về. Giá mà có thể ở cạnh em ấy suốt đêm. Cả hai kể cho nhau những chuyện linh tinh mà thú vị thì tốt biết bao.

Nghĩ là thế chứ chuyện đó đời nào xảy ra. Chí ít cũng không thể xảy ra lúc này.

- Muốn vào nhà chưa? -Tôi hỏi ý em, giọng buồn thiu.

- Lại chỗ kia nói chuyện lúc nữa đi. 

Bích chỉ tay về phía cây Đa nằm ngay giữa cánh đồng. Ngày thường chỉ có vài người làm đồng ghé lại nghỉ ngơi. Còn ban đêm thì chẳng có ma nào chứ nói gì người. Tôi nhanh chóng gật đầu, quẹo tay lái chậm rãi điều khiển xe chạy theo một con đường nhỏ hẹp. Một lát đã tới được gốc Đa. Tôi tắt đèn xe thế nhưng ánh trăng của đêm mười lăm chiếu sáng cảnh vật xung quanh như ban ngày.

Tôi cùng em ngồi xuống bãi cỏ xanh mướt. Cả hai nhanh chóng nằm xuống cạnh nhau ánh mắt hướng lên bầu trời nơi có ánh trăng sáng trong kia.

 

 

Một thời gian sau, trong một tiết sinh hoạt lớp vào cuối tuần. Lớp trưởng Hùng đứng lên trước bục giảng và bắt đầu lên tiếng:

- Nào! Nào! Tất cả mọi người ổn đinh vị trí.

Giọng Hùng vang đều:

- Sắp tới chào mừng ngày thành lập Đoàn thanh niên Cộng Sản Hồ Chí Minh 26/3. Trường sẽ tổ chức hội trại và thi văn nghệ...

Nghe tới đây cả lớp bắt đầu hào hứng lên hẳn. Hội trại những năm gần đây không diễn ra thường xuyên. Có khi ba năm, năm năm mới có một lần. Thế nên đứa nào đứa nấy đều lặng im nghe lớp trưởng phổ biến kế hoạch. Sau khi Hùng nói xong tới lượt lớp phó văn nghệ lên tiếp tục:

- Mọi người nghe nè! Hội thi văn nghệ đợt này hết sức quan trọng. Ngày 26/3 và cũng sát dịp kỷ niệm 50 năm ngày thành lập trường thế nên có cả quan chức từ sở giáo dục về dự lễ. 

Giọng Bích nghiêm túc hẳn lên so với ngày thường.

- Mỗi lớp sẽ có hai tiết mục văn nghệ, nếu vượt qua sơ khảo sẽ được chọn diễn trong đêm trại 26/3. 9G6 chúng ta luôn là là cờ đầu trong các phong trào thế nên các giáo viên bộ môn sẽ tạo điều kiện tối đa. Trong thời gian này có thể đội văn nghệ sẽ được nghỉ ở một số tiết học không có trong chương trình thi tốt nghiệp...

- Yeah!!!! - Nghe tới đây đám đông hét ầm lên.

Bích nữ thần coi vậy nhưng rất biết cách khơi gợi động lực cho người xung quanh. Vài câu đơn giản của em mà hiện tại ai nấy đều quyết tâm hiện rõ trên mặt. Đã thế việc làm trại cùng tập văn nghệ lại là lý do tuyệt vời để các anh chị được la cà cùng nhau. Chả hiểu sao có cái lớp chọn mải chơi tới vậy. Sau này lớp tôi ra trường thầy cô còn nhớ mãi có lẽ vì thế.

Tôi ngồi một góc lặng lẽ nhìn Bích nữ thần phát biểu. Cô nàng lớp phó văn nghệ lúc này búi tóc cao, vài sợi tóc rơi xuống óng ánh dưới nắng. Bích ở trong lớp chọn học hành xếp ở mức trung bình thế nhưng khả năng nhảy múa, hát hò của em phải nằm nhất nhì trong ngôi trường này. 

Đừng để cái vẻ ngoài kiêu kỳ có chút lạnh lùng của nàng đánh lừa. Thực tế Bích tham gia những hoạt động thế này từ những năm học mẫu giáo cơ. Tới nhà nàng giấy khen, ảnh chụp trong các hội thi treo kín.

- Tớ cần 12 bạn, gồm 6 nam và 6 nữ cho tiết mục văn nghệ. Những bạn có tên sau đây kết thúc buổi sinh hoạt ở lại mình họp bài thêm nhé.

Nghe tới đây không khí bên dưới lớp bớt ồn ào hẳn. Thực tế không phải ai cũng sẵn sàng đứng trước ánh mắt toàn trường để múa hát. Nhất là mấy cô gái một cái chạm tay trước đám đông với đám con trai cũng khiến các nàng từ chối. Và tất nhiên không ngoài dự đoán tám đứa trong Hộ hoa và Ngũ Long Công Chúa lại xông pha ở khoản này. Vậy là có năm nam và ba nữ.  Bàn bạc thêm một lúc Bích quyết định thêm lớp trưởng là vừa đủ sáu nam. Bên nhóm nữ ai nấy đều từ chối, sau cùng Bích đành đứng ra nêu đích danh Thu Hoài cùng Mai và Xuân. 

Thu Hoài nhỏ này dong dỏng cao, có lẽ ngang em Bích, còn học giỏi cỡ cỡ thua...tôi một xíu. Về cơ bản em này khá nổi tiếng. Thu Hoài và tôi biết nhau từ hồi học lớp ba dù năm đó cả hai khác trường. Ngay từ bé mọi kỳ luyện thi học sinh giỏi trong vùng luôn có mặt hai đứa chúng tôi.

