Chương 107: Hai đại nhân vật phong vân va chạm
Vì vậy, Lăng Phong chỉ có thể quay về mua thêm mũi tên.
Vừa từ Thanh Ngưu lĩnh đi xuống, Lăng Phong liền thấy một con chó lớn màu trắng. Con chó này ngồi xổm bên đường nhưng không một ai dám đến gần.
Con chó lớn màu trắng kia thấy Lăng Phong thì liền quay người rời đi.
"Chào Lăng Phong sư huynh!"
Một vài đệ tử ngoại môn đi ngang qua, sau khi nhìn thấy Lăng Phong đều rất lễ phép chào hỏi.
Hôm qua, tại điểm báo danh của giải thi đấu tiễn thuật, Lăng Phong đã hành hung hơn mười vị cường giả tinh anh của Hổ Minh, nhất chiến thành danh, khiến rất nhiều đệ tử ngoại môn đều biết đến tên hắn.
Bây giờ, địa vị của Lăng Phong trong lòng những đệ tử ngoại môn này cũng đã cao hơn trước kia.
"Ừm, chào các ngươi!"
Lăng Phong vui vẻ gật đầu với mấy vị đệ tử ngoại môn này, sau đó đi về phía nơi bán cung tên.
Khoảng hai nén hương sau, trên con đường nhỏ với hai hàng cây non mới trồng, Lăng Phong thấy một nam tử áo trắng có vẻ phong lưu, bên cạnh y là một con chó lớn màu trắng đang ngồi xổm.
Con chó trắng lớn này chính là con mà Lăng Phong vừa thấy bên vệ đường lúc trước.
"Ngươi chính là Lăng Phong?"
Khi Lăng Phong chuẩn bị đi lướt qua nam tử áo trắng, đối phương đột nhiên lên tiếng, nụ cười trên mặt trông có chút ý vị sâu xa.
"Chào Lạc Vân Không sư huynh, chào Lăng Phong sư huynh!"
Lúc này, một đám đệ tử ngoại môn vừa hay đi ngang qua, lần lượt lên tiếng chào hỏi nam tử áo trắng và Lăng Phong.
Nam tử áo trắng này chính là Lạc Vân Không. Sau khi ngủ với Tô Linh, y cũng xem như đã đáp ứng lời thỉnh cầu của nàng, ra mặt đối phó Lăng Phong. Vì vậy, sáng sớm hôm nay, y đã phái con chó cưng của mình đến chân núi Thanh Ngưu để theo dõi Lăng Phong.
Khi Lăng Phong từ Thanh Ngưu lĩnh xuống, con chó trắng lớn kia liền lập tức chạy về báo tin, y cũng nhanh chóng đến đây chặn đường Lăng Phong.
"Lạc Vân Không?"
Lăng Phong khẽ giật mình. Lạc Vân Không chính là đệ nhất nhân ngoại môn, cái tên này hắn đã nghe qua rất nhiều lần nhưng vẫn chưa từng gặp mặt.
Hắn không ngờ hôm nay lại gặp Lạc Vân Không ở đây, xem bộ dạng này, đối phương rõ ràng là cố tình tìm đến mình. Hơn nữa, Lăng Phong cũng cảm nhận được một tia địch ý từ trên người Lạc Vân Không.
"Ngươi gan cũng không nhỏ, có vài phần phong thái của ta năm đó. Ta nhận tiền của người, giúp người giải tai ương, nếu thức thời thì ngoan ngoãn theo ta, tránh để ta phải ra tay!"
Lạc Vân Không nhìn Lăng Phong, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, giọng điệu không hề có chút tình cảm nào.
"Nhận tiền của người, giúp người giải tai ương? Ta hiểu rồi, chắc chắn là tên Phương Hằng tìm ngươi tới chứ gì?"
Ánh mắt Lăng Phong lướt nhẹ qua khuôn mặt Lạc Vân Không, cuối cùng dừng lại trên con chó trắng lớn bên cạnh y. Giờ phút này, hắn bất giác nhớ tới con chó mực tên Khiếu Thiên bị hắn đánh chết ở Hắc Long giản, mùi vị thịt của con chó mực đó đến nay vẫn khiến hắn khó quên.
"Gâu!"
Cảm nhận được ánh mắt của Lăng Phong, con chó trắng lớn kia sủa hắn một tiếng đầy vẻ không thân thiện.
"Ồ, một con chó mà cũng dám hung dữ như vậy sao?"
Lăng Phong hung hăng trừng mắt nhìn con chó trắng lớn, con chó kia lại càng sủa dữ hơn.
"Tiểu tử, sự kiên nhẫn của ta có giới hạn, cho ngươi ba hơi để suy nghĩ! Nếu ta ra tay, e rằng ngươi sẽ rất đau khổ đấy!"
Thấy Lăng Phong dám phớt lờ mình như vậy, trong lòng Lạc Vân Không lập tức bùng lên một tia lửa giận. Y là một sự tồn tại siêu nhiên trong đám đệ tử ngoại môn, hầu như tất cả đệ tử ngoại môn thấy y đều vô cùng cung kính, ngay cả không ít đệ tử nội môn khi gặp y cũng phải nhường ba phần.
Thế nhưng Lăng Phong trước mắt lại dám xem thường y, điều này khiến y có chút khó chịu.
