Chương 1061: Diệt Thiên Đế

“Yên La!”

Thạch Mục thấy hành động của nàng, lòng khẽ chấn động. Tuy không rõ mục đích của nàng là gì, nhưng hắn biết Yên La làm vậy tất có thâm ý, nhất định là vì muốn tốt cho hắn.

Hắn khẽ quát một tiếng, sáu cánh tay đột nhiên chắp lại trước ngực. Sáu kiện trọng binh trong tay phát ra hào quang rực rỡ, sau đó hợp nhất làm một, ngưng tụ thành một đạo kiếm ảnh màu vàng khổng lồ, mông lung huyền ảo. Một luồng khí tức chấn động đáng sợ từ kiếm ảnh tỏa ra, kiếm ảnh chưa động mà không gian xung quanh đã bắt đầu sụp đổ. Đôi mắt Thạch Mục bùng nổ tinh quang, hắn vung kiếm ảnh màu vàng chém tới.

Rắc rắc!

Cột sáng do mười hai kiện Linh Bảo tạo thành của Khôn Thiên Càn Địa Lung bị chém ra một vết rạn nhỏ đến mức khó lòng nhận ra. Yên La thấy vậy, không chút do dự đưa ngón tay ngọc chỉ tới. Pháp trận màu bạc quanh thân nàng bừng sáng, vô số ngân quang chen chúc tràn vào vết rạn kia, bao phủ lấy thân hình Thạch Mục.

“Mơ tưởng!”

Một tiếng quát lớn từ phía dưới truyền lên. Đế Xuân lúc này cuối cùng cũng đã khôi phục, chứng kiến cảnh này liền giận dữ gầm lên. Thân hình lão như tia chớp lao vút tới, nhắm thẳng hướng Yên La mà đi.

Trên mặt Yên La lộ ra một tia cười lạnh, ngón tay ngọc kết thành hoa lan pháp quyết, ngân quang trên người đại thịnh. Thân ảnh nàng mờ đi rồi đột ngột biến mất, Thạch Mục liền xuất hiện ngay tại vị trí đó. Mà bên trong cột sáng nơi Thạch Mục vừa đứng, thân ảnh Yên La lại hiện ra một cách hư ảo.

Hai người vậy mà đã hoán đổi vị trí cho nhau. Thạch Mục ngẩn người, vẻ mặt đầy mờ mịt và kinh ngạc. Sắc mặt Đế Xuân cũng đại biến, thân hình đang lao tới lập tức khựng lại.

Một tiếng “Oanh” vang trời dậy đất!

Bên trong cột sáng, Yên La thay thế vị trí của Thạch Mục. Với thực lực của nàng, căn bản không thể ngăn cản sự trấn áp của lồng giam. Khôn Thiên Càn Địa Lung ầm ầm hạ xuống, nhốt chặt Yên La bên dưới. Những phù văn pháp tắc huyền bí nổi lên từ lồng giam, ngưng tụ thành từng đạo xiềng xích, tỏa ra dao động pháp tắc mãnh liệt, trói chặt lấy cơ thể nàng. Ánh sáng kỳ lạ lưu chuyển trên xiềng xích, nơi Yên La bị trói vang lên những tiếng xèo xèo, hiện ra từng vết thương rướm máu. Đôi chân mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại.

“Yên La!”

Thạch Mục kinh hãi, hắn biết biểu lộ này của Yên La chứng tỏ nàng đang phải chịu đựng nỗi đau khôn xiết. Nhưng trong lòng hắn chỉ thoáng do dự rồi lập tức quay đầu, không nỡ nhìn thêm, thân hình bắn ra, lao thẳng về phía Đế Xuân. Đế Xuân lúc này cũng đang lao tới, thế đi không thể vãn hồi, thân ảnh hai người trong chớp mắt va chạm.

Kiếm ảnh màu vàng trong tay Thạch Mục ầm ầm chém xuống, một luồng kiếm áp đáng sợ như bài sơn hải đảo phủ xuống, bao trùm lấy Đế Xuân. Lão đại biến sắc mặt, hét lớn một tiếng, mười hai cánh tay đột nhiên hiện ra quang mang kỳ lạ, đan chéo ngăn cản trước người. Lão muốn triệu hoán Bốn Rắn Tám Trụ, nhưng lúc này chúng đã hóa thành lồng giam khốn trụ Yên La, căn bản không kịp giải trừ.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên!

Đế Xuân phun ra một ngụm tinh huyết, mười hai cánh tay thình lình bị chém đứt một cách dễ dàng. Cự kiếm màu vàng chém thẳng vào thân thể lão. Ầm một tiếng, thân thể Đế Xuân nổ tung, hóa thành một vùng huyết vụ mênh mông.

