Chương 2: Quyển 1: Khởi nguyên hỗn độn - Arc 1: Thiên kiêu thức tỉnh - Chương 2: Thiên linh tháp chấn động

Arc 1: Thiên kiêu thức tỉnh

Chương 1: Thiếu niên tiêu gia


Tu tiên giới mênh mông vô tận.

Trên bầu trời xanh thẳm, linh khí dày đặc như sương mù, từng dãy sơn mạch kéo dài hàng vạn dặm.

Ở trung tâm của toàn bộ tu tiên giới, có một gia tộc khiến vô số tông môn phải kính sợ.

Tiêu gia.

Gia tộc đứng đầu tu tiên giới.

Truyền thừa mấy chục vạn năm.

Từ thời thượng cổ đến nay, vô số cường giả xuất hiện từ gia tộc này.

Nghe nói tổ tiên Tiêu gia từng bước vào cảnh giới Chuẩn Vương, suýt nữa phá vỡ thiên đạo để bước vào một tầng trời khác.

Bởi vậy, trong toàn bộ tu tiên giới, chỉ cần nhắc đến hai chữ Tiêu gia, không ai dám khinh thường.

Trong đại điện Tiêu gia.

Một thiếu niên khoảng mười sáu tuổi đang ngồi dựa vào ghế đá.

Hắn mặc áo trắng, dáng người cao gầy, ánh mắt bình tĩnh.

Tên hắn là Tiêu Viêm.

Thiếu chủ của Tiêu gia.

Con trai của gia chủ đương nhiệm.

Ngay từ khi sinh ra, Tiêu Viêm đã khiến toàn bộ tu tiên giới chấn động.

Bởi vì khi hắn chào đời, trời đất xuất hiện dị tượng.

Lôi đình đầy trời.

Hỗn độn khí giáng xuống.

Ba ngày ba đêm.

Sau đó, các trưởng lão Tiêu gia kiểm tra linh căn.

Kết quả khiến tất cả rung động.

Hỗn Độn Linh Căn.

Linh căn cao nhất trong truyền thuyết.

Thậm chí trong lịch sử tu tiên giới, số người có linh căn này chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng chưa hết.

Khi kiểm tra thể chất.

Các trưởng lão càng thêm chấn động.

Hỗn Độn Thể.

Thể chất mạnh nhất.

Có thể hấp thu mọi loại linh khí.

Có thể dung hợp mọi loại công pháp.

Có thể phá vỡ mọi giới hạn tu luyện.

Tin tức này truyền ra.

Toàn bộ tu tiên giới rung chuyển.

Vô số tông môn thậm chí từng có ý định đến cầu hôn hoặc kết minh.

Nhưng Tiêu gia đều từ chối.

Bởi vì họ biết.

Tiêu Viêm tương lai sẽ trở thành tồn tại vô cùng đáng sợ.

Nhưng có một vấn đề.

Một vấn đề khiến toàn bộ Tiêu gia đau đầu.

Tiêu Viêm…

Không thích tu luyện.

Trong khi các thiên tài khác ngày đêm bế quan.

Hắn lại thường xuyên làm những việc kỳ quái.

Ví dụ như…

Uống nước.

Đi bộ.

Ngắm trời.

Hoặc nằm ngủ.

Trong sân sau Tiêu gia.

Tiêu Viêm đang cầm một bầu nước.

Hắn uống một ngụm.

Sau đó thở dài.

“Tu luyện thật là phiền.”

Ngay lúc đó.

Trong đầu hắn vang lên một âm thanh.

“Đinh!”

“Hệ thống uống nước đã kích hoạt.”

Tiêu Viêm ngẩn ra.

“Cái gì?”

Âm thanh tiếp tục vang lên.

“Bạn uống một ngụm nước.”

“Nhận được 10 năm tu vi.”

Tiêu Viêm: “???”

Hắn chớp mắt.

“Ta… vừa tu luyện sao?”

Tiêu Viêm lại uống thêm một ngụm.

