Chương 89: Gặp mặt cô nữ sinh trường Minh Khai quen qua mạng ( phần cuối)
Giữa hai dãy núi ấy là một thung lũng rộng lớn xanh màu của cánh đồng lúa rộng lớn. Mảnh đất này tựa lòng mẹ hiền, dịu dàng ôm trọn những tinh hoa của đất trời, nuôi dưỡng những con người sinh ra từ đây.
Từ thung lũng ấy, dòng sông La hiền hòa chảy qua, chia cắt vùng đất xanh tươi thành hai nửa. Người dân nơi đây đã sinh sống dọc theo đôi bờ sông ấy cả nghìn năm, đời này nối tiếp đời kia, để lại dấu ấn trong từng mái nhà tranh, từng nhịp cầu nhỏ bắc ngang dòng nước.
Nước sông La trong vắt như gương trời, phản chiếu sắc xanh của cỏ cây, sắc vàng óng ánh của mặt trời, sắc tím dịu dàng của những áng mây chiều. Mỗi khi có cánh chim lẻ loi sải ngang trời, bóng nó in xuống mặt nước, vẽ lên những gợn sóng mơ hồ.
Mỗi buổi sớm, khi sương mai còn đọng trên lá, ánh mặt trời đầu ngày phủ lên vùng đất một lớp vàng óng như mật, khiến cả thung lũng như bừng tỉnh. Đó là lúc tôi bị đánh thức bớt tiếng ý ới gọi nhau ra đồng. Tiếng Bà tôi gọi khẽ thức giấc tới trường trong những dịp giáp kỳ thi.
Trước cảnh sắc ấy, khuôn mặt Đan Quỳnh dường như bớt đi vẻ lạnh lùng. Em đứng lặng một lúc lâu, ngắm nhìn cảnh sắc thiên nhiên. Chúng tôi sáu người từng bước lần lượt bước qua cổng chùa, tiến vào bên trong chính điện.
Kim Nghê Cổ Tự có từ thời đại nào chẳng ai rõ, có vài lời đồn xưa khi đất này còn là vùng hoang sơ, cả thành phố rộng lớn chỉ là ngôi làng nhỏ nằm ven dòng La Giang.
Lúc đó trên đỉnh Bạch Mã này là động phủ của một vị Tiên Ông, Kim Nghê được thờ cạnh là sủng vật của ngài.
Lời đồn đại tới nay chẳng ai còn tin, Kim Nghê Cổ Tự thì vẫn nằm lặng lẽ trên đỉnh Bạch Mã, giữa mây trời bạt ngàn. Nét cổ kính và u tịch khiến người ta có cảm giác như đang lạc bước về một thời xa xưa, khi lần đầu tiên những bậc tiền nhân đã đặt chân đến vùng đất này.
Điều đặc biệt ở Kim Nghê không chỉ là kiến trúc mang dáng dấp của chốn núi non Yên Tử, mà ở đây có những hàng cây kỳ lạ mọc quanh chùa. Trông chúng tựa như những cây dứa khổng lồ, cao ngang cả mái chùa, lá dài nhọn hoắt, tán xòe rộng vươn lên trời. Suốt bao nhiêu năm đi lại khắp vùng, tôi chưa từng thấy loại cây nào giống thế.
Chúng tôi cũng chẳng rõ chùa Kim Nghê thờ ai. Những văn bia đã mờ dấu thời gian, chỉ còn lại những pho tượng trầm mặc và mùi hương trầm vấn vít trong không gian.
Dù vậy, với lòng kính trọng dành cho bậc tiền nhân, tôi châm bó nhang thơm, chia cho mỗi người.
-Đan Quỳnh! Em cầm lấy.
Khi tôi đưa nhang cho Đan Quỳnh, cánh tay tôi đưa vào khoảng không trống rỗng. Đan Quỳnh không nhận, em lặng lẽ bước lên phía trước muốn tự tay thắp một bó nhang khác.
Hành động của Đan Quỳnh từ lúc nãy đến giờ khiến tôi có chút ngỡ ngàng. Rõ ràng trên mạng nói chuyện rất bình thường, mà giờ đây em lại tỏ ra lạnh nhất bất thường. Tôi lục lọi trong trí nhớ, cố nhớ xem mình đã từng đắc tội gì với em chưa, nhưng chẳng tài nào nghĩ ra nổi.
Dũng Khùng đứng bên cạnh, khoanh tay quan sát mọi chuyện nãy giờ. Trong mắt gã thủ lĩnh Dark Knight, chúng sinh bình đẳng dù là trai hay gái, đẹp hay xấu, chỉ cần khiến hắn không vừa ý, thì cũng chẳng khác gì nhau.
-Êk ! Con kia sao em bất lịch sự thế? Ở nhà không được ai dạy hả? -Hắn ta nhíu mày, rồi bất ngờ bước lên phía trước, ánh mắt trừng trừng quát thẳng vào mặt Đan Quỳnh.
Em khẽ giật mình, thoáng lùi ra sau khi bắt gặp ánh mắt hằm hằm của Dũng Khùng. Có lẽ cô ấy chưa từng nghĩ có thằng con trai nào sẽ cư xử thô lỗ với bản thân như thế.
Biết tính thằng bạn, tôi lập tức bước lên chặn giữa hai người, vỗ vai hắn một cái, rồi nhướn mày. Dũng Khùng điên tiết, nhưng cũng lui xuống hắn không quên gằn giọng quát vào mặt tôi:
-Mày! Cứ gặp gái là đần ra!
