Chương 1014: Thiên Đình Mời
“Công Thâu Tử tiền bối năm đó bị Thiên đình hãm hại, khiến cho thần hồn thụ thương trầm trọng, phải phụ thuộc vào Tử Thúy Lô hơn một ngàn năm đằng đẵng, thần trí đã có chút mơ hồ rồi.” Thạch Mục nhìn Công Thâu Tử, trong lòng khẽ thở dài, lên tiếng giải thích với Lật Thăng.
Lật Thăng nghe vậy, trên mặt cũng hiện lên một tia tiếc hận, khẽ lắc đầu, không nói thêm gì nữa. Thời gian tiếp theo, hai người dẫn theo Tử Thúy Lô, hạ xuống bên cạnh hồ nước màu huyết sắc tiêu điều.
“Tiền bối, đệ tử có một kiện bảo giáp rất cần tiền bối hỗ trợ luyện chế.” Thạch Mục không nói chuyện khác, trực tiếp hướng Công Thâu Tử đề nghị.
“Ồ, bảo giáp gì?” Công Thâu Tử vừa nghe đến chuyện luyện khí, lập tức tinh thần chấn hưng, mở miệng hỏi.
Thạch Mục mỉm cười, cổ tay khẽ đảo, hào quang lóe lên, Cửu Long Tỏa Kim Giáp đã hiện ra trên tay.
Công Thâu Tử vừa thấy bộ bảo giáp trong tay Thạch Mục, trong mắt lập tức bừng lên hào quang, miệng không ngừng tán thưởng: “Bảo vật tốt, thật là bảo vật tốt...”
Nói xong, lão không ngừng dùng tay vuốt ve Cửu Long Tỏa Kim Giáp, dáng vẻ kia rõ ràng là một đứa trẻ vừa có được món đồ chơi yêu thích.
“Xin hỏi tiền bối, trên tay ta có một bản đồ trận cùng một số tài liệu, có thể thỉnh tiền bối giúp chữa trị bộ giáp này, đồng thời nâng phẩm giai của nó lên một tầng không?” Lật Thăng tiến lên phía trước, cũng không màng đến thân phận bối phận, mở miệng hỏi.
“Hừ, có tài liệu gì thì lấy ra xem thử đã, đừng có mang mấy thứ tục vật thế gian tới đây.” Công Thâu Tử nhìn Lật Thăng, có chút lơ đễnh đáp.
Lật Thăng mỉm cười, tay áo vung lên, một tờ giấy dai màu xanh sẫm cùng mười mấy loại tài liệu lập tức hiện ra, lơ lửng trước mặt Công Thâu Tử.
“U Minh Huyền Thiết, Hãn Hải Kim Tinh, Lạc Phong Viêm Thạch...” Công Thâu Tử thuộc lòng như lòng bàn tay, một hơi gọi ra toàn bộ tên của hơn mười loại tài liệu quý hiếm này, khiến Thạch Mục đứng bên cạnh nghe mà không hiểu gì cả, trong đó có hơn phân nửa là những thứ hắn chưa từng nghe tên.
Công Thâu Tử sau khi xem xong đống tài liệu, thu hồi thái độ bất cần ban đầu, thần sắc trở nên nghiêm nghị hơn vài phần. Lão nhận lấy tờ giấy dai màu xanh sẫm từ tay Lật Thăng, cẩn thận nghiền ngẫm.
Thạch Mục liếc nhìn Lật Thăng, đối phương cũng nháy mắt ra hiệu với hắn. Thế là hai người đứng chắp tay, lặng lẽ chờ đợi Công Thâu Tử, không hề lên tiếng quấy rầy.
“Tốt, diệu quá! Xảo đoạt thiên công, thật sự là xảo đoạt thiên công!” Không biết qua bao lâu, Công Thâu Tử mới rời mắt khỏi tờ giấy, miệng liên tục thốt lên kinh ngạc.
“Không biết Công Thâu Tử tiền bối có nắm chắc không?” Lật Thăng hỏi.
