Chương 207- Trở về

Noel lại đến.


Những ngày cuối năm, giữa những buổi lên giảng đường, tôi thường ghé qua văn phòng giao dịch Bất Động Sản DG. Văn phòng nhỏ do hai anh em tôi gây dựng nép mình trên một con phố nơi quận 9. Công việc vẫn đều đặn trôi qua, nhưng không hiểu sao mỗi khi Noel tới gần nhịp sống quanh tôi dường như chậm lại. Hoặc có lẽ… chỉ là lòng người tự nhiên muốn chậm lại.


Sài Gòn bước vào khoảng thời gian hiếm hoi trong năm có chút se lạnh. Cái lạnh mỏng đến mức nếu vô tâm sẽ chẳng nhận ra, nhưng với những ai quen với tiết trời Sài Thành cảm giác mùa đông nó giống như một tín hiệu. Thành phố bắt đầu sáng lên. Không phải thứ ánh sáng gay gắt của ban ngày, mà là ánh sáng dịu dàng, lấp lánh từ những dãy đèn trang trí trải dài khắp các con phố.

Khu phố nơi tôi sống có gần một nửa cư dân theo đạo Thiên Chúa. Hai trục đường lớn dẫn về ba nhà thờ luôn rực rỡ hang đá, đèn màu và những bản thánh ca vang lên trong đêm. Điều khiến tôi thấy thú vị lại nằm ở phần còn lại. Những gia đình theo Phật giáo trong dịp này họ chẳng đứng ngoài cuộc. Họ hòa vào dòng người, cùng cười, cùng hát, cùng tận hưởng không khí Giáng sinh.


Tối hôm đó, tôi cùng vài anh em đi dạo quanh xóm đạo. Dòng người đổ về nhà thờ đông nghịt. Tiếng nhạc, tiếng cười, tiếng gọi nhau vang lên không dứt. Đây là lần đầu tôi cảm nhận Noel gần đến vậy. Có dòng cảm xúc nào đó lan ra khắp từng con hẻm. Cứ cách vài căn nhà lại có một bàn DJ dựng tạm. 

Đang mải nhìn phố phường, tôi nghe đám anh em đứng cạnh xuýt xoa. Theo phản xạ, tôi ngẩng lên. Một vòng eo nhỏ lọt vào tầm mắt. Quen thuộc đến mức khiến ký ức trong tôi khẽ rung lên. Cô DJ ăn mặc kín đáo hơn những người cùng nghề. Nhưng sự kín đáo ấy lại càng khiến vóc dáng cô nổi bật. Mỗi lần cô đưa tay điều chỉnh nhạc, ánh mắt của những người đàn ông xung quanh gần như bị giữ lại nơi đó. Vòng eo ấy… từng khiến tôi - một thằng con trai mười tám tuổi trong lần quay lại Sài Gòn năm đó  đứng lặng rất lâu giữa phố đông.

- Con ghệ kia nét thật đấy anh.

Công huých nhẹ vai tôi rồi cười đểu. Năm đó, tôi từng dẫn cô bé ấy đi chùa nó có mặt nên chắc vẫn còn nhớ.

- đời tư phức tạp lắm.
Tôi đáp gọn lỏn và cười nhạt. Một đoạn ký ức lướt qua nhanh như ánh đèn nhấp nháy trên tán cây thông.
Tôi quay lưng bước đi, bỏ lại phía sau âm thanh sôi động và những ánh nhìn mê mải. Trước sân nhà thờ, từng cặp đôi lặng lẽ nắm tay nhau. Có người cúi đầu cầu nguyện, có người chỉ đứng cạnh nhau mà không nói gì. Tôi nhìn họ khá lâu. Trong đầu bất chợt hiện lên một suy nghĩ khiến lòng mình trống trải:

- Giá như lúc này có một bàn tay để nắm lấy… có lẽ cảm giác sẽ khác.

Điện thoại rung lên, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.

- Alo! Bọn mình tới nhà rồi sếp bự, về nhậu thôi!

Giọng Phong Thỏ Đế vang lên, quen thuộc và ồn ào như mọi khi.