Tôi ngại ngùng quay sang Đan Quỳnh, cố nở một nụ cười tươi nhất có thể. Rồi bất chấp ánh mắt như muốn giết người của Dũng Khùng tôi liền bảo em:
-Hehe, anh xin lỗi nhé! Bạn anh nó đó giờ đầu óc có vấn đề!
Đan Quỳnh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô ấy chủ động nhận lấy nhang từ tay tôi. Có lẽ em bị Dũng Khùng doạ sợ hoặc có lẽ cảm thấy thái độ của mình hơi quá đáng với tôi.
Chúng tôi lần lượt dâng hương lên, mỗi người một suy nghĩ riêng trong lòng. Tôi cũng lặng lẽ nhắm mắt, khẽ cầu mong một điều gì đó, nhưng chỉ mình tôi biết. Sau đó, cả nhóm kéo nhau ra những tảng đá lớn nằm cheo leo bên vách núi.
Cả nhóm cùng trò chuyện vừa ngắm nhìn thành phố từ trên cao, cảnh vật lúc này như một bức tranh thủy mặc kỳ vĩ mà dịu dàng.
Dù sau chuyện ban nãy, vẻ lạnh lùng của Đan Quỳnh đã bớt đi đôi chút, nhưng em vẫn giữ khoảng cách với tôi. Ẻm này đúng là khó tính thật!
Hai lần liên tiếp làm tổn thương lòng tự ái của thằng con trai mới lớn như tôi. Vốn dĩ chỉ là một cuộc gặp gỡ bạn bè bình thường sao lại trở nên như thế? Những suy nghĩ về Đan Quỳnh cứ quấn lấy khiến tôi lăn qua lăn lại chẳng tài nào ngủ được. Trong tôi trỗi dậy một cảm giác rất lạ máu chinh phục bỗng bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Suốt cả đêm hình ảnh Đan Quỳnh chiếm trọn lấy tâm trí tôi tự bao giờ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Lạn Kha Kỳ Duyên (Dịch)
[Pháo Hôi]
Nhà ông ở đâu cho địa chỉ đi
[Luyện Khí]
Trả lờiMọi địa danh xuất hiện trong truyện không có thật là trùng hợp hư cấu không chừng đó bạn 😂
[Luyện Khí]
Nay chap dài hơn đọc sướng hẳn kk
[Luyện Khí]
Trả lờiVề Việt Nam ăn Tết tranh thủ viết lại 1 mạch tới Tết 2012 cho anh em luôn. Sau Tết chắc ra chậm hơn bạn.
[Luyện Khí]
Trả lời@Chuyện của Đặng: cả gia đình anh bây giờ ở nước ngoài luôn hả?
[Luyện Khí]
Nhiều cô quá, cuối cùng vợ anh tác giả là ai nhỉ :D
[Luyện Khí]
Trả lờiMột đời oanh liệt cuối cùng bị gái leo lên đầu ngồi không không dám ý kiến nửa câu. Nghĩ nó cay 🤣
[Luyện Khí]
Trả lời@Chuyện của Đặng: phận đàn ông 12 bến nước anh ạ =)))) lên cái đoạn hôn đi anh ơi sao lại dừng ngay chỗ quan trọng thế này...
[Luyện Khí]
Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.
[Trúc Cơ]
Trả lờimấy phiên bản cũ đâu anh. Thấy cmt là end rồi mà giờ đọc lại thì lại thấy dang dở
[Luyện Khí]
Trả lời@The Verise: À anh xoá đăng lại em. Tại viết hồi ngây ngô với cả văn phong tệ nên sửa mấy lần đọc lại thấy lỗi nhiều quá. Mình sẽ chỉnh sửa cho nó bớt sạn hơn. Ráng ra chương đều cho mọi người xem nhé. Hiện đăng lên đây được 1/2 câu chuyện rồi.
[Pháo Hôi]
nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng
[Luyện Khí]
Trả lờiCảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.
[Luyện Khí]
Trả lờinói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.
[Pháo Hôi]
Trả lờib nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc
[Luyện Khí]
Trả lờitruyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.
[Luyện Khí]
Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!
[Pháo Hôi]
@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.
[Pháo Hôi]
Trả lờià Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.
[Pháo Hôi]
vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc
[Luyện Khí]
Trả lờiCuộc sống mà!
[Luyện Khí]
Trả lờiHai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.
[Pháo Hôi]
VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀
[Pháo Hôi]
sử sách nhà Nguyễn không ghi về các cô công chúa nhà Tây Sơn nhưng sĩ quan pháp năm đó theo chân Vua Gia Long viết có 5 cô công chúa trong đó có 1 cô 16 tuổi rất đẹp, 1 cô 12 tuổi con công chúa Ngọc Hân, 3 cô còn lại da ngăm nhưng cũng dễ thương. Ngoài ra có thêm 3 con trai. Tất thảy đều bị lăng trì. Lâu lâu tác mắc lỗi chính tả đọc khó chịu chút nhưng có những chi tiết thú vị hơn là 1 câu chuyện tình yêu
[Luyện Khí]
Trả lờiNhững ngày này bản thân rãnh rỗi nên viết thôi ạ. Mình không phải dân chuyên nên cố gắng khắc phục. Có những chương sửa tới 20-30 lần để dò lỗi chính tả với cả cho mượt hơn. Có điều vẫn dính lỗi. Có gì người ae thông cảm.
[Pháo Hôi]
Trả lờicuối cùng cũng có bác nghĩ giống mình. Để mình liệt kê lại cho xem