Nhỏ này da trắng, mặt cũng được gọi là ưa nhìn. Khuôn mặt không quá xuất sắc như mấy em hoa khôi trong Ngũ Long Công Chúa nhưng xem như ngũ quan hài hoà. Lại học giỏi nên miễn cưỡng xem vẻ đẹp tri thức đi. Có điều khác với tôi quanh năm dành phần lớn thời gian làm trò nghịch ngợm với mấy nàng hoa khôi, Thu Hoài dành tất cả mọi thời gian để tập trung cho việc học. Mỗi lần đi qua nhà ngó lên cửa sổ tầng hai lúc nào cũng thấy nó ngồi bên bàn học.

Có lẽ vì thế có cảm giác em này ghét tôi sao ấy. Tôi chẳng nhớ hai đứa có va chạm gì nhau sau ngần ấy năm quen biết. Thế nhưng ngay cả người ngoài cuộc cũng nhận ra em này không ưa tôi ra mặt.

Hai em còn lại là Mai và Xuân cũng khá xinh, Mai có răng khểnh hay nhìn tôi cười duyên. Còn Xuân có khuôn mặt bầu bĩnh là con gái của trưởng công an thị trấn.

Đội văn nghệ chọn xong tới Duy Béo lên phát biểu. Ở đời nó thế, đứa hay bày trò quậy phá nhất luôn được chọn làm lớp phó lao động. Hội trại lần này sẽ diễn ra hai ngày một đêm. Mỗi lớp sẽ dựng trại quanh sân vận động thế nên Duy Béo sẽ chịu trách nhiệm khoản đó. Sau khi thảo luận vật liệu chủ yếu là tre và nứa. Tre thì không khó để kiếm đi loanh quanh hầu như nhà nào cũng có. Còn về nứa thì có lẽ hầu hết học sinh ở đây chưa ai thấy bụi cây nó ra sao.

Thật may gia đình Duy Phong sở hữu bất động sản khắp nơi. Đặc biệt gia đình hắn có một nông trại kế bên hồ nước nằm sâu trong núi. Theo lời hắn nơi đó có cả cánh rừng tre nứa bạt ngàn.  

Đề xuất Voz: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Tran Tho Hoang

[Pháo Hôi]

3 tuần trước

Nhà ông ở đâu cho địa chỉ đi

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
3 tuần trước

Mọi địa danh xuất hiện trong truyện không có thật là trùng hợp hư cấu không chừng đó bạn 😂

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

3 tuần trước

Nay chap dài hơn đọc sướng hẳn kk

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
3 tuần trước

Về Việt Nam ăn Tết tranh thủ viết lại 1 mạch tới Tết 2012 cho anh em luôn. Sau Tết chắc ra chậm hơn bạn.

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

3 tuần trước

@Chuyện của Đặng: cả gia đình anh bây giờ ở nước ngoài luôn hả?

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

1 tháng trước

Nhiều cô quá, cuối cùng vợ anh tác giả là ai nhỉ :D

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
1 tháng trước

Một đời oanh liệt cuối cùng bị gái leo lên đầu ngồi không không dám ý kiến nửa câu. Nghĩ nó cay 🤣

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

1 tháng trước

@Chuyện của Đặng: phận đàn ông 12 bến nước anh ạ =)))) lên cái đoạn hôn đi anh ơi sao lại dừng ngay chỗ quan trọng thế này...

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
3 tháng trước

Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.

Ảnh đại diện The Verise
2 tháng trước

mấy phiên bản cũ đâu anh. Thấy cmt là end rồi mà giờ đọc lại thì lại thấy dang dở

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
1 tháng trước

@The Verise: À anh xoá đăng lại em. Tại viết hồi ngây ngô với cả văn phong tệ nên sửa mấy lần đọc lại thấy lỗi nhiều quá. Mình sẽ chỉnh sửa cho nó bớt sạn hơn. Ráng ra chương đều cho mọi người xem nhé. Hiện đăng lên đây được 1/2 câu chuyện rồi.

Ảnh đại diện alex phạm

[Pháo Hôi]

6 tháng trước

nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
6 tháng trước

Cảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
6 tháng trước

nói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.

Ảnh đại diện alex phạm
6 tháng trước

b nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
6 tháng trước

truyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.

Ảnh đại diện nguyen9x
7 tháng trước

à Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Cuộc sống mà!

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Hai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

sử sách nhà Nguyễn không ghi về các cô công chúa nhà Tây Sơn nhưng sĩ quan pháp năm đó theo chân Vua Gia Long viết có 5 cô công chúa trong đó có 1 cô 16 tuổi rất đẹp, 1 cô 12 tuổi con công chúa Ngọc Hân, 3 cô còn lại da ngăm nhưng cũng dễ thương. Ngoài ra có thêm 3 con trai. Tất thảy đều bị lăng trì. Lâu lâu tác mắc lỗi chính tả đọc khó chịu chút nhưng có những chi tiết thú vị hơn là 1 câu chuyện tình yêu

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Những ngày này bản thân rãnh rỗi nên viết thôi ạ. Mình không phải dân chuyên nên cố gắng khắc phục. Có những chương sửa tới 20-30 lần để dò lỗi chính tả với cả cho mượt hơn. Có điều vẫn dính lỗi. Có gì người ae thông cảm.

Ảnh đại diện nguyen9x
7 tháng trước

cuối cùng cũng có bác nghĩ giống mình. Để mình liệt kê lại cho xem