Chương 1031: Nhập Thiên Môn

“Làm sao có thể...” Lý Nguyên lẩm bẩm, thanh âm run rẩy.

“Âm Dương cùng tổn hại, ta ngược lại muốn xem xem, lần này hai người các ngươi kẻ nào cứu được kẻ nào?” Thạch Mục thu hồi hữu quyền, lời nói mang theo vài phần trào phúng lạnh lẽo.

Lý Bảo và Lý Nguyên chỉ cảm thấy một luồng huyết khí cuồng bạo trong cơ thể cuộn trào tứ phía, tựa như muốn làm nổ tung thân xác. Hắc bạch hào quang quanh thân bọn hắn lập tức đại thịnh, thân hình lóe lên, biến mất tại chỗ rồi hiện ra ở cách đó hơn mười trượng.

Biến cố phát sinh quá đỗi đột ngột, đại quân Thiên Đình thấy cảnh này lập tức náo loạn, một lần nữa áp sát tới. Vừa rồi tuy bị Lý Nguyên quát dừng lại, nhưng bọn hắn không hề lui đi mà dàn trận sẵn sàng đón địch. Lúc này dù phản ứng hơi chậm, nhưng cũng nhanh chóng tiếp ứng phía sau lưng hai anh em họ Lý.

Trên các chiến hạm Thiên Đình, linh quang chớp động, mấy tên cường giả Thần Cảnh phi thân ra, hộ vệ trước mặt Lý Nguyên và Lý Bảo.

“Bọn hắn muốn đánh hội đồng rồi, chúng ta mau tới giúp Thạch Đầu một tay!” Thải Nhi đứng trên vai Phương Trăn, bộ dạng như muốn xắn tay áo xông vào đại chiến, miệng không ngừng kêu lớn.

“Tiến công!” Lục Quỳ Chung quát lạnh một tiếng.

Hạm đội Di Thiên Liên Minh đồng loạt rực sáng, chiến hạm nhanh chóng thúc đẩy, áp sát tới sau lưng Thạch Mục. Đám người Lục Quỳ Chung cũng phi thân ra, đứng ngay phía sau hắn.

Rất nhanh, hạm đội hai bên chỉ còn cách nhau chưa đầy ngàn trượng, đại chiến có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

“Xem ra Đế Xuân không có ý định hòa đàm, chúng ta cũng không cần lãng phí thời gian nữa.” Thạch Mục chắp tay sau lưng, nhìn thẳng vào đại quân Thiên Đình trước mặt, cười lạnh nói.

Nghe vậy, sắc mặt Lục Quỳ Chung và những người khác trầm xuống, nhưng trong mắt dần hiện lên chiến ý nóng bỏng. Triệu Chu Minh siết chặt nắm đấm, ánh mắt rực lửa. Phương Trăn thì ngưng thần, vẻ mặt có chút căng thẳng.

Thải Nhi từ vai Phương Trăn nhảy xuống, đậu lại trên vai Thạch Mục, đôi mắt nhỏ cũng nhìn chằm chằm về phía chiến hạm Thiên Đình.

Trên hạm đội Di Thiên Liên Minh, chiến sĩ các tộc thần sắc trang nghiêm, binh khí đã tuốt khỏi vỏ, chỉ đợi Thạch Mục hạ lệnh là sẽ liều chết xông lên.

Thạch Mục giấu tay trong tay áo, lòng bàn tay khẽ mở, năm ngón tay bấm quyết. Trên chiếc nhẫn trắng nơi đầu ngón tay lóe lên linh quang, một đạo pháp trận thu nhỏ hiện ra trong lòng bàn tay hắn.

Chỉ cần hắn nắm chặt tay lại, tín hiệu tổng tiến công sẽ lập tức được truyền đi, mở màn cho trận quyết chiến sinh tử với Thiên Đình.

“Thạch minh chủ, Tôn thượng có lời mời.” Đúng lúc này, một giọng nói không quá vang dội từ phía sau hạm đội Thiên Đình truyền tới, nhưng lại rõ mồn một rót vào tai mọi người.

Lòng bàn tay Thạch Mục khẽ buông, pháp trận nhỏ lập tức tan biến. Hắn nheo mắt nhìn về hướng đó, thấy một đạo thân ảnh màu trắng đang từ phía Giang Đảo Tinh bay tới.

Đó là một thanh niên áo trắng, gương mặt tuấn tú, đường nét rõ ràng, sau lưng đeo một thanh Tiên Kiếm màu trắng, toát ra khí chất kiếm tiên thoát tục. Hắn không hề bay nhanh mà bước đi thong thả trong hư không, dải thắt lưng tung bay theo gió, từng bước một tiến về phía Thạch Mục.

Bước chân hắn không lớn, tốc độ cũng không nhanh, nhưng thân hình lại di chuyển theo một quỹ đạo kỳ dị trong tinh không. Chỉ vài bước chân, hắn đã hiện ra trước mặt Thạch Mục.

