Chương 85- Một ngày bình thường

Chương 61– Một ngày bình thường

Thời gian trôi nhanh, chớp mắt tôi đã trở thành học sinh cuối cấp lúc nào chẳng hề hay. Còn vài tháng nữa tới hai kỳ thi quan trọng của đời học sinh thế nên Ông nội bảo tôi một tuần phải có mấy ngày mang sách vở chuyển qua bên nhà Tổ để tiện kèm cặp.

Là cựu quân nhân về hưu, “Hùm Xám” năm nào khiến kẻ địch cũng phải tôn trọng nay đã sắp bước sang tuổi 90, năm tháng sương xóa nhòa đi nét thanh xuân. Trông ông như lão nông chốn quê mùa chỉ có đôi mắt sáng là khó có thể che lấp được con người đặc biệt này.

Cuộc đời ông trải qua biết bao thăng trầm gắn liền với biến cố lịch sử. Dòng họ Đặng sinh sống trên dải đất miền Trung bao đời nay. Đất nghèo nuôi chí lớn là dòng họ danh gia vọng tộc với các danh tướng Đặng Tất, Đặng Dung thời hậu Trần. Những ngày này Ông kể tôi nghe những bí mật dấu kín về dòng tộc mà trước đây tôi chưa được phép nghe.

Đêm dường như dài hơn, đã lâu lắm rồi kể từ ngày được phép chuyển qua sống một mình tôi mới lại nằm trong căn phòng này. Nơi đây gắn bó với tôi từ thuở bé, cũng là nơi ba tôi từng lớn lên. Ký ức về những ngày tháng cũ cứ thế ùa về len lỏi vào từng góc nhỏ của căn phòng khiến tôi trằn trọc suốt đêm dài.

Khi những suy nghĩ còn đang miên man, tiếng gà gáy xa xa vang lên báo hiệu bình minh. Ngoài kia tiếng bà con gọi đò í ới bên bến nước, nhịp sống của một ngày mới lại bắt đầu.

 

 

5h30 sáng.

-Cậu Gia! Dậy chưa cậu?

Tiếng Dì Chín quen thuộc vang lên ngoài cửa.

-Dạ, con dậy rồi dì ơi!

Tôi đáp, giọng còn chút ngái ngủ.

-Cậu xuống ăn sáng đi, cả nhà đang chờ cậu đó!

Không khí buổi sáng trong lành và dễ chịu. Tôi nhanh chóng đánh răng rửa mặt, tham lam hít một hơi thật sâu như muốn lưu giữ trọn vẹn mùi hương của sương mai.

Tôi bước vào phòng ăn. Cả nhà đã ngồi vào bàn. Bà nội nhìn tôi, nụ cười hiền hậu ánh lên chút ân cần:

- Học hành dạo này thế nào rồi con?

(Từ bé tới lớn tôi gọi ông bà nhưng xưng con, chứ không có xưng hô ông bà-cháu. Không biết có gia đình nào giống vậy không?)

Bác Quyết và dì Chín cũng ngồi ăn chung. Sau biến cố ngày ấy, ông tôi thay đổi rất nhiều. Gia đình vốn neo người, bữa cơm từ đó không còn phân biệt chủ tớ tất cả cùng quây quần bên nhau như một gia đình thực sự.

Tôi ăn nhanh rồi chào ông bà, rời nhà đến trường.

 

Ghé Lan Trắng gửi xe xong, tôi chậm rãi bước vào cổng. Những tà áo trắng trên xe đạp lướt qua tôi, tiếng cười nói ríu rít hòa lẫn vào thanh âm của những gánh hàng rong trước cổng trường. Ba năm rồi, tất cả những hình ảnh này đã trở thành một phần quen thuộc trong ký ức tôi.

Tôi bước nhanh vào cổng trường trong những cái cúi đầu chào hỏi. Sau đó xuất hiện nơi ban công trước phòng học 12A2, một thói quen định sẵn vô thức tôi hướng ra cổng trường. Mỗi sáng khi ánh ban mai dịu nhẹ, Như Quỳnh xuất hiện trong tà áo dài trắng tinh khôi, mái tóc dài buông lơi khẽ đùa nghịch cùng làn gió sớm. 

