Chương 1063: Huyền Giải Chi Môn
Chương 1058: Huyền Giới Chi Môn
Giữa đống đổ nát hoang tàn của Thiên Đình, gió lạnh rít gào qua những cột đá gãy nát, mang theo mùi máu tanh nồng nặc chưa kịp tan đi. Thạch Mục đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía vòng xoáy khổng lồ đang che lấp cả bầu trời. Dù kẻ cầm đầu là Đế Xuân đã đền tội, nhưng đại trận này dường như vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, trái lại còn vận chuyển điên cuồng hơn trước.
“Thạch đầu, cái vòng tròn kia hình như đang to ra thì phải? Ta cảm thấy lạnh sống lưng quá.” Thải Nhi đậu trên vai Thạch Mục, giọng nói run rẩy đầy vẻ bất an, đôi mắt nhỏ láo liên nhìn lên không trung.
Thạch Mục khẽ gật đầu, sắc mặt ngưng trọng đến cực điểm. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh cắn nuốt cực kỳ khủng khiếp đang không ngừng rút lấy tinh hoa linh khí từ khắp các tinh vực lân cận. Nếu cứ tiếp tục thế này, không chỉ Thiên Đình mà cả phiến tinh không này cũng sẽ héo rũ vì cạn kiệt sinh cơ.
Lật Thăng bước tới bên cạnh, lão nhìn lên vòm trời vặn vẹo, thở dài một tiếng đầy u uất: “Đế Xuân đã dùng huyết tế của vô số sinh linh để khởi động đại trận này. Nó đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát của bất kỳ ai. Đây chính là Huyền Giới Chi Môn, con đường dẫn đến một vị diện cao hơn, nhưng cũng là cái miệng rộng nuốt chửng thế giới của chúng ta.”
Yên La đứng lặng lẽ như một pho tượng băng, tà áo trắng phất phơ trong gió loạn, đôi mắt phượng của nàng lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Nàng khẽ mở môi hồng, giọng nói thanh lãnh như sương muối: “Cánh cửa này nếu mở ra hoàn toàn, những tồn tại ở phía bên kia sẽ giáng lâm. Đến lúc đó, vạn vật ở đây chỉ là kiến cỏ dưới chân họ.”
An Hoa và Phương Trăn cũng tiến lại gần, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi sau trận đại chiến, nhưng sự lo âu trong mắt họ còn lớn hơn cả sự kiệt sức. Lục Quỳ Chung và Thư Hữu Kim đứng phía sau, im lặng chờ đợi quyết định của Thạch Mục, không khí trở nên trầm mặc đến nghẹt thở.
Thạch Mục nắm chặt Phiên Thiên Côn trong tay, thanh côn rung lên bần bật như cảm nhận được ý chí chiến đấu sục sôi của chủ nhân. Hắn lạnh lùng cất lời: “Bất luận phía sau cánh cửa kia là thứ gì, ta cũng không cho phép nó hủy diệt tất cả những gì chúng ta đã đánh đổi bằng xương máu mới giành lấy được.”
Lật Thăng lắc đầu, giọng nói trầm khàn đầy vẻ bất lực: “Muốn phong ấn nó, cần phải có sức mạnh vượt qua giới hạn của giới diện này. Hoặc là, phải tìm được cốt lõi của đại trận đang ẩn giấu sâu trong dòng chảy không gian hỗn loạn kia. Việc này khó hơn lên trời.”
Không gian bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, một đạo lôi điện màu tím sậm từ giữa vòng xoáy đánh xuống, xé toạc hư không, để lộ ra một khe nứt đen ngóm tỏa ra hơi thở tang thương và cổ quái. Đó không phải là linh khí thông thường, mà là một loại năng lượng cao cấp hơn, áp chế khiến tất cả cường giả Thần cảnh có mặt đều cảm thấy ngực mình như bị đá tảng ngàn cân đè nặng.
“Nó đang thực sự mở ra...” Thạch Mục lẩm bẩm, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết.
Hắn quay sang nhìn Yên La, ánh mắt hai người giao nhau trong thoáng chốc. Không cần ngôn từ, họ hiểu rõ đối phương đang nghĩ gì. Trận chiến với Đế Xuân chỉ mới là khởi đầu, thử thách thật sự đối với vận mệnh của vạn linh giờ đây mới chính thức giáng xuống.
Quân đội liên minh phía dưới bắt đầu xôn xao, nỗi sợ hãi lan rộng như vết dầu loang trước hiện tượng dị thường trên thiên không. Những thần tướng Thiên Đình vừa mới đầu hàng cũng run rẩy quỳ sụp xuống, lầm rầm cầu nguyện trong vô vọng. Trước uy lực của thiên địa, kẻ mạnh đến đâu cũng cảm thấy bản thân nhỏ bé như hạt cát giữa sa mạc.
Thạch Mục hít sâu một hơi, thân hình lăng không bay lên, hóa thành một đạo kim quang rực rỡ lao thẳng về phía vòng xoáy vạn trượng kia. Hắn biết, nếu không có kẻ đứng ra ngăn chặn, ngày tàn của Di Linh tinh vực sẽ không còn xa nữa.
Huyền Giới Chi Môn, cánh cửa dẫn đến vĩnh hằng hay là vực thẳm diệt vong, tất cả đều phụ thuộc vào ý chí của những kẻ đang đứng trước lằn ranh sinh tử này.
Đề xuất Voz: Ma nữ