Chương 138: Sư tỷ, nghe ta nói đi
Phùng Thiên Tường nhìn giếng mỏ không ngừng loé lên hồng quang, cười đến không khép được miệng.
"Ừm, Ngũ sư đệ thật là phúc tinh của chúng ta!"
Bạch Tử Long và Trương Đại Cát cũng gật đầu, bọn họ sở dĩ chần chừ không chịu đột phá thành đệ tử nội môn chính là vì truyền thừa của Thanh Ngưu lĩnh này.
Bây giờ, ấn ký truyền thừa thứ năm này rốt cuộc đã xuất hiện, điều này cũng có nghĩa là bọn họ có thể nhận được truyền thừa của Thanh Ngưu lĩnh.
"Chúng ta cứ ở đây từ từ chờ, Ngũ sư đệ sẽ nhanh chóng ra ngoài thôi!"
Bạch Tử Long nói xong, liền đi thẳng tới ngồi xuống dưới một gốc dâu. Hắn biết, Lăng Phong cần ít nhất một canh giờ nữa mới có thể hoàn toàn dung hợp với ấn ký truyền thừa.
Trương Đại Cát và Phùng Thiên Tường cũng đi tới, ngồi dưới bóng cây chờ đợi.
Khoảng một nén nhang sau, nhóm Bạch Tử Long nghe thấy động tĩnh từ lối vào vườn dâu truyền đến, sắc mặt cả ba bỗng nhiên biến đổi, lập tức đứng bật dậy.
Khi bọn họ đang chuẩn bị lao tới lối vào vườn dâu thì một bóng người cao lớn xuất hiện trong tầm mắt.
Nhìn thấy bóng người quen thuộc này, nhóm Bạch Tử Long đều sững sờ một chút, ngay sau đó, gương mặt ai nấy đều lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết.
Bóng người đó chính là Quan Vân Phượng.
"Nhị sư muội!"
"Nhị sư tỷ!"
Bạch Tử Long và những người khác lập tức lao về phía Quan Vân Phượng.
"Bạch lão đại, lão Tam, lão Tứ!"
Nhìn thấy nhóm Bạch Tử Long, Quan Vân Phượng cũng mỉm cười.
"Nhị sư muội, sao muội lại tỉnh lại nhanh như vậy?"
Bạch Tử Long vọt tới bên trái Quan Vân Phượng, lập tức đưa tay đỡ lấy nàng, ân cần hỏi.
"Đúng vậy đó sư tỷ, sao tỷ tỉnh nhanh thế?"
Trương Đại Cát đi đến bên phải Quan Vân Phượng, cũng nắm lấy tay phải nàng, nhẹ nhàng dìu lấy.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hàn độc trên người ta sao lại được hóa giải? Còn ấn ký truyền thừa này là sao nữa?"
Quan Vân Phượng quay đầu nhìn chằm chằm Bạch Tử Long, trong lòng nàng lúc này có vô số nghi vấn.
"Ha ha, Nhị sư muội, muội đừng vội, chúng ta qua gốc cây ngồi xuống rồi từ từ nói cho muội nghe!"
Bạch Tử Long cười ha hả, trong khoảng thời gian Quan Vân Phượng hôn mê đã xảy ra quá nhiều chuyện, mỗi chuyện hắn đều có thể khoác lác nửa canh giờ.
"A? Gân của những chiếc lá dâu này sao lại biến thành màu vàng? Còn nữa, những quả dâu này vậy mà cũng ánh lên kim quang?"
Quan Vân Phượng rất nhanh đã phát hiện sự khác thường của những cây dâu trong vườn, đôi mắt đẹp mở to kinh ngạc.
"Hắc hắc, Nhị sư tỷ, đừng kinh ngạc, ngồi xuống rồi nghe chúng ta từ từ kể lại!"
Nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc này của Quan Vân Phượng, Trương Đại Cát và Phùng Thiên Tường cũng đắc ý cười, lúc trước khi phát hiện sự thay đổi của vườn dâu, bọn họ cũng kinh ngạc y như vậy.
Quan Vân Phượng cố nén sự tò mò trong lòng, đi đến dưới một gốc dâu rồi ngồi xuống.
"Bây giờ nói được chưa?"
Quan Vân Phượng ngẩng đầu nhìn chằm chằm Bạch Tử Long, vẻ mặt có chút sốt ruột.
"Ha ha, đương nhiên là được, nên bắt đầu từ đâu đây nhỉ?"
Bạch Tử Long đưa tay sờ cằm, mắt đảo qua đảo lại, cuối cùng nhếch miệng cười nói: "Cứ bắt đầu từ Thiên Dương Đan đi. Sau khi Nhị sư muội hôn mê, bọn ta đều sắp phát điên cả lên, lúc đó ai cũng nghĩ lần này muội chết chắc rồi. Thế nhưng ông trời nhân từ, không để muội chết. Ngay lúc bọn ta đang vò đầu bứt tai thì Ngũ sư đệ đã đứng ra..."
Bạch Tử Long kể lại một cách sinh động, rành mạch những chuyện đã xảy ra ở Súc Mục phòng sau khi Quan Vân Phượng hôn mê.
"Trời ơi, các ngươi vậy mà lại mua Thiên Dương Đan cho ta! Thiên Dương Đan đó trị giá ít nhất một vạn linh thạch, các ngươi lấy đâu ra nhiều tiền như vậy!"