“Thạch minh chủ, Âm Dương Nhị Tiên tính tình lỗ mãng, vô ý đắc tội các hạ. Ân mỗ thay mặt bọn họ bồi tội, mong các hạ đừng so đo, hãy lấy đại sự làm trọng.” Thanh niên áo trắng chắp tay thi lễ, thái độ vô cùng khẩn thiết.

Sự khiêm tốn của người này vượt xa dự đoán của Thạch Mục, nhưng điều khiến hắn kinh ngạc nhất chính là khí tức trên người đối phương.

Người này thoạt nhìn ôn hòa, khí tức không có gì đặc biệt, nhưng Thạch Mục lại nhạy cảm nhận ra trên thanh Tiên Kiếm sau lưng hắn có một đạo phong ấn cực kỳ lợi hại.

Thân Ngoại Hóa Thân đứng cạnh Thạch Mục cũng nhìn chằm chằm vào đạo phong ấn đó, sát khí trong mắt càng thêm nồng đậm. Thạch Mục có thể cảm nhận được huyết sắc Tàn Kiếm trong tay hóa thân đang khẽ run rẩy, dường như cũng cảm ứng được điều gì.

Hơn nữa, Thạch Mục nhận thấy từ khi người này xuất hiện, hai anh em Âm Dương Tiên Tướng lập tức im hơi lặng tiếng, trên mặt phảng phất vẻ kiêng dè, sợ hãi.

“Không biết các hạ là vị nào trong Thập Nhị Tiên Tướng?” Thạch Mục nhìn thẳng vào đối phương, hỏi.

“Tại hạ là Ân Phá, thẹn cư vị trí thứ hai trong Thập Nhị Tiên Tướng.” Thanh niên áo trắng không hề né tránh ánh mắt, trực tiếp đáp lời.

Ánh mắt hắn hữu ý vô ý lướt qua hóa thân của Thạch Mục, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười, hiển nhiên rất có hứng thú.

Đến lúc này, Thạch Mục mới cảm nhận được trên người Ân Phá ẩn tàng một luồng huyết tinh sát khí như có như không, có điểm tương đồng với hóa thân của mình.

“Xem ra Đế Xuân thật sự rất coi trọng Thạch mỗ.” Thạch Mục mỉa mai.

Ân Phá ha ha cười nói: “Thạch minh chủ hiểu lầm rồi. Tôn thượng bận rộn nhiều việc, chuyện hòa đàm với ngài chưa kịp dặn dò Âm Dương Nhị Tiên. Hai người bọn họ trấn thủ nơi này, canh giữ cửa truyền tống là chức trách, cho nên mới dẫn đến hiểu lầm này. Tại hạ phụng mệnh Tôn thượng đến đây nghênh đón Thạch minh chủ cùng tùy tùng tiến vào Nam Thiên Môn.”

“Nói vậy là Thạch mỗ có thể dẫn đại quân tiến vào?” Thạch Mục hỏi lại.

“Đây là ước định trước đó giữa Tôn thượng và Thạch minh chủ. Ngài có thể mang theo bất kỳ ai tới tham gia hòa đàm, chúng ta sao dám ngăn cản? Tôn thượng đã đợi lâu, Thạch minh chủ, mời!” Ân Phá mỉm cười ôn hòa, nghiêng người làm động tác mời.

Một tiếng động vang lên, hạm đội Thiên Đình phía sau đồng loạt dạt sang hai bên, nhường ra một con đường rộng lớn dẫn thẳng tới vòng xoáy khổng lồ trên Giang Đảo Tinh.

Thạch Mục hơi nhướn mày nhưng vẫn chưa nhúc nhích.

“Thạch minh chủ, mời.” Ân Phá nhắc lại, nụ cười trên mặt càng đậm.

Thạch Mục khẽ cười, không nói thêm lời nào, phất tay một cái rồi dẫn đầu bay về phía trước. Đám người Lục Quỳ Chung vội vàng đi theo. Chẳng mấy chốc, ba mươi vạn đại quân hùng hổ tiến đến trước vòng xoáy khổng lồ.

Thạch Mục cảm nhận được đây là một lối đi không gian đặc thù, bên trong mang theo khí tức rất giống với tinh thạch. Có lẽ Thiên Đình đã dùng những trận pháp truyền tống khổng lồ thế này để đưa quân đi xâm lược các tinh vực.

Hắn gật đầu với mọi người phía sau, rồi xoay người bay vào trong. Không gian vặn xoắn, cảnh vật trước mắt bỗng chốc bừng sáng, hắn hiện ra trên đỉnh một ngọn núi hùng vĩ.

