Chương 258: Nói lời giữ lời
Sau khi tránh thoát những cơ quan này, Lăng Phong tiến đến ngoài cửa phòng khách. Giờ phút này, cánh cửa phòng khách đang đóng chặt, ngay cả cửa sổ cũng không ngoại lệ.
Lăng Phong đi một vòng quan sát, phát hiện mỗi ô cửa sổ đều được cài đặt cơ quan và cấm chế, chỉ cần sơ sẩy là có thể kích hoạt chúng.
"Không ngờ tiểu tử này cũng rất cẩn thận! Nhưng mà, mấy cơ quan này cũng quá rác rưởi!"
Lăng Phong lắc đầu, đoạn hóa giải cơ quan trên một ô cửa sổ, mở ra rồi nhẹ nhàng nhảy vào. Động tác của hắn cực nhẹ, không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Một lát sau, hắn đã vào đến phòng khách.
Giờ phút này, Khương Tiểu Bạch đang sắp xếp đồ đạc trong phòng. Khắp phòng khách bày la liệt đủ loại túi tiền.
"Tiểu tử này thu hoạch không tệ nha!"
Lăng Phong thầm kinh ngạc trong lòng. Kể từ sau khi bắt được Khúc Hồng Lân, mọi việc hắn đều sai nàng đi tìm người của Long Minh làm thay, vì vậy suốt thời gian qua hắn không hề liên lạc với Khương Tiểu Bạch.
Lần này hắn tìm đến Khương Tiểu Bạch là để thực hiện lời hứa trước đó.
Trước đây Lăng Phong từng nói với Khương Tiểu Bạch, chỉ cần y giúp hắn làm việc, sau ba tháng, hắn sẽ xóa bỏ những hình ảnh đã ghi lại. Tuy bây giờ chưa đủ ba tháng, nhưng tình hình đã có thay đổi. Hắn vừa đánh Trình Vân, sắp phải tạm thời rời khỏi tông môn, cho nên mới tìm đến Khương Tiểu Bạch sớm hơn dự định.
Lăng Phong tìm một chiếc ghế rồi thong thả ngồi xuống, vắt chéo chân, sau đó mới từ từ kéo tấm khăn lụa đen trên mặt xuống.
Tấm khăn lụa đen này không những giúp Lăng Phong ẩn thân mà còn có thể che giấu khí tức của hắn.
Ngay khoảnh khắc Lăng Phong kéo khăn lụa xuống, Khương Tiểu Bạch dường như cảm giác được điều gì, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía hắn.
"Khốn kiếp!"
Nhìn thấy Lăng Phong, Khương Tiểu Bạch sợ đến mức nhảy dựng lên.
"Tiểu Bạch, lâu rồi không gặp. Xem ra tối qua ngươi thu hoạch không tệ nha!"
Ánh mắt Lăng Phong lướt qua những món đồ trong đại sảnh, trong lòng không khỏi thầm bội phục Khương Tiểu Bạch. Một đêm có thể trộm được nhiều thứ như vậy, quả không hổ danh là đệ nhị Thần Thâu của Huyền Kiếm Tông.
"Lăng Phong sư huynh, sao... sao huynh lại tới đây? Huynh làm ta sợ chết khiếp! Chẳng phải huynh đã đánh người và bị Chấp Pháp Đường bắt đi rồi sao?"
Khương Tiểu Bạch hoàn hồn, vội đưa tay vỗ ngực.
"Hừ, lão tử thần thông quảng đại, người của Chấp Pháp Đường mà làm khó được ta sao?"
Lăng Phong hừ lạnh một tiếng, đoạn lấy Lưu Ảnh Thạch ra.
"Lăng Phong sư huynh, huynh định làm gì? Đừng chiếu nó!"
Khương Tiểu Bạch vừa thấy Lưu Ảnh Thạch trong tay Lăng Phong liền vội vàng ngăn lại. Kể từ khi bị Lăng Phong nắm thóp, trong lòng y đã có bóng ma với viên đá này.
"Đừng sợ, lần này ta đến là để thực hiện lời hứa. Tiểu tử ngươi cũng coi như biết điều!"
Lăng Phong kích hoạt Lưu Ảnh Thạch, tìm đến những hình ảnh đã quay trước đó rồi xóa sạch.
"Xóa thật rồi sao?"
Khương Tiểu Bạch có chút không thể tin nổi mà nhìn Lăng Phong, trước đó y còn tưởng Lăng Phong chỉ nói đùa. Cho dù Lăng Phong không xóa những hình ảnh đó, y cũng chẳng làm gì được hắn.
"Đương nhiên rồi. Ta, Lăng Phong, tuy không phải chính nhân quân tử nhưng nói lời luôn giữ lấy lời! Thôi ta đi đây, ngày mai phải đến Hắc Long sơn mạch vẫy vùng một phen, có rảnh sẽ quay lại tìm ngươi!"
Lăng Phong nói xong liền đứng dậy khỏi ghế.
"Lăng Phong sư huynh, đừng vội đi. Đã đến rồi thì ở lại dùng bữa cơm đã!"
Khương Tiểu Bạch hoàn hồn, lập tức lên tiếng.
"Không cần đâu, có cơ hội sẽ ăn sau!"
Lăng Phong lắc đầu, từ chối lời mời của Khương Tiểu Bạch.
"Vậy... được thôi!"
Khương Tiểu Bạch có chút bất đắc dĩ, sau đó tự mình mở cửa phòng khách, tiễn Lăng Phong ra ngoài.
"Đừng tiễn nữa, về đi!"
Lăng Phong khoát tay với Khương Tiểu Bạch, sau đó bước ra khỏi cổng sân, đi về phía nơi ở của mình.
