“Minh Vực vốn không phải là Tinh Vực tầm thường, nơi ấy liên quan đến Luân Hồi Chi Đạo huyền bí, mà nước sông Minh Hà lại là căn cơ của Minh Vực. Nếu như bị hút cạn, e rằng toàn bộ Minh Vực sẽ dần dần tan vỡ. Theo ta được biết, việc mở ra Huyền Giới Chi Môn còn gây ra những ảnh hưởng to lớn đến các Tinh Vực khác, ta tự nhiên sẽ không đáp ứng hắn.” Lật Thăng bình thản nói.
Đại trưởng lão khẽ gật đầu, ánh mắt lộ vẻ tán đồng.
“Đế Huyền bị ta cự tuyệt, ngoài mặt tuy không tức giận, rất nhanh đã cáo từ rời đi. Ta vốn tưởng hắn sẽ dừng tay tại đó, chẳng thể ngờ quyết tâm mở ra Huyền Giới Chi Môn của hắn lại lớn đến vậy. Một mặt hắn âm thầm xây dựng Vạn Linh Huyền Môn Đại Trận, mặt khác lại tìm kiếm nguồn năng lượng khác để khu động đại trận. Hắn quả là một tuyệt thế kỳ tài, cuối cùng lại thực sự tìm ra cách dùng Ngũ Hành Linh Lực để thay thế cho nước sông Minh Hà.” Lật Thăng lắc đầu cảm thán.
Thạch Mục nghe vậy liền nhíu mày, Đại trưởng lão cũng hít sâu một hơi lạnh.
“Đế Huyền hành sự tuy bí ẩn, nhưng việc trộm hái Linh Thạch vẫn bị ta và Bảo Hoa sư muội phát hiện. Hai chúng ta nhanh chóng nhận ra mục đích của hắn nên kiên quyết phản đối, đồng thời nhiều lần ngăn trở. Cuối cùng, Đế Huyền cùng hai chúng ta trở mặt thành thù.” Lật Thăng tiếp tục kể lại.
“Chuyện này nói đi cũng phải nói lại, vẫn là ta đã liên lụy đến Tàng Huyền sư huynh. Huynh vốn luôn chủ trương khuyên bảo Đế Huyền, còn kẻ dẫn đầu dùng vũ lực ngăn cản hắn chính là ta.” Yên La chợt mở lời.
“Ai ra tay trước cũng vậy thôi, đạo bất đồng bất tương vi mưu, đi đến bước đường này là điều tất yếu.” Lật Thăng nhìn Yên La, mỉm cười nói.
“Sự tình sau đó tin rằng ngươi cũng đã biết, Đế Huyền phát động tấn công Thương Nguyệt và Côn Luân, lần lượt đánh bại ta và Bảo Hoa. Tuy nhiên, hắn cũng bị trọng thương trong trận chiến với Bạch Viên, phải bế quan nghìn năm dưỡng thương. Chính vì thế mà kế hoạch mới kéo dài cho tới tận bây giờ. Thế nhưng trong khoảng thời gian này, như ngươi đã thấy, hắn chưa từng từ bỏ nỗ lực.” Lật Thăng kết luận.
“Nói như vậy, Đế Huyền tuyệt đối không thể nào từ bỏ dã tâm với Huyền Giới Chi Môn.” Thạch Mục thở dài một tiếng. Trong lòng hắn lúc này mới đại ngộ, hóa ra ngọn nguồn mọi chuyện là như thế.
“Đúng là như vậy, thọ nguyên của hắn đã không còn nhiều, tuyệt đối không thể buông bỏ việc mở ra Huyền Giới Chi Môn. Cuộc hòa đàm này căn bản không thể thành công.” Yên La lạnh lùng nói.
“Hơn nữa, dựa vào sự hiểu biết của ta về Đế Huyền, hắn có lẽ cũng chẳng thật lòng muốn hòa đàm với chúng ta. Lần này, tám chín phần mười là có âm mưu gì đó ẩn giấu phía sau.” Lật Thăng nhận định.
Thạch Mục trầm ngâm, tâm niệm xoay chuyển, khẽ gật đầu ra chiều suy nghĩ.