Tôi đáp lại, rồi gọi mấy anh em quay về. Trước cổng nhà, hai chiếc xe dán logo công ty đã đậu sẵn. Phong cùng hơn chục anh em chờ sẵn, đồ ăn bày kín bàn, bia đã mở nắp.

Cuộc vui kéo dài tới tận ba giờ sáng mà vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Tiếng cười nói, tiếng ly chạm nhau, mùi bia rượu… tất cả hoà vào nhau, tạo thành một thứ không khí vừa náo nhiệt vừa cô đơn theo cách rất lạ.

Sài Gòn quanh năm chỉ có mưa và nắng, không có mùa đông rõ rệt như nơi tôi lớn lên. Nhưng cứ mỗi lần cái lạnh mong manh xuất hiện, người ta lại biết Noel đã về. Và cũng trong những đêm như thế, con người ta thường dễ nhận ra khoảng trống trong lòng mình hơn. Trong cơn ngà say, tôi cầm điện thoại gọi cho Mỹ Linh.

Tôi cũng không hiểu vì sao lại là em. Không phải Đan Quỳnh. Không phải Hoàng Linh. Cũng không phải bất kỳ ai từng bước qua cuộc đời tôi.

Ngày chia tay Mỹ Linh, tôi đón nhận mọi thứ bình thản đến mức lạnh lùng. Không níu kéo. Không dằn vặt. Rồi nhanh chóng bước vào những mối quan hệ khác như thể chuyện vừa xảy ra chưa từng tồn tại. Nhưng với Đan Quỳnh thì khác. Sau khi rời xa cô ấy, gần nửa năm trời tôi sống cùng rượu bia. Có những ngày say đến mức chính tôi cũng không nhận ra mình. Tệ đến nỗi Hoàng Linh từng đòi bỏ hết công việc ngoài Bắc để vào Nam chăm sóc tôi.

Ngày đó, cứ hễ say là tôi gọi cho Đan Quỳnh. Nói những câu vô nghĩa. Những câu mà đến sáng hôm sau tôi cũng không nhớ nổi. Có lẽ vì thế mà ký ức về lý do chia tay cũng dần bị xoá nhòa.

Sau này, khi ngồi lại một mình, cố ghép những mảnh ký ức rời rạc, tôi nghĩ nguyên nhân có lẽ xuất phát từ chính tôi. Một kẻ quá dễ buông mình trong chuyện tình cảm. Biết đâu tôi từng làm điều gì đó khiến cô ấy tổn thương.

Hoặc cũng có thể… nguyên nhân không hoàn toàn từ tôi. Đan Quỳnh luôn có rất nhiều mối quan hệ xung quanh. Phần lớn là những người theo đuổi cô ấy không thành. Cô vẫn tự tin giới thiệu tôi với họ, luôn tỏ ra rõ ràng. Nhưng là đàn ông, tôi hiểu rất rõ một điều... chỉ cần một khoảnh khắc yếu lòng, mọi ranh giới đều có thể sụp đổ.

Sau cuộc gọi đêm Noel năm đó, tôi và Mỹ Linh bắt đầu liên lạc thường xuyên hơn. Trong giọng nói của em, tôi nghe thấy một thứ cảm xúc rất nhẹ… giống như hy vọng. Em kể nhiều hơn về tương lai. Và trong những câu chuyện ấy, tôi nhận ra mình vẫn hiện diện đâu đó.

Tết lại đến gần.

Một năm sau sự kiện chiều ba mươi đó, tôi vẫn không dám quay về quê. Kể từ ngày tới được Nha Trang mọi tin tức về sự kiện đó dường như bị xoá đi hoàn toàn. Tôi vẫn làm đúng lời dặn không tự ý quay lại.

Tôi đoán giữa hai thế lực cũ và mới ở tỉnh nghèo miền Trung tồn tại vô số chính trị gia lẫn tướng lĩnh đã có một thỏa thuận ngầm nào đó. Việc tôi phải bỏ xứ mà đi có chăng chỉ là biểu hiện của sự nhượng bộ. Nếu họ thực sự đã muốn tìm điều đó quá dễ dàng.