"Đệ nhất ngoại môn? Chẳng lẽ cũng chỉ biết võ mồm thôi sao? Muốn lão tử đi theo ngươi, ngươi là cái thá gì?"
Lăng Phong ngẩng đầu, vẻ mặt khinh thường nhìn Lạc Vân Không. Trong lòng hắn đã sớm muốn so tài với Lạc Vân Không một phen, dù sao nếu thắng được y, hắn sẽ là đệ nhất ngoại môn, đến lúc đó chắc chắn sẽ càng thêm uy phong.
Chỉ là, điều Lăng Phong không ngờ tới là mình lại gặp Lạc Vân Không nhanh như vậy, hơn nữa còn là gặp mặt trong hoàn cảnh này.
Bộ dạng cao cao tại thượng của Lạc Vân Không khiến hắn rất khó chịu.
"Chết tiệt, chuyện gì thế này? Sao Lạc Vân Không lại ra mặt?"
"Suỵt, nhỏ tiếng một chút, Lạc Vân Không được Phương Hằng nhờ vả, đến gây sự với Lăng Phong đấy!"
"Khốn kiếp, ta biết ngay Phương Hằng sẽ không bỏ qua mà! Không ngờ hắn lại mời được cả Lạc Vân Không!"
"Đúng vậy, Phương Hằng là chủ của Hổ Minh, lại còn là đệ tử dòng chính của Phương gia, chọc vào hắn thì gần như là muốn chết!"
"Ha ha, lần này có kịch hay để xem rồi, hai nhân vật truyền kỳ của ngoại môn Thanh Vân phong chúng ta đối đầu nhau, không biết kết quả sẽ thế nào đây?"
"Đúng vậy a!"
Lúc này, ngày càng có nhiều người dừng chân trên đại lộ. Bọn họ đứng từ xa nhìn Lăng Phong và Lạc Vân Không, ghé tai thì thầm, bàn tán xôn xao, ai nấy đều lộ vẻ mong chờ.
"Tiểu tử, đã ngươi muốn chết thì đừng trách ta không khách khí!"
Sắc mặt Lạc Vân Không trầm xuống, trong mắt lóe lên hàn quang, một luồng sát khí lạnh lẽo lập tức bùng ra. Thân hình y hóa thành một đạo tàn ảnh lướt tới phía Lăng Phong.
"Vút!"
Lăng Phong lập tức lùi lại, tránh được đòn tấn công của Lạc Vân Không, quay đầu nhìn đám người xung quanh một cái rồi nhíu mày thầm nghĩ: Không được, ở đây ít người quá, động thủ ở đây không có lợi, dù có muốn đánh cũng phải tìm nơi nào đông người hơn.
Nghĩ vậy, Lăng Phong liền chạy như điên về phía phiên chợ ngoại môn. Hắn biết giải thi đấu tiễn thuật sắp bắt đầu, rất nhiều người sẽ đến phiên chợ để mua cung tên.
Phiên chợ ngoại môn rất đông người, động thủ ở đó sẽ có càng nhiều người thấy được tư thế oai hùng khi hắn và Lạc Vân Không chiến đấu, đến lúc đó danh tiếng của hắn ở ngoại môn cũng sẽ càng thêm vang dội.
"Ngươi nghĩ mình chạy thoát được sao?"
Lạc Vân Không sa sầm mặt, lập tức đuổi theo Lăng Phong.
Trong lúc chạy, Lăng Phong quay đầu lại nhìn Lạc Vân Không một cái, hắn không dám tăng tốc quá nhanh vì sợ Lạc Vân Không đuổi không kịp.
"Ai, xem ra Lăng Phong vẫn không thể so được với Lạc Vân Không rồi!"
"Ừm, hắn cũng coi như có tự biết mình. Ba năm trước Lạc Vân Không đã là tồn tại vô địch trong ngoại môn rồi, Lăng Phong không đối đầu chính diện với y là một hành động khôn ngoan!"
"Đúng vậy, Lăng Phong tuy cuồng vọng nhưng không phải kẻ ngốc! Bỏ chạy là bình thường, chỉ không biết hắn có thể thoát khỏi tay Lạc Vân Không hay không!"
"Đi, theo sau xem sao!"
Không ít đệ tử ngoại môn nói rồi nhao nhao chạy về hướng phiên chợ.
"Giết người! Cứu mạng! Lạc Vân Không muốn giết người!"
Lăng Phong vừa chạy vừa gân cổ la lớn, mục đích của hắn là để thu hút sự chú ý của càng nhiều người càng tốt.
"Cái gì, Lạc Vân Không muốn giết người?"
"Không phải Lạc Vân Không đã lâu không xuất hiện sao? Ai chọc giận y rồi?"
Nghe tiếng la hét như heo bị chọc tiết của Lăng Phong, không ít đệ tử ngoại môn đều rất tò mò, lần lượt gác lại công việc đang làm, theo tiếng mà tụ tập đến.
"Này này, các ngươi có thấy Lạc Vân Không không?"
"Thấy rồi!"
"Người đâu?"
"Hướng về phía phiên chợ rồi!"
Một vài đệ tử ngoại môn nghe tiếng chạy tới, sau khi nhận được tin tức liền lập tức đi theo đại bộ phận, chạy như điên về phía phiên chợ ngoại môn...
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ
Đề xuất Voz: Ký sự xóm trọ