Chương 415: Cú đá kinh diễm

"A..."

Lăng Phi Bằng hét lên một tiếng thảm thiết. Ngay lúc thân thể rơi xuống, hắn định ra tay với Lăng Phong, nhưng tốc độ ra chân của Lăng Phong quá nhanh, hắn còn chưa kịp xuất thủ đã bị đá trúng mông.

"Cái này???"

Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ. Rất nhiều người vốn cho rằng Lăng Phong đối đầu với Lăng Phi Bằng thì chỉ có nước bị áp đảo, nhưng tình huống hiện tại lại khiến bọn họ phải trợn tròn mắt.

Khi giao thủ với Lăng Phi Bằng, Lăng Phong thậm chí còn không hề xuất hiện Trúc Cơ quang hoàn, điều này có nghĩa là hắn hoàn toàn không cần vận dụng đến sức mạnh của Trúc Cơ đạo đài.

Lăng Phi Bằng thẹn quá hóa giận, sau khi bị Lăng Phong đá bay lên trời lần thứ hai, thân thể hắn lập tức xoay một vòng trên không trung rồi rơi xuống phía tây chiến đài.

Thế nhưng, hai chân hắn vừa mới chạm đất, thân ảnh của Lăng Phong đã quỷ mị xuất hiện sau lưng, rồi lại tung một cước đá vào mông hắn.

"Ầm!"

Lăng Phi Bằng bị Lăng Phong đá bay, thân thể ngã văng trên chiến đài, lăn liên tiếp mấy vòng, mắt thấy sắp rơi khỏi đài, hắn vội đưa tay vỗ mạnh vào mép chiến đài, mượn lực phản chấn cực mạnh để ổn định thân hình.

Nhưng đúng lúc này, Lăng Phong lại từ trên trời giáng xuống, một cước giẫm thẳng lên bụng hắn.

"A..."

Lăng Phi Bằng hét thảm một tiếng, thân thể lập tức cong lại như hình vòm, hai mắt trợn trừng, một ngụm nước bọt từ miệng hắn phun ra.

Kể từ lúc giao thủ đến giờ, chỉ mới qua ba hơi thở, vậy mà cục diện trên chiến đài đã hoàn toàn thay đổi.

Lăng Phong giẫm lên Lăng Phi Bằng, từ trên cao nhìn xuống hắn, sau đó đưa tay phải ra, làm một động tác ngoắc ngón tay đầy khiêu khích.

Sỉ nhục!

Đây tuyệt đối là sự sỉ nhục trần trụi!

Những thiếu nữ trước đó còn điên cuồng hò hét vì Lăng Phi Bằng đều trợn mắt há mồm, không ít người vẫn còn giữ nguyên tư thế vung vẩy cánh tay, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

Giờ phút này, toàn trường tĩnh lặng!

Bọn họ không thể ngờ trận chiến giữa Lăng Phong và Lăng Phi Bằng lại biến thành thế này.

"Hay!"

Khi tất cả mọi người còn đang im lặng, Lăng Thần đã phản ứng lại, không nhịn được lớn tiếng cổ vũ.

"Sao có thể?"

Tiếng reo hò của Lăng Thần khiến mọi người bừng tỉnh, ai nấy đều biết cảnh tượng trước mắt là sự thật, không phải giấc mơ, càng không phải ảo ảnh.

"Ngươi..."

Lăng Phi Bằng trừng mắt nhìn Lăng Phong, mặt đầy kinh hãi, hắn không ngờ mình lại thua trong tay Lăng Phong.

Lăng Phong nhìn Lăng Phi Bằng, lắc đầu, vẻ mặt thất vọng nói: "Vừa rồi thấy ngươi kiêu ngạo như vậy, ta còn tưởng ngươi ghê gớm lắm, hóa ra vẫn chỉ là một tên phế vật. Có điều, cơ mông của ngươi có vẻ săn chắc hơn trước không ít đấy! Cút đi, đừng ở đây làm mất mặt!"

Nói xong, Lăng Phong nhấc chân lên, rồi lại tung một cước đá vào bụng Lăng Phi Bằng, trực tiếp đạp hắn bay khỏi chiến đài.

"Chiến đài số 1, Lăng Phong thắng!"

Thất trưởng lão lập tức lên tiếng tuyên bố, chính ông cũng không ngờ người thắng trận này lại là Lăng Phong.

"A... Lăng Phong, tên khốn nhà ngươi, ta muốn giết ngươi!"

Sau khi bị Lăng Phong đạp xuống chiến đài, Lăng Phi Bằng lập tức bò dậy từ dưới đất, định xông lên liều mạng với Lăng Phong.

"Bằng ca, đừng xúc động!"

Những người khác thấy vậy vội vàng kéo Lăng Phi Bằng lại.

"A, Lăng Phong ca ca thắng rồi!"

Trên khán đài, Lăng Tuyết vui mừng nhảy cẫng lên.

"Tiểu Phong nó... thật sự thắng rồi!"

Lưu Nguyệt Hân cũng vô cùng kinh ngạc, vừa rồi Lăng Hải nói Lăng Phong sẽ thắng, trong lòng nàng vẫn không tin, nhưng bây giờ sự thật đã bày ra trước mắt.

"Ha ha, tiểu tử này còn mãnh liệt hơn cả Nhị ca năm đó!"

Lăng Hải nhìn Lăng Phong, trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

"Lăng Phi Bằng vậy mà lại thua, còn thua thảm hại như vậy?"