“Hừ, trên thế gian này ngoại trừ ta ra, không còn ai có thể luyện thành bảo vật này nữa.” Công Thâu Tử nghe vậy, có chút tức giận đáp.
Nhưng ngay sau đó, thần sắc lão biến đổi, trên mặt hiện ra một tia quái dị. Thạch Mục thấy thế định tiến lên hỏi thăm, lại nghe lão lẩm bẩm: “Hóa ra ta lợi hại như vậy sao, mà ta là ai nhỉ?”
“Xin hỏi tiền bối, nếu muốn luyện thành bảo giáp này, cần bao nhiêu thời gian?” Thạch Mục hỏi.
“Bình thường mà nói, không có ba năm năm năm thì không thể luyện thành, bất quá...” Công Thâu Tử như bị Thạch Mục kéo về thực tại, xua tay áo, có chút không kiên nhẫn.
“Bất quá thế nào?” Thạch Mục truy vấn.
“Bất quá, đã có nước sông Minh Hà này thì không giống trước nữa, chỉ cần bảy bảy bốn mươi chín ngày, nhất định luyện thành.” Công Thâu Tử khẳng định chắc nịch.
Thạch Mục nghe xong lời ấy lập tức đại hỉ, đang định tiến lên cảm tạ, nhưng Công Thâu Tử chẳng mảy may để ý, xoay người tiếp tục nghiên cứu tờ giấy dai kia.
“Bốn mươi chín ngày tuy không dài, nhưng ta e rằng không thể tiếp tục lưu lại nơi này. Lần này ta rời khỏi Võ Nham Tinh đi tìm Ngũ Hành Ma Quật đã lâu, nếu không quay về, sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến quân tâm.” Thạch Mục quay người nói với Lật Thăng.
“Được, ngươi cứ yên tâm trở về đi. Sau khi Công Thâu Tử luyện chế xong Tỏa Kim Giáp, ta sẽ mang đến giao cho ngươi. Đến lúc đó, ta cũng sẽ tập hợp lực lượng còn lại của Thanh Lan Thánh Địa, cùng đưa tới hội hợp với các ngươi.” Lật Thăng nói.
“Vậy làm phiền Lật Thăng tiền bối rồi.” Thạch Mục cung kính chắp tay.
Dứt lời, Thạch Mục lại nhìn về phía Công Thâu Tử, quan sát một lát rồi cúi người thật sâu, hành một đại lễ, thần sắc vô cùng trang trọng.
Lần này là lần cuối cùng Công Thâu Tử vì hắn mà luyện chế bảo vật, bộ chiến giáp này cũng chính là tác phẩm cuối cùng lão để lại cho nhân thế. Cái cúi đầu này, chính là vĩnh biệt.
Công Thâu Tử vốn đang lật qua lật lại xem xét Cửu Long Tỏa Kim Giáp, thấy Thạch Mục có dáng vẻ nghiêm túc như vậy thì hơi ngẩn ra, dường như nghĩ đến điều gì, lão đưa ngón tay trỏ về phía Thạch Mục, nở một nụ cười.
“Được rồi, đi thôi.” Lật Thăng nói xong, hào quang trong tay lóe lên, vạch một đường vào hư không, một vết nứt màu đen cao bằng người lập tức hiện ra.
Thạch Mục một lần nữa bái biệt Lật Thăng, xoay người bước vào khe nứt màu đen kia.
Phi hành trong tinh hải gần nửa ngày, Thạch Mục mới kinh ngạc nhận ra mình đã trở lại Thiên Hà Tinh Vực. Hóa ra Thương Nguyệt Bí Cảnh nằm ở nơi giao giới giữa Thiên Hà Tinh Vực và Di Dương Tinh Vực, cho nên có thể đi vào từ một bên và đi ra từ bên kia.
Sau khi xác định rõ phương hướng của Võ Nham Tinh, đôi cánh trắng đen sau lưng Thạch Mục mạnh mẽ vỗ một cái, hóa thành một đạo luồng sáng nhị sắc, biến mất trong tinh không.