“Nếu đã như thế, chúng ta chi bằng tương kế tựu kế. Đế Huyền lúc này có lẽ vẫn chưa nắm rõ thực lực thực sự của chúng ta.” Trong mắt Lật Thăng lóe lên một tia dị sắc.
Yên La liếc nhìn Lật Thăng, tuy không nói gì nhưng thần sắc rõ ràng là đồng tình.
“Lật Thăng tiền bối, Yên La, hai vị hiểu rõ về Thiên Đình nhất, thực lực của bọn họ rốt cuộc thâm sâu đến mức nào? Với thực lực hiện tại của chúng ta, liệu có thể chống chọi được với bọn họ không?” Thạch Mục trầm ngâm một lát rồi hỏi.
“Thiên Đình tuy mạnh, nhưng cũng không đến mức khoa trương như lời đồn đại. Những năm qua bọn họ có thể hoành hành ngang ngược khắp các Đại Tinh Vực chủ yếu là do các nơi chia rẽ, không thể tạo thành sự kháng cự hữu hiệu. Với thực lực chúng ta tích lũy được hiện giờ, có lẽ không hề kém cạnh Thiên Đình.” Yên La khẳng định.
Nghe vậy, Thạch Mục trong lòng cũng nhẹ nhõm phần nào.
“Đúng rồi, nhắc mới nhớ, Yên La, Tử Linh Đại Quân của nàng hiện giờ thế nào? Pháp bảo kia đã luyện chế xong chưa?” Hắn chợt nhớ tới một chuyện, quay sang hỏi nàng.
“Ta đã luyện chế được một kiện pháp bảo hấp thụ linh hồn, hiệu quả tuy không bằng Trụy Tiên Thai nhưng cũng chẳng kém là bao, ngươi cứ yên tâm.” Yên La đáp.
“Đại trưởng lão, truyền lệnh xuống, triệu tập thủ lĩnh tất cả các tộc, tiến về nghị sự đại điện tổ chức liên minh đại hội.” Thạch Mục suy tư một lát, bỗng ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm ra lệnh.
“Rõ.” Đại trưởng lão đáp lời rồi bước ra ngoài trước.
“Chúng ta cũng qua đó thôi.” Thạch Mục nhìn bóng lưng Đại trưởng lão biến mất sau cửa, quay sang nói với Yên La và Lật Thăng.
Dứt lời, ba người cùng đứng dậy rời khỏi thiên sảnh, hướng về nghị sự đại điện của Bàn Quy tộc.
...
Nửa canh giờ sau, bên trong nghị sự đại điện truyền ra từng trận xôn xao, người đã đứng chật kín.
Trên vị trí chủ tọa, ba chiếc ghế lớn bằng gỗ đàn hương màu đỏ sậm được đặt song song. Thạch Mục ngồi chính giữa, Yên La và Lật Thăng chân nhân ngồi hai bên.
Phía dưới bên trái là vị trí của tộc trưởng các tộc trong Bát Hoang Cổ Tộc (ngoại trừ Oa Yêu tộc), Phương Trăn và An Hoa cũng đứng trong số đó. Đáng chú ý là Thư Hữu Kim, từ sau khi tiến cấp Thần cảnh hai năm trước, lão tộc trưởng đã giao lại Xã Quân đại ấn, để hắn trở thành tân tộc trưởng của Phi Thiên Thử tộc, thống lĩnh sự vụ trong tộc.
Thiên Phượng nhất tộc vẫn do Triệu Chu Minh trưởng lão tạm thời thay mặt chủ trì. Di Thiên Cự Viên nhất tộc thì có Đại trưởng lão làm đại biểu, lão đang cùng Lục Quỳ Chung ngồi gần phía chủ tọa trò chuyện, trên mặt đầy ý cười.
Bên cạnh lão, Phong Cơ với dung mạo tuyệt thế, thân hình quyến rũ đang nghiêng mình trò chuyện cùng Minh La. Nàng khẽ vuốt lọn tóc mây rủ xuống trán ra sau tai, một động tác tùy ý nhưng lại toát lên vẻ phong tình vạn chủng, khiến không ít cường giả nam giới trong điện phải liếc mắt nhìn trộm. An Hoa nhìn đến ngẩn ngơ, bị Phương Trăn trêu chọc một phen.