Sau một năm, tôi tin mọi chuyện đã lắng xuống. Và rồi tôi quyết định làm trái lời ông.

Tôi đặt vé máy bay chuẩn bị trở về...

Đề xuất Đô Thị: Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không (Dịch)
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Tran Tho Hoang

[Pháo Hôi]

3 tuần trước

Nhà ông ở đâu cho địa chỉ đi

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
3 tuần trước

Mọi địa danh xuất hiện trong truyện không có thật là trùng hợp hư cấu không chừng đó bạn 😂

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

3 tuần trước

Nay chap dài hơn đọc sướng hẳn kk

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
3 tuần trước

Về Việt Nam ăn Tết tranh thủ viết lại 1 mạch tới Tết 2012 cho anh em luôn. Sau Tết chắc ra chậm hơn bạn.

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

3 tuần trước

@Chuyện của Đặng: cả gia đình anh bây giờ ở nước ngoài luôn hả?

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

1 tháng trước

Nhiều cô quá, cuối cùng vợ anh tác giả là ai nhỉ :D

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
1 tháng trước

Một đời oanh liệt cuối cùng bị gái leo lên đầu ngồi không không dám ý kiến nửa câu. Nghĩ nó cay 🤣

Ảnh đại diện Hades

[Luyện Khí]

1 tháng trước

@Chuyện của Đặng: phận đàn ông 12 bến nước anh ạ =)))) lên cái đoạn hôn đi anh ơi sao lại dừng ngay chỗ quan trọng thế này...

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
3 tháng trước

Mình đang viết lại để in 1 cuốn giữ làm kỷ niệm. Xin phép anh em được đăng lại phiên bản mới.

Ảnh đại diện The Verise
2 tháng trước

mấy phiên bản cũ đâu anh. Thấy cmt là end rồi mà giờ đọc lại thì lại thấy dang dở

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
1 tháng trước

@The Verise: À anh xoá đăng lại em. Tại viết hồi ngây ngô với cả văn phong tệ nên sửa mấy lần đọc lại thấy lỗi nhiều quá. Mình sẽ chỉnh sửa cho nó bớt sạn hơn. Ráng ra chương đều cho mọi người xem nhé. Hiện đăng lên đây được 1/2 câu chuyện rồi.

Ảnh đại diện alex phạm

[Pháo Hôi]

6 tháng trước

nghiêm túc mà nói nếu bro viết truyện này khoảng 2015 thì có khi vượt trội hơn mấy truyện khác đấy , câu từ rất chất lượng

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
6 tháng trước

Cảm ơn bạn. Cơ mà chuyện này mình viết ngắt quãng, lần cuối cùng cơ bản xong cốt truyện là vào tầm đâu đó 2-3 năm trước. Mọi người đọc chắc sẽ thấy gần như có 4 phần viết với tâm thế khác hẳn nhau. Phần đầu mình viết trước những năm 2010 với tên truyện khác dạng hồi ký ngày bé ngây ngô ảnh hưởng phong cách Nguyễn Nhật Ánh. Phần giữa viết những năm cuối đại học tức là mấy năm sau đó rồi ngừng. Khúc này yêu đời và độ tuổi ngông cuồng nên ban đầu dự tính viết hơi hướng tiểu thuyết giang hồ đâm chém chút. Sau khi cô bạn thân đi lấy chồng ngày đó gặp nhiều biến cố suy sụp nên viết tiếp ý định sửa kết thành cả hai đến với nhau. Đọc những chương đó chắc cũng phần nào lộ ra ý định kết hôn cùng cô bạn thân. Cuối cùng chưa viết xong tầm sau covid bất ngờ mình kết hôn trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, duyên phận thực sự diệu kỳ vậy đó. Lúc này viết tiếp phần kết nhưng tâm trạng cũng khác. Đó tới nay rảnh thì sửa lỗi chính tả này kia vô tình gặp web này nên đăng lên.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
6 tháng trước

nói chung mình tay ngang, dân chuyên Toán viết truyện mà 😆 Cả thanh xuân chỉ viết đúng mỗi câu chuyện này. Mấy nay đang nghiên cứu viết chút về chủ đề giả tưởng liên quan tới lịch sử cũng là một trong những đam mê nhỏ của mình ngày bé.