Hai ngày sau, bên ngoài tinh không của Chu Tước Tinh, một luồng sáng hắc bạch từ xa lao tới, đột ngột dừng lại. Trong hào quang, chính là Thạch Mục.
Ánh mắt hắn nhìn về phía tinh không cách đó vài chục dặm, chỉ thấy ở đó có hơn mười chiếc chiến hạm màu vàng khổng lồ đang dàn hàng, bên trên đứng đầy Thiên binh mặc giáp trụ các loại, quân số vô cùng kinh người.
Trong lòng Thạch Mục rùng mình, thầm nghĩ Chu Tước Tinh đã hủy, đám đại quân Thiên đình đột nhiên xuất hiện này lẽ nào là chuyên môn để đối phó với mình, nên mới canh giữ ở đây? Chỉ là lúc này khoảng cách quá gần, đối phương chắc chắn đã phát hiện ra hắn, muốn rút lui cũng không kịp.
Vì vậy hắn trấn tĩnh lại, kim quang trong mắt lưu chuyển, đánh giá thực lực đối phương để tính toán đối sách. Đang lúc cân nhắc, một đạo lưu quang từ chiếc chiến hạm trung tâm bắn ra, lao thẳng về phía hắn.
Thạch Mục tuy có chút bất ngờ nhưng không hề sợ hãi. Với thực lực hiện tại, dù không thể tiêu diệt hoàn toàn hạm đội này, hắn cũng không đến mức rơi vào hiểm cảnh. Thậm chí, trong lòng hắn còn có chút hưng phấn, muốn xem thử sau khi tiến giai Thần Cảnh hậu kỳ, thực lực của mình đã thăng tiến đến mức nào.
“Thạch minh chủ, biệt lai vô dạng.” Lưu quang hạ xuống, hiện ra chính là Thiên tướng Cao Minh của Thiên đình, người từng giao thủ với Yên La trước đây. Hắn hướng về phía Thạch Mục cung kính hành lễ.
“Cao Minh tiên tướng, có gì chỉ giáo?” Ánh mắt Thạch Mục lóe lên, hỏi.
Cao Minh định lên tiếng, nhưng đột nhiên cảm nhận được khí tức trên người Thạch Mục, thân hình không khỏi chấn động, há miệng nửa ngày không nói nên lời.
“Thạch minh chủ quả nhiên là thiên tư tuyệt thế, mới từ biệt không bao lâu mà ngươi đã đột phá tới Thần Cảnh hậu kỳ, hèn gì ngay cả Đế Xuân đại nhân cũng phải nhìn ngươi bằng con mắt khác.” Một lúc sau, Cao Minh mới tiếp tục nói.
“Lời này sai rồi, theo ta được biết, Đế Xuân chẳng phải luôn coi ta là cái gai trong mắt, lúc nào cũng muốn trừ khử cho nhanh sao?” Thạch Mục cười nhạt hỏi.
“Trong chuyện này có một chút hiểu lầm, hiện nay Đế Xuân đại nhân đang muốn hóa giải những hiểu lầm đó, không biết Thạch minh chủ có bằng lòng không?” Cao Minh hỏi.
“Hóa giải thế nào?” Thạch Mục cau mày.
“Đế Xuân đại nhân mời ngài tụ họp một chuyến để bàn bạc chuyện đình chiến hợp tác, tin rằng đến lúc đó sẽ có được một kết cục vẹn cả đôi đường.” Cao Minh nói.
“Mời ta gặp mặt bàn bạc? Đến Thiên đình các ngươi sao? Sao ta biết được đây không phải là một buổi Hồng Môn Yến?” Thạch Mục nghe vậy không khỏi ngẩn ra, sau đó cười nói.