Còn Minh La với vẻ mặt ngây thơ lại đang cầm túi thịt khô, vừa nói chuyện với Phong Cơ vừa ăn ngốn nghiến, gương mặt rạng rỡ vẻ vui tươi.
Phía dưới hai người là Chuyên Vũ, Thích Vô Nhai, Vân Lý cùng hai vị Thần cảnh cường giả khác của Hắc Ma tộc lần lượt ngồi theo thứ tự.
Đối diện với họ, phía bên phải đại điện, gần chủ tọa nhất là mấy vị Thần cảnh cường giả mặc thanh bào, chính là các trưởng lão của Thanh Lan Thánh Địa, trong đó có cả Hà Hoa trưởng lão và Nam Cung trưởng lão mà Thạch Mục vốn quen biết. Cạnh đó là Sùng Ngô cùng các yêu tướng.
Các tộc trưởng tiểu tộc và Thần cảnh cường giả khác ngồi phía sau, tụ họp đông đủ khiến cả đại điện không còn chỗ trống.
Cường giả các tộc tại đây vốn có nhiều duyên nợ, không ít người là cố nhân lâu năm, lúc này đang hạ thấp giọng trò chuyện. Sùng Ngô trước kia theo phò tá Bạch Viên lão tổ nên vốn quen biết với Đại trưởng lão, hiện đang cùng Nhị trưởng lão Bạch Tàng đàm đạo.
Bầu không khí trong điện lúc này khá kỳ lạ, ai nấy đều trò chuyện nhưng đều cố ý giữ yên lặng, khiến không gian vừa mang vẻ căng thẳng trang nghiêm trước đại chiến, vừa có sự náo nhiệt của buổi hội ngộ cố nhân.
Thải Nhi vốn thích náo nhiệt, lúc này lại ngoan ngoãn đậu trên vai Thạch Mục, đôi mắt hau háu nhìn chằm chằm túi thịt khô trong tay Minh La, thỉnh thoảng lại chép miệng thèm thuồng.
“Chư vị.” Thạch Mục đưa mắt đảo quanh đại điện, trầm giọng lên tiếng.
Mọi người nghe tiếng lập tức ngừng xôn xao, đồng loạt hướng tầm mắt về phía ba người Thạch Mục.
“Có chuyện gì vậy, Thạch Mục ca ca?” Minh La tính tình trẻ con, buột miệng hỏi lớn.
Yên La khẽ nhíu mày liếc nhìn nàng một cái. Minh La lập tức thè lưỡi đầy vẻ hối lỗi, không dám lên tiếng nữa, ngay cả túi thịt khô cũng ngoan ngoãn cất đi.
Thạch Mục thấy vậy khẽ mỉm cười, nói: “Hôm nay triệu tập chư vị đến đây là có một chuyện trọng đại muốn cùng mọi người thương nghị.”
“Minh chủ, có phải sắp quyết chiến với Thiên Đình rồi không?” Triệu Chu Minh trưởng lão của Thiên Phượng tộc lên tiếng hỏi.
Thực tế, không ít người trong điện cũng có suy nghĩ này, bởi lẽ lực lượng hùng hậu tập kết tại Vũ Nham Tinh hiện giờ rõ ràng là để chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
“Hẳn chư vị cũng đã biết, các Tinh Vực lân cận Thiên Hà Tinh Vực đều đã bị Thiên Đình thôn tính. Hiện tại, Thiên Hà Tinh Vực của chúng ta chẳng khác nào một hòn đảo cô độc, hoàn toàn bị Thiên Đình bao vây.” Thạch Mục nói.
Nghe vậy, sắc mặt mọi người đều trầm xuống, rõ ràng ai nấy đều đã thấu hiểu tình cảnh hiểm nghèo này.
“Dã tâm diệt tộc của Thiên Đình chưa bao giờ nguội lạnh, chúng ta sớm muộn gì cũng phải quyết một trận tử sinh với chúng.” An Hoa trầm giọng nói.