Thạch Mục cũng khẽ chấn động, cự kiếm màu vàng lóe sáng rồi tiêu tán, hóa lại thành sáu kiện trọng binh. Huyết vụ cuồn cuộn hóa thành một đạo huyết hồng toan chạy trốn về phía xa.

“Đế Xuân lão tặc, chạy đâu cho thoát!”

Thạch Mục gầm lên, đôi cánh sau lưng dang rộng, toàn thân biến mất trong nháy mắt, giây sau đã chặn đứng trước đạo huyết hồng kia. Thần quang Huyền Hoàng trên người Thạch Mục tỏa sáng rực rỡ, ngưng tụ thành một cái Huyền Hoàng Lĩnh Vực rộng tới mấy ngàn trượng, ầm ầm trấn xuống, bao trùm lấy đạo huyết hồng bên trong.

Huyết hồng bị nén xuống, bên trong lĩnh vực nặng nề vô cùng, trọng lực nơi này so với bên ngoài lớn hơn không biết bao nhiêu lần, dù là lão cũng khó lòng nhúc nhích. Huyết hồng lóe lên, ngưng tụ lại thành hình người. Đế Xuân vẫn có mười hai cánh tay nhưng sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Liên tục hai lần thi triển Bất Tử Chi Thân khiến nguyên khí trong cơ thể lão tổn hao trầm trọng, thân thể Chân Tiên so với lúc trước đã nhỏ đi rất nhiều. Dù khôi phục nhân hình, trọng lực đáng sợ trong lĩnh vực vẫn khiến lão hành động vô cùng khó khăn.

Sắc mặt Đế Xuân cực kỳ khó coi, lão gầm lên một tiếng như hổ gầm. Mười hai loại quang mang pháp tắc trên người bùng phát rực rỡ, khuếch tán ra xung quanh, hình thành một lĩnh vực tràn ngập mười hai loại hào quang. Các đạo pháp tắc hội tụ lại một chỗ, hóa thành mười hai con cự long du đãng trong lĩnh vực.

Lĩnh vực vừa thành, áp lực trọng lực trên người Đế Xuân lập tức biến mất, chỉ có điều trên lĩnh vực của lão lại truyền đến một sức ép khổng lồ, mỗi lần muốn bành trướng thêm một phân đều cực kỳ gian nan. Trong lòng lão vừa kinh vừa sợ, lĩnh vực của Thạch Mục không chứa quá nhiều pháp tắc, nhưng lại tràn ngập một luồng sức mạnh trầm trọng vô biên. Cái gọi là “nhất lực phá vạn pháp”, lão muốn phá vỡ lĩnh vực này cũng cần không ít thời gian.

Ầm ầm!

Một tiếng vang lớn đột nhiên truyền đến! Đế Xuân ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt liền đại biến. Chỉ thấy Thạch Mục đang xoay tròn liên tục, sáu cánh tay múa cuồng, phát ra những tiếng gào thét xé gió, thân hình mờ ảo như sương khói. Sáu kiện trọng binh trong tay hắn, ngoại trừ Phiên Thiên Côn, năm kiện còn lại thình lình đều biến thành Huyền Hoàng trường côn.

Sáu thanh trường côn múa loạn, sáu đạo hào quang đen trắng chói mắt từ đó lan tỏa. Linh khí thiên địa trong vòng vạn dặm cuồn cuộn kịch liệt, nhất thời thiên địa biến sắc, sấm sét vang rền. Hào quang đen trắng này không hề thuần túy mà xen lẫn sắc thái Huyền Hoàng nhàn nhạt. Chúng đột ngột tách ra, bạch quang bay lên cao, hắc quang hạ xuống thấp, tạo thành một không gian đen trắng khổng lồ. Thiên địa nguyên khí sôi trào, một luồng sức mạnh pháp tắc mênh mông giáng xuống không gian đen trắng.

Chính là Diệt Tiên Côn Pháp!

Quang mang đen trắng nhanh chóng ngưng tụ, hình thành hai cái cối xay khổng lồ, kẹp chặt Đế Xuân vào giữa rồi chậm rãi xoay tròn. Đế Xuân cảm thấy một luồng quỷ lực từ trên dưới đồng thời ập đến, thân hình lập tức không thể cử động. Tiếng rền rĩ nặng nề vang lên từ cối xay như sấm động, không gian theo đà xoay chuyển mà vặn vẹo. Cối xay đen trắng lúc này xen lẫn tia sáng Huyền Hoàng, tỏa ra khí tức hủy diệt đáng sợ hơn trước gấp mấy chục lần.

Đế Xuân kinh hãi tột độ, trong mắt lần đầu tiên hiện lên vẻ sợ hãi. Thạch Mục lơ lửng trên không trung, thần sắc trang nghiêm, miệng lẩm nhẩm thần chú.

“Đây là Diệt Tiên Côn Pháp mà Bạch Công sư tôn đã dốc hết tâm huyết tạo ra để giết ngươi. Có thể chết dưới bí thuật này, ngươi cũng không uổng phí một đời.”

