Chương 6: Quyển 1: Khởi nguyên hỗn độn - Arc 1: Thiên kiêu thức tỉnh - Chương 6: Thiên tài khiêu chiến
Chương 6: Thiên tài khiêu chiến
Sáng hôm sau.
Ánh mặt trời vừa chiếu xuống Tiêu gia.
Tiểu viện của thiếu chủ vẫn rất yên tĩnh.
Tiêu Viêm đang ngủ.
Ngủ rất ngon.
Trong đầu hắn.
Hệ thống vẫn đang hoạt động.
“Đinh!”
“Ngủ 9 giờ.”
“Nhận được 900 năm tu vi.”
“Đột phá Trúc Cơ tầng 9 – Viên mãn.”
Linh lực trong cơ thể Tiêu Viêm dâng trào.
Nhưng hắn vẫn ngủ.
Hệ thống tiếp tục.
“Đinh!”
“Tu vi tiếp tục tích lũy.”
Ở bên ngoài.
Hai trưởng lão Tiêu gia đang đứng gác.
Một người run giọng.
“Ta cảm nhận được…”
“Thiếu chủ lại đột phá…”
Người kia gật đầu.
“Đúng.”
“Trúc Cơ viên mãn…”
Hai người im lặng.
Sau đó một trưởng lão nói.
“Thiếu chủ… thật đáng sợ.”
Đúng lúc đó.
Ầm!!!
Một luồng khí tức khổng lồ xuất hiện ngoài cổng Tiêu gia.
Hơn mười người từ trên trời đáp xuống.
Tất cả đều mặc đạo bào màu xanh.
Trên ngực áo có một ký hiệu.
Thanh Vân Tông.
Một trưởng lão Tiêu gia lập tức xuất hiện.
“Các vị đến Tiêu gia có việc gì?”
Một thiếu niên bước ra.
Khoảng mười bảy tuổi.
Ánh mắt lạnh lẽo.
Khí tức mạnh mẽ.
Hắn chắp tay.
“Ta là Lâm Hạo.”
“Đệ tử nội môn Thanh Vân Tông.”
Trưởng lão Tiêu gia hỏi.
“Ngươi đến đây làm gì?”
Lâm Hạo cười nhẹ.
“Nghe nói Tiêu gia có một thiên tài.”
“Ta muốn khiêu chiến.”
Toàn bộ Tiêu gia lập tức xôn xao.
Một đệ tử thì thầm.
“Thanh Vân Tông…”
“Là tông môn đứng thứ ba trong tu tiên giới…”
Một người khác nói.
“Lâm Hạo là thiên tài nổi tiếng.”
“Trúc Cơ hậu kỳ.”
Trưởng lão Tiêu gia nhíu mày.
“Thiếu chủ đang nghỉ ngơi.”
“Không tiếp khách.”
Lâm Hạo cười lạnh.
“Thiên tài Tiêu gia…”
“Không dám ra sao?”
Lời này vừa nói ra.
Không khí lập tức căng thẳng.
Đúng lúc đó.
Một giọng nói lười biếng vang lên.
“Ồn quá.”
Mọi người quay đầu.
Tiêu Viêm đang đi ra từ tiểu viện.
Tóc còn hơi rối.
Áo vẫn chưa chỉnh.
Hắn ngáp một cái.
“Chuyện gì vậy?”
Một trưởng lão vội nói.
“Thiếu chủ.”
“Có người đến khiêu chiến.”
Tiêu Viêm nhìn Lâm Hạo.
Sau đó hỏi.
“Ngươi là ai?”
Lâm Hạo lạnh lùng nói.
“Thanh Vân Tông.”
“Lâm Hạo.”
Tiêu Viêm gật đầu.
“Ồ.”
Hắn quay người định đi.
Lâm Hạo nhíu mày.
“Ngươi sợ sao?”
Tiêu Viêm dừng lại.
Quay đầu nhìn hắn.
“Không.”
“Ta chỉ muốn ngủ tiếp.”
Tất cả mọi người: “……”
Lâm Hạo sắc mặt lạnh xuống.
“Ngươi khinh thường ta?”
Tiêu Viêm lắc đầu.
“Không.”
“Ta chỉ thấy phiền.”
Lâm Hạo giận dữ.
“Vậy thì chiến!”
Ầm!!!
Một luồng linh lực bùng nổ.
Khí tức Trúc Cơ hậu kỳ lan ra khắp quảng trường.
Đệ tử Tiêu gia lập tức lùi lại.
Một người nói.
“Quá mạnh…”
Lâm Hạo nhìn Tiêu Viêm.
“Ra tay đi.”
Tiêu Viêm thở dài.
Sau đó nói.
“Được.”
Hắn bước một bước.
Trong đầu.
Hệ thống vang lên.
“Đinh!”
“Bạn vừa đi bộ.”
“Nhận được 5 năm tu vi.”
Tiêu Viêm lẩm bẩm.
“Lại tăng…”
Lâm Hạo hét lên.
“Thanh Vân Kiếm!”
Một thanh linh kiếm xuất hiện trong tay hắn.
Ánh sáng xanh bùng lên.
Hắn lao thẳng về phía Tiêu Viêm.
Toàn bộ quảng trường nín thở.
Nhưng Tiêu Viêm chỉ giơ một tay.
Nhẹ nhàng.
Ầm!!!
Một luồng linh lực khổng lồ bùng nổ.
Thanh kiếm của Lâm Hạo dừng lại giữa không trung.
Không thể tiến thêm.
Ánh mắt Lâm Hạo mở to.
“Không thể…”
Tiêu Viêm nói.
“Xong chưa?”
Sau đó hắn nhẹ nhàng đẩy tay.
Ầm!!!
Lâm Hạo bị đánh bay.
Đập xuống đất.
Toàn bộ quảng trường im lặng.
Một đệ tử run giọng.
“Một chiêu…”
Một trưởng lão nói nhỏ.
“Thiếu chủ…”
“Chỉ dùng một chiêu…”
Lâm Hạo nằm trên đất.
Ánh mắt đầy hoảng sợ.
“Ngươi…”
“Là cảnh giới gì?”
Tiêu Viêm suy nghĩ một chút.
Sau đó trả lời.
“Không biết.”
Hắn quay người.
Đi về tiểu viện.
Trong đầu hắn.
Hệ thống vang lên.
“Đinh!”
“Đánh bại đối thủ.”
“Thưởng: 200 năm tu vi.”
Tiêu Viêm thở dài.
“Phiền thật.”
Xa xa.
Một người trong Thanh Vân Tông nhìn cảnh này.
Ánh mắt lạnh lẽo.
Hắn nói nhỏ.
“Tiêu Viêm…”
“Chúng ta sẽ gặp lại.”
Tu tiên giới…
Bắt đầu chú ý đến cái tên này.
Đề xuất Ngôn Tình: Phù Đồ Duyên