“Đinh!”

“Bạn uống nước.”

“Nhận được 10 năm tu vi.”

“Đột phá Luyện Khí tầng 1.”

Một luồng linh khí khổng lồ tràn vào cơ thể.

Toàn bộ kinh mạch trong cơ thể hắn lập tức được mở rộng.

Tiêu Viêm sửng sốt.

“Thật à?”

Hắn thử đi vài bước.

Trong đầu lại vang lên âm thanh.

“Đinh!”

“Bạn đi bộ 10 bước.”

“Nhận được 5 năm tu vi.”

“Cảnh giới tăng lên.”

Luyện Khí tầng 2.

Tiêu Viêm đứng im.

Gió nhẹ thổi qua.

Hắn nhìn bầu trời.

Rồi nói một câu.

“Có vẻ…”

“Ta không cần tu luyện.”

Hệ thống lại vang lên.

“Hệ thống uống nước – đi bộ đã kích hoạt.”

“Đặc tính: Bất khả chiến bại.”

“Không bị hạn chế bởi thiên đạo.”

“Không bị giới hạn bởi cảnh giới.”

“Không bị bất kỳ tồn tại nào can thiệp.”

Tiêu Viêm im lặng một lúc.

Sau đó nói.

“Ý ngươi là…”

“Ta uống nước cũng mạnh lên?”

Hệ thống trả lời.

“Đúng.”

“Đi bộ cũng mạnh lên?”

“Đúng.”

“Ngủ thì sao?”

“Đang nghiên cứu.”

Tiêu Viêm bật cười.

“Hay.”

Lúc này.

Một trưởng lão Tiêu gia bay tới.

Hắn nhìn Tiêu Viêm.

“Thiếu chủ.”

“Gia chủ yêu cầu ngài đến Thiên Linh Tháp kiểm tra tu vi.”

Tiêu Viêm hỏi.

“Để làm gì?”

Trưởng lão nói.

“Hôm nay là ngày toàn bộ thiên tài Tiêu gia kiểm tra cảnh giới.”

“Các trưởng lão muốn biết ngài đã đạt đến tầng nào.”

Tiêu Viêm nhìn bầu nước trong tay.

Sau đó uống thêm một ngụm.

“Đinh!”

“Nhận được 10 năm tu vi.”

“Luyện Khí tầng 3.”

Tiêu Viêm cười.

“Được.”

“Đi thôi.”

Thiên Linh Tháp.

Hàng nghìn đệ tử Tiêu gia đang đứng bên dưới.

Trưởng lão trên cao hô lớn.

“Kiểm tra bắt đầu.”

Một đệ tử bước lên.

“Luyện Khí tầng 4.”

Mọi người gật đầu.

“Không tệ.”

Một người khác.

“Luyện Khí tầng 6.”

Tiếng vỗ tay vang lên.

“Thiên tài!”

Lúc này.

Một trưởng lão nói.

“Thiếu chủ đến!”

Tất cả quay đầu.

Tiêu Viêm chậm rãi bước tới.

Hắn vừa đi vừa uống nước.

Một số đệ tử thì thầm.

“Thiếu chủ lại uống nước…”

“Nghe nói hắn chưa từng bế quan.”

“Không biết cảnh giới thế nào.”

Tiêu Viêm đặt tay lên bia kiểm tra.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Đột nhiên.

Bia đá rung chuyển.

Linh quang bùng nổ.

Trưởng lão mở to mắt.

“Cái này…”

Trên bia xuất hiện một hàng chữ.

Luyện Khí tầng 8 – Hậu Kỳ.

Toàn bộ quảng trường im lặng.

Một đệ tử run giọng.

“Không thể nào…”

“Thiếu chủ mấy ngày trước còn chưa tu luyện…”

Trưởng lão cũng không tin.

“Thiếu chủ…”

“Ngài đã bế quan sao?”

Tiêu Viêm nghĩ một chút.

Rồi trả lời.

“Không.”

“Ta chỉ uống nước.”