Đã ba năm trôi qua, cũng ngần ấy thời gian tôi đứng đây, lặng lẽ dõi theo cô ấy xuất hiện ở cổng trường học. Như Quỳnh vẫn thường dắt chiếc xe đạp nữ màu xanh nhạt chậm rãi tiến về phía nhà xe rồi hướng về phía bên đây.

Lớp học của chúng tôi sát nhau. Như một thói quen, tôi luôn đến sớm, chờ đợi khoảnh khắc em bước qua mình. Và rồi, giây phút ấy lại đến khi ánh mắt chạm nhau, trong đôi mắt trong veo của Như Quỳnh ánh lên một niềm vui nhỏ bé nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự bối rối.

Cả hai khẽ gật đầu chào, cô ấy lặng lẽ bước vào lớp 12A1. Ba năm qua chưa từng có một cái nắm tay, chẳng có lời hò hẹn nào, tôi cũng thay biết bao cô người yêu nhưng chưa từng quên được.

Tôi đứng đó, lặng nhìn cánh cửa lớp dần khép lại…

 

07:00 sáng, Tiếng trống trường báo hiệu một buổi học mới bắt đầu. 

Hoàng Linh vừa mới kéo ghế ngồi xuống tôi đã quay sang trêu chọc:

- Linh, mày biết tin gì chưa?

Nó vẫn đang chăm chú chuẩn bị bài, khẽ ngước đôi mắt to tròn nhìn tôi:

-Đừng có bảo lại bị em Huyền My dỗi rồi cầu cứu tới tớ nữa nha.

Tôi phì cười, gõ nhẹ lên vở nó:

-Điên! Huyền My đi Thụy Sĩ hai tuần mới về. Tao đang nói chuyện của mày cơ!

Nàng nhíu mày, tò mò chống cằm nhìn tôi:

-Tớ thì có chuyện gì mà cậu thần bí vậy?

Tôi ghé sát tai nàng, hạ giọng đầy vẻ bí hiểm:

-Haizz… Mày biết tin gì chưa? Chuyện này khó nói lắm…

Hoàng Linh càng bị kích thích trí tò mò, lập tức níu lấy tay tôi, ra sức năn nỉ. Tôi giả bộ nghiêm trọng, nháy mắt một cái rồi nói nhỏ:

- Giang hồ đồn… mày thích tao đó!

 

Nói đến đây, tôi vuốt tóc đầy đắc ý, cười khoái chí:

-Tao biết tao đẹp trai, tài giỏi, có gu ăn mặc, hút gái… nhưng mà đừng yêu tao nha! Kakaka!

Tôi đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận cái lườm sắc bén hoặc một cú nhéo đau điếng từ nàng. Nhưng không! Hoàng Linh chẳng nói gì, con bé im lặng cúi xuống tiếp tục làm bài.

Sự im lặng khó hiểu này khiến tôi hơi chột dạ. Lạ nhỉ? Bình thường con bé sẽ lườm nguýt hoặc gõ thước kẻ vào tay tôi ngay lập tức. Chắc dạo này tôi mải dính lấy Huyền My quá, ít qua nhà nó nên nó dỗi đây mà. Nghĩ vậy, tôi liền vội vã bày tỏ thiện chí:

-Haha, xin lỗi mà! Chiều nay tan học tao qua nhà mày chơi nhé. Lâu lắm rồi chưa ăn món mày nấu, thèm quá đi!

Hoàng Linh vui vẻ hẳn lên, nhỏ nhìn tôi phụng phiu:

-Tớ chẳng thèm , xuống mất công người ta chuẩn bị. Hừ!

Em im lặng một giây rồi tiếp tục:

-Mà chiều muốn ăn món gì để chuẩn bị!

-Miễn là món mày nấu tao đều mờ ê mê.

Tôi nhìn con bạn thân, cố lắm mới không bật cười, Hoàng Linh ra dấu tay oke rồi cúi xuống học bài.

8h50 sáng, chuông báo giờ ra chơi reo vang.

Tôi cùng mấy đứa em trong Dark Knight bước nhanh ra căn tin. Khác với Mỹ Linh, Huyền My em ấy không thích xuất hiện nhiều cùng tôi quá nhiều trước đám đông. My cũng chẳng bắt buộc tôi và em dành hết thời gian cho nhau. Điều đó cũng vừa hợp ý với tôi, dù sao mối tình trước đủ ồn ào khiến đám học sinh cùng lứa ngưỡng mộ rồi kết thúc theo cách chẳng ai muốn.