Ảnh đại diện alex phạm
6 tháng trước

b nên úp nhiều web khác , web này chủ yếu dân voz hoài niệm nên vào đọc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
6 tháng trước

truyện của mình viết bối cảnh chủ yếu dành cho cuối 8x đầu 9x đọc hoài niệm. Thỉng thoảng cũng vào sửa vài chương cho nó theo trend ngày nay ví dụ như bài hát mới hot hay câu nói nổi trên mạng mà hợp hoàn cảnh câu chuyện, ví dụ như bài wrongtime hay câu trụ vương thế nhân trách nhầm ngài 😆 Lứa sau này đọc khó cảm vì môi trường họ lớn lên khác chúng ta. Còn để thật hay như nhà văn có tiếng thì chưa tới. Nên ở đây là phù hợp nhất.

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Ước mơ những kỷ niệm cũ được nhắc nhớ khi đọc một câu chuyện nào đó cũng hoàn thành. Bản thân mình viết ngớ ngẩn, văn phong lỗi tùm lum vẫn cảm ơn 20K lượt đọc từ anh em. Câu chuyện mình viết hoàn thành khoảng 80% từ 2-3 năm về trước, có những chương sửa tới hơn 30 lần vẫn chưa được mượt mà. Mấy tháng này về quê rãnh rỗi dành thời gian ngồi sửa lại đăng lên đây. Mình sắp về lại thành phố lớn, phần sau không có thời gian miêu tả chi tiết cũng như trau chuốt lại ngôn từ mong anh em cảm thông. Chào thân ái!

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

@hoacomay: truyện nhắc lòng yêu nước, Bách Việt, Triều Tây Sơn, Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân thanh, Giai đoạn Pháp thuộc, Nạn đói 1945, 12 ngày đêm quân dân ta bắn máy bay ở hà nội, hình như có chiến dịch biên giới cao bằng bắc giang lạng sơn, hình như có nhắc tới anh hùng La Văn Cầu chặt tay chiến đấu tạm tới đó. Có gì anh em bổ sung.

Ảnh đại diện nguyen9x
7 tháng trước

à Phượng Hoàng Trung Đô với Bạch Y tướng quân như bạn hoacomay nói nữa.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

vẫn nghĩ kết hôn với cô chị Hoàng Linh cái kết viên mãn hơn cô em họ. tiếc

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Cuộc sống mà!

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Hai chữ duyên phận nó kỳ lạ lắm. Rất nhiều người từng rơi vào trường hợp yêu một ai đó trong nhiều năm cảm tưởng sống chết vì họ chẳng tới được. Sau khi chia tay tình cũ lâu năm gặp người mới và kết hôn nhanh chóng sau đó.

Ảnh đại diện nguyen9x

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

VL, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái à? ông tác hồi đi học còn bế vợ 😀

Ảnh đại diện hoacomay

[Pháo Hôi]

7 tháng trước

sử sách nhà Nguyễn không ghi về các cô công chúa nhà Tây Sơn nhưng sĩ quan pháp năm đó theo chân Vua Gia Long viết có 5 cô công chúa trong đó có 1 cô 16 tuổi rất đẹp, 1 cô 12 tuổi con công chúa Ngọc Hân, 3 cô còn lại da ngăm nhưng cũng dễ thương. Ngoài ra có thêm 3 con trai. Tất thảy đều bị lăng trì. Lâu lâu tác mắc lỗi chính tả đọc khó chịu chút nhưng có những chi tiết thú vị hơn là 1 câu chuyện tình yêu

Ảnh đại diện Chuyện của Đặng
7 tháng trước

Những ngày này bản thân rãnh rỗi nên viết thôi ạ. Mình không phải dân chuyên nên cố gắng khắc phục. Có những chương sửa tới 20-30 lần để dò lỗi chính tả với cả cho mượt hơn. Có điều vẫn dính lỗi. Có gì người ae thông cảm.

Ảnh đại diện nguyen9x
7 tháng trước

cuối cùng cũng có bác nghĩ giống mình. Để mình liệt kê lại cho xem