Nghe được mình đã dùng Thiên Dương Đan, Quan Vân Phượng không khỏi kinh hô.
"Hắc hắc, Nhị sư tỷ, tỷ đừng kinh ngạc, ăn chút dâu cho đỡ sốc đã, quả dâu này ngon lắm!"
Phùng Thiên Tường hai tay bưng những quả dâu đã chín mọng tím ngắt, đi đến trước mặt Quan Vân Phượng.
Quan Vân Phượng nhìn thấy những quả dâu hấp dẫn kia, không kìm được nuốt nước bọt. Nàng vốn là một kẻ siêu cấp ham ăn, sức chống cự đối với đồ ngon luôn cực kỳ thấp.
Nàng lập tức cầm một quả dâu cho vào miệng, nhẹ nhàng nhai.
"Ngon quá! Đây thật sự là dâu trồng trong vườn của chúng ta sao?"
Quan Vân Phượng nhìn chằm chằm những quả dâu trong tay Phùng Thiên Tường, trong lòng dấy lên một sự hoài nghi mãnh liệt. Dù sao vườn dâu này cũng là địa bàn của nàng, quả dâu của mỗi gốc cây nàng đều đã nếm qua, căn bản không phải hương vị này.
"Hắc hắc, đương nhiên là vậy rồi!"
Phùng Thiên Tường cười cười, sau đó nhân cơ hội chiếm chỗ, đẩy Bạch Tử Long sang một bên, nịnh nọt nói: "Nhị sư tỷ, không phải vừa rồi tỷ rất kinh ngạc vì sao gân lá dâu lại biến thành màu vàng, quả dâu lại ánh lên kim quang sao? Bây giờ ta sẽ nói cho tỷ biết!"
"Này lão Tứ, sao ngươi lại chen ngang? Nhị sư muội, muội cứ nghe ta nói hết đã!"
Bạch Tử Long có chút nóng nảy, đưa tay định kéo Phùng Thiên Tường ra.
"Đừng, cứ để lão Tứ nói trước đi!"
Quan Vân Phượng xua tay với Bạch Tử Long, sau đó lại cầm thêm mấy quả dâu từ tay Phùng Thiên Tường.
"Hắc hắc, Nhị sư tỷ, lá dâu và quả dâu sở dĩ biến thành thế này là nhờ Ngũ sư đệ cả đấy. Sau khi tỷ hôn mê, bọn ta đã để Ngũ sư đệ tiếp quản phòng tằm và quản lý vườn dâu. Mỗi khi Ngũ sư đệ làm mưa trong vườn dâu, trên trời sẽ xuất hiện lôi điện màu vàng, sau đó sẽ hạ xuống linh vũ màu vàng..."
Phùng Thiên Tường nói thao thao bất tuyệt, còn Quan Vân Phượng thì nghe như si như say.
Bạch Tử Long và Trương Đại Cát đều hận không thể một cước đá văng Phùng Thiên Tường đi để mình được kể, nhưng thấy Quan Vân Phượng nghe say sưa như vậy, bọn họ cũng không nỡ phá hỏng.
"Không ngờ Linh Vũ Quyết của Ngũ sư đệ lại lợi hại đến thế!"
Nghe đến đoạn Lăng Phong dùng những chiếc lá dâu có gân vàng này để nuôi ra Kim Tằm biến dị, nội tâm Quan Vân Phượng cũng chấn động không thôi. Nàng liếc nhìn hai tay Phùng Thiên Tường, thấy chỗ dâu hắn bưng lúc nãy đã bị mình ăn sạch, đôi mày thanh tú bất giác nhíu lại.
Trương Đại Cát thấy vậy, lập tức quay người chạy đi hái dâu.
Rất nhanh, Trương Đại Cát đã bưng một vốc dâu tằm, hấp tấp chạy đến trước mặt Quan Vân Phượng, ngồi phịch xuống đẩy Phùng Thiên Tường sang một bên.
"Sư tỷ, chuyện tiếp theo cứ để ta kể cho tỷ nghe!"
Trương Đại Cát ngồi cạnh Quan Vân Phượng, đưa quả dâu trong tay tới.
"Ừm!"
Quan Vân Phượng gật đầu, sau đó cầm một quả dâu từ lòng bàn tay Trương Đại Cát lên ăn. Trong quả dâu này ẩn chứa linh khí vô cùng nồng đậm, sau khi ăn, Quan Vân Phượng cảm thấy thể lực của mình đang nhanh chóng hồi phục.
Mặc dù trước đó Quan Vân Phượng cũng đã uống linh dịch hồi phục thể lực, nhưng nàng phát hiện công hiệu của những quả dâu này còn mạnh hơn nhiều so với dược dịch mình vừa uống.
Sau đó, Trương Đại Cát đem chuyện Lăng Phong gài bẫy Phương Hằng như thế nào, một năm một mười kể lại cho Quan Vân Phượng nghe.
Khi Quan Vân Phượng biết Lăng Phong đắc tội với Phương Hằng, nàng tỏ ra rất lo lắng, nhưng sau khi nghe Phương Hằng liên tục chịu thiệt trong tay Lăng Phong, nàng lại không nhịn được mà phá lên cười...
Vozer dẫn ta về nguồn ✿
Đề xuất Tiên Hiệp: Đệ Tử Của Ta Tất Cả Đều Là Đại Đế Chi Tư