Tất cả mọi người:

“???”

Trên bầu trời.

Một vị lão giả đứng nhìn.

Đó là Gia chủ Tiêu gia.

Hắn cười nhẹ.

“Đứa trẻ này…”

“Có lẽ là thiên mệnh.”

Nhưng không ai biết.

Trong đầu Tiêu Viêm.

Hệ thống vừa vang lên.

“Đinh!”

“Hoàn thành nhiệm vụ ẩn.”

“Uống 10 ngụm nước.”

“Thưởng: 100 năm tu vi.”

“Đột phá Luyện Khí tầng 9 – Viên Mãn.”

Tiêu Viêm khẽ thở dài.

“Phiền thật.”

“Ta mới bắt đầu uống nước thôi.”

Xa xa.

Trong hư không.

Một tồn tại cổ xưa mở mắt.

Hắn nhìn về phía Tiêu gia.

“Khí tức này…”

“Không thuộc về thiên đạo.”

“Tu tiên giới…”

“Có lẽ sắp thay đổi.”

Chương 2: Thiên linh tháp chấn động

Quảng trường Thiên Linh Tháp.

Không khí vẫn còn tĩnh lặng.

Trên bia kiểm tra, bốn chữ lớn vẫn đang phát sáng.

Luyện Khí tầng 8 – Hậu Kỳ.

Tất cả đệ tử Tiêu gia đều đứng sững.

Không ai nói gì.

Không ai tin nổi.

Một thiếu niên bên cạnh lắp bắp.

“Không thể nào…”

“Thiếu chủ… hôm qua còn chưa từng bế quan…”

Một người khác nuốt nước bọt.

“Nghe nói… hắn chỉ uống nước…”

Trưởng lão phụ trách kiểm tra cảnh giới cau mày.

Ông nhìn bia đá.

Rồi nhìn Tiêu Viêm.

Trong mắt đầy nghi ngờ.

“Thiếu chủ.”

“Ngài chắc chắn… chưa từng tu luyện?”

Tiêu Viêm suy nghĩ một chút.

Sau đó thành thật trả lời.

“Ta có uống nước.”

Trưởng lão: “……”

Toàn bộ đệ tử: “……”

Đúng lúc đó.

Một luồng linh khí khổng lồ bỗng nhiên bùng nổ từ cơ thể Tiêu Viêm.

Ầm!

Không gian xung quanh rung lên.

Gió mạnh cuốn qua quảng trường.

Trưởng lão lập tức biến sắc.

“Đây là…”

“Đột phá!”

Trong đầu Tiêu Viêm.

Âm thanh hệ thống vang lên.

“Đinh!”

“Bạn vừa đi bộ 100 bước.”

“Nhận được 50 năm tu vi.”

“Đột phá Luyện Khí tầng 9.”

“Cảnh giới: Viên Mãn.”

Linh khí trong cơ thể Tiêu Viêm dâng trào.

Kinh mạch mở rộng.

Đan điền bùng nổ.

Một vòng linh lực khổng lồ xoay quanh cơ thể hắn.

Tất cả trưởng lão đều mở to mắt.

“Luyện Khí viên mãn?!”

“Không thể nào!”

“Chỉ trong vài phút?!”

Một đệ tử run rẩy.

“Thiếu chủ…”

“Vừa nãy còn tầng 8…”

Một người khác nói.

“Đây là thiên tài sao?”

Một trưởng lão lắc đầu.

“Không.”

“Đây là quái vật.”

Tiêu Viêm lúc này lại uống thêm một ngụm nước.

“Đinh!”

“Bạn uống nước.”

“Nhận được 10 năm tu vi.”

“Đang tiến vào trạng thái đột phá.”

Tiêu Viêm ngẩn ra.

“Lại nữa?”

Ầm!

Một luồng khí tức kinh khủng bùng lên.

Thiên Linh Tháp rung chuyển.

Bầu trời phía trên Tiêu gia đột nhiên tối sầm.

Mây đen tụ lại.

Sấm sét lóe lên.