Lăng Mạn nhìn chằm chằm Lăng Phong, sắc mặt hơi trầm xuống, nàng không ngờ trận chiến giữa Lăng Phong và Lăng Phi Bằng lại có kết quả như vậy.

Những người bên cạnh Lăng Mạn, nụ cười trên mặt đều đã biến mất.

Thực lực của Lăng Phi Bằng, trong số bọn họ, có thể xếp vào top 5.

Từ biểu hiện vừa rồi của Lăng Phong xem ra, Lăng Phi Bằng và Lăng Phong tuyệt đối không phải là đối thủ cùng một đẳng cấp.

Lăng Phong có thể nghiền ép Lăng Phi Bằng, tự nhiên cũng có thể nghiền ép phần lớn người trong số họ.

E rằng trong tổ thứ tư, người có thể đối đầu với Lăng Phong chỉ có thiên chi kiều nữ Lăng Mạn mà thôi.

"Diễm ca, không ngờ tiểu tử này lại mạnh như vậy!"

Bên ngoài diễn võ trường, những thanh niên đứng cạnh Lăng Diễm cũng không khỏi nhíu mày.

Vốn dĩ bọn họ cho rằng Lăng Phi Bằng có thể đánh cho Lăng Phong răng rơi đầy đất, nhưng kết quả lại hoàn toàn ngược lại, điều này khiến bọn họ rất khó chịu.

"Không ngờ tiểu tử này rời khỏi gia tộc hơn một năm mà thực lực lại tăng tiến nhiều như vậy!"

Lăng Diễm nhìn Lăng Phong, vẻ mặt khinh thường nói: "Mặc kệ hắn có nhảy nhót thế nào, cũng chỉ là một con tôm tép nhãi nhép mà thôi, hy vọng hắn có thể gặp được Tiểu Mạn!"

"Đúng vậy, trước mặt Lăng Mạn muội muội, tên này căn bản không đáng để lo ngại!"

Những người bên cạnh Lăng Diễm cũng không nhịn được cười, tu vi của Lăng Mạn đã đạt đến Trúc Cơ đệ lục trọng cảnh giới, đừng nói là ở tổ thứ tư, cho dù xếp vào tổ thứ năm thì việc tiến vào top 5 cũng là chuyện dư sức!

Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Lăng Phong nhảy xuống chiến đài, hắn cố ý đi đến trước mặt Lăng Phi Bằng, nói với vẻ mặt tức giận của đối phương: "Muốn liều mạng với ta thật sao? Cho ngươi cơ hội, tới đi!"

Lăng Phi Bằng vốn đang một bộ thẹn quá hóa giận, nhưng khi thấy Lăng Phong đi đến trước mặt mình thì lập tức sợ hãi.

"Mẹ kiếp, không có gan thì câm miệng cho lão tử, đừng có ở đây ồn ào!"

Thấy Lăng Phi Bằng không dám động thủ, Lăng Phong mắng hắn một tiếng rồi đi về phía Lăng Thần.

"A..."

Khi Lăng Phong đi khỏi, Lăng Phi Bằng ôm mặt, nghẹn ngào khóc rống, hôm nay mặt mũi của hắn coi như mất sạch rồi.

Mà Ngũ trưởng lão Lăng Bách Hùng ngồi trên khán đài, nhìn cháu mình bị Lăng Phong làm nhục như vậy cũng tức đến toàn thân run rẩy.

Sắc mặt của Lăng Sơn và những người khác cũng trở nên âm trầm.

"Phong ca, huynh ngầu quá!"

Lăng Thần đi tới trước mặt Lăng Phong, vì quá phấn khích nên mặt đỏ bừng.

Lăng Phong nhìn những thiếu nữ vẫn còn đang trong trạng thái ngơ ngác xung quanh diễn võ trường, khẽ thở dài một tiếng: "Đẹp trai thì có ích gì, fan hâm mộ ít quá!"

"Ờ..."

Lăng Thần ngẩn ra, hắn không ngờ Lăng Phong lại quan tâm đến chuyện này.

Trận đấu tiếp tục, Lăng Thần bị loại ở vòng thứ ba.

Còn Lăng Phong thì một đường qua ải chém tướng, tất cả đối thủ đều bị hắn trực tiếp tung một cước đá vào mông, bay thẳng xuống chiến đài.

Bất kể nam hay nữ, chỉ cần Lăng Phong ra tay, đều sẽ bị một cước đá vào mông.

Càng về sau, những người có thực lực chênh lệch, sau khi lên đài liền trực tiếp nhận thua.

Đối với bọn họ mà nói, chuyện này không có gì mất mặt, bởi vì ngay cả Lăng Phi Bằng còn không phải là đối thủ của Lăng Phong.

Hơn nữa, cái kiểu chuyên đá vào mông của Lăng Phong thực sự khiến bọn họ sợ hãi, nếu bị hắn đá bay từ trên đài xuống thì còn mất mặt hơn.

"Đệch mợ, tiểu tử này vô sỉ quá đi!"

"Quá cầm thú!"

"Đúng vậy, ngay cả con gái cũng không tha!"

"Các ngươi không biết đó thôi, thật ra tên này là một kẻ biến thái, đoán chừng bây giờ vẫn còn là xử nam, trước kia khi còn ở Lăng gia, hắn căn bản không thích tiếp xúc với con gái!"

Đề xuất Voz: Hai chữ: bạn thân
Quay lại truyện Hồng Mông Thiên Đế
BÌNH LUẬN