Trở lại nơi ở, Lăng Phong nằm trên giường, không tu luyện mà cứ thế lẳng lặng ngẩn người.
"Lão tử đúng là đầu óc có vấn đề, người của Chấp Pháp Đường ngày mai mới tới bắt ta đi, sao hôm nay ta lại thả nàng ra cơ chứ? Giờ hại lão tử phải lẻ loi một mình, thật khó chịu chết đi được!"
Lăng Phong thầm mắng mình ngu xuẩn.
Giờ phút này, Khúc Hồng Lân đã trở về Long Vương viện.
"Lân muội, sao rồi? Tên Lăng Phong đó đã giải trừ cấm chế trong người muội chưa?"
Vừa thấy Khúc Hồng Lân, Khúc Nhân Kiệt lập tức hỏi.
"Giải trừ rồi!"
Khúc Hồng Lân khẽ gật đầu, chẳng hiểu vì sao, lúc này trong lòng nàng lại có chút hụt hẫng.
"Vậy thì tốt rồi!"
Khúc Nhân Kiệt thở phào nhẹ nhõm. Ngày nào Khúc Hồng Lân chưa thoát khỏi Lăng Phong, ngày đó hắn chưa thể yên lòng.
Trong lòng hắn rất thương Khúc Hồng Lân, từ nhỏ đến lớn, hắn luôn chơi cùng nàng.
Lần này Khúc Hồng Lân vì giúp hắn mà bị Lăng Phong bắt, hắn cũng bị người trong nhà mắng cho một trận thậm tệ. Cũng may bây giờ Khúc Hồng Lân cuối cùng cũng đã an toàn thoát thân.
"Nhân Kiệt ca ca, Lưu Ảnh Thạch trong tay Lăng Phong rốt cuộc có bí mật gì mà huynh lại hao tổn nhiều tâm sức để đoạt lấy nó như vậy?"
Khúc Hồng Lân ngẩng đầu nhìn Khúc Nhân Kiệt. Trước đó, nàng nghe Khúc Nhân Kiệt bảo đi giúp hắn lấy một vật về, không hỏi hai lời liền đi ngay.
Kết quả nàng lại thua trong tay một tên tiểu bối như Lăng Phong.
Mà tên Lăng Phong này, vì một khối Lưu Ảnh Thạch mà không tiếc đối đầu với toàn bộ Long Minh, trong lòng nàng cũng rất muốn biết viên Lưu Ảnh Thạch đó rốt cuộc là bảo bối gì.
Khúc Nhân Kiệt suy nghĩ một lát rồi nói: "Thật ra ta cũng không biết viên Lưu Ảnh Thạch đó ẩn giấu bí mật gì, chỉ là dựa theo thông tin mà đệ tử Khúc gia chúng ta để lại trước đây, viên Lưu Ảnh Thạch đó có thể là một bảo vật truyền thừa do một vị cường giả tuyệt thế để lại, nhưng điều này cũng không chắc chắn!"
"Bảo vật truyền thừa ư? Có mấy phần đáng tin?"
Khúc Hồng Lân nhìn Khúc Nhân Kiệt không chớp mắt.
"Chuyện này... độ tin cậy cực thấp!"
Khúc Nhân Kiệt khẽ nhíu mày, nếu độ tin cậy cao, hắn đã chẳng để cho Lạc Vân Không kia tiêu dao lâu như vậy, dù có phải vi phạm quy củ của Huyền Kiếm Tông để bắt giữ Lạc Vân Không cũng đáng.
"Huynh đúng là hồ đồ rồi, vì một món bảo vật mơ hồ mà hao phí bao nhiêu tâm sức, lại còn gây ra mâu thuẫn với Lăng Phong!"
Khúc Hồng Lân khẽ thở dài. Qua một thời gian tiếp xúc, nàng phát hiện Lăng Phong thực ra không phải người xấu, hơn nữa còn là một thiên tài.
Nếu trước đó Khúc Nhân Kiệt không gây mâu thuẫn với Lăng Phong, có lẽ Khúc gia bọn họ còn có thể lôi kéo hắn. Nhưng xem ra bây giờ, cơ hội lôi kéo Lăng Phong đã vô cùng mong manh.
Ngày thứ hai, mặt trời còn chưa mọc, Lăng Phong đã bị một tiếng gọi đánh thức.
"Lăng Phong có đó không?"
Một giọng nói vang dội từ ngoài phòng truyền đến, Lăng Phong giật mình bật dậy khỏi giường.
Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trời vẫn còn tờ mờ sáng, trong lòng không khỏi thầm mắng một tiếng: Chết tiệt, có cần phải đến nhanh như vậy không?
Hắn biết người ngoài cửa chắc chắn là người của Chấp Pháp Đường.
Hôm qua, dù Khúc Hồng Lân và Khúc Nhân Kiệt đã dùng Chân Quân thủ lệnh để bảo lãnh hắn ra ngoài, nhưng chuyện hắn đánh người và chống đối đội viên chấp pháp vẫn phải chịu xử phạt.
Hôm nay, người của Chấp Pháp Đường đến chính là để đưa hắn tới Hắc Long sơn mạch.
Theo như hình phạt mà Chấp Pháp Đường đưa ra, hắn phải đến Hắc Long sơn mạch hoàn thành 100.000 điểm cống hiến mới được trở về.
Điểm này có chút tương tự với nhiệm vụ mà Lăng Phong phải hoàn thành ở U Minh sơn mạch khi vừa trở thành chuẩn đệ tử nội môn.
Có điều, điểm cống hiến ở Hắc Long sơn mạch khó kiếm hơn ở U Minh sơn mạch rất nhiều...
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Dị Năng: Bắt Đầu Thức Tỉnh Tử Tiêu Thần Lôi