Thạch Mục dứt lời chú ngữ, lạnh lùng quát lên, một ngón tay chỉ ra. Oanh long long! Cối xay đen trắng chậm rãi khép lại, ép thẳng về phía Đế Xuân. Lĩnh vực của Thạch Mục đã thu hồi, hai luồng uy áp cường đại đè nén lên lĩnh vực mười hai sắc của đối phương khiến nó chấn động kịch liệt.

Đế Xuân đột nhiên há miệng, phun ra một viên kim đan. Viên đan vừa xuất hiện đã nổ tung, hóa thành một quầng sáng hình vỏ trứng bao bọc lão bên trong. Trên bề mặt quầng sáng, vô số phù văn huyền ảo lưu chuyển không ngừng. Sắc mặt lão hơi giãn ra, khôi phục được một phần hành động. Lão vung tay áo, mấy tấm phù lục màu xanh lục đậm tỏa ra linh lực kinh người bay ra, dán chặt lên người. Phù lục hóa thành làn sương xanh chui vào cơ thể, khiến khí sắc lão tốt hơn, thân thể Chân Tiên cũng lớn thêm một vòng.

Ngay sau đó, mười hai cánh tay của Đế Xuân đồng loạt chuyển động, mười hai đạo pháp tắc thô to bắn ra từ lòng bàn tay, rót vào lĩnh vực. Lĩnh vực mười hai sắc lập tức ổn định lại. Lão gầm thét liên hồi, tay bắt quyết như bánh xe, lĩnh vực vận hành ù ù. Mười hai đạo pháp tắc như cự long đứng thẳng dậy, hóa thành mười hai cột sáng khổng lồ chống đỡ lấy cối xay đen trắng.

Oanh long long!

Mười hai cột sáng thình lình chống đỡ được đà khép lại của cối xay. Cả hai va chạm kịch liệt, quang mang bắn ra tứ phía, thanh thế kinh thiên động địa. Dù chống đỡ được nhưng mười hai cột sáng lay động dữ dội, có cột bị ép cho cong vẹo, thỉnh thoảng lại bắn ra từng đạo tinh quang.

“Hừ!”

Thạch Mục hờ hững hừ lạnh một tiếng, pháp quyết trong tay biến đổi. Ngọn lửa huyết sắc trên người hắn bùng lên, hóa thành hai đạo huyết hồng dung nhập vào cối xay. Cối xay đen trắng lập tức đại phóng quang minh, vô số lôi cầu đen trắng khổng lồ bắn ra, oanh tạc vào mười hai cột sáng. Trong phút chốc, khắp nơi chỉ còn lôi điện lóa mắt, che lấp tất cả, khiến người ta đau nhức mắt không dám nhìn thẳng.

Đế Xuân định làm gì đó nhưng lôi cầu quá nhiều, chúng đột phá vào lĩnh vực, hàng trăm quả nổ tung trên người lão. Quầng sáng bảo hộ màu vàng rạn nứt rồi ầm ầm tan vỡ dưới sự tấn công của điện xà. Thân thể Đế Xuân hoàn toàn bị lôi điện bao phủ. Mười hai cột sáng vốn đã lung lay, nay bị lôi cầu đánh trúng liền vỡ vụn.

Cối xay đen trắng thừa cơ ép xuống, kẹp chặt Đế Xuân ở giữa, điên cuồng xoay chuyển.

“Không!”

Đế Xuân tuyệt vọng hét lên. Thân thể lão nổ tung thành đầy trời huyết vụ. Huyết vụ cuồn cuộn hiện lên gương mặt của Đế Xuân, lão cố gắng tháo chạy nhưng vô ích.

“Không! Ta là Thiên Đế, là người duy nhất có hy vọng vượt qua Vĩnh Sinh, sao có thể chết trong tay hạng tiểu nhân như ngươi!”

Tiếng kêu thê lương oán độc vang vọng. Cối xay đen trắng tỏa ra vạn đạo hào quang, bao phủ lấy huyết vụ không cho thoát ra. Thạch Mục lạnh lùng kết ấn, cối xay tiếp tục nghiền nát huyết vụ thành những hạt nhỏ li ti. Tiếng thét thê lương bị nhấn chìm trong tiếng nổ ù ù. Ánh sáng huyết sắc lụi tàn rồi biến mất hẳn.

Thạch Mục thở hắt ra một hơi dài, chỉ tay một cái. Cối xay và không gian đen trắng dần tan biến, mọi thứ trở lại nguyên trạng. Một Thiên Đế từng lừng lẫy, tàn sát Côn Luân, diệt Thương Nguyệt, tại thời khắc này đã hoàn toàn tan biến, không để lại một chút dấu vết nào.

Đề xuất Tiên Hiệp: Sủng Mị
BÌNH LUẬN