Chương 126- Bên em đêm Thành Vinh.

Chương 126- Bên em đêm Thành Vinh.

Trời vừa sập tối hoàng hôn trải dài trên nền trời một sắc đỏ rực. Những tia nắng sót lại hắt lên gương mặt em, ánh lên đôi mắt long lanh đẹp đến ngẩn ngơ. Gió lùa qua mái tóc búi cao, vài lọn tóc buông lơi bay nhẹ theo nhịp xe lăn bánh. Như Quỳnh ngồi sau lưng tôi lặng lẽ tựa vào khung trời đang chuyển màu. Đôi tay tôi siết chặt tay lái, trái tim lại lạc nhịp theo từng cơn gió thổi qua. Giây phút ấy tôi ước gì con đường dài thêm một chút, hoàng hôn đừng tắt quá vội, để tôi được bên em lâu hơn.

Sau một quãng đường dài cuối cùng cả hai vừa kịp tới thành Vinh khi phố vừa lên đèn. Đêm ở thành Vinh mang một vẻ đẹp trầm lặng và dịu dàng. Thành phố này không quá xô bồ hay ồn ào chỉ có những con phố dài hun hút tắm mình trong ánh đèn vàng. Những cơn gió đêm mơn man vạt áo, và hương hoa sữa thoảng qua từng góc nhỏ.

Khác với thói quen thường ngày không phải quán bar hay club ồn ã. Chúng tôi hoà mình cùng bao sĩ tử cùng trang lứa lần đầu được ra thành phố lớn. Tôi dẫn Như Quỳnh vào công viên trung tâm chơi mấy trò của đám trẻ con.Em cười vui như đứa trẻ mỗi khi chiếc xe lao vào trúng tôi. Tôi ngẩn ngơ không biết do trò chơi vui thật hay vì bên cạnh tôi là người con gái mình thương suốt những năm tháng qua.

Rời công viên, chúng tôi ra quảng trường trung tâm thành phố. Có một ngọn núi nhỏ phía sau quảng trường. Nơi đó khá nổi tiếng trong đám sinh viên khi các đôi mới yêu vẫn thường dắt nhau lên ngọn núi nhỏ tâm tình. Hai đứa sóng bước bên nhau chậm rãi để mặc cho bước chân mình hòa vào nhịp thở yên bình của phố đêm.

Em đi bên tôi mái tóc búi cao khẽ buông lơi vài sợi tơ mềm phản chiếu ánh đèn đường sáng hắt. Chiếc váy mỏng lấp lánh dưới ánh sáng nhạt nhoà. Gió đêm lành lạnh, tôi khẽ siết chặt bàn tay, nhiều lần muốn nắm lấy tay Như Quỳnh nhưng cuối cùng tôi vẫn không đủ can đảm. Trong khoảnh khắc này tôi muốn chạm vào em, muốn giữ lấy hình bóng ấy thật lâu nhưng lại sợ chỉ cần một chút bất cẩn thôi vẻ đẹp ấy sẽ tan ra như làn sương mong manh giữa phố khuya. Như Quỳnh vẫn vờ như không thấy vẻ bối rối của gã trai đang đi cạnh bên. Em không nói gì vẫn cứ dịu dàng đi cạnh tôi với chiếc kẹo bông gòn trên tay.

Thành Vinh có biết bao nhiêu điều đẹp nhưng có lẽ đẹp nhất vẫn là khoảnh khắc tôi được đi bên em. Giữa muôn ánh đèn lấp lánh, giữa những con đường cũ kỹ đã chứng kiến bao cuộc chia ly và cả gặp gỡ. Đêm dần khuya cả hai ghé một khách sạn nhỏ.

- Em lấy cho anh một phòng!

Tôi ngoài mặt cố tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng đã loạn nhịp từ lúc bước vào. Lễ tân mượn giấy tờ tuỳ thân. Sau khi đưa chìa khoá phòng cùng khay đồ dùng nhỏ lễ tân ngơ ngác nhìn chằm chằm hai chúng tôi.

- Anh lên phòng được chứ? - Tôi có chút khó hiểu.

- Hở? À...dạ. 

Nhỏ lễ tân lúc này mới ngại ngùng trả lời rồi dẫn hai chúng tôi lên phòng. Có lẽ con bé cũng bị hút hồn bởi vẻ đẹp tinh khôi của cô gái đứng cạnh tôi.

Như Quỳnh từ đầu đến cuối vẫn vẻ mặt lạnh băng như lần đầu hai đứa gặp nhau. Em chẳng nói gì thế nhưng nhìn đôi tai đỏ lựng kia tôi dường như hiểu ra điều gì.