Toàn bộ tu tiên giới xung quanh Tiêu gia đều cảm nhận được.

Một cường giả xa xa mở mắt.

“Khí tức này…”

“Có người muốn đột phá Trúc Cơ.”

Quảng trường Tiêu gia hoàn toàn hỗn loạn.

Trưởng lão hét lớn.

“Không thể!”

“Luyện Khí đột phá Trúc Cơ phải bế quan ít nhất vài năm!”

“Không thể trong vài phút!”

Nhưng ngay lúc đó.

Hệ thống lại vang lên.

“Đinh!”

“Hệ thống uống nước kích hoạt tăng tốc.”

“Thưởng: 200 năm tu vi.”

“Chuẩn bị đột phá Trúc Cơ.”

Tiêu Viêm im lặng.

Hắn nhìn bầu nước trong tay.

Sau đó nói nhỏ.

“Có lẽ…”

“Ta nên uống ít lại.”

Ầm!!!

Một cột linh khí khổng lồ từ cơ thể hắn phóng lên trời.

Mặt đất nứt ra.

Thiên Linh Tháp phát sáng dữ dội.

Bia kiểm tra cảnh giới rung lên.

Rồi xuất hiện dòng chữ mới.

BÁN BỘ TRÚC CƠ.

Toàn bộ quảng trường chết lặng.

Một trưởng lão run rẩy.

“Bán bộ…”

“Trúc Cơ?!”

Một đệ tử ngã xuống đất.

“Thiếu chủ… vừa bước vào Luyện Khí…”

“Đã gần Trúc Cơ…”

Trên bầu trời.

Gia chủ Tiêu gia nhìn xuống.

Trong mắt đầy kinh ngạc.

“Đứa trẻ này…”

“Thật sự là thiên mệnh.”

Nhưng trong hư không xa hơn.

Một tồn tại cổ xưa mở mắt.

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.

“Có người…”

“Đang phá vỡ quy luật tu tiên.”

“Thiên đạo… sẽ không cho phép.”

Cùng lúc đó.

Trong đầu Tiêu Viêm.

Hệ thống lại vang lên.

“Đinh!”

“Mở khóa nhiệm vụ mới.”

“Nhiệm vụ: Đi bộ 1000 bước.”

“Thưởng: Đột phá Trúc Cơ.”

Tiêu Viêm thở dài.

“Đi bộ thôi mà…”

Hắn bước một bước.

“Đinh!”

“1 bước.”

Bước thứ hai.

“Đinh!”

“2 bước.”

Bước thứ mười.

Toàn bộ linh khí xung quanh Tiêu gia bắt đầu bị hút về.

Một trưởng lão hét lên.

“Linh khí… đang biến mất!”

Bước thứ năm mươi.

Bầu trời xuất hiện vòng xoáy linh khí.

Mây đen cuộn tròn.

Bước thứ một trăm.

Mặt đất rung chuyển.

Một trưởng lão run rẩy.

“Thiếu chủ…”

“Đang làm gì vậy…”

Tiêu Viêm vừa đi vừa uống nước.

“Đi bộ.”

Không ai biết.

Trong đầu hắn.

Hệ thống vừa nói.

“Cảnh báo.”

“Tốc độ tu luyện quá nhanh.”

“Tu tiên giới có thể không chịu nổi.”

Tiêu Viêm nhíu mày.

“Ý gì?”

Hệ thống trả lời.

“Nếu tiếp tục.”

“Bạn có thể trở thành người mạnh nhất hạ giới trong vòng 3 ngày.”

Tiêu Viêm dừng lại.

Sau đó nói.

“Phiền thật.”

Xa xa.

Trong bóng tối.

Một giọng nói cổ xưa vang lên.

“Thiếu niên Tiêu gia…”

“Ta muốn xem…”

“Ngươi có thể nghịch thiên đến đâu.”

Đề xuất Huyền Huyễn: Phong Thần Bảng (Phong Thần Diễn Nghĩa)
BÌNH LUẬN