“Hiện giờ chiến lực của chúng ta đã hội tụ, chi bằng chủ động xuất kích, đánh thẳng lên Thiên Đình!” Phương Trăn cũng hùng hồn tiếp lời.
Lời của hai người vừa dứt, các tộc khác cũng đồng thanh hưởng ứng, chiến ý trong đại điện nhất thời sục sôi.
“Tuy nhiên, ngay nửa tháng trước, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra. Đế Huyền đột nhiên sai sứ giả tới, nói muốn cầu hòa với chúng ta.” Lúc này, Thạch Mục đột ngột chuyển tông giọng, bình thản nói.
“Cái gì?”
“Hòa đàm? Tuyệt đối không được!” Triệu Chu Minh là người phản đối đầu tiên.
Thiên Phượng nhất tộc gần như bị Thiên Đình diệt môn, lúc này nhắc đến hòa đàm, lão tự nhiên là người đầu tiên không chấp nhận.
“Hòa đàm với Thiên Đình? Tuyệt đối không thể!”
“Anh linh của các tiền bối đã khuất vẫn chưa được an nghỉ, chúng ta thề chết không thỏa hiệp với Thiên Đình!”
“Đúng, tuyệt không thỏa hiệp, tử chiến đến cùng!”
Tiếp theo đó, các tộc trưởng của Thiên Hà Yêu tộc và yêu tướng của Sùng Ngô cũng đồng loạt hô vang, đại điện nhất thời chìm trong tiếng phẫn nộ.
“Thạch minh chủ, người của Thiên Đình tuyệt đối không thể tin tưởng, vạn lần không được đáp ứng hòa đàm.” Lục Quỳ Chung cũng nhíu mày khuyên can.
“Thạch minh chủ...”
Thạch Mục thấy quần tình phẫn nộ, lẳng lặng lắng nghe rồi giơ hai tay ra hiệu cho mọi người bình tĩnh. Sau đó, hắn mới cất lời: “Suốt bao năm tháng qua, Thiên Đình liên tục xâm lược các Đại Tinh Vực, các tộc Nhân, Ma, Yêu không biết bao nhiêu người bị sát hại. Các Tinh Vực Di Dương, Hắc Ma, Thiên Hà đều bị tàn phá. Nơi nào có kháng cự, nơi đó bị trấn áp tàn khốc. Một khi thất bại là dẫn tới thảm cảnh diệt tộc hủy tinh, khiến ức vạn sinh linh lầm than. Huyết hải thâm thù như vậy, Thạch Mục ta làm sao có thể quên, sao dám cùng chúng hòa đàm?”
Tiếng ồn ào dần nhỏ lại, mọi người tập trung lắng nghe Thạch Mục nói tiếp.
“Hơn nghìn năm trước, vị tộc trưởng tiền bối Bạch Công đã dẫn dắt Thiên Hà Yêu tộc anh dũng kháng cự, không tiếc tự bạo để giành lấy nghìn năm yên bình cho toàn bộ Tinh Vực Đại Thế Giới, giúp chúng ta có cơ hội tích lũy lực lượng như ngày hôm nay. Giờ đây thời cơ đã đến, nợ mới nợ cũ tự nhiên phải tính toán sòng phẳng với Thiên Đình. Vì những sinh linh oan khuất trong Tinh Vực, vì anh linh của bách tộc đã hy sinh, vì tộc trưởng Bạch Công cùng các bậc tiền liệt, chúng ta thề phải đánh lên Thiên Đình, diệt tận vạn Tiên!” Thạch Mục dõng dạc tuyên bố.
Giọng nói của hắn vang vọng như tiếng chuông đồng, khiến tâm thần mọi người rung động, chiến ý dâng cao ngút trời.
“Đánh lên Thiên Đình, diệt tận vạn Tiên!” Mọi người đồng thanh hô vang.
Những thủ lĩnh vốn còn lo ngại Thạch Mục sẽ chủ hòa lập tức yên lòng, sĩ khí trong nghị sự đại điện dâng cao hơn bao giờ hết.