Vậy nên quỹ thời gian cho cả hai chúng tôi dành cho những mối quan hệ xung quanh chẳng bao giờ thiếu.

Tới tiết học tiếp theo, đang ngủ gục tý trong lớp học thì giật mình tỉnh giấc. Tiếng quạt trần hòa lẫn tiếng cô giáo Thảo vẫn hăng say giảng bài. Hoàng Linh ngồi cạnh vẫn chăm chú làm bài. Ngoài sân trường cây phượng già vẫn đứng đó. Tự hỏi không biết 10 năm sau mình sẽ trở thành con người như thế nào nhỉ. Có phải như mình hằng mong muốn hay sẽ trở thành một ai đó rất khác xa với những gì của hiện tại.

11h45 khi tiếng trống tan trường vang lên một hồi thật dài.

Đề xuất Đô Thị: [ĐMBK - Nhàn tản] Ghi chép thôn Vũ
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Tran Tho Hoang

[Pháo Hôi]

1 tháng trước

Nhà ông ở đâu cho địa chỉ đi

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
3 tuần trước

Mọi địa danh xuất hiện trong truyện không có thật là trùng hợp hư cấu không chừng đó bạn 😂

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

1 tháng trước

Nay chap dài hơn đọc sướng hẳn kk

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
3 tuần trước

Về Việt Nam ăn Tết tranh thủ viết lại 1 mạch tới Tết 2012 cho anh em luôn. Sau Tết chắc ra chậm hơn bạn.

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

3 tuần trước

@Chuyện của Đặng: cả gia đình anh bây giờ ở nước ngoài luôn hả?

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

1 tháng trước

Nhiều cô quá, cuối cùng vợ anh tác giả là ai nhỉ :D

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
1 tháng trước

Một đời oanh liệt cuối cùng bị gái leo lên đầu ngồi không không dám ý kiến nửa câu. Nghĩ nó cay 🤣

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

1 tháng trước

@Chuyện của Đặng: phận đàn ông 12 bến nước anh ạ =)))) lên cái đoạn hôn đi anh ơi sao lại dừng ngay chỗ quan trọng thế này...

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
3 tháng trước

Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.

Ảnh đại diện The Verise
2 tháng trước

mấy phiên bản cũ đâu anh. Thấy cmt là end rồi mà giờ đọc lại thì lại thấy dang dở

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
2 tháng trước

@The Verise: À anh xoá đăng lại em. Tại viết hồi ngây ngô với cả văn phong tệ nên sửa mấy lần đọc lại thấy lỗi nhiều quá. Mình sẽ chỉnh sửa cho nó bớt sạn hơn. Ráng ra chương đều cho mọi người xem nhé. Hiện đăng lên đây được 1/2 câu chuyện rồi.

Ảnh đại diện alex phạm

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Cảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

nói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.

Ảnh đại diện alex phạm
7 tháng trước

b nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

truyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.

Ảnh đại diện nguyen9x
7 tháng trước

à Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Cuộc sống mà!

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Hai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

8 tháng trước

sử sách nhà Nguyễn không ghi về các cô công chúa nhà Tây Sơn nhưng sĩ quan pháp năm đó theo chân Vua Gia Long viết có 5 cô công chúa trong đó có 1 cô 16 tuổi rất đẹp, 1 cô 12 tuổi con công chúa Ngọc Hân, 3 cô còn lại da ngăm nhưng cũng dễ thương. Ngoài ra có thêm 3 con trai. Tất thảy đều bị lăng trì. Lâu lâu tác mắc lỗi chính tả đọc khó chịu chút nhưng có những chi tiết thú vị hơn là 1 câu chuyện tình yêu

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
8 tháng trước

Những ngày này bản thân rãnh rỗi nên viết thôi ạ. Mình không phải dân chuyên nên cố gắng khắc phục. Có những chương sửa tới 20-30 lần để dò lỗi chính tả với cả cho mượt hơn. Có điều vẫn dính lỗi. Có gì người ae thông cảm.

Ảnh đại diện nguyen9x
7 tháng trước

cuối cùng cũng có bác nghĩ giống mình. Để mình liệt kê lại cho xem