Phía sau hắn, vòng xoáy không gian vẫn đang chậm rãi xoay tròn. Đỉnh núi là một quảng trường rộng lớn, xung quanh là những kiến trúc cao lớn, uy nghiêm theo phong cách quân doanh. Hơn mười chiến hạm Thiên Đình đang lơ lửng, quân sĩ dàn trận sẵn sàng.

Thạch Mục đảo mắt nhìn quanh, thấy quân đội ở đây chỉ mang tính phòng bị, không có phục kích, trong lòng mới khẽ thả lỏng.

Vòng xoáy không gian liên tục rung động, từng toán đại quân từ bên trong bay ra. Chẳng mấy chốc, ba mươi vạn quân của Di Thiên Liên Minh đã tập kết đầy đủ trên quảng trường.

Ân Phá cũng từ trong vòng xoáy bay ra, hạ xuống cạnh Thạch Mục.

“Thạch minh chủ, mời đi theo ta.” Hắn cười nhẹ, dẫn đầu bay đi.

Thạch Mục cũng phi thân đuổi kịp, đi song hành cùng hắn. Lục Quỳ Chung và đại quân rầm rộ theo sau.

Trên đường đi, Thạch Mục phóng xuất thần thức, quan sát khắp xung quanh. Nơi đây trời xanh ngăn ngắt, tường vân trắng muốt lững lờ trôi. Phía dưới là dãy núi xanh biếc nhấp nhô, mây mù cuồn cuộn.

Đó không phải là sương mù bình thường, mà là linh vụ do thiên địa linh khí đậm đặc ngưng tụ thành. Giữa các khe núi, những dòng thác đổ xuống lấp lánh linh quang. Tiếng thú gầm, chim hạc hót vang vọng khắp nơi, đúng là cảnh tượng tiên cung thắng cảnh.

Thạch Mục thầm kinh ngạc. Dù đã đi qua vô số động thiên phúc địa, nhưng không nơi nào có thể sánh được với nơi này. Linh khí ở đây so với Thiên giai không gian của Thanh Lan Thánh Địa còn đậm đặc hơn gấp bội. Có được linh địa thế này, hèn gì Thiên Đình có thể đào tạo ra nhiều cường giả đến vậy.

“Thạch minh chủ thấy nơi này thế nào, có lọt được vào mắt xanh của ngài không?” Ân Phá chú ý tới biểu hiện của Thạch Mục, mỉm cười hỏi.

“Quả thực là một chốn phúc địa động thiên hiếm thấy, chỉ là không biết để tạo nên sự phồn hoa này, đã có bao nhiêu tinh cầu phải chịu cảnh khô héo, hủy diệt làm cái giá tương xứng.” Thạch Mục thản nhiên đáp.

Nụ cười trên mặt Ân Phá cứng lại, hắn gượng cười vài tiếng rồi không nói gì thêm.

Vì để đại quân phía sau theo kịp, Thạch Mục bay không quá nhanh, Ân Phá cũng đành phải giảm tốc độ.

Khoảng nửa canh giờ sau, cả nhóm tiến vào sâu trong dãy núi. Lúc này, hai cột ngọc Bàn Long to lớn vô ngần, đâm thẳng vào thương khung hiện ra trước mắt mọi người, tựa như hai cây kình thiên trụ.

Giữa hai cột ngọc treo lơ lửng một tấm biển màu phỉ thúy khổng lồ, trên đó khắc ba chữ lớn lấp lánh: Nam Thiên Môn!

Ánh kim quang và khí lành từ Nam Thiên Môn tỏa ra rạng rỡ, che phủ cả một vùng không gian phía trước.

“Thạch minh chủ, đây là Nam Thiên Môn của Thiên Đình, mời vào.” Ân Phá nói xong liền hạ xuống.

Thạch Mục khẽ gật đầu, sắc mặt không đổi nhưng tâm thần lại chấn động. Nơi này chẳng hiểu sao lại cho hắn một cảm giác rất quen thuộc, dường như đã từng thấy ở đâu đó. Hắn chợt nhớ lại, hình như là trong một giấc mộng cảnh của Bạch Viên.

Trong lúc tâm niệm xoay chuyển, hắn cũng hạ người xuống.

Dưới Nam Thiên Môn, vô số Kim Giáp Tiên Tướng và Tiên Binh đứng san sát, uy phong lẫm liệt chia làm hai hàng, tay cầm đao kiếm, giáo mác. Ngoài ra còn có rất nhiều cung nga xinh đẹp đứng xếp hàng, nhạc khí trong tay tấu lên những bản tiên nhạc du dương. Giữa làn mây mù lượn lờ, khung cảnh trở nên cực kỳ long trọng.

“Cung nghênh Thạch minh chủ giá lâm!”

Thấy đám người Thạch Mục hạ xuống, tất cả tiên binh tiên tướng đồng thanh hô lớn, tiếng vang chấn động trăm dặm, dư âm vang vọng mãi không dứt.

Đề xuất Voz: [Không thể ngủ] Hình như mới gặp ma trong nhà tắm