“Chúng ta sẽ thể hiện thành ý. Nếu Thạch minh chủ đồng ý hội đàm, trước đó chúng ta sẽ toàn diện đình chỉ việc xâm chiếm Thiên Hà Tinh Vực. Nhưng nếu Thạch minh chủ không chịu, chúng ta cũng không ngại mang binh đánh Võ Nham Tinh một lần nữa, chỉ là không biết lúc đó chư vị Tiên tướng đồng loạt giáng lâm, Võ Nham Tinh các ngươi có còn chống đỡ nổi không?” Cao Minh mỉm cười hỏi.
Thạch Mục nghe xong, trong lòng thầm tính toán. Hiện tại chính là thời kỳ then chốt để Di Thiên Liên Minh tích lũy thực lực, nếu có thể tạm thời không bị Thiên đình quấy nhiễu thì đương nhiên là tốt, chỉ sợ Thiên đình còn có mưu đồ khác.
“Được, ta có thể gặp Đế Xuân một lần.” Thạch Mục cân nhắc hồi lâu, cuối cùng cũng mở miệng đáp ứng.
“Thạch minh chủ quả không hổ là người làm đại sự. Ba tháng sau, Thạch minh chủ có thể tùy ý dẫn theo bất kỳ ai đến Thiên đình, tại Nam Thiên Môn sẽ có người nghênh đón.” Cao Minh cười nói.
Thạch Mục nhìn Cao Minh vài cái, đôi cánh sau lưng bỗng nhiên rộng mở, lướt qua phía trên hạm đội Thiên đình, nhanh chóng bay về phía thâm không.
Hắn dọc đường hối hả, nửa tháng sau cuối cùng cũng trở lại Võ Nham Tinh. Nhìn hành tinh quen thuộc trước mắt, trong lòng hắn dâng lên một tia thảng thốt. Tính ra hắn rời khỏi Võ Nham Tinh không lâu, nhưng trong thời gian đó đã xảy ra quá nhiều chuyện, tựa như đã trôi qua mấy chục năm.
Hắn lắc đầu, tự giễu bản thân cũng trở nên đa sầu đa cảm, gạt bỏ những ý niệm đó đi rồi bay về phía trước.
Vừa mới tiếp cận Võ Nham Tinh, lập tức có mấy người tuần tra của liên minh đi tới. Những người này vừa thấy Thạch Mục, lập tức xôn xao hẳn lên, một mặt bái kiến Thạch Mục, một mặt truyền tin cho cao tầng liên minh.
Thạch Mục hiện nay danh vọng cực cao, thực lực lại siêu quần, nghiễm nhiên trở thành trụ cột lớn nhất của Di Thiên Liên Minh. Trong mắt người của liên minh, hắn chẳng khác nào thiên thần, không thể mạo phạm.
Thạch Mục khẽ gật đầu, cho những người này lui ra rồi phi thân xuống, nhanh chóng tới tổng bộ liên minh.
Lúc này, tiếng xé gió từ bốn phía truyền đến, từng đạo bóng người từ tổng bộ liên minh bay ra, chừng bốn mươi năm mươi người, toàn bộ đều là đại năng Thần Cảnh.
Dẫn đầu chính là Đại trưởng lão, Lục Quỳ Chung cùng các trưởng lão của Bát Hoang Cổ Tộc. Các Thần Cảnh bên cạnh đều là người của các tộc nhỏ khác, Sùng Ngã cũng có mặt trong đó.
“Cung nghênh Minh chủ!” Đám người nhìn thấy Thạch Mục, vừa mừng vừa lo, nhao nhao tiến lên bái kiến.
Thạch Mục trước tiên gật đầu với mọi người, sau đó ánh mắt đảo quanh một lượt. Phía dưới tổng bộ liên minh cờ xí phấp phới, doanh trại của các tộc san sát nhau, kéo dài đến tận chân trời, không biết có bao nhiêu người. Còn có đủ loại chiến hạm đậu gần đó, tựa như vô số người khổng lồ phục tùng trên mặt đất.
Thực lực của Di Thiên Liên Minh đang ngày càng lớn mạnh. Thạch Mục thấy vậy, trong lòng không khỏi đại hỉ.