- Mỗi người một nửa...Một lúc lâu sau, Như Quỳnh đặt chiếc áo khoác vào giữa và nói tiếp: - Cậu không được vượt qua chỗ này đâu ấy.

Giọng em nhỏ xíu cố lắm tôi mới nghe thấy. Suốt cả đêm tôi trằn trọc, tim đập rộn ràng. Cả vạn suy nghĩ thôi thúc tôi vượt qua ranh giới bằng chiếc áo khoác do Như Quỳnh đặt giữa hai đứa. Sau tất cả tôi vẫn không dám, chúng tôi cứ nằm cạnh nhau như thế tới tận sáng. Tôi chẳng biết sau này có hối hận không nữa.

Đám bạn tôi nếu biết điều này hẳn chúng nó sẽ sốc lắm. Thôi thì gió của mây trời cứ để cho hình ảnh em trong tim tôi cứ lung linh mãi như thế.

Hết phần 1.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đan Đạo Trường Thanh
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
4 giờ trước

Những ngày này Mẽo Iran bem nhau làm chuyến bay quá cảnh qua Qatar bị lùi ít ngày. Anh có thêm chút thời gian đi qua những chốn cũ. Nơi Phượng Hoàng Trung Đô sau gần 20 năm ghé lại vẫn thấp thoáng hình ảnh Đan Quỳnh bế trên tay bé mèo Anh lông trắng tên Tiểu Hồ Ly. Trường THPT Trần Phú xây dựng thêm nhiều hạng mục mới. Cây cầu sắt trên cao nơi cánh đồng hoa đã không còn hoa nữa thế nhưng khung cảnh vẫn thơ mộng như trong một cảnh phim anime. Cây ổi dại trái chín đầy cành bị đám trẻ thời nay ngó lơ. Mấy tay giang hồ ngày đó đứa dựa cột, đứa sau song sắt hết cả. Còn vài thằng khoác lên lớp áo doanh nhân đi đâu cũng nghe bà con chòm xóm khen ngợi... Đứng nơi hẹn hò bí mật cũ nhắm mắt lại nghe tiếng tàu hoả chạy ngang qua. Cảm giác như xuyên về những ngày cũ. Mở mắt ra mới thấy sau mấy chục năm, đứa trẻ từng được tất cả mọi người tung hô, ngưỡng mộ năm đó hiện tại cũng chỉ là hạt bụi nhỏ như vô vàn cảnh đời khác...

Ảnh đại diện Tran Tho Hoang

[Pháo Hôi]

1 tháng trước

Nhà ông ở đâu cho địa chỉ đi

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
1 tháng trước

Mọi địa danh xuất hiện trong truyện không có thật là trùng hợp hư cấu không chừng đó bạn 😂

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

1 tháng trước

Nay chap dài hơn đọc sướng hẳn kk

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
1 tháng trước

Về Việt Nam ăn Tết tranh thủ viết lại 1 mạch tới Tết 2012 cho anh em luôn. Sau Tết chắc ra chậm hơn bạn.

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

1 tháng trước

@Chuyện của Đặng: cả gia đình anh bây giờ ở nước ngoài luôn hả?

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

1 tháng trước

Nhiều cô quá, cuối cùng vợ anh tác giả là ai nhỉ :D

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
1 tháng trước

Một đời oanh liệt cuối cùng bị gái leo lên đầu ngồi không không dám ý kiến nửa câu. Nghĩ nó cay 🤣

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

1 tháng trước

@Chuyện của Đặng: phận đàn ông 12 bến nước anh ạ =)))) lên cái đoạn hôn đi anh ơi sao lại dừng ngay chỗ quan trọng thế này...

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
3 tháng trước

Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.

Ảnh đại diện The Verise
2 tháng trước

mấy phiên bản cũ đâu anh. Thấy cmt là end rồi mà giờ đọc lại thì lại thấy dang dở

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
2 tháng trước

@The Verise: À anh xoá đăng lại em. Tại viết hồi ngây ngô với cả văn phong tệ nên sửa mấy lần đọc lại thấy lỗi nhiều quá. Mình sẽ chỉnh sửa cho nó bớt sạn hơn. Ráng ra chương đều cho mọi người xem nhé. Hiện đăng lên đây được 1/2 câu chuyện rồi.

Ảnh đại diện alex phạm

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Cảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

nói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.

Ảnh đại diện alex phạm
7 tháng trước

b nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

truyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.

Ảnh đại diện nguyen9x
7 tháng trước

à Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Cuộc sống mà!

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Hai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